Truy Đuổi - Cố Hàn Y

Chương 11: Chương 11: Trước cơn bão




Edit: Huyết Mạc Hoàng.

(HMH: hum nay đi học cả ngày, ôi ôi mệt quá T^T)

— Harry Potter.

— Ai, ai ở đó?

— Nhìn xem, tiểu anh hùng cứu thế của ta hình như sống rất tốt.

Một bàn tay trơn nhẵn vươn ra từ bóng tối nâng cằm của Harry lên.

— Chậc chậc, mi cướp đi vinh quang của chủ nhân, đạt được quyền lực tối cao, rồi lại đuổi giết bọn ta khắp nơi, khiến cho bọn ta phải chạy trốn như một lũ chuột, điều đó làm mi rất vui vẻ sao? Cậu bé.

— Ngươi là ai?

Ánh sáng màu đỏ…

— để bọn ta nhìn xem cậu bé Cứu thế chủ còn có thể chống đỡ được bao lâu, nhìn người quan trọng nhất của mình bị tra tấn trước mặt mình…… Crucio [Toản tâm oan cốt].

— Không, không cần, dừng lại! Xin ngươi, dừng lại!

— Vì sao? Nhìn cô gái này xem, thân thể xinh đẹp và tươi mới biết bao, mi không muốn nhìn thấy bộ dạng rên rỉ của cô ta sao. Ngô, ta quên là tiểu Cứu thế chủ của chúng ta không có sở thích biến thái như vậy a~.

— Vậy thì để Cứu thế chủ của chúng ta đến làm chuyện hắn không muốn làm một chút đi.

— Không, xin ngươi, cởi ra, không, không cần.

“Không cần, không cần như vậy, cầu xin ngươi, không!”

“Harry, Harry, tỉnh tỉnh.”

Harry mạnh mẽ mở to mắt, đập vào mắt là vách tường màu trắng và lò sưởi cháy rực ở bên cạnh, cảm giác ấm áp dạt dào nói cho cậu biết tất cả vừa rồi chỉ là một giấc mộng.

Là di chứng sau khi bị Legilimency.

Harry gắng sức chống người ngồi thẳng dậy, nhu nhu mi tâm, nhìn xung quanh căn phòng.

Bởi vì không có kính mắt nên toàn bộ căn phòng có vẻ mơ mơ hồ hồ, rồi Harry nhìn thấy cái bóng mặc quần áo màu đen ngồi bên giường.

Cậu không khỏi co rúm lại một chút.

“Giáo sư.” Cậu thử gọi.

Sau đó cậu thấy đối phương lấy một cái gì đó từ trên đầu giường đưa đến trước mặt cậu, Harry đưa tay nhận lấy.

Là mắt kính của cậu.

Căn phòng bỗng chốc trở nên rõ ràng, mỗi một hoa văn trên lò sưởi và vách tường đều hiện ra rõ ràng, nhưng Harry vẫn cảm thấy không quen lắm. Rồi cậu mới nhớ ra mắt kính nhà Dursley đưa cho không phù hợp với độ cận của cậu.

Cặp mắt kính này?

“Ta dùng thuật biến hình.” Snape đang âm trầm bên cạnh hé mặt ra mở miệng nói.

“A?” Harry mất vài giây mới kịp phản ứng lại với ý tứ của Snape.

“Cám ơn.” Cậu có chút ngại ngùng mà mở miệng.

“Không cần.” Snape lắc lắc đầu đứng lên “Cái này xem như là lời xin lỗi của ta.”

“Cái gì?!” Trong nháy mắt Harry nghĩ tai mình nghe lầm.

“Ta nói cái này xem như là lời xin lỗi của ta, ta không muốn phải lặp lại lần thứ ba, Potter tiên sinh!” Snape đứng lên, mạnh mẽ xoay người đi ra khỏi phòng, một góc của áo choàng quẹt qua mũi Harry.

Là hương vị của dược trấn tĩnh, giống với hương vị trong miệng mình.

Harry sờ sờ cái mũi, nhận mệnh mà đi mặc quần áo.

Ngay sau đó, cậu liền trải qua sự đả kích thứ hai trong hôm nay.

Xe lăn của cậu đã được khôi phục kích thước bình thường, xếp lại để trong góc phòng.

Harry nhìn chiếc xe lăn một cái, rồi lại nhìn thoáng qua cặp nạng, cuối cùng vẫn chống nạng đi ra ngoài.

Cửa mở ra, bậc cửa vốn không thấp được bỏ đi để thuận tiện cho việc ra vào làm Harry đột nhiên có một loại cảm giác xúc động.

Chẳng qua hơi không thích hợp để nói ra, bằng không cậu chỉ có thể đợi sự phẫn nộ của con dơi kia.

Lúc này đã là giữa trưa ngày hôm sau, ở trong Spinner’s End lạnh lẽo và tẻ nhạt nhưng vẫn không xua đi được cảm giác nóng bức trước đó.

Khi cậu từ trong phòng đi ra thì Snape đã không thấy đâu.

Harry lắc lắc đầu, cảm thấy vô cùng buồn chán nên lần đầu tiên nghiêm túc quan sát sự bày biện ở Spinner’s End.

Màu sắc cơ bản cực kỳ đơn điệu và nhàm chán, cùng một tông màu đen, không có chút cảm giác sinh động hay tươi đẹp nào, căn phòng có một loại áp lực y như chủ nhân của nó.

Đây là không gian thuộc về Severus Snape, mỗi thứ trong căn phòng này đều nhắc nhở Harry Potter chuyện này là sự thật.

Mà thứ thuộc về Harry Potter vốn phải là màu đỏ vàng sôi động, chứ không phải màu đen và màu nâu _nền tảng cơ bản của căn phòng này.

Nhưng mà Harry bất ngờ lại cảm thấy trong lòng yên tĩnh không thể giải thích được, có lẽ màu sắc sôi động như thế chỉ thuộc về sự vui vẻ, sự cởi mở của tuổi trẻ không biết kiềm chế. Nhưng từng ngày trôi qua, mỗi người đều phải học cách trưởng thành, học cách lớn lên, học…cách chấp nhận sự thật.

Như vậy việc cấp bách bây giờ là…. Harry tìm hành lý của mình và bút lông chim, nghĩ nghĩ, đem tấm da dê để lên bàn làm việc của Snape, bắt đầu ghi lại những tin tức bây giờ cậu biết về Voldemort.

Năm 1990, Voldemort sống lại.

Năm 1991, Voldemort bắt đầu hoạt động lại một lần nữa, nhưng không phát động chiến tranh.

Vậy trước đó thì sao? Harry vẽ một đường thẳng lên tấm da dê, rốt cuộc là điều gì làm cho Voldemort khác với kẻ trong lịch sử mà cậu từng biết nhiều đến thế, trong đó nhất định có nguyên nhân.

Năm 1980, Harry Potter sinh ra.

Năm 1981, Voldemort tấn công trang viên Potter, lưu lại vết sẹo.

Lúc viết đến câu này Harry vuốt ve vết sẹo trên trán, đột nhiên nghĩ tới một việc.

Một việc mà cậu biết rõ nhưng lại không bao giờ dám nghĩ kỹ đến, đó là James Potter và Lily Potter chưa chết, chỉ là hôn mê không tỉnh lại ở bệnh viện thánh Mungo.

Thế là ngày hôm đó, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đến mức cứu sống cha mẹ cậu, thậm chí còn làm cho Voldemort sống lại trước thời hạn?

Thậm chí còn cường đại hơn trước.

Harry cắn phần đuôi của bút lông chim, rơi vào trầm tư. Đến nỗi không phát hiện ra thân ảnh đi lên từ tầng hầm.

Sau khi hoàn thành một vạc ma dược, Snape chui ra khỏi tầng hầm liền nhìn thấy bộ dáng nho nhỏ của Harry Potter đang ngồi ở mép bàn làm việc mà cắn bút lông chim.

Cậu cúi đầu, mái tóc rối bời vểnh lên lưu lại một cái bóng mờ trên khuôn mặt cậu, một đôi mắt lục sắc ẩn giấu sau cặp kính, chân mày nhíu lại, hình như đang phiền não vì điều gì đó.

Không ngờ lại rất đáng yêu.

Đúng vậy, chính là đáng yêu. Đây là một việc Snape vừa bằng lòng thừa nhận, đó chính là y dường như cũng không hề chán ghét Cứu thế chủ, thậm chí còn bất ngờ hơn là y lại yêu thích cậu bé này.

Thích_ đó là tình cảm tốt đẹp đến nhường nào, y đã từng nghĩ khi Lily chết đi, loại tình cảm như thế sẽ hoàn toàn biến mất trên người mình. Nhưng lại không hề nghĩ tới sau nhiều năm như thế, loại tình cảm này lại một lần nữa xuất hiện trong đời y, mà nó còn nảy sinh đối với một người mà y vốn nghĩ là mình sẽ luôn chán ghét_con của Lily_một Potter.

Nhưng việc này có lẽ cũng chẳng mâu thuẫn gì, cậu bé này giống như một viên ngọc lục bảo, ở bất kỳ tình huống nào cũng tỏa sáng rực rỡ. Mà cảm giác thương tiếc cùng không đành lòng của ngày đó, lại làm cho y hiểu được nguyên nhân của tất cả chuyện này. Song có điều phải ngược dòng thời gian về sớm hơn, từ trước khi y chết_lúc y nhận thức thiếu niên kia dũng cảm như thế nào khi đứng trước mặt Chúa Tể Hắc Ám mà ai cũng sợ hãi. Y đã thừa nhận cậu, thừa nhận Harry Potter cuối cùng cũng không phải là phiên bản của kẻ đã gây cho y vô số thống khổ _James Potter, bọn họ là hai người hoàn toàn khác nhau, vĩnh viễn không có khả năng đánh đồng lại với nhau.

Huống chi cái ma dược tinh thần đang thí nghiệm kia cũng không phải là Tình dược, mà là ở một khía cạnh nào đó khiến người ta có nghị lực đi làm chuyện mà bản thân muốn làm nhất.

Mà mong muốn của y……

Khóe miệng Snape hơi nhếch lên, nhưng rồi lại hoảng sợ khi phát hiện bản thân đã bao nhiêu năm không thực sự nở một nụ cười xuất phát từ đáy lòng.

Có lẽ cũng đã đến lúc để cho một số việc thay đổi, chỉ là vẫn có chút không cam lòng a~.

“Potter.” Vừa nghĩ, Snape vừa đi đến bên cạnh Harry, gọi một tiếng.

“Giáo sư?” Harry bị dọa, bỗng chốc ngẩng đầu lên, theo bản năng mà vỗ vỗ ngực nói “Giáo sư~ ngài dọa tôi a.”

“Viết gì thế?” Snape khom người xuống nhìn tấm da dê trên tay Harry, vẻ mặt dần nghiêm túc lại, sau khoảng 1 phút y đứng thẳng dậy, đi đến trước giá sách lấy ra một quyển bút ký dày tầm ba đốt ngón tay.

“Đây là……?” Harry nhận quyển bút ký lật xem vài tờ, sau đó ánh mắt liền sáng lên.

“Đúng vậy, đây là nghiên cứu về việc tại sao ta xuyên qua thời không và những ảnh hưởng với thế giới này mấy năm nay.” Snape hơi gật đầu một chút.

“Cái này rất quý giá.” Harry ngẩng đầu nhìn chăm chú Snape “Giáo sư, tôi có thể cầm đọc không?”

“Đương nhiên.” Snape cau mày gật đầu “Nhớ rõ là không được phá hư, còn nếu bản thân cậu có phát hiện gì thì có thể ghi lên chỗ trống ở mặt sau.”

Harry gật gật đầu, bắt đầu như cơ khát mà đọc tài liệu trên tay.

Thật sự rất khác tiểu quỷ năm đó a, nhìn thấy biểu hiện của Harry, Snape lại tiếp tục thở dài trong lòng.

Vậy thì bây giờ làm gì đây? Snape phát hiện bản thân đang có khoảng thời gian rảnh hiếm hoi. Hogwart còn khoảng nửa tháng nữa mới khai giảng, y cũng soạn bài sắp xong rồi, mà từ lần trước Chúa Tể Hắc Ám bày mưu đặt kế tập kích Hẻm Xéo tới nay, dấu hiệu hắc ám cũng yên ổn_điều làm cho người ta thấy không thật.

Y gần như trừ bỏ bình thường chôn mình trong tầng hầm ngao chế ma dược, thì ở ngoài có thể xưng là kẻ vô công rồi nghề không có việc gì làm. Mà tên cự quái mắt xanh đang ở trong nhà y bây giờ, y thậm chí còn không cần lo lắng cho sự an toàn của đối phương. Trừ bỏ đôi chân làm cho người ta đau đầu của cậu, và một số vấn đề nhỏ không thoải mái còn chưa giải quyết, thì tình trạng của y bây giờ có thể coi là tốt đẹp.

Bất quá có một câu nói luôn đúng, những điều tốt đẹp luôn không thể duy trì được lâu. Ngay lúc Snape gần như chán muốn chết mà chạy đến tầng hầm để nấu một vạc Phúc Lạc Dược cung cấp cho cửa hàng, dấu hiệu hắc ám trên tay bắt đầu nóng cháy làm y đau đớn.

Là Voldemort triệu hồi.

Mà cùng lúc đó Harry cũng đột nhiên ngẩng đầu, vết sẹo của cậu không hiểu sao bắt đầu đau đớn, nhưng trong nháy mắt khi cậu nhìn Snape, cậu liền hiểu được việc gì xảy ra.

“Cẩn thận.” Harry mở miệng thở dốc, cuối cùng cũng phun ra được hai chữ.

Snape gật gật đầu, ‘ba’ một tiếng biến mất khỏi phòng.

Harry thừ người ra nhìn chằm chằm sàn nhà nơi Snape vừa mới đứng vài giây, rồi lấy đũa phép đang giấu trong tay áo ra vẫy vẫy.

Một sợ tơ màu bạc hiện ra trong không khí, phía trên sợi tơ là 2 chữ …Severus Snape.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.