Tru Tiên I

Chương 83: Chương 83: Cựu nghiệt






Đám đông lộn xộn hợp lại thành một đoàn, mang theo Đạo Huyền Chân Nhân tiến đến Ngọc Thanh Điện. Nhưng lúc đó, ở bên trong Ngọc Thanh Điện, cũng bị tàn phá tan hoang, kiến trúc hùng vĩ của điện đã bị sụt lở hư hỏng quá nửa, những viên đá, những mảnh gỗ vụn la liệt khắp nơi. Bọn Điền Bất Dịch đệ tử nhanh chóng chỉnh đốn lại tạo ra một khoảng đất trống, từ bên cạnh kéo lấy một cái ghế, mời Đạo Huyền Chân Nhân cùng các vị trưởng lão ngồi xuống, trên người có linh đơn gì kịp lấy ra trong một lúc đều nhường cho Đạo Huyền nuốt hết. Bọn Điền Bất Dịch nhìn sắc mặt Đạo Huyền Chân Nhân trắng bệch như không còn giọt máu, đặc biệt là vết thương ở bụng máu lan ra gấp mấy lần đã bị đông lại từ lúc nào, dường như nhuốm đen cả vạt áo, bất giác đều có vẻ ưu tư. Đạo Huyền Chân Nhân rõ ràng là bị thương rất nặng, rất mệt mỏi, sau khi tỉnh dậy, ngay cả nói cũng không thể mở miệng được. Điền Bất Dịch liền đem Đại Hoàng Đan mà mình khổ công luyện thành đưa cho Đạo Huyền Chân Nhân phục ngay vào 3 viên. Qua một lúc thuốc có tác dụng, vết thương của Đạo Huyền Chân Nhân mới có vẻ khá lên.

Lúc đó các Trưởng lão đệ tử xung quanh đều xúm lại, bọn Lâm Kinh vũ, Trương Tiểu Phàm cùng Lục Tuyết Kì cũng đã đến nơi, vừa nhìn thấy Chưởng môn Chân Nhân bị thương nặng như vậy, bất giác thất sắc. Một lúc sau bọn người Tống Đại Nhân, Tề Hạo cũng kịp về đến nơi. Đạo Huyền Chân Nhân tinh thần đã có chút hồi phục, khẽ mở mắt, thấy bọn Điền Bất Dịch xung quanh nét mặt đầy lo âu đang nhìn mình, bèn gượng cười nói: “Ta vẫn còn trụ được, không hề gì đâu.” Bọn người Điền Bất Dịch giờ mới thở phào nhẹ nhõm, một người trong bọn họ chợt nghĩ đến thanh cổ kiếm Tru Tiên trong truyền thuyết, lại nhìn thấy Đạo Huyền Chân Nhân hai tay trống không, lại không thấy bóng dáng Tru tiên đâu cả. Ngoài Ngọc Thanh Điện, linh thú thuỷ kì đang lân nằm xuống chỗ đó, cũng chưa quay lại đầm Bích Thuỷ, nhưng ở gần quanh nó, cũng chẳng hề nhìn thấy bóng dáng của Tru tiên cổ kiếm đâu. Đạo Huyền Chân Nhân từ từ nhìn bốn phía, sắc mặt biến đối một chút, chỉ thấy bọn Thanh Vân môn đệ tử đứng xung quanh dường như đã mất hơn nửa, ngạc nhiên nói: “vừa nãy sau khi ta đi, ở đây, ở đây đã xảy ra thương vong như thế nào?”

Điền Bất Dịch đứng gần ông ta nhất do dự một chút, đáp khẽ: - Trưởng môn sư huynh, huynh vẫn nên dưỡng thương trước đã… Đạo Huyền Chân Nhân quát: “mau nói!” Điền Bất Dịch băn khoăn một lúc, quay người lại nhìn mọi người, dường như muốn một lần nữa xác nhận lại, sau đó hạ giọng nói lại cho Đạo Huyền về thương vong. Trận chiến này, Thanh vân môn quả thật thương vong thảm trọng, dưới sự tấn công của ma giáo, hai mươi lăm vị trưởng lão chiến đấu chết mất mười bốn người, bốn, năm người trọng thương, bảy người ngồi đó, trừ trưởng môn đạo Huyền Chân Nhân ra, Long Thủ Phong Thương Tùng đạo nhân phản bội, Thủ tọa Triêu Dương Phong Thương Chánh Lương, Thủ tọa Lạc Hà Phong Thiên Vân Đạo Nhân không may chết đi, còn lại Điền Bất Dịch và đứng đầu Phong Hồi Phong Tăng Thúc Thường, cũng đã mất hết tinh thần, thương tích đầy mình, chỉ có Thuỷ Nguyệt đại sư của Tiểu Trúc Phong vì hộ tống bọn Hoằng đại sư của Thiên âm tự lại không gặp trở ngại gì lớn. Đạo Huyền Chân Nhân thân hình rung động, có vẻ như không thể tiếp tục trụ vững. Thanh Vân Môn vốn tự hào về thực lực của mình, trong trận đấu này, dường như đã tổn hại rất nhiều.

Trên mặt Điền Bất Dịch có nét bi phẫn, hạ giọng nói: - Trưởng môn sư huynh, mối huyết hải thâm cừu lần này, chúng ta nhất định sẽ báo thù, chỉ là trước mắt thân thể của huynh đang rất nguy cấp, nhất thiết là không nên quá thương tâm lúc này. Đạo Huyền Chân Nhân thở dài, khép mắt giẫm chân nói: “Đạo Huyền ta xin tạ lỗi với Thanh Vân Môn liệt tổ liệt tông” Thanh điệu thê lương, nỗi đau đớn trong lòng nói không hết được, mọi người nghe thấy, nhất thời đều trầm mặc không nói lên lời. Lúc đó, trên bãi hoang tàn bên cạnh, một khối gỗ đột nhiên phát ra một tiếng, rơi xuống, từ trong đống đổ nát thò ra một cái đầu. Mọi người một phen cả kinh, định thần nhìn lại , bất giác đều cảm thấy lo sợ, người mà bao lâu nay vẫn bị bệnh thần kinh, Vương Nhị Thúc, cũng không biết từ lúc nào đã đi vào Ngọc Thanh điện. Nhưng trong trận chiến kinh thiên động địa vừa rồi, không biết ông ta trốn ở chỗ nào, lần này xuất hiện, thân hình đầy những vết bụi bẩn, nhưng nhìn thần sắc thì dường như không có vẻ gì là sợ hãi, ngờ nghệch cười cười.

Lúc đó Trương Tiểu Phàm đứng một bên cùng với Lâm Kinh Vũ đồng thời cũng tiến lên, rốt cục mối quan hệ không thể nói là nông cạn giữa bọn hắn và Vương Nhị Thúc cũng đã khiến bọn hắn tiến đến gần, Lâm Kinh Vũ thay hắn kiểm tra một lượt, quả nhiên trên thân ngoài vài vết xây xước bên ngoài, thì nhìn chung là toàn những vết thương xoàng. Đây là quả là sự ngạc nhiên quá mức với rất nhiều người ở Thanh Vân Môn đạo hạnh còn cao hơn lão trăm ngàn lần. Hai người thở phào, trao đổi nhau ánh mắt nhẹ nhõm. Trương Tiểu phàm lúc đó tâm tình cũng có chút bình phục trở lại, dường như lệ khí hung mãnh ở trong thân thể, đã từ từ rời bỏ cùng với sự biến mất của Thương Tùng đạo nhân, đặc biệt là lúc vừa nãy ở sau núi việc hắn cùng với bọn ma giáo áo đen chém giết lẫn nhau, cũng dần dần trấn tĩnh lại.

Một ý nghĩ thoáng qua, hắn dường như nhớ đến điều gì đó, ánh mắt bất giác nhìn về một phía khác, chỉ thấy người vừa nhìn hắn với ánh mắt dữ tợn kì lạ, Lục Tuyết Kì, lúc đó mặt trầm mặc như nước, không nói một lời đứng đó, cũng không biết trong lòng đang nghĩ đến điều gì?”

Chúng nhân Ma giáo liều chết mở một con đường máu, lao qua Tru tiên kiếm trận của Đạo Huyền Chân Nhân, trốn thoát khỏi Thông Thiên Phong. Dưới chân Thanh Vân Sơn, Quỷ Vương là người trấn định lại đầu tiên, lão lên tiếng hét giáo chúng đang kinh hồn bạt vía dừng lại, rồi điểm lại nhân thủ của tứ đại hệ phái. Sau đó, Quỷ Vưong, Độc Thần, Ngọc Dương Tử cùng bọn Tam Diệu Tiên Tử đi cùng với nhau, chỉ nhìn nhau mà không nói một lời. Thanh Vân Môn tổn thương vô cùng nặng nề, nhưng Ma giáo cũng chẳng dễ chịu gì. Từ một trăm năm trước, sau khi ma giáo đại bại, những năm gần đây người trong ma giáo không ai là không cố sức khôi phục lại, cho đến ngày nay, thực lực của ma giáo và tứ đại tông phái, thật đã vượt qua bất kì môn phái nào trong ba đại môn phái chính đạo. Không ngờ ngày hôm nay vừa lâm trận, còn không nói đến lúc sau không chống lại nổi tru tiên Kiếm trận của Đạo Huyền Chân Nhân, mà trước tiên đấu với trưởng lão của Thanh Vân Môn đã chết hàng chục người, về sau lại có mười mấy cao thủ chết trong Tru Tiên kiếm trận, tứ đại môn phái đệ tử thương vong rất nhiều, tổn thất cực lớn.

Lúc đó Thương Tùng đạo nhân vì thân phận của mình, cũng đã đến và đứng cùng Quỷ Vương. Ngọc Dương Tử tính tình kiêu ngạo, lại giận vì môn hạ thương vong nhiều, lạnh lùng nhìn Quỷ Vương, rồi quay đầu bỏ đi, không thèm quan tâm đến hắn nữa. Thương Tùng Đạo Nhân khẽ biến sắc mặt, trái lại Quỷ Vương lòng dạ thâm sâu, tu dưỡng cũng cao, không ngờ lại còn mỉm cười nói: - Thương tùng đạo huynh, Thanh Vân Môn thực lực thâm sâu khó lường, Tru tiên kiếm trận, quả thật còn vượt quá cả khả năng liệu định của quỷ thần!” Thương Tùng Đạo nhân lắc đầu nói: - Quỷ Vương tông chủ, chỉ sợ người vẫn còn chưa biết, Tru tiên kiếm trận vừa rồi, chỉ e mới chỉ phát ra một nửa uy lực mà thôi. - Cái gì? Tam Diệu tiên tử đứng bên cạnh thất thanh la lên, Thương Tùng đạo nhân nhìn bà, bỗng nhiên tâm thần chợt hoang mang, chỉ thấy người con gái xinh đẹp yếu nhược như sương đọng, vừa nãy đại chiến, chỉ thấy nàng hạ thủ thập phần hung tàn, mặt không chút biểu hiện tình cảm, nhưng lúc này nhìn lại đột nhiên phát hiện, dưới lớp bề ngòai lạnh lùng đó, càng có nét mềm mại xinh đẹp mê hoặc lòng người, nhất thời ngẩn người ra mà ngắm. ”Hụ hụ” Độc Thần bốc nhiên ho lên hai tiếng, Thương Tùng Đạo Nhân tu luyên nhiều năm như vậy, đột nhiên bừng tỉnh, ngộ ra Tam Diệu Tử thân là tông chủ phái Hợp Hoan, quả nhiên có mị yêu thuật vô tung vô ảnh, thật là một nữ nhân không tầm thường.

Lúc đó hắn không dám nhìn Tam Diệu Tiên Tử thêm nữa, chỉ nói: - Ta tuy trước đây chưa từng nhìn qua Tru Tiên Kiếm Trận, nhưng thư tịch ở Thanh Vân Môn đã từng ghi lại, năm đó Thanh Diệp tổ sư lúc mạnh nhất, đấu với ma giáo…, à, cùng với thánh giáo đối đầu, thi triển Tru Tiên Kiếm Trận, trừ Cự Đại Thất Thải Chủ kiếm Hoành Tuyên Thương ra, kỳ dư Lục Sắc Khí Kiếm, đều dựa theo phương vị của lục toà sơn phong mà sắp xếp, phạm vi rộng khắp bao trùm cả dãy Thanh Vân Sơn, bảy mạch sơn phong, mà uy lực đáng sợ của kiếm vũ khi ấy, sợ rằng không phải ở mức chúng ta có thể miễn cưỡng cầm cự được như bây giờ đâu. Quỷ vương trầm mặc một hồi, thở dài nói: - Thanh Diệp tổ sư của môn phái ngươi, quả thật là phi thường. Độc Thần chau mày đáp: - Đúng như thế, Tru tiên Kiếm Trận uy lực vô cùng lớn, thánh giáo của chúng ta chỉ sợ cũng khó mà tìm cách phá giải? Quỷ vương lắc đầu, trên mặt nở một nụ cười, đáp: “Tôi xem chừng chưa chắc” Bọn Độc Thần cùng nhìn lại, nói: “Sao, Quỷ Vương lão đệ, đệ có cách nghĩ thế nào?” Quỷ Vương lạnh lùng đáp: - Căn cứ vào trận chiến hôm nay, tuy Đạo Huyền Chân Nhân thôi động tru tiên kiếm trận, nhưng rõ ràng là miễn cưỡng, uy lực của Tru Tiên kiếm trận đã bị hạn chế đi rất nhiều,. Hai là Tru tiên kiếm trận tuy uy lực lớn như thế, nhưng rất tổn hại đến tinh lực, ta liệu định rằng vết thương cũ của Đạo Huyền Chân Nhân thế nào cung tái phát, tuy không chết cũng phải mất đi một nửa sinh mệnh. - “Không sai” Lời này lại không phải là do bọn Độc Thân nói ra, mà là Ngọc Dương Tử đã về đến nơi, nghe mấy lời đối thoại đó không kìm được đã thốt lên. Tuy nhiên Đọc Thần nhìn Quỷ vương, trên mặt bỗng nở một nụ cười, nói; “Quỷ Vương lão đệ, không lẽ đệ nghĩ…”

Quỷ Vương ngắt lời đáp: - Không sai, ta đang muốn quay lại Thanh vân, lúc này, nhất định đây là thời khắc yếu nhất của Thanh Vân Môn từ thời Thanh Diệp cho đến nay. Môn phái của ta nếu như không tận dùng dịp này trừ đi cái họa lớn nhất, thì còn lúc nào nữa? Hơn nữa, Thanh vân Môn chắc chẳng thể ngờ chúng ta vừa thoát khỏi tử địa lại dám quay lại lần nữa, xuất kì bất ý, tất nhiên sẽ thu được tòan thắng. Chúng nhân ma giáo xung quanh nhất thời biến sắc, bọn Độc Thần cũng đã chứng kiến qua vô số thăng trầm trên thế gian, cũng bị rung động bởi những lời nói của Quỷ Vương. Quỷ Vương nhìn khắp bốn phía, xúc động nói: - Ngày hôm nay đúng là thời khắc tốt nhất của Thánh Giáo chúng ta, chư vị trước Thánh Mẫu Minh vương cùng ta lập lời thề, ngày hôm nay hết sức chíên đấu? Bọn người ma giáo lặng lẽ nhìn nhau, những người này tất nhiên không phải bọn người nhu nhược, nhưng chỉ mới lúc trước ở Thanh vân Sơn phải tìm cách thoát thân, bây giờ bỗng dưng trong nháy mắt phải quay lại, Quỷ vương là người dũng mãnh, mưu trí, lại có cách nghĩ căn bản vốn coi thường sống chết, quả thật người khác khó mà chấp nhận nổi điều này. Một lúc lâu không có ai nói một lời nào. Quỷ Vương sắc mặt dần dần trở lên khó coi, cuối cùng lắc đầu thở dài nói: “ Cơ hội tốt như thế này, vậy mà bọn ngươi…, ôi.” Nói xong, lại thở dài, nhìn khắp lượt trông hết sức chán nản, từ từ tiến lại chỗ môn đồ Quỷ Vương Tông của mình. Bọn Thanh Long U Cơ ra nghênh đón, Thanh Long dường như muốn nói điều gì đó, Quỷ vương cười khổ, hạ giọng nói: “Chỉ có cơ mưu thì không đủ, không đủ !!” Nói xong, lại thở dài, nói: “Thôi bỏ đi, sau này môn phái chúng ta sẽ bàn lại sau, ngày hôm này kết thúc ở đây thôi, chúng ta quay về núi thôi.. À, Bích Dao đâu?”

Lời nói đó vừa xuất ra, Thanh Long và U Cơ thân hình đều chấn động, U Cơ mặt được che bởi tấm lụa màu đen, nhìn không rõ nét mặt, nhưng chỉ nghe giọng nói hiển nhiên là vô cùng lo sợ, kinh hãi đáp: “Lúc ở Ngọc Thanh Điện, Trong lúc môn phái chúng ta với Thanh Vân Môn chém giết, Bích Dao nói với hai người bọn tôi là đi trước tìm tông chủ, lẽ nào…” Quỷ Vương nét mặt kinh hãi, vội kêu lên: “từ trên núi đến giờ ta không hề nhìn thấy Bích Dao.” Thanh Long thất thanh: “Lẽ nào cô ấy vẫn còn trên Thanh Vân Sơn?” Trên trán Quỷ vương lúc đó mồ hôi lấm tấm, quả quyết nói: “ Bích Nhi là cốt nhục của ta, ta quyết không thể không quan tâm, ta phải lên Vân Thanh Sơn thôi.” Thanh Long vội nói: “Tông chủ, nhất định không được đi, cái này, cái này, quả thật là …” Quỷ vương nhãn thần lóe lên, nhanh chóng trong đầu vụt qua trăm ngàn ý định, đột nhiên quay người lại phía Độc Thần và bọn người ma giáo nói lớn: - Chư vị, ý của ta đã quyết, vì cơ nghiệp thánh giáo của chúng ta trăm năm nay, Quỷ vương Tông chủ ta có thể thịt nát xương tan. Lúc này cái chết của Thanh Vân Môn, thương của Thanh Vân Môn, lão tặc chưởng môn Đạo Huyền đang bị trọng thương thập tử nhất sinh, nhất định không thể nào lại thi triển được Tru Tiên kiếm trận. Quỷ Vương Tông ta phen này quay lại Thanh Vân Sơn, nếu như thành công, cũng là nhờ Thánh Mẫu Minh Vương che chở giúp đỡ, nhược bằng quả không địch lại chúng, dù phải đắc tội với Thánh Mẫu Minh Vương, thì coi như ta chết Tại Thanh Vân Sơn, dưới Hoàng Tuyền tham bái Thánh Mẫu Minh Vương, cũng không hổ thẹn với lòng mình. Nói xong, Quỷ Vương nhìn mọi người một lượt, rồi bèn phi thân đi trước, quả nhiên hướng về phía Thanh Vân Sơn bay đi. Thanh Long và U Cơ nhìn lại, rồi cũng lập tức lao theo. Đệ tử Quỷ vương tông môn cũng không nhiều lời, lần lượt đi tới. Chỉ còn lại Độc Thần và bọn mà giáo đứng chết trân, đờ đẫn như còn gà gỗ đứng nguyên chỗ đó. Một lúc lâu sau Bọn Độc Thần định thần lại được, nhưng không đợi lời của hắn, chỉ nghe thấy bọn ma giáo phía sau những tiếng huyên náo, những tiếng nói vang lên, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy đa phần môn hạ ma giáo nét mặt cũng đã có phần kích phẫn. lúc này Thông Thiên Phong trên Thanh Vân Sơn bị bao trùm bởi một bầu không khí nặng nề, chúng nhân vây quanh Đạo Huyền Chân Nhân , nhỏ giọng an ủi điều gì đó. Lâm Kinh Vũ và Trương Tiểu Phàm đứng ở bên cạnh, thay Vương Nhị Thúc chỉnh đốn lại y phục, giúp ông phủi sạch bụi trên quần áo, Vương Nhị Thúc dường như cũng có ấn tượng với hai người bọn họ, đứng đó bất động, để mặc bọn họ, mắt chỉ nhìn ra chỗ Thủy kì Lân ở bên ngoài, ha ha cười ngốc nghếch.

Trương Tiểu Phàm thấy bộ dạng ông như vậy, trong lòng cảm thấy chua xót, không cầm lòng được nghĩ lại chuyện cũ năm xưa, lại thở dài. Lâm Kinh Vũ nghe thấy, xúc động tâm tư, cảm nhận được tình cảm của hắn, quay lại vỗ vỗ vai của Trương Tiểu Phàm. Hai người nhìn nhau, đều hiểu được suy nghĩ trong lòng của nhau, nhất thời không nói lên lời. Lúc đó, đám người Phổ Hoằng Đại Sư vừa được Thủy Nguyệt đại sư đem người theo hộ tống đến nơi an toàn, cũng đã được Thủy Nguyệt đại sư hộ tống trở về. Nhìn thấy sắc mặt của Phổ Hoằng Đại sư, dĩ nhiên so với sắc mặt trắng nhợt khi nãy thì đã tốt lên nhiều rồi, nghĩ đi nghĩ lại, Lý Nhân Trùy của Chu ẩn tuy lợi hại, nhưng so với Đại Phạm Bát Nhã của Phổ Hoằng đại sư vẫn còn kém hơn rất nhiều. Vào khoảng thời gian đó, Phổ Hoằng Đại Sư đã dần dần bức được những đạo kình sắc nhọn cổ quái của Ly Nhân Chuỳ ra ngoài cơ thể đến quá nửa. Nhưng cũng vì như thế, Phổ Hoằng đại sư xem ra đã yếu đi rất nhiều, bên cạnh có người nhanh nhẹn lấy ra môt chiếc ghế, Phổ Hoằng đại sư dưới sự giúp đỡ của Pháp Tường và Phổ Không ngồi xuống bên cạnh Đạo Huyền Chân Nhân.

Phổ Hoằng đại sư thở ra vài tiếng, nhìn ra xung quanh, thấy máu chảy thành sông, khắp điện đường chỗ nào cũng là người chết và người bị thương, thở dài, hợp thập tụng đạo: “ A di đà phật!” Đạo Huyền Chân Nhân hướng về phía Phổ Hoằng Đại sư nhẹ lắc đầu, cười khổ nói: Đại sư thương thế như thế nào?” Phổ Hoằng Đại sư lắc đầu nói: “Lão nạp vẫn chưa chết được đâu, chưởng môn chân nhân mới càng phải bảo trọng đấy!” Đạo Huyền Chân Nhân lắc đầu thở dài, ánh mắt nhìn ra xa, chợt nhìn đến chỗ Trương Tiểu Phàm đang đứng, dường như nghĩ ra điều gì đó, quay lại nói với Điền Bất Dịch: “Điền sư đệ, đệ hãy gọi đồ đệ Trương Tiểu Phàm lại đây một lát!” Điền Bất Dịch mặt biến sắc, nhưng không dám không tuân theo, đành quay lại nói: “ Lão thất, ngươi mau quay lại đây, chưởng môn chân nhân có lời muốn nói với ngươi.” Nhất thời chúng nhân đều ngạc nhiên, đặc biệt là môn hạ đệ tử Đại Trúc Phong, Trương Tiểu Phàm trong lòng càng chấn động, nhưng lệnh mệnh của chưởng môn khó trái, đành mạnh bạo tiến lên. Sau một lúc, chúng nhân tách ra một khoảng trống, Trương Tiểu Phàm đứng trơ trọi trước mặt Đạo Huyền Chân Nhân, hạ giọng nói: “Chưởng môn!” Đạo Huyền Chân Nhân nhìn hắn một lúc, hạ giọng nói: “Ngươi đến giờ phút này, vẫn quyết không nói ra bí mật của ngươi chăng?” Trương Tiểu Phàm thân hình rung động, chỉ cảm thấy ánh mắt của tất cả mọi người chung quanh trong chốc lát bỗng tập trung cả lên người mình, trong đó có những ánh mắt quan tâm thân thiện, có cả những ánh mắt khinh thường, nhưng phần lớn vẫn là những ánh mắt nghi hoặc. Đạo Huyền Chân Nhân thở dài, từ từ nói: “Trương Tiểu Phàm, người sau khi gia nhập Thanh Vân Môn, bọn ta có chỗ nào bạc đãi ngươi?” Trương Tiểu Phàm lập tức lắc đầu, nói: “Chưởng môn Chân Nhân, không có, không có chuyện đó. Sư phụ sư nương đối xử với đệ tử rất tốt…” Hắn vừa nói đến đây, Điền Bất Dịch thân hình bỗng chấn động, thần sắc vô cùng phức tạp. “Nhưng.” Trương Tiểu phàm thần sắc đau khổ tột cùng, hai dòng suy nghĩ trong đầu không ngừng tranh chiến, nói; “ nhưng, đệ tử có nỗi khổ riêng, đệ tử, đệ tử không thể…” “Nói!” Đột nhiên, một tiếng nói vang lên, tiếng nói vang động như sấm, khiến chúng nhân một phen giật mình, Trương Tiểu Phàm cũng giật mình chợt lùi lại một bước, nhìn về phía người đó, chợt vô cùng kinh ngạc.

Người phát ra tiếng nói đó, lại không phải là người của Thanh Vân, mà là một trong tứ đại thần tăng của Thiên Âm tự - Phổ Không. Phổ Không trong tứ đại thần tăng của Thiên âm tự, địa vị thấp nhất, tính cách cũng kích liệt nhất, lúc còn trẻ hàng yêu phục ma, dựa vào Phật Môn Kì bảo “ Phù đồ kim bát” trong tay, không biết đã giết bao nhiêu yêu nghiệt. Sau này, tuổi dần lớn lên, lĩng ngộ được phật ý, lúc đó mới dần dần ẩn cư ở trong Thiên Âm tự. Trong trận huyết chiến ngày hôm nay ở Thanh Vân sơn, Phổ Không đại khai sát giới, dựa vào đạo hạnh thần quỷ khó lường của bản thân, huyết chiến ma giáo, lúc đó tăng bào trên dưới, chỗ nào cũng là vết máu, xem ra chẳng còn chỗ nào giống cao tăng Phật môn, mà chỉ giống như ác quỷ địa ngục vậy, cũng khó trách Trương Tiểu Phàm và mọi người một phen giật mình. Lần này chúng nhân Thiên âm Tự đến Thanh Vân Sơn thực ra vẫn còn nghi ngờ mục đích của buổi Hưng Sư vấn tội. Thiên âm Tự từ trước đế nay chưa bao giờ truyền Chân pháp Đại phạm Bát Nhã cho người ngoài. Vậy mà lại bị một tên đệ tử tiểu tốt của Thanh Vân Môn học được, làm sao có thể chấp nhận? Lúc này Phổ Không đang nhìn Trương Tiểu Phàm lúng ta lúng túng, trong lòng phẫn nộ, lại thêm hôm nay đại khai sát giới, phiền não trong lòng thật nói không hết, không nhịn được mới dùng đến phật môn sư tử hống như vậy. Trương Tiểu Phàm bị âm thanh đó làm hắn ngẩn người ra một lúc, vẫn chưa hồi ý lại. Phía sau, đứng cùng Lâm Kinh Vũ, Vương Nhị Thúc nãy giờ vẫn ngốc nghếch cười cười nhìn Thuỷ Kì Lân, cũng bị kinh động quay đầu lại nhìn. Một hoà thượng hung ác, thân mình đầy máu, phẫn nộ nhìn chòng chọc vào Trương Tiểu Phàm, trông như một ác qu ỷ ăn thịt người. … Một bầu không khí tĩnh lặng bao trùm Ngọc Thanh Điện. “A…”

Đột nhiên, một tiếng hét thê lương trong Ngọc Thanh Điện đổ nát vang lên. Vương Nhị Thúc mặt trắng bệch không còn giọt máu, cả thân hình phấn chấn hẳn lên, run run chỉ Phổ Không kêu: “Quỷ! Quỷ! Quỷ! Quỷ!!!” Những âm thanh này thật hãi hùng, tuy là giữa lúc thanh thiên bạch nhật, nhưng tất cả mọi người trên đại điện cùng lúc cảm thấy ớn lạnh. Thậm chí ngay cả Phổ Không vừa mới còn tức giận, cũng bị Vương Nhị Thúc làm cho giật mình, chân tay bấn loạn, trong lòng có chút vội vàng cấp bách không hiểu nổi, vội vàng biện giải: “Ngươi, người nói gì, ta có chỗ nào giống quỷ?” Nhưng Vương Nhị Thúc như bị trúng tà, toàn thân kinh động. Lâm Kinh Vũ đứng bên cạnh hết lời an ủi, nhưng có vẻ như chẳng có chút tác dụng nào, chỉ thấy cả người Vương Nhị Thúc co rụt lại, có vẻ như không dám nhìn thêm Phổ Không nữa, hai mắt nhắm tịt, tỏ vẻ sợ hãi vô cùng, miệng không ngớt kêu lên: “Quỷ, Quỷ, chính hắn đã giết nguời, đừng giết tôi, xin đừng giết tôi, tôi, tôi!!! A!!!!!!!!!!!!!! “ Một cơn gió bụi lặng lẽ thổi tung nơi này, Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ thân hình cứng đờ, đặc biệt là Trương Tiểu Phàm, từ trong đáy mắt của hắn, dường như có tia sáng đỏ ẩn giấu chực phát ra.

Phổ Không bị chúng nhân chú ý, khí cấp bại hoại, phẫn nộ nói: “Ta vốn không quen người này, các người nhìn gì mà nhìn?” Lâm Kinh Vũ từ từ gỡ những ngón tay nắm chặt của Vương Nhị Thúc, tiến đến bên cạnh Trương Tiểu Phàm, không cần nhìn cũng biết, Trương Tiểu Phàm bây giờ giống như hắn, hết sức khống chế bản thân, nhưng tiếng thở nặng nhọc của bọn họ, cũng đã biểu lộ ra sự kích động trong lòng bọn họ. “ Tại – sao – Vương Nhị Thúc- lại – nói – là – ngươi?” Lâm Kinh VŨ từng chữ từng chữ từ từ hỏi, sắc mặt của hắn và Trương tiểu Phàm đều đáng sợ, chỉ có khác là trong mắt hắn, đồng thời với vẻ căm hận, vần còn vài phần tình táo. Phổ Không tức giận nói; “làm sao mà ta biết được, hắn ta bất quá chỉ là một kẻ điên!” Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ cùng lúc biến sắc mặt, Đệ tử Thanh Vân Môn nhiều người cũng cau mày. Đúng lúc đó, đột nhiên có một tiếng Phật hiệu, Phổ Hoằng đại sư ở đằng sau Phổ Không đột nhiên cất lời, thanh điệu thê lương, hạ giọng nói: - A di đà phật, gieo ác gặp ác, tội nghiệt tội nghiệt. Những lời này vừa nói ra, trong một lúc toàn trường hoàn toàn yên tĩnh. Phổ Không thân hình đờ ra như gỗ, một lúc lâu sau mới từ từ quay người, chua chát nói: “Sư huynh, huynh nói gì?” Phổ hoằng đại sư, sắc mặt trắng nhợt, cũng không biết là do vết thương trên cơ thể, hay là vết thương trong lòng, chỉ thấy ông nhắm mắt khép mi, hồi lâu mới nói: “Pháp tướng”. Từ sau khi Vương Nhị thúc phát bệnh, Pháp Tướng nét mặt luôn khó coi và thảm bạch, thân hình chấn động, nói: “Đệ tử có mặt”. Phổ Hoằng đại sư chậm rãi nói: - Không cần phải giấu diếm nữa, ngươi hãy mau nói cho họ nghe đi, năm đó sự đệ gây ra việc sai trái, hôm nay quyết không thể để Trương Thí Chủ bị oan uổng nữa. Trương Tiểu Phàm chấn tác tinh thần, trong lòng dường như có tiếng gọi nào đó, đang dày xé lòng hắn. Pháp Tướng từ từ tiến lên phía trước, nhìn vô số gương mặt kinh ngạc ở đó. Sau đó dừng lại trên thân hình Lâm Kinh Vũ và Trương Tiểu Phàm, cuối cùng nhìn vào Trương Tiểu Phàm. - Năm đó, sát hại dân toàn thôn dưới chân núi Thanh Vân, thực sự là do người của Thiên Âm tự bọn ta làm! - Sao?

Trong khoảnh khắc đó, bao nhiêu âm thanh kinh hãi, bao nhiêu chấn động, bao nhiêu sự nghi hoặc, phẫn nộ trên Ngọc Thanh Điện tại Thanh Vân Sơn, bùng phát ra, ngay cả Đạo Huyền Chân Nhân và bọn Điền Bất Dịch là những người đạo hạnh cao thâm, cũng kìm không đặng, mặt biến sắc, Kâm Kinh Vũ rút ra Trảm Long Kiếm, bích quang toả sáng lấp lánh. Chỉ có trái tim của Tương Tiểu Phàm, đột nhiên từ kích động trở lên trầm lắng, sâu sắc trầm mặc. Sau đó, vụt lại cảm giác lạnh lẽo quen thuộc trước đây rất lâu, huyết tinh lệ khí sâu đậm vụt bao trùm lấy hắn!!!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.