Trùng Sinh Tiểu Nương Tử Ghi Việc (Ký Sự Của Tiểu Nương Tử)

Chương 106: Chương 106: Thiếu






Edit: windy

Mạc Như Nghiên cũng không tin Tân hoàng có rắp tâm khác. Ít nhất, Tân hoàng không phải rắp tâm ở phía sau.

Đại hoàng tử còn đang ở thành Vân đô, Hoàng hậu nương nương vừa truyền tin có thai, ngôi vị hoàng đế Tân hoàng ngồi cực kì an ổn, hoàn toàn không cần thiết động tới Tây Bắc quân, càng thêm không cần khai đao với Hạ Trăn.

Trái lại, Mạc Như Nghiên cảm thấy, Tân hoàng đang bày tỏ. Bày tỏ với Hạ Trăn, cũng là bày tỏ với Tây Bắc quân.

Mặc kệ trước đây Tân hoàng có thật sự nổi sát tâm hay không, cũng không quản lúc đó Tân hoàng nghĩ thế nào, mà thế cục nay đã rõ, Tân hoàng muốn cùng Hạ Trăn, cùng Tây Bắc quân bắt tay giảng hòa, muốn quay về lúc trước.

Như thế, Hạ Trăn cùng Tây Bắc quân sẽ không thành ý của Tân hoàng sao? Mạc Như Nghiên xem ra, khẳng định là sẽ rồi.

Mặc kệ là Hạ Trăn hay là Tây Bắc quân, đối với hoàng gia, với Thanh Vân quốc, đều cực kì trung thành. Cho dù bị tiên hoàng tính kế như vậy, cho dù bị Tân hoàng ngờ vực không căn cứ, Hạ Trăn cũng chưa bao giờ nghĩ tới tạo phản, Tây Bắc quân càng không hề có suy nghĩ như vậy.

Với bọn họ mà nói, quốc là quốc, bọn họ không có khả năng đại nghịch bất đạo, cũng vĩnh viễn sẽ không để dân chúng mà bọn họ dùng cả tính mạng để bảo vệ lại thất vọng với bọn họ.

Chấp niệm như vậy, Mạc Như Nghiên đã từng không hiểu được, cũng không thể cảm động lây.

Mãi đến khi tới thành Vân đô, ở bên cạnh Hạ Trăn mấy năm, tận mắt chứng kiến các tướng sĩ Tây Bắc quân anh dũng giết địch, chiến đấu đẫm máu, Mạc Như Nghiên bỗng nhiên hiểu ra rồi.

Đó là tín ngưỡng cao nhất trong cảm nhận của tất cả các tướng sĩ Tây Bắc quân, cùng bọn họ đi đến hiện nay, mà còn tiếp tục kiên trì nữa.

Mạc Như Nghiên không thể không tôn trọng tín ngưỡng này, cũng trong lúc bất tri bất giác dần dần bị tín ngưỡng này ảnh hưởng. Mà nay nàng, kiên định ủng hộ Tây Bắc quân, cũng tin tưởng Tây Bắc quân nhất định không thu, đến chết không đổi.

Còn chuyện Lăng Phong lo lắng, Mạc Như Nghiên cười cười, lắc lắc đầu.

Lăng Phong cực kì hoang mang. Từ lần trước phu nhân nói cái gì cũng không để lại, liền cứ như vậy bình thản cùng tướng quân mang theo tiểu tướng quân cùng tiểu tỷ tỷ đi Đế đô, Lăng Phong liền một mực hoang mang.

Hắn cảm thấy bản thân như sơ sót cái gì đó rất quan trọng, mà nay Tân hoàng đột nhiên đưa quân lương tới, lại càng khiến cho hắn lo sợ bất an.

Hắn trước đây, một lòng hướng về quân sự, chưa từng để ý tới tranh giành quyền thế quanh mình. Nhưng từ lúc bị Mạc Như Nghiên vạch trần, hắn bắt đầu quan tâm tới. Chỉ cần có liên quan tới Đế đô, hắn đều xốc lại 12 vạn phần cảnh giác, phòng bị bất cứ khả năng xuất hiện nguy hiểm.

Chỉ là, hắn lại phát hiện, sau khi hắn quan tâm tới, phu nhân ngược lại lại không coi trọng rồi.

Thật giống như mỗi lần đều là một mình hắn lo lắng suông, phu nhân lại bình tĩnh như người bình thường, lúc nói chuyện đều lộ vẻ kì quái không nói lên được.

Tuy Lăng Phong là quân sư, nhưng cũng là người thô kệch. Trong lòng hắn, chỉ có Tây Bắc quân.

Kết quả là, hắn nghĩ thế, cũng hỏi Mạc Như Nghiên như vậy.

“Lo lắng của ngươi, đều là đúng.” Đầu tiên, Mạc Như Nghiên khẳng định lo lắng của Lăng Phong.

“Chỉ là…” Lăng Phong cũng tin tưởng trực giác của hắn không sai. Nguy cơ bao quanh tứ phía, hắn thật sự cảm giác được. Nhưng phu nhân lại bình tĩnh, làm cho hắn cảm thấy là ảo giác.

“Nhưng với quan hệ của Tân hoàng và Hạ Trăn, không thể định luận theo lẽ thường được.” Lời Lăng Phong nói không nên lời, Mạc Như Nghiên đã nói thay.

Lăng Phong nhíu nhíu mày, khó hiểu nhìn Mạc Như Nghiên. Hắn biết quan hệ giữa Tân hoàng với tướng quân không nhỏ, nhưng người cùng tướng quân sống chết là Thái Tử điện hạ, chứ không phải Tân hoàng lúc này, không phải sao?

“Ta nhớ rõ ta đã từng nói với ngươi, Hạ Trăn là bùa hộ mệnh của Tây Bắc quân. Chỉ cần Hạ Trăn ở đây, Tân hoàng liền không động tới Tây Bắc quân. Điểm này, ta cũng đã từng nghi ngờ tính chân thật của nó.” Mạc Như Nghiên nói tới đây, dừng một phen, mới tiếp tục nói, “Nhưng lần này tới Đế đô, ta đã thu hồi khúc mắc cùng thành kiến của ta với Tân hoàng. Ít nhất đối với Hạ Trăn, Tân hoàng vẫn không xuống tay được. Cho nên, lời hứa của Tân hoàng vẫn hữu hiệu như cũ. Hắn ở đây, Hạ Trăn ở đây, Tây Bắc quân ở đây.”

“Vậy…” Lăng Phong tin tưởng Mạc Như Nghiên. Chỉ cần nàng nói Tân hoàng vô ý thương tổn Tây Bắc quân, hắn sẽ tin. Nhưng tin tưởng như vậy tới cùng có thể liên tục được bao lâu, chỉ sợ Mạc Như Nghiên cũng không có cách nào xác định được.

Mạc Như Nghiên quả thật không thể cho Lăng Phong kì hạn quá dài. Chỉ là, lời Mạc Như Nghiên nói bỗng nhiên xoay chuyển, nhắc tới Đại hoàng tử.

“Mạt tướng cũng không nghĩ tới, Thánh Thượng lại đem Đại hoàng tử tới thành Vân đô.” Lúc mới bắt đầu nghe Hạ Trăn cùng Mạc Như Nghiên dẫn Đại hoàng tử về, Lăng Phong từng hoài nghi, có phải Đại hoàng tử bị ép buộc rời Đế đô không. Nếu không phải thấy Đại hoàng tử cùng Hạ Vân Đô và Hạ Tĩnh Du ở chung rất tốt, Lăng Phong thật sự sẽ hoài nghi là thật.

“Tuy Thánh Thượng nói để Đại hoàng tử ở thành Vân đô ba năm, đổi lại Tĩnh Du ở hoàng cung ba năm. Nhưng tất cả mọi người biết, này cũng không phải điều kiện trao đổi. Nếu không, Thánh Thượng cần không phải Tĩnh Du, mà là Vân Đô rồi.” Vì Tân hoàng cố gắng thể hiện thành ý, Mạc Như Nghiên thuận thế phân tích với Lăng Phong, “Cho nên ta có thể chắc chắn, trong ba năm, Đại hoàng tử ở thành Vân đô, Tây Bắc quân cùng Thánh Thượng sẽ bình an vô sự.”

“Vậy ba năm sau liền…” Không biết vì sao, nghe giọng điệu của Mạc Như Nghiên, Lăng Phong cảm thấy hiện nay bọn họ đang chờ quyết định sau cùng. Mà thời gian bọn họ còn có thể sống, chỉ là kì hạn hòa hoãn thôi.

“Không nhất định.” Mạc Như Nghiên lắc đầu, vẫn không có cách nào đưa ra kết quả cuối cùng, “Lúc rời Đế đô cùng Hạ Trăn, ta đã quyết tâm tính toán toàn bộ, cũng đoán chắc tân hoàng có khả năng đưa ra bất cứ phản ứng gì. Nhưng mà, ta hiểu Tân hoàng, Tân hoàng cũng đủ hiểu ta. Hắn không nghĩ ta muốn gì, mà là cứ theo ta thôi.”

“Hắn không hề động đến Hạ Trăn, cũng không động đến Tây Bắc quân. Ở Đế đô, Tân hoàng nhìn trúng, là Tĩnh Du nhà chúng ta. Mà, còn có ý đồ định hôn sự với Đại hoàng tử.” Vẫn là cảm giác không biết nên khóc hay nên cười, Mạc Như Nghiên khẽ thở dài một cái, “Ta đã từng nói bóng nói gió thái độ của Tân hoàng, nhưng mà, không có khe hở. Tân hoàng không ở trước mặt ta lộ ra bất cứ sơ hở nào, thậm chí ta căn bản không thể nào suy đoán đoán được thánh tâm.”

Thánh tâm khó dò, chưa bao giờ là câu nói đùa tùy tùy tiện tiện. Mạc Như Nghiên nói nhìn không ra, Lăng Phong không chút ngoài ý muốn.

Chẳng qua, nếu đến Mạc Như Nghiên đã nhìn không ra, như vậy hắn càng không có cách thâm nhập thế cục hung hiểm rồi.

“Trước khi rời thành Vân đô, ta không dặn ngươi bất cứ câu nào. Không phải ta không muốn, mà kì thật ta cũng không biết làm thế nào.” Đoạn thời gian này Lăng Phong xoắn xuýt, Mạc Như Nghiên để ở trong mắt. Cho tới thời khắc này, mới đưa ra giải đáp, “Năm năm trước, ta có thể không e dè bày mưu tính kế cho ngươi, chỉ vì bảo vệ Hạ Trăn, bảo vệ Tây Bắc quân. Đó là bởi vì chưa đủ hiểu rõ Tây Bắc quân, ta căn bản không hiểu được lòng trung thành của Tây Bắc quân. Ta nghĩ, nếu Tân hoàng bất nhân, Tây Bắc quân coi như bất nghĩa. Không có gì có thể so sánh với tính mạng, lòng vua, quyền lực, cũng không tính cái gì.”

Lăng Phong không cắt ngang Mạc Như Nghiên nói, lẳng lặng nghe Mạc Như Nghiên tiếp tục nói.

“Nhưng mà, năm năm này, tuy ta không phải Tây Bắc quân, nhưng thời khắc đều ở cạnh Tây Bắc quân. Nhìn mọi hành động của mọi người, một lần lại một lần nghênh đón sống chết tàn khốc. Ta cũng không có cách nào tiếp tục bình tĩnh nhìn nữa, không đếm xỉa đến, tùy tiện một câu chẳng qua chúng ta chỉ tạo phản thôi, để đổi lấy tính mạng của chúng ta. Đối với các tướng sĩ Tây Bắc quân mà nói, có gì có thể quan trọng hơn tính mạng, cũng có gì có thể khiến bọn họ càng vững tâm hơn. Cho tới bây giờ cái bọn họ bảo vệ đã không đơn thuần là đế vương, còn có hàng nghìn hàng vạn dân chúng Thanh Vân quốc, có người nhà của bọn họ, có giang sơn phía sau chúng ta.” Mạc Như nghiên nói lời này, không chú ý tới ở cửa đang có một lớn một nhỏ đi tới.

Đó là Hạ Trăn, Hạ Vân Đô còn có Đại hoàng tử.

Hạ Vân Đô ngây thơ. Từ khi nó có trí nhớ tới giờ, bên cạnh liền quay quanh tướng sĩ Tây Bắc quân. Chính nó cũng là lớn lên trên quân doanh Tây Bắc quân, cũng coi như hiểu lời mẫu thân nói, lại coi như cái gì cũng không biết.

Vẻ mặt Đại hoàng tử lại nghiêm túc, gắt gao mím môi, trong ánh mắt tràn đầy kiên nghị.

Tây Bắc quân sẽ tạo phản sao? Nếu là để dân chúng Thanh Vân quốc trả lời, tất nhiên khẳng định là không.

Nhưng đổi lại là phụ hoàng nó, sẽ trả lời thế nào? Đại hoàng tử đã từng đứng nghe Tân hoàng xử lý công vụ. Có một số việc, hoàng tử khác không biết, nhưng nó lại biết rất rõ ràng. Có mấy lời, Tân hoàng chưa từng tránh nó, hơn nữa còn là báo cho nó.

Đến ngay cả trước khi tới thành Vân đô, Tân hoàng cũng nói với nó một câu: “Thay Trẫm cẩn thận xem thành Vân đô, xem Tây Bắc quân.”

Thành Vân đô là thành trì của Tân hoàng, Tây Bắc quân là tướng sĩ của Tân hoàng, vì sao phải thay Tân hoàng xem? Mà còn là xem cẩn thận?

Đại hoàng tử suy nghĩ nhiều hơn Hạ Vân Đô, cũng thấy rõ hơn. Vì vậy, nó đã hiểu ý ở ngoài lời của Tân hoàng.

Nhưng giờ khắc này, đứng ở phủ Thành chủ, nghe Mạc Như Nghiên nói chuyện với Lăng Phong, Đại hoàng tử bỗng nhiên có cảm giác đau buồn. Buồn cho Tây Bắc quân, càng buồn cho hoàng gia bọn họ.

Tây Bắc quân không làm sai bất cứ chuyện gì, lại lọt vào kiêng kị của bậc đế vương. Tiên hoàng cũng thế, phụ hoàng cũng như thế.

Tiên hoàng cũng rất đau xót, vì tiên hoàng


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.