Trùng Sinh Thiên Tuyết

Chương 51: Chương 51




“Đúng vậy! Xin hỏi cô là…” Thiên Tuyết chuyên nghiệp cười một cái trả lời.

“Tôi họ Lâm, tên gọi An An, là bạn thân của Lãnh Thiếu.” Lâm An An làm như vô ý nói.

“A…Tìm Ngạo? Anh ấy ở bên kia, không tiễn!” Thiên Tuyết dứt khoát đuổi khách. Con quỷ đỏ chót này ở đâu chui ra vậy? Giọng điệu là muốn làm khó cô sao?

Lâm An An nhìn Thiên Tuyết, bất mãn trong lòng càng lớn, học theo cô, gọi thẳng tên Lãnh Ngạo

“Tôi không phải tìm anh ấy, tôi đương nhiên biết Ngạo ở đâu rồi! Là tìm cô! Cô không thích nói chuyện với tôi sao? Tại sao chưa nói được bao lâu lại muốn đuổi tôi đi?”

Thiên Tuyết: “Đúng là không thích! Thật xin lỗi, tôi muốn yên tĩnh”

Hừ, tôi cứ làm mất mặt cô đấy, cô làm gì được tôi? Người ác không phải tôi chỉ đóng có một lần đâu. Muốn đến thị uy với tôi? Cô còn non lắm!

“Cô…tại sao cô lại quá đáng như thế?” Lâm An An ủy khuất dậm chân, lớn tiếng chỉ trích. Giọng nói không quá lớn, vừa đủ một số người đứng xung quanh cũng có thể nghe thấy.

Thiên Tuyết trong lòng kêu không ổn. Cái này chính là một trong những chiêu thức trước đây cô đối phó với Tiêu Ngọc đấy! Hiện giờ muốn áp dụng lại với cô sao?

“Tôi quá đáng? Xin hỏi tôi quá đáng cái gì? Chẳng lẽ không muốn nói chuyện với cô thì tôi quá đáng sao? Tôi vẫn chưa ra tay mà!" Thiên Tuyết cố ý kéo dài âm cuối, dừng một chút lại tiếp tục “Không nói nữa, nếu không lại là tôi cố ý gây sự rồi. Tiễn khách!”

Đối với loại người này cô nên thẳng thừng từ chối, chứ không phải giả tạo cười đưa đẩy. Như vậy chỉ khiến mâu thuẫn thêm nhiều, áp lực lớn, khó giải quyết!

“Cô…”Lâm An An nghiến răng, thậm chí Thiên Tuyết có thể nghe tiếng kẽo kẹt.

Con yêu tinh màu đỏ lòe loẹt này thật là dữ!

Thiên Tuyết hất mặt, tiêu saí xoay người đi. Đều là tại tên họ Lãnh kia! Nếu như hắn bình thường một chút thì sẽ không có chuyện gì. Quả nhiên đàn ông trêu hoa ghẹo nguyệt đều không tốt!

“Diệp! Thành! Cậu nói xem cô gái lúc nãy là ai vậy?” Thiên Tuyết nhìn người đàn ông không ngừng chảo hỏi quý cô này đến quý cô khác không vui hỏi.

“A…con gái ông trùm dầu mỏ của Mỹ. Cô ta là bạn cùng lớn lên với chúng tôi! Khả năng bắn súng không tệ!...Chỉ là đầu óc không được thông minh lắm, tính khí đại tiểu thử, tự trọng cao, chỉ cần nói mấy câu cũng có thể làm cô ta khóc...” Diệp Thành lơ đễnh đáp.

“Súng? Khủng bố như vậy?” Thiên Tuyết lo lắng nói. Chỉ cần một phát đạn của cô ta thì cô tiêu rồi!

“Đại tỷ, không cần lo lắng! Dù sao thì chỉ cần tỷ giúp em một lần, em nhất định ghi ơn suốt đời, có được hay không a?” Diệp Thành bắt lấy cơ hội.

“Được thôi, dẫn tôi đi xem bà xã tương lai của cậu! Có thể tôi sẽ suy nghĩ lại…” Thiên Tuyết nham hiểm nói. Cái dạng gì mà có thể khiến tên điên điên khùng khùng này muốn lấy a?

“…Được, nhưng mà tỷ nhớ kĩ. Không được nói cho đại ca nghe! Em chính là lấy danh tiếng của anh ấy đi tán gái!” Diệp Thành hì hì cười.

“Cậu…mạo danh…” thiên tuyết há hốc miệng, không tin.

Đổi lại chính là một cái gật đầu khẳng định.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.