Trước Và Sau Ly Hôn

Chương 18: Chương 18




Lúc xuống thuyền, Tô Ngôn đi được hai bước thì đột nhiên vịn lấy vai Hạ Đình Vãn, hổn hển nói: “Tôi muốn ngồi một chút.”

Vì thế hai người họ tìm một trạm nghỉ tĩnh lặng ở góc công viên. Sau khi Tô Ngôn ngồi xuống, lúc này Hạ Đình Vãn mới thấy sắc mặt của anh tái đi rất nhiều, trên trán cũng toát mồ hôi lạnh.

Y không khỏi lo âu: “Tô Ngôn, anh làm sao vậy?”

“Tôi khó có thể,” Tô Ngôn nói chuyện vẫn hơi hổn hển: “Tôi khó có thể thích ứng với cảm giác từ trên cao xuống dưới này, không sao đâu – Tôi ngồi một chút là được rồi.”

Ráng chiều đã dần hòa làm một với bóng đêm, chỗ họ đang ngồi lại ở sau bóng đèn, màu sắc u tối mang theo hơi thở tịch mịch, xa xa truyền đến tiếng người huyên náo.

Y cúi đầu nhìn Tô Ngôn trong bóng đêm, vẫn luôn nhớ cảm giác kỳ dị trong nháy mắt đó.

Tô Ngôn cao hơn y nửa cái đầu, anh vẫn luôn luôn tao nhã và bình tĩnh.

Từ trước đến giờ y chưa từng dùng góc độ nhìn từ trên cao xuống này để nhìn Tô Ngôn.

Lông mi Tô Ngôn rất dài, rèm mi rũ xuống ấy tựa như đang phủ cả mí mắt.

Có lẽ vì không khỏe nên ngực anh phập phồng lên xuống, sắc mặt tái nhợt. Trong bóng đêm mập mờ, những điều đó khiến một người đàn ông luôn phong độ nhanh nhẹn, luôn bày mưu nghĩ kế lại yếu ớt chưa từng thấy.

Giọt mồ hôi chảy xuôi theo rãnh cằm Tô Ngôn, nhỏ xuống.

Cho đến giờ y chưa từng thấy Tô Ngôn như vậy, một Tô Ngôn yếu ớt đến thế. Y muốn ôm lấy Tô Ngôn, tuy nhiên cũng muốn khiến anh bị thương tổn.

Trong nháy mắt đó, y bỗng có một loại dục vọng mãnh liệt với người đàn ông này.

Y cúi người thô bạo nâng cằm Tô Ngôn rồi hôn xuống.

Y không có nhiều kinh nghiệm, kỹ thuật hôn có thể nói là vụng về. Tô Ngôn đau đến nỗi không nhịn được đẩy y một cái.

Thế nhưng Hạ Đình Vãn không chịu bỏ qua, vẫn ấn mạnh vai Tô Ngôn rồi cưỡi trên người anh gặm đôi môi ấy như một chú chó săn hung dữ, cắn đến độ mắt Tô Ngôn bất giác ứa nước.

Y không biết có phải tất cả những người trẻ tuổi lần đầu tiên bị tình dục tập kích cũng như vậy không, một bộ phận trên thân thể bỗng nhiên đau nhức khôn cùng.

Hạ Đình Vãn đang phẫn nộ. Tô Ngôn và cha mẹ cùng quyết định chung thân đại sự của y, đương nhiên y phẫn nộ, thế nhưng giờ khắc này, y chợt muốn làm tình với Tô Ngôn.

Tuy Hạ Đình Vãn là bot, nhưng ngữ điệu của câu nói này không cần thay đổi.

Khát vọng này khiến y thấy phấn chấn và phẫn nộ.

“Chúng ta đi thuê phòng đi.”

Y hết hôn lại liếm Tô Ngôn, vạt áo sơ mi của anh bị kéo nhếch nhác, nhưng y lại cảm thấy nếu tiếp tục thì thật xấu hổ. Hạ Đình Vãn nâng mặt Tô Ngôn lên, nghiêm túc nói: “Em muốn làm tình với anh.”

Đương nhiên Tô Ngôn kinh ngạc. Anh duỗi ngón tay vuốt ve đôi môi bị cắn chảy máu của mình, thế nhưng đôi mắt cũng nhanh chóng nhuộm đẫm ham muốn.

“Được.”

Tô Ngôn đứng lên, kéo y đi nhanh ra khỏi công viên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.