Trùng Sinh Chi Thiên Hạ

Chương 1: Chương 1




Jade: Nhá hàng ^_^

E&B: Jade

Một trận khóc lóc kinh thiên của trẻ sơ sinh quấy nhiễu Dương Trừng từ trong mộng đẹp tỉnh lại!

Ầm ĩ chết mất, hắn ở trong lòng nói thầm, lại dùng lực nhắm chặt hai mắt, thật sự không muốn thua ở trong tay tiếng ồn này! Không đợi hắn chống lại tiếng ồn lần nữa đi vào giấc ngủ, đã nghe được một âm thanh hơi có vẻ lanh lảnh vang lên.

“Hoàng thượng, ngày mai chính là đầy tháng của các Hoàng tử…”

“Đã biết, trẫm hôm nay sẽ làm quyết định!”

Dương Trừng sau khi nghe được Hoàng đế kia nói xong, trong phòng trừ bỏ tiếng trẻ sơ sinh khóc nỉ non, thì chỉ có tiếng vải vóc ma sát loạt xoạt, tựa hồ đang có người đang lo lắng mà đi qua đi lại.

Lão mẹ đây là đang xem truyền hình nhiều tập rẻ tiền gì vậy, thời gian dài như thế rồi mà không có lời thoại với tình tiết, khán giả nào có hứng thú chờ đợi a! Dương Trừng yên lặng phun tào nói, chẳng lẽ là người diễn Hoàng đế kia đẹp trai đến kinh thiên động địa, chỉ cần hắn lên sân khấu là có thể cam đoan gặt hái tỉ suất xem sao

“Hôm qua thái y nói thế nào” Vào thời điểm hắn đang oán thầm, Hoàng đế kia đột nhiên lại mở miệng.

“Bẩm Hoàng thượng, Ngô Viện Phán nói Nhị hoàng tử thân thể phi thường tốt, thỉnh Hoàng thượng yên tâm.”

“Vậy Đại hoàng tử sao”

Dương Trừng nghe được một tiếng nuốt nước miếng có chút rõ rệt, tiếp theo phịch phịch một tiếng có âm thanh người quỳ xuống đất.

Chỉ nghe âm thanh lanh lảnh kia mang theo vài phần khiếp ý nói, “Ngô Viện Phán nói Đại hoàng tử chứng khí hư thể yếu là tật bệnh trong bào thai, chỉ có thể chậm rãi điều dưỡng. Nhưng mà, nhưng mà Đại hoàng tử tháng này đã phát sốt hai lần, nếu lại cảm lạnh chỉ sợ…Chỉ sợ không bảo đảm.”

“Đứng lên đi!”

Người diễn Hoàng đế kia nói xong những lời này, thì lại làm cho gian phòng lâm vào trầm mặc, phụ họa tiếng kêu khóc của trẻ sơ sinh bị bỏ mặc sau đó càng ngày càng vang dội, có vẻ càng phát ra quỷ dị.

Dương Trừng đang ở trong lòng nói thầm kịch truyền hình này thật không đủ phấn khích, lão mẹ làm sao xem tiếp nữa, thì nghe Hoàng đế kia tựa hồ phất xuống ống tay áo, trầm giọng nói, “Tuyên Ninh Kính Hiền.”

“Dạ!”

Cảm giác được có người nhẹ nhàng lui ra ngoài, Dương Trừng trong lòng lại nổi lên sóng lớn kinh thiên, nhịn không được mở mắt.

Ninh Kính Hiền tên này với hắn mà nói thật sự là như sấm bên tai, Dương Trừng một bên hướng thần phật khắp trời cầu nguyện chuyện này chỉ là trùng hợp, một bên bắt đầu quan sát xung quanh.

Sau khi mở to mắt Dương Trừng mới phát hiện không thích hợp, thân thể của mình hình như giống như bị giam cầm, cả người mềm nhũn không thể động đậy, hắn nỗ lực nâng lên tay phải lại nhìn thấy một nắm bàn tay nhỏ bé trắng múp míp giống như bánh bao đang rụt trong ống tay áo.

Không! Đây không phải là cơ thể của mình, mình làm sao lại biến thành một đứa bé sơ sinh!

Đang lúc trong lòng hắn kinh hoảng không thôi, trong phòng vang lên tiếng bước chân cộp cộp, tiếp theo một người bước tiến vào.

“Vi thần khấu kiến Hoàng thượng!”

“Dậy đi!”

Quân thần đối lễ xong, tiếng trẻ sơ sinh khóc nháo càng ngày càng vang dội, hơn nữa âm thanh rõ ràng ngay ở bên cạnh mình, Dương Trừng bị âm thanh giống như ma âm này lọt vào tai tra tấn đến mơ hồ, ngay cả tinh thần cũng không có biện pháp tập trung, chỉ có thể mở to hai mắt nhìn xà ngang khắc rồng trên đỉnh đầu ngẩn người.

Một mạt sáng màu vàng đột nhiên ánh vào mi mắt hắn, một thiếu niên hơn mười tuổi xoay người ôm lấy đứa bé sơ sinh đang khóc nháo bên cạnh hắn kia, nhẹ giọng dỗ.

Cho dù chỉ là hơi kinh động thoáng nhìn Dương Trừng cũng nhận ra thân phận của người nọ, dù sao cũng là oan gia cũ đấu vài thập niên, khuôn mặt kia cho dù có hóa thành tro bụi hắn cũng nhận ra được, trong lòng hắn có một loại tuyệt vọng loáng thoáng, hình như mình trọng sinh, hơn nữa chính là trọng sinh tại ngày mà vận mệnh của mình biến đổi.

Một biểu tình buồn rầu cùng phẫn hận xuất hiện trên mặt của một đứa bé sơ sinh thật sự là kỳ quái, may mắn người trong phòng cũng không chú ý tới hắn, đợi cho sau khi tiếng khóc của đứa bé sơ sinh nhỏ một chút, Hoàng đế kia liền mở miệng nói, “Lý Đức Minh, đem Nhị hoàng tử đưa đến chỗ nhũ mẫu của hắn.”

Nghe một câu như thế, Dương Trừng đã biết Hoàng đế chết tiệt kia cùng đời trước giống nhau hạ quyết tâm vứt bỏ mình, hắn không nhịn được trong lòng rất hận, đều nói trọng sinh có thể làm cho nhân sinh của bản thân lại một lần, nhưng vì cái gì sớm không sớm muộn không muộn cố tình là thời điểm này!

Một đời kia hắn sau khi tìm ra được thân thế của mình mới biết được, mình cùng Thái tử đương triều là song bào thai, hơn nữa mình mới là Trưởng tử chân chính, lại bởi vì từ nhỏ thể yếu còn mang theo tật bệnh từ trong bụng mẹ, lúc đó mới bị Hoàng đế tước đoạt quyền thừa kế, ôm ra hoàng cung, lang bạc kỳ hồ ăn không ít đau khổ.

Nếu sớm một chút trọng sinh dựa vào tu luyện tâm quyết trước đây tự mình đạt được, thời gian một tháng chỉ sợ đã có thể chữa trị được cơ thể rách nát suy yếu này, có thể hoàn toàn thay đổi vận mệnh!

Hiển nhiên oán niệm của hắn không ai có thể nghe thấy được, tiểu Hoàng đế đã mở miệng nói, “Dịch Thành, trẫm đã nghĩ đi nghĩ lại, chuyện này thì chỉ có thể giao cho ngươi.”

Dương Trừng biết Dịch Thành chính là tự của Ninh Kính Hiền, nếu người cha hời của mình này đã đưa quyết định, mình một đứa bé sơ sinh chưa đầy tháng hiện tại miệng không thể nói tay không thể động cũng chỉ có thể nhận mệnh! Bất quá chuyện một đời kia chỉ có thể nghe nói, hiện tại lại có thể tận mắt chứng kiến thật sự là có loại cảm giác kỳ quái!

Ngay lúc trong lòng hắn nói thầm, tiểu Hoàng đế đột nhiên xoay người một tay đem hắn bế lên, “Ngươi đem Đại hoàng tử mang ra hoàng cung, ra ngoài trực tiếp tìm một cô nhi viện bỏ lại đi…”

Tiểu Hoàng đế là xuyên qua hai nách Dương Trừng đem hắn ôm vào trên người, vừa lúc để cho Dương Trừng đối diện Ninh Kính Hiền. Hoàng đế vừa dứt lời, chỉ thấy hắn đột nhiên quỳ xuống đất hung hăng dập đầu lạy ba cái, nức nở nói, “Hoàng thượng, việc này trăm triệu không thể được! Đại hoàng tử là Trưởng tử của ngài, lại là Hoàng hậu liều mạng sinh hạ ra, cho dù bọn hắn thân là song sinh không thể thừa kế ngôi vị Hoàng đế, ngài chỉ cần hủy bỏ quyền thừa kế của hai vị Hoàng tử là được, cần gì phải đem Đại hoàng tử trục xuất hoàng cung. Dân chúng dân gian cuộc sống khổ cực, Đại hoàng tử thân thể lại yếu, trời đông giá rét như thế đem hắn đưa ra cung, là muốn mệnh điện hạ đó!”

“Trẫm lại thế nào không biết!” Hoàng đế lạnh lùng nói, “Hừ, phàm là có biện pháp khác trẫm làm sao sẽ đưa ra hạ sách này! Thế cục trong triều ngươi cũng không phải không biết.”

Văn Chân ngươi tên hỗn đản vương bát đản trứng thối này, rõ ràng có những biện pháp khác, chính ngươi ngại phiền toái mà thôi! Dương Trừng ở trong lòng oán thầm, tiếp theo cảm giác Hoàng đế thay đổi tư thế ôm mình, một tay nâng mông nhỏ của mình, một tay kê ở sau lưng, tư thế này chẳng những thoải mái, mà còn vừa vặn có thể thấy rõ hai người một đứng một quỳ trong phòng, phi thường thích hợp xem cuộc vui.

“Hoàng thượng, thỉnh ngài nghĩ lại đi!” Ninh Kính Hiền tựa hồ cũng biết Hoàng đế tâm ý đã quyết, nhưng vẫn không buông tha mà vừa dập đầu vừa khuyên nhủ nói, “Đại hoàng tử dù sao cũng là huyết mạch của ngài, chỉ cần đợi một chút không hẳn là không có chuyển cơ…”

“Chuyển cơ! Ngươi nói chuyển cơ phải đợi tới khi nào, trẫm có thể đợi, thiên hạ này triều đình này có thể đợi sao!” Văn Chân cả giận nói, “Lão hóa Phu Mông Trác Minh kia hiện giờ đối với trẫm rõ là dồn ép, hắn đã có thể nắm trong tay hơn phân nửa triều cương. Hiện tại bên ngoài đều nói thiên hạ đốc phủ chỉ biết Trác Minh không biết Quân, nếu lại không có cách nào giành được ủng hộ của lão hóa Tả Sư Hoành kia, chỉ sợ ngôi vị Hoàng đế này của trẫm cũng ngồi không xong, thiên hạ này thì lại phải rối loạn! Trẫm hiện tại cần một Thái tử, một người thừa kế có huyết mạch của Tả Sư gia!”

Văn Chân sau khi trực tiếp phủ đầu mắng xong, bên trong gian phòng lại lâm vào yên tĩnh. Lúc này hắn thật sự là lửa giận đầy mình, rồi lại không biết nên làm sao phát tiết. Hắn ôm đứa bé sơ sinh im lặng trong lòng mà đi tới đi lui, rồi lại không dám cúi đầu nhìn con mình một cái.

Đều nói con đầu đối với phụ mẫu mà nói luôn đặc biệt, mình đối với song sinh tử lại đều là đích tử, còn là Hoàng hậu liều mạng khó sanh sinh hạ ra, đổi làm thời gian khác, cho dù song sinh tử không thể thừa kế ngôi vị Hoàng đế, mình cũng khẳng định sẽ hảo hảo yêu thương bọn chúng, cố tình hiện tại lại đúng là thời điểm thời cuộc nguy hiểm nhất, hắn hiện tại thật sự không có quá nhiều tâm tư nhi nữ tình trường, hy sinh một Trưởng tử tùy thời có thể chết non, đổi lấy chính trị tư bản thật lớn, là biện pháp tốt nhất sau khi trái lo phải nghĩ có thể tìm được!

Lúc này Văn Chân tuy rằng đã đăng cơ năm sáu năm, nhưng dù sao cũng chỉ là cậu bé mười lăm tuổi, cho dù ông cụ non, nhưng cũng không phải bộ dáng Dương Trừng trước kia nhìn thấy một bộ cáo già thâm tàng bất lộ, nhìn hắn trên khuôn mặt tuấn mỹ trẻ tuổi lộ ra rối rắm cùng vẻ mặt mê mang không khỏi cảm thấy có chút mới lạ.

Trước kia chỉ là nghe người ta nói qua mà thôi, nói là Tuyên đế tại thời niên thiếu thiên phú đã từng gian khó thế nào, chẳng những triều chính do đại thần phụ chính nắm trong tay, lại có quyền thần lạm quyền, Văn Chân Hoàng đế này còn thiếu chút nữa bị quyền thần Phu Mông Trác Minh phế bỏ, đổi lập Hoàng tử khác Tiên hoàng lưu lại.

Nếu không phải hắn cơ linh, cưới tôn nữ của một trong tứ đại đại thần phụ chính Tả Sư Hoành làm Hoàng hậu, lại lập con của bọn họ làm Thái tử, cuối cùng lấy được ủng hộ toàn diện của Tả Sư gia, chỉ sợ vua bù nhìn này đã sớm trộn lẫn không nổi nữa!

Bây giờ có thể thấy tận mắt chứng kiến đoạn lịch sử này, Dương Trừng phát hiện Văn Chân tiểu Hoàng đế này quả nhiên ngôi vị Hoàng đế không xong, giống như ngồi ở trên núi đao biển lửa, không nhịn được có chút cao hứng. Nhìn thấy kẻ thù cũ xui xẻo, hắn thế nhưng nhịn không được nở nụ cười.

Tiếng cười khanh khách của trẻ sơ sinh ở trong phòng tĩnh lặng quanh quẩn, có vẻ phá lệ rõ ràng, Văn Chân nhịn không được cúi đầu nhìn thoáng qua nhi tử đang cười đến ngây ngô, trong lòng đau xót.

Trưởng tử này tuy rằng đường nét còn chưa nẩy nở, nhưng cũng có thể nhìn ra được sinh trưởng vô cùng tốt. Hắn lớn lên giống mẫu thân hơn một chút, đôi mắt đen láy kia, làn da phấn nộn cùng cái miệng nhỏ đô đô vô cùng đáng yêu, còn lộ ra một bộ khuôn mặt tươi cười ngây ngô không biết đau khổ nhân gian, tựa hồ căn bản không biết mình sắp mất đi thân phận tôn quý nhất trên đời.

“Dịch Thành, hoàng nhi chính là kính nhờ ngươi, hảo hảo chiếu cố hắn!” Văn Chân vươn tay sờ sờ mặt Dương Trừng, nhìn thấy có một giọt nước nhỏ trên mặt hắn mới biết được mình cư nhiên rơi lệ. Hắn có chút nức nở nói, “Đưa cho cô nhi viện nhiều bạc một chút, nếu…nếu có thể tốt nhất có thể tìm cho hắn một nhà khá giả!”

Lão hỗn đản kia cư nhiên khóc!

Hắn cư nhiên cũng sẽ vì mình khóc!

Thẳng đến Dương Trừng bị nhét vào trong lòng ngực Ninh Kính Hiền, hắn vẫn đắm chìm ở trong một màn vừa mới nhìn thấy kia, Văn Chân kia nước mắt cùng áy náy trên mặt còn hơi có vẻ non nớt làm cho hắn giống như bị sét đánh một nửa, quả thật không thể tin được.

Đời kia sau khi biết thân thế của mình, Dương Trừng quả thật là giận không thể tả, dựa vào cái gì mình thân là Trưởng tử lại bởi vì cơ thể bị yếu mà trở thành kẻ bị vứt bỏ!

Làm một cô nhi hắn ở dân gian chịu nhiều đau khổ, vì ăn một bữa cơm no, hắn chỉ có thể nơi nơi ăn xin mà sống, nếu không phải gặp phải một tên ăn mày nghèo túng tốt bụng truyền hắn một chút nội công tâm pháp chỉ sợ đã sớm chết!

Sau khi lão ăn mày chết vì để cho cuộc sống của mình được tốt hơn một chút, hắn đã dấn thân vào lục doanh, tiếp theo thì đi Tây Bắc vùng đất lạnh khủng khiếp kia đánh giặc. Một cô nhi không có bối cảnh gì, mặc dù ở trong chiến đấu xuất sinh nhập tử không biết lập bao nhiêu công lao, cũng bị người đè nặng không có biện pháp vươn lên, đợi cho thời điểm hắn lấy quân công hơn người trở thành Đại Tướng quân đại quan nhất phẩm, quan lạy nhiều quan tâm, mới biết được Thái tử phong cảnh vô hạn hưởng hết vinh hoa phú quý cư nhiên chính là đệ đệ song thai của mình, một khắc kia trong lòng hắn lửa giận quả thật không thể đè nén.

Vì khôi phục thân phận tôn quý của mình, nửa đời sau hắn đều bị vây kết bè kết cán, đùa bỡn trong mưu quyền, mặc dù hắn cuối cùng kéo Thái tử xuống, tìm cách phế đi vài tên Hoàng tử, kết quả vẫn là bại bởi Văn Chân Tuyên đế tâm tư kín đáo rơi vào thất bại trong gang tấc, cuối cùng bị bắt tự vẫn ở trong thiên lao.

Bất quá hận một đời kia đã bị hắn cuộc sống thế thứ hai làm Dương Trừng triệt để xoa dịu, khi đó làm con trai độc nhất của đại gia tộc, hắn được tất cả trưởng bối trong nhà sủng ái, cho dù là trước khi đi học đại học chợt nhớ đến trí nhớ của thế thứ nhất, nhưng cũng không hề oán hận nữa!

Chỉ bất quá hắn rõ ràng nhớ mình một khắc trước đó còn ở trên lễ tốt nghiệp đại học, sắp bắt đầu nhân sinh tốt đẹp, làm sao vừa tỉnh dậy lại trọng sinh tại nơi này!

Nghe tiếng vó ngựa lộc cộc, Dương Trừng bị buộc ở ngực Ninh Kính Hiền buồn rầu mà nghĩ, có thể trả hàng không, thân!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.