Trùng Sinh Chi Dữ Lang Cộng Chẩm

Chương 76: Chương 76: Tiểu châm đánh trước




Phương Triệu Nhất vươn tay, nhẹ nhàng mà sờ soạng đầu con mình một chút, chẳng có mấy tóc, bỡn cợt mà giảng đạo, “Trừ bỏ thả khí ngươi sẽ làm cái gì? Còn muốn cùng ta đồng thời gánh vác?” Vốn là thâm tình chân thành, không khí phi thường nghiêm túc, nhất thời biến mất không thấy.

cả khuôn mặt Phương Thần đều trướng đến đỏ bừng, mắt của hắn như hạt châu chuyển động một cái, nháy mắt phản bác đạo, “Chẳng lẽ, phụ thân ngươi sẽ không tha thí sao?” Thiết! Hắn thả khí thối, còn những người khác

“Ít nhất không giống Thần Thần huân chết người.” Phương Triệu Nhất lạnh lẽo mà phản bác đạo, ánh mắt của hắn nhìn thoáng qua trái tim kia, tâm tình trêu chọc cũng tùy theo biến mất.

“Thật tốt, có thể giết người vô hình.” Tiểu thí hài không cam yếu thế mà phản bác đạo.

Ngay cả hắn hiện tại một tuổi cũng chưa tới, bất quá hắn sẽ lớn lêm.Đến lúc đó, hắc hắc… Phụ thân già rồi, còn không phải tùy ý để mình vuốt ve.

Tống Gia Bảo xử lý tốt người đã hôn mê, mở cửa lúc tiến vào, liền nhìn đến phụ tử hai người thâm tình mà nhìn nhau, thậm chí trong không trung cũng có thể nhìn đến phấn hồng sắc tinh tinh…

Hắn trát trát hai mắt của mình, “Bùm bùm…” Đánh vỡ không khí ái muội “Triệu nhất, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Tống Gia Bảo thân là thầy thuốc, cũng giúp người kia kiểm tra một chút thân thể, phát hiện không có bất luận việc gì, cái đuôi của sói con hấp thu cái gì.

Phương Thần tay nhỏ bé, cầm lấy ống tay áo phụ thân, đáng thương hề hề mà nhìn thiếu niên cao lớn ôm chính mình.

Tống Gia Bảo đối với bộ dáng tiểu thí hài thích bán manh cho khinh bỉ thật sâu, mà bạn tốt của mình, hắn cho tới bây giờ đều không có nghĩ qúa, thế nhưng còn có một mặt nhi khống?!

Nhìn xem thời điểm trước kia vẫn là tiểu sói con, hận không thể nhanh lên biến hóa, thậm chí xách trên không trung đó thường như cơm bữa, chính là nhìn xem hiện tại cái dạng này, quả thực là thay đổi một người

“Khụ khụ… Khụ khụ…” Các ngươi không cần xem ta như người chế được không? Tốt xấu hắn cũng là cái bong đèn lớn như vậy hai người như thế nào đều không có chú ý tới mình đâu?! từ trường của hắn cũng không tồi mà.

Phương Thần chuyển quá đầu của mình, nhìn đến thiếu niên dùng oa oa mặt lên án, miệng một biết, “Phụ thân… Thúc thúc sinh bệnh … cần uống thuốc.” Hừ hừ… Hắn nhưng không có quên, bỏ thuốc vào sũa của mình.

Vừa nghĩ tới cái loại hương vị này hắn đã cảm thấy dạ dày chịu ngược đãi lớn.

“Thần Thần… Ngươi nóng trong người yêu cầu điều dưỡng.” Tống Gia Bảo ôn nhu mà giảng đạo, “Không phải tật xấu thả khí sao, như thế nào cũng không đổi được.”

trên trán Phương Thần treo đầy hắc tuyến, người này… Thật là, lớn như vậy, còn khi dễ hắn cũng anh nhi chưa tới một tuổi, bất quá hắn có tuyệt chiêu, “Ô ô… Ô ô… Phụ thân… Hắn khi dễ ta… Khi dễ Thần Thần.” Về phần tâm lý của hắn tuổi đã là tuổi thành niên, việc này bị hắn vứt sau đầu

“Giả khóc!” Tống Gia Bảo thu được ánh mắt lạnh buốt của bạn tốt, trong phút chốc bất mãn mà lên án, nhìn xem, hắn còn hướng chính mình chớp chớp mắt đâu?!

Phương Triệu Nhất cũng không có giảo hoạt như vậy, như thế nào có tên thích trêu sói con nhà mình Phương Triệu Nhất thấp đầu của mình, nhìn con trai của mình, sau đó nói một câu khiến người trợn mắt há hốc mồm nói, “mẹ kế của ngươi muốn tới …”

“Mẹ kế….” Phương Thần nói lắp, mà Tống Gia Bảo há to mồm, dại ra nhìn bạn tốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.