Tứ Đại Tài Phiệt: Gặp Gỡ Nhân Vật Lớn Hàng Tỷ

Chương 339: Chương 339: Chạy thoát




‘Dục …’ Thượng Quan Tuyền cũng bị hù đến giật nảy mình sau đó cô kinh hoàng chạy đến bên người hắn thì phát hiện Lãnh Thiên Dục sớm đã hôn mê bất tỉnh.

Liên Kiều liếc mắt nhìn hai cô gái: ‘Làm ơn đi, các cô đừng cứ mãi kêu la om sòm thế có được không? Đợi lát nữa vệ sĩ nghe được lại chạy đến thì phiền lắm.’ Cô vừa nói vừa kéo Thượng Quan Tuyền đứng dậy: ‘Yên tâm đi, chỉ là đạn mê thôi mà, không có gì đáng ngại!’

Thượng Quan Tuyền cũng biết Liên Kiều sẽ không làm gì quá mức với Lãnh Thiên Dục nhưng cô vẫn không giấu được lo lắng.

Hoàng Phủ Anh thì hoảng sợ đến nỗi toàn thân phát run, bước đến ấp a ấp úng nói với Liên Kiều: ‘Liên … Liên Kiều, chị cũng thật quá lớn mật rồi, nếu … nếu như anh Lãnh tỉnh lại nhất định chúng ta sẽ rất thảm.’

‘Cho nên bây giờ chuyện chúng ta phải làm đó là tranh thủ cơ hội này mà trốn ra ngoài, bằng không đợi đến lúc anh ta tỉnh lại thì tất cả thành công dã tràng rồi. Cũng may là chị còn giữ lại một viên đạn mê cuối cùng, bằng không chúng ta không thể nào đi khỏi đây được rồi!’

Một tay Liên Kiều kéo Thượng Quan Tuyền, tay kia kéo tay Hoàng Phủ Anh, vẻ mặt gấp rút: ‘Đi thôi, nếu còn không đi nữa thì không còn kịp đâu.’

‘Nhưng mà …’ Thượng Quan Tuyền nhìn về phía Lãnh Thiên Dục đang nằm mê man trên thảm cỏ, không thể nhẫn tâm rời đi được.

‘Không phải chứ, lúc này em lại mềm lòng sao? Yên tâm đi, hắn không sao đâu…’

‘Nhanh, phía tường vây hình như có tiếng súng…’

Liên Kiều còn chưa nói xong thì đã nghe vẳng lại tiếng mấy vệ sĩ nói chuyện với nhau cách đó không xa, tin chắc là vừa nãy bọn họ nghe được tiếng súng nên mới lần về phía này.

Liên Kiều nóng như lửa đốt vội nói: ‘Còn không mau đi, Tiểu Tuyền, vệ sĩ sẽ đỡ Lãnh Thiên Dục trở về, yên tâm đi. Nếu bây giờ chúng ta không đi sẽ không còn kịp nữa đâu.’

Hoàng Phủ Anh cũng sốt ruột nói: ‘Đúng đó Tiểu Tuyền, chúng ta đi mau đi. Em chỉ cần nghĩ đến vẻ mặt của anh Lãnh lúc tỉnh dậy là đã thấy sợ rồi.’

‘Đúng đó, vừa nãy em cũng thấy hắn như muốn ăn thịt em vậy.’ Thượng Quan Tuyền vừa nghĩ đến vẻ mặt lạnh như băng của Lãnh Thiên Dục thì ít nhiều cũng có chút sợ hãi.

Ba cô gái sau khi cân nhắc thiệt hơn liền vượt tường trốn đi trước khi đám vệ sĩ kịp chạy đến.

***

‘Hô … thật thoải mái …’

Vừa đến gian phòng của mình trong khách sạn, Liên Kiều đã bổ nhào vào chiếc gối ôm mềm mại, vui vẻ reo lên.

‘Tiểu Tuyền, em nói xem bây giờ anh Lãnh đã tỉnh lại chưa? Chúng ta có bị anh ấy bắt trở lại không?’ Hoàng Phủ Anh vừa thu xếp hành lý vừa lo lắng hỏi Thượng Quan Tuyền.

‘Sao có thể chứ? Em xem bây giờ chúng ta …’ Liên Kiều nói cứng, sau đó “đông” một tiếng nhảy xuống giường, kéo Hoàng Phủ Anh chạy đến trước gương …

‘Ngay cả chị cũng không nhận ra em, những người khác làm sao mà nhận ra được chứ? Tiểu Tuyền, thuật dịch dung của em thật là quá giỏi!’

Ngay lúc này, đứng trước gương là một Liên Kiều và Hoàng Phủ Anh hoàn toàn khác, hai cô gái phương Đông giờ đã biến thành hai cô gái Tây phương mắt xanh tóc vàng cực kỳ xinh đẹp, hoàn toàn chẳng giống gì với Liên Kiều và Hoàng Phủ Anh “bản gốc” cả.

Thượng Quan Tuyền bước đến nhìn hai người mỉm cười: ‘Đó là đương nhiên rồi, chỉ cần Liên Kiều lúc ở chỗ đông người chú ý một chút, đừng nói nhiều quá thì tốt rồi. Nào có người bản địa nào nói tiếng Anh lại tệ như chị chứ.’

Liên Kiều rụt lưỡi, ‘Tiểu Tuyền, vậy thì em cũng rất vất vả rồi, em biết nói tiếng Ấn độ sao?’

Thượng Quan Tuyền lúc này đã trở thành một cô gái Ấn chính gốc xinh đẹp, ngay cả trang phục cũng là một bộ sari đầy màu sắc trông thật bắt mắt.

‘Cũng không phải là không thể, em nói tiếng Ấn rất thạo!’

Thượng Quan Tuyền bụm miệng cười, ‘Thực ra em cảm thấy lần này thoát được ra ngoài công lao lớn nhất là thuộc về Liên Kiều, nếu như không phải là chị mở được mật mả của hệ thống dữ liệu kia thì chúng ta có giỏi cải trang đến mấy cũng vô dụng thôi.’

‘Hắc hắc. Tối nay chúng ta nghỉ ngơi cho thật tốt một đêm, ngày mai là có thể vui vẻ đi chơi cho thoải mái!’ Liên Kiều hưng phấn khua tay múa chân nói. Sau đó cô nhìn chính mình trong gương, nói; ‘Chị rất thích tạo hình này của mình, thật không nỡ dỡ xuống.’

‘Vậy chị cứ giữ lại cách hóa trang này cả đêm nay đi!’

Hoàng Phủ Anh cười trêu cô, sau đó cô suy nghĩ một lúc rồi nói: ‘Đúng rồi, trạm tiếp theo của chúng ta là đi đâu?’

Hai người cùng nhìn về phái Liên Kiều đợi cô lên tiếng.

Liên Kiều hào hứng nói: ‘Chúng ta đương nhiên là sẽ đi …’

Lời còn chưa nói dứt thì trong túi chợt vang lên tiếng chuông điện thoại, một lần lại một lần reo lên chẳng khác nào đòi mạng.

Chân Hoàng Phủ Anh như nhũn ra, suýt nữa thì ngã nhào xuống đất, cô chỉ tay về phía túi của Liên Kiều, hoảng hốt nói: ‘Không … không phải là anh Lãnh chứ?’

Liên Kiều liếc mắt nhìn cô: ‘Làm ơn đi, nếu như là anh Lãnh thì phải gọi vào điện thoại của Tiểu Tuyền chứ. Làm ơn đừng có lúc nào cũng hoảng hốt như thế có được không?’

Nói xong cô liền đi đến bên chiếc túi của mình, nhấc điện thoại lên.

‘Liên Kiều, ai vậy?’ Thượng Quan Tuyền cũng tò mò lên tiếng hỏi.

‘Là chị của chị!’

Liên Kiều vừa hào hứng ấn phím trả lời vừa nhìn vẻ hâm mộ trên mặt Thượng Quan Tuyền, cô biết Tiểu Tuyền rất hâm mộ người chị là Giáng Đầu Sư của mình.

‘Hi chị, em rất nhớ chị nha…’ Liên Kiều vừa thông điện thoại với đầu bên kia liền nũng nịu lên tiếng.

‘Liên Kiều, em đang ở đâu vậy?’ Giọng Mặc Di Nhiễm Dung rất nghiêm túc chứ không hề vui vẻ như trước giờ.

‘Em … hì hì, em bây giờ đang đi du ngoạn nha, bây giờ đang ở trong khách sạn.’

‘Ý của em là … em không có ở nhà?’

‘Đúng đó. Em đang ở Ý, sao vậy chị?’ Liên Kiều cũng nghe ra trong giọng nói của Mặc Di Nhiễm Dung có gì đó không đúng.

‘Liên Kiều chị hỏi em nha, gần đây em có tiếp xúc với người lạ nào không? Nhất là người phụ nữ lạ? Hoặc là người vừa mới quen biết?’ Mặc Di Nhiễm Dung nghiêm túc hỏi.

Liên Kiều hơi sửng sốt, suy nghĩ một chút rồi trả lời: ‘Có.’

‘Cái gì?’ Giọng Mặc Di Nhiễm Dung chợt vút cao, ‘Là ai?’

‘Này, chị à, chị đừng khẩn trương như vậy chứ. Em chỉ là quen với một cô gái bề ngoài rất xinh đẹp mà thôi. Đúng rồi, chị và cô ấy cũng gặp nhau rồi đó, không tin chị nhìn thử xem …’ Liên Kiều vừa nói vừa đẩy điện thoại về phía Thượng Quan Tuyền.

‘Hello Mặc Di tiểu thư, chúng ta lại gặp nhau rồi!’ Thượng Quan Tuyền vui mừng lên tiếng chào Mặc Di Nhiễm Dung.

‘Liên Kiều!’

Nào ngờ Mặc Di Nhiễm Dung nhìn thấy Thượng Quan Tuyền mặt liền lộ ra vẻ cảnh giác, kêu lên một tiếng: ‘Cô ấy là ai?’

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.