Tru Tiên 2

Chương 74: Chương 74: Tụ Thủ (1)






Thanh Vân Sơn.

Thông Thiên Phong.

Huyễn Nguyệt động phủ.

Trương Tiểu Phàm chậm rãi rút tay ra khỏi Mãng Cổ Thận Châu. Sắc mặt hắn có chút tai tái, dường như bị thương nhẹ, nhưng sau khi hắn nhắm mắt điều hòa hô hấp một chút liền khôi phục lại bình thường. Giờ phút này, ánh sáng lưu chuyển trên Mãng Cổ Thận Châu cũng nhu hòa trở lại, mà ngay cả ánh sáng trên viên châu thứ nhất trong số mười viên cũng ảm đạm dần.

Khóe miệng hắn khẽ động, phun ra một ngụm trọc khí, thần sắc buông lỏng đi rất nhiều. Vừa mở hai mắt chuẩn bị đứng lên, bỗng ánh mắt hắn chợt ngưng tụ, thân thể cũng ngừng lại, khẽ cúi người về phía trước nhìn lại Mãng Cổ Thận Châu trên mặt đất. Bên dưới viên châu rơi xuống hài cốt của một con bạch cốt bọ cạp nhỏ đã bị cắt thành hai khúc. Trương Tiểu Phàm nhìn qua, sắc mặt bỗng nhiên trở nên băng lãnh, đưa tay qua nhặt lên. Sau khi quan sát kỹ hắn đột nhiên hừ lạnh một tiếng.

Một khắc này, Huyễn Nguyệt động phủ vốn đang yên tĩnh bỗng trở nên rung động. Tất cả thạch văn khắc trên mặt đất lập tức sáng lên, mà ngay cả viên châu vốn đã yên ổn trở lại cũng tựa hồ cảm thấy gì đó, bỗng tỏa ra ánh sáng mạnh mẽ, lập lòe không ngừng. Một cỗ hơi thở cường đại đáng sợ chỉ trong nháy mắt liền bao phủ cả ngọn núi, dường như có một cường giả ẩn sâu trong bóng tối, đã ngủ say cả vạn năm đột nhiên thức tỉnh, ngạo nghễ nhìn xuống nhân gian. Tại thời điểm này lại như cùng Huyễn Nguyệt liền làm một thể, dường như muốn gầm thét thiên địa, tung hoành giết chóc. Chẳng qua là chỉ chốc lát sau, cỗ sát ý đột nhiên xuất hiện kia tựa như thủy triều giảm dần. Trương Tiểu Phàm đứng trong huyệt động, thần sắc vẫn như thường, lại khôi phục bộ dáng ôn hòa hàng ngày. Thạch văn trên mặt đất và Mãng Cổ Thận Châu cũng bình tĩnh trở lại. Trương Tiểu Phàm nhìn thoáng qua chung quanh, sau đó chậm rãi đi ra ngoài.

Ánh mặt trời rơi vào cửa Huyễn Nguyện động phủ, tiếng chim ríu ra ríu rít từ rừng cây xa xa truyền đến, khung cảnh núi rừng thêm mấy phần u tĩnh. Trương Tiểu Phàm đi tới ngoài cửa động, bỗng dừng lại ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy, chẳng biết từ lúc nào mà một thân ảnh mặc đạo bào màu lục đang đứng ở bên ngoài động, lưng đeo Thất Tinh kiếm tiên, diện mạo anh tuấn, khí độ bất phàm, chính là đương kim chưởng giáo Thanh Vân môn Tiêu Dật Tài.

Trương Tiểu Phàm nhàn nhạt nhìn hắn. Thần sắc Tiêu Dật Tài không đổi, cũng thản nhiên nhìn lại. Hai người vẻ mặt bình thản, ánh mắt va chạm giữa không trung. Mặc dù không có hành động gì khác nhưng chẳng biết tại sao mà nhiệt độ chung quanh bỗng nhiên giảm xuống, ngay cả những chú chim nhỏ lúc nãy còn khoan khoái líu lo lúc này cũng trở nên yên tĩnh. Sau một lúc lâu, Trương Tiểu Phàm thu hồi ánh mắt, đi thẳng về phía trước,Tiêu Dật Tài cũng không có ý ngăn cản. Nhưng khi Trương Tiểu Phàm đi ngang qua bên cạnh hắn, Tiêu Dật Tài bỗng thản nhiên nói:

“Nơi này chính là cấm địa của Thanh Vân môn.”

Trương Tiểu Phàm hơi dừng lại một chút, sau đó thần sắc bình tĩnh nói:

“Biết rồi.”

Nói xong, hắn liền đi tiếp về phía trước, đồng thời thanh âm của hắn cũng truyền đến Tiêu Dật Tài đứng sau lưng:

“Huyễn Nguyệt động phủ có rất nhiều trân bảo thần bí khó lường, mấy ngàn năm qua lịch đại tổ sư thanh vân môn chưa bao giờ để chúng xuất hiện ngoài nhân thế, nghĩ đến cũng là có duyên cớ đó…”

Tiếng nói dần dần thấp, thân ảnh hắn rất nhanh liền biến mất ở cuối con đường nhỏ. Tiêu Dật Tài đứng yên tại chỗ, con ngươi đột nhiên co rụt lại, thân thể tựa hồ hắn trong nháy mắt liền trở nên căng thẳng. Nhưng hiển nhiên hắn khống chế bản thân vô cùng tốt, chỉ chốc lát sau, hai bàn tay đang nắm chặt chậm rãi buông ra, sắc mặt nhìn qua không có gì khác thường, sau đó từ từ đi vào sơn động kia. Đứng ở cửa Huyễn Nguyệt động phủ, hắn yên lặng ngưng mắt nhìn mọi thứ bên trong. Thạch văn trên mặt đất khẽ sáng cùng Mãng Cổ Thận Châu tỏa ra quang mang lập lòe, cuối cùng còn có một ít phiến gợn sóng kỳ lạ giống như một cánh cửa ánh sáng. Ánh mắt Tiêu Dật Tài lóe lên, tựa hồ lâm vào trầm tư.

Dưới núi Thanh Vân, tại một chỗ tương đối xa trong rừng rậm, Kim Bình Nhi kiều mị trong bộ xiêm y màu vàng nhạt đang đứng cùng một nam tử thần bí. Sắc mặt hai người lúc này cũng hiện ra vẻ hết sức khó coi. Trước mặt hai người không xa là Bạch Cốt lão tổ đang tùy tiện ngồi dưới đất, thần sắc hắn âm tàn oán độc, vốn cánh tay phải bị Tiêu Dật Tài bẻ gãy trên núi Thanh Vân hiện đã được nối lại, Thiên Quỷ đao màu đen cũng cắm ở bên cạnh. Chỉ thấy hắn vừa rắc lên cánh tay bị thương một ít thuốc bột kỳ dị màu đen,vừa tàn bạo nói:

“Tiểu súc sinh đáng chết, dám đả thương lão tổ ngươi như vậy, nhất định phải giết lên núi, bắt ngươi đem lột da rút hồn rồi trấn áp trong Thiên Quỷ đao, trọn đời chịu khổ mới giải được mối hận trong lòng ta!”

Trong mắt Kim Bình Nhi xẹt qua một tia trào phúng, ngẩng đầu nhìn trời dường như là không thèm nghe mấy lời độc ác kia, mà nam tử thần bí bên cạnh lại cau mày, nhưng hắn lại đang lo lắng một việc khác:

“Bạch Cốt đại sư, người vừa nói là trước khi trở về, Tiêu Dật Tài theo sát không bỏ, ngươi để Hạ Hầu Qua thay ngươi cản hắn mới trốn được về đây sao?”

Bạch cốt lão tổ hừ lạnh một tiếng,đảo cặp mắt trắng dã nói: “Không sai.”

Nói xong lại hận hận mở miệng: “Tiểu súc sinh chớ để rơi vào tay lão tổ ta, nếu không, hắc hắc…”

Vừa nói hắn vừa nghiến răng nghiến lợi, hiển nhiên là hận Tiêu Dật Tài đến tận xương tủy, chẳng thèm quan tâm đến người đã ngăn cản truy đuổi giúp hắn, cứu hắn một mạng- Hạ Hầu Qua. Nam tử kia không để ý tới Bạch Cốt lão tổ đang nảy sinh ý ác độc bên kia nữa mà xoay người nhìn Kim Bình Nhi một cái, khẽ cau mày nói:

“Hạ Hầu Qua ngày thường cũng là một trợ thủ đắc lực, luận về đạo hạnh chỉ sợ còn chưa đủ để so với chưởng giáo Thanh Vân môn, như vậy thì chỉ sợ…”

Kim Bình Nhi thản nhiên nói: “Đây cũng là sự tình không có cách nào khác, chết thì chết rồi, ngươi lại bồi dưỡng một người khác là được.”

Sắc mặt nam tử thần bí chợt lóe lên vẻ giận dữ, hừ lạnh, nói: “Ngươi nói thật nhẹ nhàng. Hiện tại việc gây dựng lại các môn phái đang bị bỏ dở, việc cần nhất chính là nhân tài đắc dụng quá ít, hơn nữa nơi nào có thể tài bồi ra người dùng được như vậy chứ. Năm đó ta mang danh hiệu Độc Công Tử, cũng không được như Diệu Công Tử ngươi, nhân tình vô số, hiểu nhất là tài bồi người.”

Kim Bình Nhi khẽ run lên, sau đó lãnh đạm nói: “Tần Vô Viêm, ngươi nói lại cho ta nghe, cái gì là người tình vô số? Hay là ngươi muốn lãnh giáo ‘Xá Nữ mỵ’ của Hợp Hoan phái một chút xem có phải như ngươi nghĩ hay không?”

Tần Vô Viêm cười lạnh một tiếng, không chút nào sợ hãi. Những năm gần đây hắn cố gắng ẩn núp, một lòng vì lời nói lúc lâm chung ngày xưa của ân sư Độc Thần muốn trùng hưng Vạn Độc môn, trong lúc đó lại gặp được kỳ ngộ, cộng thêm hắn vốn có thiên tư siêu quần, lại khổ công tu luyện, đạo hạnh đã tăng lên hơn xa ngày xưa. Mặc dù hắn biết Kim Bình Nhi vì bị hắn hiếp bức mới chịu giúp hắn một tay, lấy tính tình tâm cao khí ngạo của nàng thì chắc chắn trong lòng đã sớm bất mãn, nhưng hắn cũng không muốn nén giận trước mặt Kim Bình Nhi. Mắt thấy song phương kiếm bạt cung giương, xu thế càng lúc càng căng thẳng, ngay cả Bạch Cốt lão tổ cũng có chút kinh ngạc nhìn hai người, đúng lúc này bỗng vang lên tiếng gió từ ngoài rừng, một người khống chế kim quang bay tới gần, thoáng cái liền hạ xuống, cúi mình hành lễ nói: “Môn chủ, Phó môn chủ.”

Người này vừa xuất hiện, chẳng những Bạch Cốt lão tổ mặt lộ vẻ ngạc nhiên nhìn hắn, ngay cả Tần Vô Viêm và Kim Bình Nhi cũng tạm thời quên phân tranh giữa hai người mà quay đầu lại, trên mặt lộ ra một tia khó có thể tin. Ánh sáng xuyên qua rừng cây chiếu lên một khuôn mặt âm trầm nhưng vẫn có nét kính cẩn, chính là Hạ Hầu Qua. Đồng thời nhìn lại quần áo hắn thì vẫn thấy chỉnh tề, không có nửa điểm thương thế, dĩ nhiên là dưới sự ra tay của Tiêu Dật Tài mà hắn vẫn toàn thân trở ra. Tần Vô Viêm mặc dù không lâu lúc trước còn vì người này mà tiếc hận, nhưng giờ phút này thấy Hạ Hầu Qua bình yên trở về thì trên mặt hắn không có nửa điểm vui vẻ, trái lại nhiều thêm mấy phần hồ nghi, hai mắt híp lại quan sát thật kỹ, một lát sau thản nhiên nói:

“Hạ Hầu Qua, nghe Bạch Cốt lão tổ nói ngươi thay hắn ngăn cản Tiêu Dật Tài, cái này không tệ, xem như là ngươi lập được công lớn.”

Hạ Hầu Qua cúi thấp người hơn một chút, nói: “Không dám, đây là bổn phận của thuộc hạ.”

Tần Vô Viêm chậm rãi gật đầu, nhưng ánh mắt nhìn Hạ Hầu Qua càng lạnh hơn một chút, nói:

“Nhưng ta cũng không nhìn ra đạo hạnh của ngươi lại tiến nhanh như thế, lại có thể cùng đương kim chưởng giáo Thanh Vân môn đánh một trận mà vẫn có thể toàn thân trở lui.”

Hạ Hầu Qua đứng thẳng người lên, lắc đầu nói: “Hồi bẩm Môn chủ, lời khen này thuộc hạ thẹn không dám nhận. Thực không dám dấu môn chủ, lúc ta phụng lệnh Bạch Cốt tổ sư ngăn cản Tiêu Dật tài thì trong lòng đã chuẩn bị tâm lý phải chết. Ai ngờ đang khi sắp sửa động thủ, bỗng nhiên trên núi Thanh Vân vang lên tiếng chuông lớn,chín thanh âm liên tiếp vang lên ba lượt. Tiêu Dật Tài kia vừa nghe được thì sắc mặt đại biến, liền bỏ qua thuộc hạ trực tiếp ngự kiếm bay lên núi.”

Tần Vô Viêm cùng Kim Bình Nhi vừa nghe vậy cũng ngẩn ra, nhất thời không ngờ tới Hạ Hầu Qua có thể trở lại là bởi nguyên nhân này.Tần Vô Viêm nhíu nhíu mày nhìn thoáng qua Kim Bình Nhi, mà nàng này cũng trầm ngâm trong chốc lát liền bỏ qua tranh chấp vừa rồi, khẽ gật đầu nói:

“Quả thật có một hồi chuông như vậy. Lúc ấy ta vừa nghe cũng thấy nghi ngờ không giải thích được, xem ra là trên Thanh Vân sơn vừa xảy ra đại sự gì đó?”

Tần Vô Viêm mặc nhiên gật đầu, sau đó quay đầu lại, trên mặt đã ôn hòa đi rất nhiều, cười cười với Hạ Hầu Qua nói: “Như thế mà nói thì thật là may mắn, quả thật là ngươi đã lập nhiều đại công, ta tất có ban thưởng.”

Hạ Hầu Qua vội vàng cúi người tạ ơn.

Ở bên kia, Bạch Cốt lão tổ hừ lạnh một tiếng, xem ra đối với việc xảy ra bên này có chút khinh thường. Lúc này thương thế trên cánh tay phải của hắn đã được xử lý tốt, thuốc bột màu đen kia xem ra rất công hiệu. Hắn vẫy tay một chút thì thấy cánh tay kia tốt hơn rất nhiều, trừ mấy vết nứt ra thì nhìn như chưa từng bị đả thương.

Sau đó, Bạch Cốt lão tổ liền đứng lên, đồng thời rút Thiên Quỷ đao đang được cắm bên cạnh ra, cũng không nói gì với Tần Vô Viêm và Kim Bình Nhi mà hướng phía ngoài rừng đi tới. Trong mắt Tần Vô Viêm xẹt qua một tia không kiên nhẫn, nhưng dù sao tâm cơ hắn thâm trầm, tự khống chế được bản thân, lên tiếng hỏi:

“Bạch Cốt tiền bối,người muốn đi đâu vậy?”

Bạch Cốt lão tổ đứng lại, vừa bổ loạn Thiên Quỷ đao vừa oán hận nói: “Lão phu tìm một chỗ yên tĩnh nghỉ ngơi một thời gian, đợi khi nào hồi phục nguyên khí nhất định sẽ trở lại Thanh Vân môn chém chết tên tiểu tử Tiêu Dật Tài kia!”

Ánh mắt Tần Vô Viêm chợt lóe, tiến lên một bước, cất cao giọng nói: “Bạch cốt tiền bối, người đã thấy Trung Thổ có vô số trân bảo, vừa lại không may bị tiểu nhân đả thương, sao không nhân cơ hội này quay lại Man Hoang thánh điện bẩm báo cho bảy vị Đại Tế Ti, mời một đám trưởng lão đi trung thổ. Đến lúc đó thì đại thế của Thánh giáo sẽ rất rầm rộ, cũng dùng hết khả năng đoạt lấy trân bảo.”

Bạch Cốt lão tổ nghe vậy chần chờ một lát, sau đó lắc đầu nói: “Không cần, chuyện nhỏ như thế này mình lão phu là đủ rồi...”

Dứt lời, liền không để ý tới đám người Tần Vô Viêm nữa mà tiếp tục đi thẳng ra ngoài rừng, đồng thời trong lòng nghĩ thầm: “Không nói đến việc bảy vị Đại Tế Ti ngoan cố, một lòng chỉ muốn tử thủ ở Minh Uyên. Cho dù bọn họ động tâm mà đi đến trung thổ thì sau khi cướp đoạt trân bảo, đồ tốt chẳng phải tất cả đều bị Đại Tế

Ti nuốt trọn sao, đến lúc đó Bạch cốt lão tổ gia gia ta đây không phải là lãng phí thời giờ? Cần thiết là ta cứ đoạt tiên cơ trước, chiếm lấy kỳ trân dị bảo. Nếu vạn nhất may mắn lấy được một hai kiện Cửu Thiên Thần Binh,sau khi trở về chẳng những thần thông tiến nhanh, mà chính đại vị Thánh điện Đại Tế Ti, Bạch Cốt lão tổ ta không ngồi được hay sao?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.