Trùng Sinh Thiên Tuyết

Chương 58: Chương 58




“Thuộc hạ thế nào? Không còn gì để nói rồi chứ?” Diệp Thành đắc ý mười phần cao giọng chất vấn, quay sang Lãnh Ngạo: “Chủ tử, để thuộc hạ đi chuẩn bị phòng cho ngài!”

Nhận được cái gật đầu của Lãnh Ngạo hắn liền xoay người, tìm một căn phòng sáng một chút, tốt nhất phải có màu hài hòa a…

“Này…” Thiên Tuyết lấy tay gãi đầu, thắc mắc có nên nhắc nhở hắn chuẩn bị phòng cho cô hay không? Nhưng mà chắc hắn không quên đâu nhỉ?

Lần tiếp theo Thiên Tuyết liền bò đến được căn phòng Diệp Thành đã chuẩn bị. Nơi này rất rộng, thông thoáng, chỉ là nhìn giống như dành cho khách VIP. Hoàn hảo Lãnh Ngão đúng là người tiêu chuẩn cao nhưng mà cô không phải a…Làm sao được ở nơi này?

Thiên Tuyết nghĩ nghĩ vẫn là xoay người đi tốt hơn. Cái gì cũng có chừng mực, hắn cho dù tốt với cô cỡ nào chắc vẫn không chia sẻ quyền lợi của mình cùng cô đi?

“Phu nhân, người đi đâu vậy?” Vừa xoay người đã chạm phải Y Đằng Tư Ngạn. Nhìn gương mặt nham nhở trước mắt Thiên Tuyết liền dị ứng. tại sao cùng là mafia mà lại khác nhau như vậy. Một người hào quang ngời ngời, một người lại như con cóc!

“Đi tìm khách sạn” Thiên Tuyết lịch sự trả lời sau đó liền cầm túi xách, không biết ở Hồng Kông có nơi nào ở an toàn một chút không?

“Ngài không muốn ở đây sao? Như vậy chủ tử…” Y Đằng Tư Ngạn hốt hoảng hỏi.

“Tôi với Ngạo ở riêng phòng” Thiên Tuyết mơ hồ đoán được ông ta đang nói cái gì. Dù sao cô đi, hắn cũng đâu phải không ở đây được, lo cái gì?

Y Đằng Tư Ngạn khó hiểu, ở riêng sao?

“Đợi đã, đại tỷ, đã chuẩn bị xong rồi, đó là phòng của tỷ!” Diệp Thành nhận được ánh mắt của Lãnh Ngạo liền hì hì cười, chân thành nói.

“Của tôi?” Thiên Tuyết hơi nghi ngờ một chút, tốt như vậy?

Nhưng mà dù sao cũng mặc kệ, đâu phải chuyện của cô? Thiên Tuyết sau khi tìm cớ đưa đẩy mọi người ra ngoài liền tắm một chút, nhìn đồng hồ cũng đã hơn tám giờ tối, huống hồ cô vô cùng mệt mỏi, dạo này cô không thể thức đêm được, nên liền ngủ mất. Cái giường này hảo lớn a!

Đêm đến

Một bóng dáng màu đen nhẹ nhàng lướt qua hành lang, mở cửa căn phòng trước mặt sau đó nhanh chóng lẻn vào.

Nhìn thấy cô gái nằm giường nhắm mắt ngoan ngoãn hít thở đều đều hắc mâu hắn liền nhu hòa không ít. Đến bên giường nhìn cô một cái:

“Tuyết Nhi, nếu em còn không muốn ngủ nữa chẳng phải là anh cũng không được ngủ rồi sao? Lần nào cũng cần Dạ Hồn mới nghe lời nhắm mắt lại…Em đó!” Lãnh Ngạo nói xong liến xoay lưng vào phòng tắm, chính mình tắm qua một lượt sau đó lên giường, ôm lấy cô gái kia.

Bên ngoài.

“Diệp Thành, cậu nói xem tại sao chủ tử không cần chuẩn bị phòng?” Y Đằng Tư Lăng nhìn bạn tốt Diệp Thành thăm hỏi.

“Còn phải hỏi, không phải là do cô gái kia ư?!” Hắn vẫn còn nhớ rõ cô phản bội hắn?! Nhưng mà bây giờ khác, biết đâu vì lỗi lầm nho nhỏ của Thiên đại tiểu thư mà hắn có được nhân duyên trời định a!

“Vậy Dạ Hồn thì sao? Cho cô ta như vậy?” Y Đằng Tư Lăng nhíu nhíu mày.

“Không những Dạ Hồn, ngay cả máu của chủ tử ngày nào cô ta cũng uống đấy!” Diệp Thành bức xúc nói.

Y Đằng Tư Lăng mở mắt thật to, bắt đầu tiêu hóa tin tức kia.

Thật ra Y Đằng Tư Lăng mới là người chủ tử định làm bang chủ Ngự Long Xã, chỉ là âm tàng bất lộ. Phải biết rằng càng mờ nhạt sẽ càng nguy hiểm!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.