Trúc Mã Khó Đoán

Chương 71: Chương 71: Tình cảm




Rất lâu, Thẩm Ngôn không lên tiếng nói gì, Triệu Lâm Tô cũng không nói gì. Đã vào chạng vạng tối, hai người họ đứng trong một góc khuất, ánh sáng trong căn phòng hơi tối tăm. Thẩm Ngôn ngửa đầu, nhìn đôi mắt chớp sáng của Triệu Lâm Tô, lồng ngực giống như bị búa đập mạnh.

Cho tới ngày hôm nay cậu luôn cảm thấy Triệu Lâm Tô có sẵn kế hoạch sắp xếp cho mối quan hệ giữa hai ngươi họ, hắn từng bước từng bước thành thạo tiến lên. Nào ngờ đâu tất cả những thứ đó chỉ là biểu hiện bên ngoài, hắn đã thích cậu tựa như hơi thở của hắn...

Lồng ngực rất khó chịu, trong mắt dâng lên chút chua xót. Thẩm Ngôn tựa trán mình vào trán Triệu Lâm Tô.

Trán của Triệu Lâm Tô hơi nóng, có lẽ do cảm xúc của hắn quá kích động.

“Tao lại làm sai rồi hả?” Triệu Lâm Tô khẽ hỏi.

Thẩm Ngôn nhẹ nhàng hít vào thở ra, vẫn không lên tiếng.

“Tình cảm của tao tâm tình của tao vốn nên để chính tao tự chịu trách nhiệm“. Giọng nói của hắn thản nhiên, có lẽ hắn đã tỉnh táo lại, lý trí của hắn đã được kéo quay trở về. Hắn xin lỗi Thẩm Ngôn thêm một lần nữa: “Xin lỗi, tao không nên gây áp lực cho mày. Vốn là tao thích mày, tao đang theo đuổi mày. Mày đã làm rất tốt rồi, do bản thân tao quá nóng nảy. Xin lỗi, tao đã hứa sẽ chậm rãi tiến lên, là do hôm nay tao quá thất thố“. Triệu Lâm Tô khẽ cọ trán Thẩm Ngôn: “Tha thứ cho tao một lần nhé, có được không?”

Lời hắn nói ra hơi hỗn loạn, lại nói lên cái lời khách khí đã lâu không nói ra, giống như đang cố ý trêu chọc Thẩm Ngôn. Thẩm Ngôn muốn cười, khóe miệng đã nhếch lên nhưng mắt không giữ được niềm chua xót. Cánh tay cậu ôm cổ Triệu Lâm Tô, di chuyển gương mặt của mình đặt cằm lên vai hắn.

“Thích tao không?” Thẩm Ngôn khẽ hỏi.

“...”

“Trả lời đi”, Thẩm Ngôn vỗ xuống lưng Triệu Lâm Tô: “Không phải ban nãy mày đã nói rất nhiều đó sao?”

“Thích“.

“Thích đến muốn chết đi, đúng không?”

Thẩm Ngôn truy hỏi không chịu buông tha, nghe qua có chút vì được yêu thương chiều chuộng mà sinh kiêu ngạo tùy tiện.

Cánh tay Triệu Lâm Tô siết rất chặt, giọng điệu nặng nề, lặp đi lặp lại từng chữ.

“Thích đến muốn chết đi“.

Bình thường nếu Thẩm Ngôn nghe được lời nói như thế này, khẳng định cậu sẽ mắng hắn thật buồn nôn.

Nhưng hôm nay khi cậu nghe được trong lòng lại khó chịu, muốn khóc.

“Có thể nói dễ nghe hơn một chút không?” Thẩm Ngôn nhẹ nhàng hỏi hắn: “Nói cụ thể xem mày thích tao nhiều thế nào, tao rất thích nghe“.

Triệu Lâm Tô cười cười.

Hai người không nhìn thấy mặt nhau, tiếng cười này của Triệu Lâm Tô cũng có vẻ rất thoải mái.

“Lúc còn đi học, ý tao là thời học cấp 3 ấy, thời tiết rất nóng, khi quạt trần trong phòng học đang quay, mày có biết tao đã suy nghĩ gì không?”

“Nghĩ gì?”

“Lúc ấy tao đã suy nghĩ”, Triệu Lâm Tô dừng một chút, hơi nghiêng đầu sang. Gò má nong nóng của hắn dán lên má Thẩm Ngôn, “Tao nghĩ không biết cái quạt trần kia có thể rơi xuống hay không, nếu như nó rơi xuống, vậy thì tao sẽ nhào tới liều mạng đẩy mày ra...”

Thẩm Ngôn cười cười: “Vĩ đại thế cơ à?”

“Không, ý nghĩ này chẳng hề vĩ đại, nó là sự ích kỷ của tao“. Triệu Lâm Tô cũng cười: “Tao ích kỉ hy vọng ông trời sẽ cho tao một cơ hội chứng minh bản thân thích mày đến nhường nào.”

Thẩm Ngôn cúi đầu, dán đôi mắt nóng bừng lên vai của Triệu Lâm Tô.

Cậu tự thầm thì trong lòng mình: ông trời đã làm điều đó.

Chờ thêm một lát, Thẩm Ngôn ngước mắt lên, một lần nữa nhìn vào Triệu Lâm Tô. Hai mắt cậu ửng đỏ, Triệu Lâm Tô ngẩn người. Hắn vươn tay sờ lên mặt cậu, giữa hàng lông mày mơ hồ hiện ra chút hối hận.

“Triệu Lâm Tô”, vì muốn để đề nghị của mình có vẻ nghiêm túc hơn, Thẩm Ngôn cố gắng mở to hai mắt: “Chúng ta làm đi“.

“...”

Nét mặt của Triệu Lâm Tô hoàn toàn không giống với suy đoán trong lòng Thẩm Ngôn, biểu cảm của hắn bình tĩnh đến mức không hề xuất hiện dao động. Hắn vô thức mở miệng nhấn phanh dừng lại hành động giữa hai người.

“Là vì tao mở miệng nói ra những lời kia khiến cho mày cảm động, hay đã khiến cho mày áy náy rồi? Thẩm Ngôn, tao nói rồi, tao thích mày là cảm xúc của mình tao, mày không cần phải chịu trách nhiệm về chuyện này“.

Thẩm Ngôn mím môi, Triệu Lâm Tô hiểu cậu quá rõ ràng, bất cứ một chút dao động cảm xúc nào của cậu cũng khó mà giấu giếm được mắt nhìn của hắn.

“Đúng, mày nói không sai, tao cảm động, cũng hơi áy náy. Chỉ cần tao vừa nghĩ đến chuyện một mình mày ở đó lén lút thích tao thật nhiều năm, tao liền cảm thấy rất đau lòng, rất khó chịu, muốn khóc. Nhưng vậy thì thế nào? Mày cảm thấy động cơ của hành vi này không thuần khiết, tao sẽ không thích như vậy? Không đúng đâu, Triệu Lâm Tô, phán đoán của mày không đúng, chẳng lẽ cả thế giới này chỉ có một mình mày thích tao? Tại sao tao không đau lòng cho người khác, chỉ đau lòng cho một mình mày?”

Bàn tay Triệu Lâm Tô nhẹ nhàng chạm lên má Thẩm Ngôn, Thẩm Ngôn cảm nhận được lòng bàn tay hắn hơi run rẩy.

“Bây giờ mày đang quá xúc động”, giọng nói Triệu Lâm Tô hơi chập trùng, hắn bình tĩnh nhìn Thẩm Ngôn, con ngươi đen nhánh phủ sương mù mịt, giống như bầu trời sắp mưa: “Sau này mày sẽ hối hận“.

Trái tim Thẩm Ngôn cũng khẽ run lên.

Cho tới tận bây giờ rốt cuộc cậu đang sợ thứ gì? Thật sự cậu chỉ sợ đau sao? Hay là cậu cũng sợ bản thân mình sẽ hối hận như lời Triệu Lâm Tô nói, sợ cất bước này ra cậu sẽ không thể nào quay đầu lại được nữa?

Cậu không biết, có lẽ cậu sợ tất cả.

Dù sao cậu cũng là người thuộc trường phái hành động theo cảm xúc, xúc động nhất thời thì thế nào? Hối hận thì đã sao?

Chỉ cần được hạnh phúc trong thời điểm hiện tại là được rồi.

Cậu muốn đi theo trái tim mình, đúng sai không còn quan trọng.

“Chuyện này để sau đi”, Thẩm Ngôn cũng nhìn thẳng vào đôi mắt của Triệu Lâm Tô. “Mày có trách nhiệm với chính mày, tao cũng phải chịu trách nhiệm với bản thân tao. Triệu Lâm Tô, tao biết mày luôn thích lập kế hoạch hết sức cẩn thận, thế nhưng chuyện tình cảm không thể nào biết trước được kết quả. Hiện giờ tao đang muốn làm“.

Đôi mắt Thẩm Ngôn đầy nhiệt tình: “Cứ để chúng ta cùng xúc động một lần này, được không?”

Triệu Lâm Tô nhìn cậu, ở trong góc khuất u ám, Thẩm Ngôn thật sự quá sáng ngời, sáng tới mức chói lòa mắt, đâm vào hai mắt Triệu Lâm Tô, làm cho hắn vừa đau đớn lại không nỡ nhìn cậu ít đi một chút.

Triệu Lâm Tô cúi đầu xuống, không thể khống chế nổi bản thân, nhẹ nhàng hôn lên môi Thẩm Ngôn.

Hắn hôn quá mềm quá nhẹ, giống như một cơn gió thoảng qua.

Thẩm Ngôn nhắm mắt lại khi hắn hôn đến, hắn rời khỏi cậu lại mở mắt ra.

Cậu nhìn thấy hai mắt Triệu Lâm Tô, sáng trong ướt át như mới được nước rửa sạch trong khoảng thời gian cậu không chú ý.

“Thẩm Ngôn”, Triệu Lâm Tô khẽ vuốt ve má cậu: “Tao yêu mày“.

Trong đầu Thẩm Ngôn như vừa thầm lặng vang lên một tiếng sấm sét.

Sấm rền cuồn cuộn, không biết đã ấp ủ được bao lâu, nó trốn trong những đám mây đen trùng trùng cuộn cuộn không dám lộ đầu, đột nhiên vang lên âm thanh khiến lòng người run rẩy.

“Tao yêu mày“.

Ngay từ ban đầu hắn đã muốn nói như vậy, nhưng hắn không dám, hắn sợ tình yêu sẽ bắt cóc người ta, khiến người ta đồng tình và thương hại cho mình.

Bàn tay Triệu Lâm Tô nâng mặt Thẩm Ngôn, hắn chăm chú nhìn cậu: “Tao yêu mày“. Tiếng nói của hắn rất nhẹ, giọng điệu cũng rất mềm mại, cứ như sợ ba chữ đó sẽ bị ném thẳng xuống đất, vụn vỡ mà không ai đỡ lại.

Thẩm Ngôn hơi há miệng ra, có lẽ cậu đang muốn đáp lời, cũng có lẽ do cậu không biết mình nên đáp lời như thế nào. Triệu Lâm Tô hôn lên môi cậu, một giây cũng không chịu tách rời, giống như sau khi tách ra hai người bọn họ sẽ không còn là bản thân hoàn chỉnh.

Cánh cửa phòng ngủ bị đá văng, Thẩm Ngôn tựa lưng trên tường, bị Triệu Lâm Tô điên cuồng hôn môi như muốn nuốt chửng.

Triệu Lâm Tô dừng lại trong thoáng chốc, nhìn cậu thật sâu.

Thẩm Ngôn chớp chớp mắt, ánh sáng trong con mắt chợt sáng chợt tắt, mang theo một chút do dự, còn lại là lòng quyết tâm tràn ngập.

Cậu dùng ánh mắt này đáp lời Triệu Lâm Tô,

Hãy để chúng ta bốc đồng một lần này, được chứ?

Triệu Lâm Tô hơi nghiêng mặt, lần nữa dịu dàng hôn cậu. Thẩm Ngôn khẽ nhắm mắt lại, ngón tay cắm sâu vào mái tóc ngắn lộn xộn sau đầu của Triệu Lâm Tô, hàng mi khẽ rung rung theo nụ hôn ướt át của họ.

Trên bức tường phía sau có treo bộ đồ bóng rổ kèm chữ ký, trên mặt tường dán rất nhiều ảnh, từng tấm từng tấm đều tràn đầy kỷ niệm.

Có hai cậu nhóc con, một cậu bé mang theo gương mặt tươi cười xán lạn, giơ ngón tay dính đầy kem ra về phía một cậu bé có biểu cảm vừa ngầu lòi vừa kiêu ngạo. Chiếc mũ sinh nhật trên đầu cậu bé bị giữ chặt đến biến hình, gò má bị ngón tay cậu bé kia chọc lên. Sau đó hai cậu nhóc con biến thành thiếu niên, cùng nhau đứng bên bờ biển giơ tay về phía ống kính, một người giơ hai ngón tay, một người lạnh mặt trêu đùa giơ tay hướng xuống dưới. Sau đó nữa, hai người họ biến thành hai cậu trai trưởng thành, mỗi người ôm một bó hoa, chúc mừng cả hai đã đề tên bảng vàng, lại tiếp tục cùng tiến vào một trường đại học, tiếp tục làm những người bạn thân thiết gắn bó bên nhau.

Ảnh chụp dán đầy tường, những năm tháng đã đi qua, nhiều ngày ngày đêm đêm như vậy, hắn vẫn chưa từng tiết lộ một chút cảm xúc không bình thường của bản thân. Hắn giấu chúng trong những năm tháng dịu dàng đầy u ám, cô độc chờ đợi trong mảnh vỡ của thời gian, chờ đợi ông trời cho mình cơ hội. Chỉ cần Thẩm Ngôn quay đầu lại liếc mắt một cái, hắn liền chấp nhận tự mình vượt qua tất cả khoảng cách giữa hai người họ.

Nhưng đợi đến khi ông trời thật sự cho cơ hội, hắn lại bắt đầu chần chờ sợ hãi. Hắn sợ mình sẽ dẫn Thẩm Ngôn đi sai đường, sợ tình yêu của hắn không phải thứ cậu muốn, sợ cậu sẽ hối hận... Thật ra bản thân hắn không hề thành thạo như những gì hắn thể hiện, hắn không sợ tình yêu của bản thân không có được kết cục tốt đẹp, hắn chỉ sợ tình yêu của mình sẽ làm tổn thương Thẩm Ngôn.

Triệu Lâm Tô khẽ hôn lên hàng mi Thẩm Ngôn, rung động nhỏ bé kia lại tạo thành cơn lốc chấn động trong lòng hắn.

Hắn có quá nhiều điều kiêng kị, Thẩm Ngôn lại giơ tay lôi hắn ra khỏi vỏ ốc hắn chật vật xây dựng.

Thẩm Ngôn hít sâu một hơi, đôi môi chạm vào phía trước. Cậu chạm trúng gò má của Triệu Lâm Tô, ấm áp lại có chút ẩm ướt.

Trong thoáng chốc ngã xuống, Thẩm Ngôn tựa như đã xuyên qua thời không.

Thời gian trở nên mơ hồ, cậu sắp không phân biệt được rốt cuộc đây là lúc nào, phải chăng cậu đã trở lại thời niên thiếu.

Ngón cái nhẹ nhàng chạm lên gò má Triệu Lâm Tô, Thẩm Ngôn nằm mơ cũng không nghĩ tới một ngày mối quan hệ của hai người họ sẽ phát triển đi tới tận đây. Triệu Lâm Tô sẽ dùng ánh mắt như thế này nhìn cậu.

Trái tim đập rất nhanh, cậu hơi sợ hãi, cũng có một chút chờ mong.

Triệu Lâm Tô nghiêng mặt hôn ngón tay cậu, môi hắn mềm mại mà ấm áp, nhẹ nhàng hôn xuôi xuống theo vân da trên lòng bàn tay cậu, xúc giác hơi ngứa khiến Thẩm Ngôn không tự chủ được khẽ nhắm mắt lại.

Khi áo phông bị vén lên, Thẩm Ngôn mới hoảng hốt nhớ ra chiếc áo phông này là áo của Triệu Lâm Tô.

Cậu chậm chạp cảm nhận được nỗi xấu hổ đang ùa lên.

Gương mặt nóng hổi.

Cơ thể cũng nóng hổi.

Đôi môi Triệu Lâm Tô cũng thế.

Hắn hôn đến nơi nào, nơi đó như bị in lên một dấu ấn mờ nhạt.

Nhắm mắt lại không nhìn thấy xung quanh, trái tim càng lúc càng đập nhanh. Thẩm Ngôn mở mắt ra, mái tóc đen của Triệu Lâm Tô đập vào mắt, cậu kiềm lòng chẳng đặng mà đặt tay lên, lông mày khẽ cau lại, hơi khó kiềm chế.

Lần đầu tiên nhìn thấy cậu còn hơi kỳ quái, chỗ đó của đàn ông con trai có gì mà phải hôn đến nửa ngày.

Nhưng khi bản thân được dịu dàng hôn liếm như vậy, phản ứng... rất mãnh liệt...

Không biết vô tình hay cố ý, hàm răng của Triệu Lâm Tô khẽ xẹt qua.

Một chút đau đớn, kích thích tê dại to lớn.

Cơ thể vô thức ưỡn lên, ngón tay tóm chặt tóc của hắn, Thẩm Ngôn muốn nhịn không phát ra âm thanh nhưng lại nghĩ có vẻ chuyện này không cần thiết, chuyện này đâu có gì đáng phải xấu hổ. Thế là cậu hé miệng, trong cổ họng tràn ra chút động tĩnh.

Một chút tiếng động đó đã khiến Triệu Lâm Tô ngẩng mặt lên.

Gương mặt tuấn tú của Thẩm Ngôn đỏ bừng, ngũ quan đẹp đẽ biểu lộ sự thoải mái, mang theo chút say mê. Hàng mi nửa đóng nửa mở, để lộ chút ánh sáng trong mắt, khóe miệng cong cong. Khi thấy Triệu Lâm Tô nhìn mình, cậu còn mơ mơ hồ hồ cười cười, là một dáng vẻ ngầm đồng ý cổ vũ.

Máu trong cơ thể hầu như dồn về hết một chỗ.

Hoàn toàn không có sự chuẩn bị, không có kế hoạch. Thời gian địa điểm thời cơ tất cả đều không thích hợp.

Chỉ là muốn, tâm tình thúc giục thân thể, vô cùng vội vã muốn ở bên cạnh nhau, vậy là hết thảy đều đã thích hợp.

Thẩm Ngôn ngửa mặt lên trần nhà, đôi môi hơi hé mở.

Ngón tay Triệu Lâm Tô thật dài.

Khớp xương lồi lên rõ ràng, từng tấc từng tấc như muốn chui vào trong linh hồn của cậu.

Thẩm Ngôn hơi nhúc nhích cơ thể, cậu không tự chủ được, muốn cắn lên khớp ngón trỏ của mình, thế nhưng đôi môi của Triệu Lâm Tô đã nhanh hơn cậu một bước. Thẩm Ngôn ôm lấy hắn, nương theo tiết tấu của hắn hôn đáp lại.

Cậu không nhịn được muốn bật khóc, bởi vì lạ lẫm, bởi vì cậu không thể kiểm soát được sự hoảng loạn trong lòng mình.

Bàn tay còn lại của Triệu Lâm Tô trấn an cậu. Thẩm Ngôn chỉ cảm thấy cả cơ thể của mình đã thất thủ, cánh tay càng ôm chặt Triệu Lâm Tô hơn.

Cậu muốn dừng lại nhưng lại cũng không muốn dừng lại.

Giống như bước vào trong một trò chơi mới lạ, cậu hơi sợ hãi phía trước mình sẽ có cạm bẫy nhưng bản thân lại ham muốn kích thích mới mẻ, hơn nữa cậu cũng thật sự luyến tiếc người bạn cùng chơi này.

Triệu Lâm Tô.

Cậu mơ hồ lên tiếng gọi hắn.

Triệu Lâm Tô dừng lại, đôi mắt chăm chú nhìn cậu thật sâu, giống như nếu ngay bây giờ cậu đổi ý, hắn có thể chấp nhận dừng chân mà không hề có chút chướng ngại nào.

Dưới ánh mắt Triệu Lâm Tô, thần kinh đang căng cứng của Thẩm Ngôn dần dần thả lỏng. Cậu ngửa đầu hôn lên môi hắn, ánh mắt dịu dàng của hắn bao trùm lấy cậu.

Ngôn Ngôn, đừng sợ, cứ giao cho tao.

Thẩm Ngôn khẽ nhắm mắt lại, gương mặt hơi ngửa lên, biểu lộ sự tin tưởng không hề đề phòng.

Cho dù là bạn tốt hay người yêu.

Giữa hai người họ luôn tồn tại một sự tín nhiệm có thể hoàn toàn gửi gắm bản thân mình cho nhau.

Triệu Lâm Tô là người luôn luôn rất giỏi chịu đựng, nhẫn nại kiên trì đã khắc sâu vào xương cốt của hắn. Hắn có thể dùng hết cả bản thân mình đem ra lấy lòng Thẩm Ngôn, chờ cậu hoàn toàn thả lỏng mới chậm rãi thăm dò thử nghiệm.

Nhẹ nhàng chạm một cái, Thẩm Ngôn liền muốn phát ra âm thanh.

Rõ ràng là một chàng trai cao lớn mạnh khỏe như vậy mà trong thời điểm này lại lộ ra cảm giác yếu đuối khác hẳn bình thường.

Làn da được nhuộm lên một màu hồng đẹp mắt.

Triệu Lâm Tô hôn lên mắt cá chân từng bị thương của cậu, vết thương đó đã khỏi rất lâu, nhưng khi bờ môi Triệu Lâm Tô nhẹ nhàng chạm một cái, vết thương cũ của cậu như tái phát cơn đau, cơ bắp trên chân run rẩy không thể khống chế được.

Triệu Lâm Tô rất chậm rất chậm, chậm đến nỗi Thẩm Ngôn cũng sắp không thể chịu được được quá trình giằng co này.

Quá trình diễn ra quá rõ ràng, Thẩm Ngôn nhắm chặt hai mắt, cho dù cậu không nhìn được nhưng não bộ vẫn trung thành cụ thể hóa hình ảnh phản hồi vào trong ý thức của cậu.

Cậu đang làm với Triệu Lâm Tô.

Làm thật sự, không phải một trò đùa, cũng không chỉ tiếp xúc ở bên ngoài ranh giới.

Họ đã thực sự ở bên cạnh nhau.

Cả cơ thể run rẩy, trên da nổi lên từng hạt tròn nho nhỏ, không khí lướt ngang qua cũng khiến cậu phát run.

Thẩm Ngôn vẫn mở mắt ra.

Liếc mắt một cái lại nhắm mắt lại.

Thật đáng sợ.

Thế mà lại hoàn toàn có thể...

Thẩm Ngôn cắn môi, một giây sau Triệu Lâm Tô liền cúi người hôn cậu. Hắn bảo cậu không được cắn môi, nếu cậu khó chịu thì có thể cắn hắn.

Thực tế thì không hẳn là khó chịu.

Triệu Lâm Tô không lừa cậu, hắn dịu dàng đến mức cậu muốn phát điên, đau đớn khó nhịn trong dự đoán nhanh chóng bị niềm vui xa lạ lật đổ. Trong đầu không còn chỗ trống để suy nghĩ, tất cả không gian tư duy đều đã bị chiếm đoạt lấp đầy.

Thẩm Ngôn nghe được âm thanh nhấp nhô theo tiết tấu phát ra từ cổ họng mình.

Giống như tiếng khóc lại giống như tiếng hừ.

Yết hầu bị nhẹ nhàng ngậm lại, Thẩm Ngôn không chịu nổi hé mở đôi môi, hơi thở hít vào phun ra đều nóng rẫy.

Âm thanh thật lớn.

Giống như năm đó cậu ra biển với Triệu Lâm Tô, bọt nước vỗ lên bờ, những con sóng bạc đầu ồ ạt, đợt sóng này lại cao hơn đợt sóng trước, đợt sóng này lại gần hơn đợt sóng trước, cậu hò hét trốn đi, Triệu Lâm Tô tươi cười nhìn cậu bị sóng biển tạt ướt cả người.

Ngón tay tóm lấy thật chặt, đầu óc trống rỗng, Thẩm Ngôn thở hổn hển, đôi môi bị chặn kín. Bàn tay cậu chậm rãi buông lỏng ra, sau đó vô thức ôm lấy cổ Triệu Lâm Tô.

Nụ hôn lúc này hình như còn thoải mái hơn so với bình thường, dư vị dài đằng đẵng.

Thẩm Ngôn mở hờ con mắt, cậu trông thấy được hàng mi ngắn ngủn dày đặc của Triệu Lâm Tô, trên đó còn dính một chút mồ hôi trong suốt.

“Vẫn ổn chứ?” Triệu Lâm Tô nhỏ giọng hỏi cậu.

“... Không sao“.

Thẩm Ngôn lên tiếng mới phát hiện ra cổ họng mình đã khàn đặc.

Thật ra cổ họng của Triệu Lâm Tô cũng khàn, vừa rồi hắn vẫn một mực thở bên tai Thẩm Ngôn, Thẩm Ngôn nghe được tiếng thở của hắn, khuôn mặt nóng đến đòi mạng.

“Xin lỗi”, Triệu Lâm Tô lại xin lỗi, số lần hắn nói ra lời xin lỗi ngày hôm nay có lẽ còn nhiều hơn hai mươi năm đã qua của cuộc đời hắn cộng lại: “Không chuẩn bị gì cả, chưa kịp phản ứng đã làm ở bên trong.”

Thẩm Ngôn: “...”

Tốt lắm, tấm thân xử nam của cậu đã triệt để mất sạch.

“Vậy phải làm sao bây giờ...”

Hiện giờ Thẩm Ngôn chỉ cảm thấy toàn thân mình dính nhớp.

“Tao ôm mày đi tắm“.

“Không cần ôm đâu, tao...”

Thẩm Ngôn vừa nói vừa chống cánh tay lên, sau đó nét mặt cậu liền cứng đờ.

Trong suốt quá trình không biết Triệu Lâm Tô đã chạm vào những vị trí nào, nhưng cậu chỉ cảm bản thân mình thoáng cái đã choáng váng, là sự sảng khoái đến hơi choáng váng, khiến cậu hoàn toàn bỏ qua những cảm nhận khác.

Mẹ kiếp, vẫn đau!

Nét mặt Thẩm Ngôn khổ sở, Triệu Lâm Tô vươn tay đến ôm cậu. Thẩm Ngôn không cậy mạnh, theo cùng hắn. Cậu cảm nhận được chất lỏng còn đọng lại chuyển động, nét mặt lại cứng đờ hơn, chậm rãi nhìn về phía Triệu Lâm Tô.

Triệu Lâm Tô nhìn cậu: “Muốn đánh thì cứ đánh đi“.

Thẩm Ngôn túm tóc hắn: “Đánh mày làm gì”, cậu điều chỉnh lại biểu cảm của mình: “Cũng có phải mày cưỡng gian tao đâu“.

Cậu giương khuôn mặt phiềm hồng giơ ngón giữa với Triệu Lâm Tô: “Nhớ cho kỹ, là ông đây cưỡng gian mày đấy“.

Rõ ràng là cậu mở lời, Triệu Lâm Tô phải nhớ rõ tình hình mới được.

Bồn tắm đã được vặn đầy nước, Thẩm Ngôn bước vào bên trong, ngâm mình trong nước nóng, nhẹ nhõm thở phào. Triệu Lâm Tô lau rửa cho cậu, dọn dẹp hộ cậu, lại lần nữa nói ra lời xin lỗi.

Thẩm Ngôn ôm lấy đầu hắn quay sang hôn lên trán hắn một cái, Triệu Lâm Tô không lên tiếng thêm nữa.

Tay nghề của Triệu Lâm Tô luôn luôn đáng tin, sau khi Thẩm Ngôn tắm xong, cậu lại được hắn ôm về phòng.

“Chờ chút, để tao thay ga giường“.

Thẩm Ngôn tựa người trên ghế sofa, chờ Triệu Lâm Tô đổi xong ga trải giường lại quay về ôm cậu nằm xuống. Triệu Lâm Tô đối mặt cậu nằm xuống cạnh bên, hai cánh tay quấn bên hông của cậu, ánh mắt dán chặt gương mặt Thẩm Ngôn: “Cảm giác thế nào?”

Sắc mặt Thẩm Ngôn đỏ lên, vẫn rất thành thật: “Hơi khó chịu“.

“Ở trước, sau, hay trong quá trình?”

“... chỉ có ở lúc sau thôi“.

Thẩm Ngôn vươn tay nhéo má Triệu Lâm Tô: “Mày có thể sử dụng đến cái đầu óc có chỉ số thông minh cao ngất của mày không vậy, cái nơi bình thường chỉ ra không vào mà mày ra ra vào như thế, không khó chịu mới lạ“.

Triệu Lâm Tô cẩn thận hỏi han: “Trong quá trình thì...”

“Nói nhảm”, Thẩm Ngôn chuyển dời từ má sang nhéo vành tai hắn: “Nếu quá trình khó chịu thì tao đã sớm đá mày xuống“.

Nét mặt Triệu Lâm Tô giống như cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, sau đó hắn lại nhíu mày.

“Xin lỗi...”

“Hôm này tao không muốn nghe thấy lời xin lỗi nữa“. Thẩm Ngôn ngắt lời: “Cũng không cần mày nói ra mấy lời cảm ơn buồn nôn“.

Triệu Lâm Tô chỉ có thể nuốt hết những lời còn lại trở về, khẽ hôn lên ấn đường Thẩm Ngôn: “Tao yêu mày“.

“...”

“Ờ, hình như lời này đúng là lời nên nói ra vào lúc như thế này“.

Thẩm Ngôn cười nói.

Trong mắt Triệu Lâm Tô cũng mang theo chút ít tươi cười, hắn ôm vai Thẩm Ngôn, nhỏ giọng thầm thì: “Ngôn Ngôn, cảm ơn mày“.

“... Sao hôm nay ngôn ngữ của mày lại có nhiều lời lịch sự như thế“.

Triệu Lâm Tô không tiếp tục nuốt lời trở về: “Cảm ơn mày đã luôn tốt đẹp như thế, cảm ơn một người vốn luôn tốt đẹp như mày lại chấp nhận ở bên cạnh tao“.

“Đừng nói như thế, nghe cứ như là mày rất kém cỏi ấy. Tao nói mày nghe, tao có phải đi làm từ thiện đâu, không phải ai tao cũng có thể yêu đương tùy tiện“.

“Vậy tại sao mày lại yêu tao?”

Thẩm Ngôn nhẹ hừ một tiếng: “Muốn nghe tao khen mày hả?”

“Không phải“.

Triệu Lâm Tô nhìn thẳng vào đôi mắt Thẩm Ngôn, Thẩm Ngôn cảm giác được ánh mắt hắn vẫn như còn đang ướt sũng khát khao gì đó. Hai người thân mật ôm chặt lấy nhau, cậu vuốt cằm Triệu Lâm Tô, nói nhỏ: “Thật ra tao cảm thấy chúng ta nên làm sớm hơn một chút“.

“...”

“Ban nãy tao có một cảm giác hai chúng ta hiện giờ mới chân chính kết hợp cùng nhau, cảm thấy hai chúng ta đã thật sự yêu đương với nhau“.

Thẩm Ngôn ngước mắt lên, rất nghiêm túc nói: “Thật đấy, đến giây phút ấy tao mới phát hiện ra hình như tao thật sự rất thích mày, bằng không chắc chắn tao sẽ không thể nào tiếp nhận được“.

Cậu nhìn qua vẻ mặt ngốc nghếch, biểu cảm phức tạp trên gương mặt Triệu Lâm Tô, không biết nên khóc hay nên cười.

“Triệu Lâm Tô, nếu mày yêu tao thì cứ nói cho tao nghe“. Ngón tay Thẩm Ngôn véo cằm hắn, híp mắt cười nói: “Không sao đâu, tao thích nghe mà“.

“Còn mày thì sao?” Triệu Lâm Tô thoáng mạnh dạn hơn, nêu ra ý kiến, “Mày có thể nói cho tao nghe một chút được không?”

Thẩm Ngôn đáp: “Tao là phái hành động, làm chính là yêu“.

Triệu Lâm Tô cúi đầu cười, lại đem trán tựa vào trán Thẩm Ngôn.

Đúng thế, lúc trước hình như hắn đã quá lo được lo mất, tự chui vào ngõ cụt.

Thẩm Ngôn có tốt bụng thế nào, có bị tình bạn của họ bắt cóc ra sao thì nếu như không thích, sao cậu có khả năng làm đến được bước đường này.

“Tao yêu mày”, Triệu Lâm Tô chăm chú nhìn vào mắt Thẩm Ngôn: “Vô cùng yêu mày“.

Hai người họ cãi nhau một trận không rõ nguyên do, cuối cùng lại hòa giải trong mật ngọt, còn đột phá được chướng ngại tồn tại cho đến tận hôm nay. Trước khi vượt qua Thẩm Ngôn còn cảm thấy rất khó, đến khi thật sự làm rồi, cảm giác lại tốt hơn hẳn tưởng tượng.

Trước đây Thẩm Ngôn chưa từng yêu đương nhưng cậu đã từng làm cố vấn tình cảm không ít lần. Cậu đắc ý nói với Triệu Lâm Tô: “Ai cũng bảo giận hờn một hồi tình cảm sẽ tốt đẹp hơn, hình như đúng là như thế thật đấy. Hay là lúc nào chúng ta lại cãi nhau một trận tiếp nha?”

“Không được”, Triệu Lâm Tô cười khổ: “Chuyện hôm nay thực sự là chuyện ngoài ý muốn, tao đã không khống chế tốt cảm xúc của mình. Sau này nhất định sẽ không để chuyện như thế này xảy ra nữa“.

“Không sao đâu, yêu thương giận hờn là cảm xúc bình thường của con người. Mày giận cũng là chuyện thường thôi, sau này tao cũng sẽ tìm cơ hội nổi giận với mày“. Thẩm Ngôn xoắn một lọn tóc của Triệu Lâm Tô: “Sau khi tức giận hai chúng ta phải nói chuyện rõ ràng với nhau, nói không xong thì cãi nhau, cãi nhau xong rồi tình cảm sẽ tốt đẹp hơn“. Thẩm Ngôn nghiêng mặt, “Cho nên hôm nay mày tức giận không phải vì nguyên nhân ghen tuông đâu nhỉ?”

“Có một phần nguyên do từ nó“.

“Ồ?” Thẩm Ngôn hỏi rất kỹ càng: “Vậy hành vi nào của tao với Đường Di đã khiến mày ghen thế?”

“Tất cả“.

“...”

Wow, bình dấm của mày to thế cơ à?

Thẩm Ngôn bày tỏ mình đang kinh ngạc, còn biểu cảm của Triệu Lâm Tô thì lại hơi trốn tránh. Cái chuyện ghen tuông kiểu này sẽ tỏ rõ con người có chút nhỏ nhen, nhưng thật sự hắn đã rất ghen tuông. Ngày đó nghe đồn Thẩm Ngôn yêu đương với Hoàng Mộng Tuyền, tuy rằng Triệu Lâm Tô biết đó là một tin đồn không đúng sự thật, nhưng hắn vẫn không nhịn được, lòng thầm ghen tuông. Nói chi đến chuyện của Đường Di – người mà Thẩm Ngôn đã từng yêu thích thật sự.

“Mày nói chuyện với chị ấy, chào hỏi, xách đồ cho chị ấy, dáng vẻ còn muốn che giấu mối quan hệ của chúng mình, mỗi một hành động đều khiến tao khó chịu“.

Triệu Lâm Tô khó khăn mở lời nói ra toàn bộ ý nghĩ hẹp hòi của hắn.

Thẩm Ngôn liếm liếm môi: “Cho dù tao có nói rõ bây giờ tao không còn tình cảm gì với chị ấy?”

“Ừ“.

Thẩm Ngôn ngả người về phía sau một chút: “Triệu Lâm Tô, tình trạng này của mày nghe có vẻ có chút vấn đề đấy nhỉ“.

“Tao biết”, Triệu Lâm Tô bình tĩnh đáp: “Cho nên tao đang cố kiềm chế“.

“...”

Hình như cũng đúng.

Bàn tay Triệu Lâm Tô vuốt ve gáy Thẩm Ngôn: “Con người ai cũng tham lam, trước kia tao cảm thấy có thể ở bên làm bạn với mày là đủ. Sau đó, mày đồng ý thử với tao, tao cho rằng tao là người hạnh phúc may mắn nhất thế giới. Nhưng sau khi yêu đương với mày rồi, tao bắt đầu trở nên càng lúc càng không thỏa mãn...”

Triệu Lâm Tô cúi đầu, hàng mi dày đặc rũ xuống: “Tao muốn mày cũng thích tao, thậm chí là yêu tao. Tao không thể không cần báo đáp như lời tao nói, tao rất tham lam nhưng tao lại không muốn mày biết tao có lòng tham như thế. Tao muốn mình mãi mãi có phong độ khi đứng trước mặt mày, đáng tiếc, hôm nay tao đã thất bại“.

Thẩm Ngôn hơi hé môi, gương mặt khó giấu được nỗi kinh ngạc.

“Có phải tao rất khác với tưởng tượng của mày không?” Triệu Lâm Tô chậm rãi hỏi.

“... Một chút“.

“Mày cảm thấy thất vọng không?”

“Cảm thấy rất mới lạ“.

“...”

“Sự hiểu biết của con người với con người sẽ thay đổi theo mối quan hệ”, Thẩm Ngôn nhìn vào mắt Triệu Lâm Tô: “Trước kia người tao quen có lẽ là người bạn tốt tên Triệu Lâm Tô, cậu bạn trai tên Triệu Lâm Tô này có chút khác biệt, còn cần thời gian chậm rãi làm quen“.

Triệu Lâm Tô cười cười: “Thế nhưng mày vẫn giống như vậy“.

“Cũng không hẳn”, Thẩm Ngôn hôn lên môi dưới của Triệu Lâm Tô, mi mắt hất lên: “Vẫn phải có chút không giống chứ?”

Triệu Lâm Tô chăm chú nhìn cậu: “Giống, đều tốt đẹp giống nhau“.

“Ngày kia anh tao mới về”, Thẩm Ngôn kéo cánh tay Triệu Lâm Tô: “Hôm nay ngủ lại đây nhé?”

Triệu Lâm Tô gật gật đầu, ôm Thẩm Ngôn vào trong ngực: “Tao đi mua đồ ăn, mày tự nghỉ ngơi một lát nhé?”

“Ờ, đi nhanh về nhanh“.

Triệu Lâm Tô xuống giường, bị Thẩm Ngôn gọi lại: “Mua cả cái hộp đó nữa...” Thẩm Ngôn cố kiềm chế biểu cảm trên mặt: “Chỗ đó hơi đau...”

“Sẽ mua”, Triệu Lâm Tô quay đầu hôn lên môi cậu một cái, “Thuốc mỡ, tao biết“.

Thẩm Ngôn: “...”

Ngày hôm đó Thẩm Ngôn được hưởng thụ chế độ chăm sóc từ sợi tóc đến đầu ngón chân. Thật ra bình thường Triệu Lâm Tô đã chăm lo cho cậu rất tốt, sau khi cậu không thoải mái nằm trên giường thì đã biến thành áo tới giơ tay, cơm lên há miệng, ngay cả đánh răng Triệu Lâm Tô cũng bê tới tận giường giúp cậu.

Thẩm Ngôn than thở: “Cảm giác như tao đang được hưởng thụ sớm cuộc sống liệt giường những năm tháng tuổi già“.

“Đừng nói linh tinh“.

Triệu Lâm Tô lên giường, xoa bóp phần cơ bắp đau buốt nhức mỏi cho Thẩm Ngôn. Thẩm Ngôn nằm sấp lướt Weibo, cười hề hề, trạng thái tinh thần hoàn toàn giống như lúc không có vấn đề gì.

Đêm đó Thẩm Ngôn ngủ rất ngon, tuy rằng mông vẫn hơi đau nhưng Triệu Lâm Tô đã bôi thuốc cho cậu, lại rất cẩn thận chăm lo cho cậu. Cậu ngủ một giấc thật no say, khi tỉnh dậy thứ đầu tiên đập vào mắt là một khoảng cơ ngực, hướng tầm mắt lên trên mới bắt gặp gương mặt Triệu Lâm Tô.

Không biết có phải do nguyên nhân đã ngủ cùng nhau rồi hay không, bây giờ nhìn thấy Triệu Lâm Tô, cậu bỗng có cảm giác khác thường.

Mang theo sức hấp dẫn đặc biệt.

Cảm giác như trông thấy cô gái xinh đẹp.

Ha ha.

Cũng không thể nói như thế, dáng dấp Triệu Lâm Tô không giống con gái, thế nhưng hiện giờ khi cậu nhìn Triệu Lâm Tô, cậu có cảm giác bản thân đang nhìn người khác phái, hormone va chạm lẫn nhau, còn mãnh liệt hơn hồi trước rất nhiều.

Lần này liêm sỉ đã rớt sạch mất.

Thẩm Ngôn vươn tay vuốt dọc theo sống mũi Triệu Lâm Tô: “Đừng giả vờ ngủ nữa“.

Triệu Lâm Tô nhắm mắt cười cười.

“Mày cứ một mực nhìn tao, tao không nỡ mở mắt“.

“Sáng sớm ngày ra đừng nói lời buồn nôn...”

“Lời thật lòng“.

Triệu Lâm Tô chậm rãi mở mắt ra.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Thẩm Ngôn chờ đợi hàng chữ hiện ra theo thói quen, nhưng hôm nay trên đỉnh đầu Triệu Lâm Tô lại không có gì hết.

Ồ?

Thẩm Ngôn chớp chớp mắt, đưa tay sờ lên đỉnh đầu Triệu Lâm Tô.

Cùng lúc đó, Triệu Lâm Tô cũng đưa tay sờ lên đỉnh đầu của cậu.

Hai người lại bốn mắt nhìn nhau.

Trong mắt Thẩm Ngôn có khó hiểu chưa kịp thu lại, cậu vội vàng chớp chớp mắt: “Chào buổi sáng“.

“... Chào buổi sáng“.

Triệu Lâm Tô thu hồi tầm mắt về, sau đó lại lén dừng trên đỉnh đầu Thẩm Ngôn vài giây.

“Cảm giác hôm nay đã tốt hơn chưa...”

“Nhanh dậy đi, chiều còn có lớp đấy“.

[Triệu Lâm Tô]

Phông chữ màu đen xoay tròn theo hành động xoay người của Thẩm Ngôn, vững vàng lao vào trong mắt Triệu Lâm Tô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.