Truyền Nhân Trừ Ma: Bạn Trai Tôi Là Cương Thi

Chương 141: Chương 141: Phim truyền hình hỗn đản nào diễn vậy?




Chương 140 Phim truyền hình hỗn đản nào diễn vậy?

Edit: Meo_mup

Sở Niệm hơi ngẩn người, cô biết xã hội bây giờ trả lại của rơi hầu như chẳng còn. Chưa nói tới vòng cổ ngọc bích của cô to vậy, cho dù là một cái vòng cổ phổ thông đại chúng, nếu rớt cả đêm thì cũng không có cơ hội tìm lại được. Nhưng mà… “Lỡ đâu người qua đường không chú ý tới? Không được, em phải đi tới đó coi sao. Nếu mất cái vòng cổ là em có chuyện lớn đó.”

“Chuyện lớn gì?” Thương Sùng truy hỏi.

“Chờ em trở lại nói với anh được không?” Sở Niệm túm lấy áo khoác, vừa xỏ một tay áo vào, cô liền nhìn về phía người vẫn còn chắn trước mặt mình không nhúc nhích là Thương Sùng. “Đại ca, phiền anh né ra chút nào. Em đi chút xíu liền trở lại, thực sự chỉ đi tìm cái vòng cổ thôi.”

Thương Sùng mạc danh thở dài, đi đến mép giường ngồi xuống. Chỉ là hắn giữ chặt tay của Sở Niệm không buông ra.

Hai phút sau, hắn mở miệng. “Vòng cổ của em đang nằm trong túi áo khoác bên phải.”

“Cái gì?” Sở NIệm ngây ngốc không nghe rõ.

“Anh nói, vòng cổ của em, ở trong túi áo khoác bên phải.”

Sở Niệm hạ mi mắt, bán tín bán nghi sờ sờ túi bên phải. Quả nhiên, lôi ra được một chiếc vòng cổ đính ngọc bích cầm trên tay. Cô trừng mắt, “Anh có phải luôn biết là em không làm rớt mất vòng cổ đúng không?!”

Thương Sùng gật gật đầu, vân đạm phong khinh liếc nhìn Sở Niệm.

“Vậy hồi nãy sao anh lại giả bộ như vậy, cố ý gạt em?”

“Chỉ muốn chọc em chút thôi, ai mà biết em lại tin là thật vậy.” Thương Sùng đem Sở Niệm kéo tới bên mình, cũng không để bụng cô vừa rồi trách cứ mình, khóe môi giương lên cười ý vị sâu xa.

“Cái này đối với em thật sự rất quan trọng, nhưng cô gái à, em không cảm thấy em đối với anh có chút không công bằng sao?”

Sở Niệm nhìn hắn. “Anh nói gì em không hiểu.”

Cơm thì cô nấu giúp hắn, tắm cô cũng giúp hắn. Còn dám nói cô không công bằng với hắn, Sở Niệm thật muốn cho hắn một quyền.

“Hai chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, em muốn biết điều gì về anh thì anh đều kể cho em nghe. Nhưng qua việc hôm nay thì xem ra em đối với anh không có như vậy.” Thương Sùng đáng thương thổn thức buông tiếng thở dài, ai oán nhìn Sở Niệm. “Anh không biết em có phải là vẫn không có cách nào hoàn toàn tin tưởng anh không, nhưng đối với anh mà nói, đây chính là không công bằng.”

Sở Niệm tức giận. “Nếu em không tin anh thì làm gì ở cùng anh lâu đến vậy. Thương Sùng, anh có bị váng đầu không vậy? Sau khi cẩu linh bị thương, chỉ số thông tin của anh giống như cấp tốc thoái hóa vậy, ngay cả cái chuyện cỏn con cũng dùng cái góc độ như vậy mà tưởng tượng được hả?”

Cô đeo vòng cổ lên, rồi giơ ra trước mặt Thương Sùng. “Anh chính là vì cài này đây mà cảm thấy em đối với anh không tốt? Thương Sùng, anh nói coi anh như vậy có phải là quá vô lương tâm không vậy hả.”

“Không phải là anh cảm thấy em đối với anh không tốt, chỉ là cảm thấy em còn rất nhiều chuyện không chịu nói cho anh nghe.” Thương Sùng diễn bộ dáng tiểu tức phụ nhi đem ra, ủy khuất chớp chớp mi mắt, nói tiếp. “Trong TV chẳng phải luôn nói là người yêu thì phải thẳng thắn thành khẩn mà đối với nhau sao? Nhưng mà…em không có làm được. Em giấu diếm với anh.”

Sở Niệm gãi đầu. “Cái phim truyền hình hỗn đản nào nói vậy?!”

Thương Sùng kiên nhẫn cười, “Cái phim mà tối ngày em đều coi đó thôi.”

“,,,” Bị hắn ném trả mấy lời này, Sở Niệm mở to hai mắt nhìn hắn, nửa ngày cũng không thốt nên lời.

Cô có thể nói là cô xem phim truyền hình chỉ vì giết thời gian không vậy! Bản thân mình – một cô gái trẻ hai mươi tuổi đều biết rằng phim là giả, Thương Sùng là một đại nam nhân còn lớn hơn mình bảy tám tuổi mà đi tin những cái đó, mình có thể nói hắn là đồ ngốc không cơ chứ?!

Hít vào một hơi thật sâu, Sở Niệm cố gắng để không siết chặt nắm đấm của mình. Xoay người ném áo khoác lên giá áo, cô ngồi xuống bên cạnh Thương Sùng, bộ dáng như chị em tình thâm.

“Em thật sự không có bí mật gì mà. Hơn nữa, em cũng không có tính toán gạt anh cái gì mà, đừng có buồn, được không?”

Thương Sùng cúi đầu, động đậy khóe môi trong im lặng.

Này cmn là bị cẩu linh đánh cho váng đầu sao vậy chứ?! Sở Niệm gào rít trong lòng.

Hit một hơi thật sâu, cô lắc lắc cánh tay Thương Sùng. “Nói đi, anh muốn biết gì? Chỉ cần có thể nói thì em nói hết cho anh nghe.”

Hai tròng mắt đen nhánh dày đặc ý cười, trong chốc lát đã biến mất không tăm tích. Thương Sùng nâng tay lên, chỉ chỉ vào vòng cổ của Sở Niệm. “Anh muốn biết cái này.”

Sở Niệm do dự, không phải cô không muốn nói, là cô căn bản không biết nên nói như thế nào.

“Không phải em nói là anh muốn biết gì em nói nấy sao?”

Thương Sùng có chút thất vọng, nhìn chằm chằm Sở Niệm hồi lâu. “Coi đi, nếu như em thực sự có gì khó nói, anh cũng không miễn cưỡng em. Em cũng biết, anh trước nay không thích ép uổng ai bất cứ điều gì.”

Mềm cứng tiếp nhau, anh không tin em không nói, hừ!

Sở Niệm cắn cắn đầu ngón tay, cả người rối rắm. “Anh thực sự là nếu em không nói, anh sẽ không tức giận chứ?”

Sẽ, đương nhiên là sẽ! Thương Sùng học Sở Niệm làm điệu bộ hít thật sâu, giống như ẩn nhẫn cực đại, dường như thống khổ, hắn hướng cô xua xua tay. “Không miễn cưỡng, không miễn cưỡng.”

Sở Niệm hạ vũ khí, quyết định thẳng thắn đầu hàng. “Thương Sùng, không phải là em không chịu nói. Chỉ là chính em cũng không biết giải thích sao về vòng cổ này, lỡ em nói sai, lúc đó anh lại nói là em lừa anh nữa.”

“Làm sao vậy chứ, chỉ cần em nói, anh đều sẽ tin tưởng em.” Thương Sùng đem mặt giấu sau bả vai Sở Niệm, hắn thật đúng là sợ mình nhất thời không nhịn được mà bật cười ha hả.

Thật vất vả bình phục cảm xúc, hắn một dạng tận tình khuyên bảo, miệng lưỡi nói. “Nha đầu, không phải anh miễn cưỡng em. Anh hiểu rõ mỗi người đều có không gian riêng của mình, chỉ là anh nghĩ vòng cổ n ày không nên trở thành thứ chia cắt chúng, không phải sao?”

Sở Niệm gật gật đầu, mọi việc y như dự đoán của Thương Sùng đã tính.

Giơ tay đầu hàng, cô nói.”Em chỉ có thể đem những gì mình biết mà nói cho anh thôi, còn đúng hay không em cũng không biết.”

Thương Sùng ôn nhu cười. “Tốt.”

Dựa trong lòng Thương Sùng, Sở Niệm nhẹ thở dài, hai mắt nhìn thẳng phía trước.

“Lúc em lên ba, cha mẹ đã qua đời, lúc đó là một tay bà nội nuôi em khôn lớn. Thời trẻ bà là một cảnh sát, cũng như những người khác của Sở Gia là người đuổi ma. Từ khi em bắt đầu có ký ức, bà nội đã đem vòng này đeo lên cổ em. Bà cũng không nói cho em biết vòng cổ này để làm gì. Chỉ là bà luôn dặn em là không được cởi nó ra mà thôi. Lúc đó em còn nhỏ, chỉ cảm thấy là vòng cổ này lấp lánh thật đẹp. Đến lúc em bốn tuổi, có một ngày vì tò mò em đã cởi vòng cổ ra. Kết quả, anh biết em bị gì không?”

Sở Niệm đổi giọng thật nhanh, Thương Sùng xém nữa là gật đầu trả lời cô.

Cúi đầu đặt nhẹ môi lên trán cô, hắn đem cảm xúc hoảng loạn trong mắt che dấu kỹ. “Chuyện gì?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.