Tu La Quân Tử

Chương 84: Chương 84: Chương 81




Ngọc Dao thất thần dưới sự trợ giúp của Đường Di cùng đám người Lãnh Vô Ngân chuyển rời tới Du Châu Dương gia.

Võ lâm đại hội là đang được tiến hành dưới sự chủ trì của võ lâm minh chủ, tuyển ra hạ nhậm minh chủ, địa điểm cử hành cũng là do minh chủ quyết định. Lúc này đây địa điểm tiến hành chính là nơi ở của minh chủ, Du Châu Dương gia. Du Châu đều biết hào môn chi nhất (hào môn đứng đầu), tài sản tại Du Châu đều xếp trên hạng mười, chính là Dương gia nơi này, đương nhiên chiếm hào trạch thật lớn. Tại đoạn thời kì này có thể tiến vào ở trong Dương gia nhất định là nhà giàu, môn phái cùng danh nhân cao thủ giang hồ được biết tới. Về phần những người khác, cho dù Dương gia rất lớn cũng chứa không hết được nhiều người giang hồ như vậy. Dương gia tài đại khí thô, hào sảng bao hạ đại bộ phận khách sạn ở Du Châu, làm cho những người còn lại vào ở. Liền đã qua nhiều ngày, Dương gia có thể nói là tiêu tiền như nước, bất quá Dương gia cũng không quan tâm.

Võ lâm nhân sĩ lục tục đã tới, lấy kiếm nổi danh Lãnh Kiếm Sơn Trang tự nhiên là cũng ở tại trong Dương gia. Thần tài Phương gia cũng đã đặt chân tới Dương gia. Phụ thân của Phương Thiên Hữu đối với việc tuyển chọn võ lâm minh chủ hứng thú không lớn, bất quá cũng đến xem náo nhiệt. Việc buôn bán mà thôi, luôn luôn có nhân duyên, võ lâm đại hội sao có thể không tới. Phương Thiên Hữu vì đào hôn dẫn đầu chạy tới đây, bất quá không nghĩ tới Đường Di cũng đến đây. Đường Di cùng Ngọc Dao đi một đường. Ngọc Dao thời điểm đi ngang qua Đường gia liền bị Đường Di lôi kéo cùng nhau đi tới Du Châu. Dương gia tất nhiên là không để ý nhiều người, mà Ngọc Dao thân là Tinh Hồ đệ tử, đương nhiên cũng là ở Dương gia. Cho nên đoàn người thực tiện đường cùng nhau trở lại Dương gia.

Mà lúc này Dương gia cũng đang hảo nghênh đón một hàng người của Tinh hồ cùng Tinh Hồ trai chủ, mọi người vừa lúc đi tới.

“Ngọc Dao.” Nhìn đến đệ tử bộ dáng thất thần nghèo túng như vậy, Tinh Hồ trai chủ Tố Linh động động, lo lắng tiến lên.

“Sư phụ.” Nghe được thanh âm của sư phụ, thần trí của Ngọc Dao hơi chút trở lại, trong mắt mê mang cùng thống khổ cũng không có biến mất.

“Đây là làm sao vậy?” Tố Linh lần đầu tiên nhìn thấy đệ tử làm cho mình kiêu ngạo biến thành như vậy. Ngọc Dao là đệ tử nàng đắc ý nhất, cũng là một thế hệ Tinh Hồ tư chất tốt nhất. Đệ tử có ngộ tính tối cao như thế, thực sự có hi vọng trở thành Tinh Hồ cấp tông sư, là nhân tài Tinh Hồ cao thấp toàn tâm bồi dưỡng. Tinh Hồ trừ bỏ vị sư tổ sáng lập ra phái, sau đó không có thêm vị tông sư nào. Đương nhiên này cũng là bi ai của rất nhiều môn phái do tông sư sáng lập ra. Có tổ tiên vĩ đại, mà bản thân lại không hăng hái như thế. Khi nào thì bọn họ mới lại có thêm một vị tông sư tài năng, đây cũng là một loại kỳ nguyện của môn phải.

“Sư phụ, đệ tử, vô năng, đệ tử thực xin lỗi ngài, thực xin lỗi Tinh Hồ.” Ngọc Dao quỳ trên mặt đất, ánh mắt sáng rọi xinh đẹp đã muốn ảm đạm, chảy ra nước mắt, xâm nhiễm trên lụa trắng che mặt. Nàng phản bác không được những lời kia, cũng không biết phải duy hộ Tinh Hồ như thế nào, bởi vì những điều kia là sự thật. Thậm chí chính mình trong nháy mắt đã sinh ra cảm giác không tín nhiệm đối với Tinh Hồ.

“Này, này, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Tố Linh thấy Ngọc Dao như vậy, càng thêm lo lắng.

“Ưng nhi, xảy ra chuyện gì?” Đây chính là minh chủ đứng đầu giới võ lâm, Dương gia gia chủ đang tiếp đón một hàng người Tinh Hồ, Dương Hùng uy nghiêm hỏi tam tử của mình.

“Dạ, phụ thân, sự tình là như vậy, hôm nay ta cùng Lãnh thiếu trang chủ, Phương nhị thiếu đi đến Vị Tẫn Lâu dùng bữa…” Dương Ưng mồm miệng rõ ràng công đạo sự tình trải qua, không có buông tha bất luận một chi tiết.

Mọi người nghe tới Phượng Tuyệt xuất hiện, cái người kia cường hãn thực lực ngăn chặn Lãnh Vô Ngân. Còn có vị Thượng Quan công tử khinh công siêu tuyệt kia, chỉ điểm cho Lãnh Vô Ngân. Làm cho Tinh Hồ trai chủ biết tới, vừa lúc Lãnh Kiếm Sơn Trang đương nhiệm trang chủ Lãnh Phong đi đến cảm thán không thôi, người này am hiểu kiếm đạo thực sâu a. Sau đó là Ngọc Dao nói, nhưng là thực đả thương người, lại chiếm được lời bình thành tựu thấp nhất.

“Ngươi nói, Phượng công tử đối với người này thực thân thiết?” Tố Linh hỏi, người khác không biết Phượng Tuyệt là loại người nào, nhưng nàng thì rất rõ ràng. Nàng cùng Quân Thường Hằng từng có một đoạn tình cảm, làm cho nàng đã biết được quan hệ của Phượng Cửu cùng Phượng Tuyệt, cũng biết chân thật thân phận của Phượng Tuyệt. Cho nên đối với đệ tử Tinh Hồ có cảm tình với Phượng Tuyệt nàng chưa bao giờ phản đối qua. Nàng nghĩ đến Tinh Hồ đệ tử vĩ đại đủ để cho Phượng Tuyệt tâm động. Nhưng là nàng đánh giá sai nam nhân kia, người trẻ tuổi kia thế nhưng lại là nam nhân vô tình, Tinh Hồ đệ tử của nàng vì hắn thần hồn điên đảo, hắn lại nhẫn tâm vô tình. Mà người như vậy lại đối với một người sẽ thân thiết, gặp qua Phượng Tuyệt rồi, Tố Linh là không thể tin được. Phượng Tuyệt thế nhưng ngay cả hoàng thúc của chính mình cũng đều không quan tâm lắm a.

“Đúng vậy.” Dương Ưng khẳng định, tại khi ở trước mặt nam tử kêu Thượng Quan Khiêm, Phượng Tuyệt ôn nhu là chân thật, hơn nữa là thuận theo lời nói của nam nhân kia. Phải biết rằng đó là Phượng Tuyệt kiêu ngạo a, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, hắn tuyệt đối không tin, Phượng Tuyệt sẽ đối với một người như thế.

Tố Linh nhăn lại mi, một người đối với người Tinh Hồ không có hảo cảm, hơn nữa đối với Phượng Tuyệt có lực ảnh hưởng còn lớn hơn so với Quân Thường Hằng, như vậy đối với sự phát triển của Tinh Hồ thật không tốt.

“Minh chủ, cũng biết lai lịch người này?” Thượng Quan Khiêm, nàng chưa bao giờ nghe qua tên người này.

“Chưa từng.” Dương Hùng trả lời, đồng dạng nghi hoặc cái tên xa lạ này.

“Minh chủ có hay không điều tra ra người này hiện đang ở đâu?” Tại địa bàn của người khác, bản thân điều tra thì thực thất lễ, phong thái danh môn chính phái không thể làm như vậy, Tố Linh hướng Dương Hùng hỏi thăm.

“Dễ dàng.” Tại Du Châu này muốn biết một người ở như thế nào, đối với Dương gia mà nói là rất dễ dàng, Dương Hùng phân phó đi xuống.

“Trai chủ là muốn đích thân gặp Thượng Quan Khiêm kia.” Dương Hùng thực khẳng định nói.

“Vị Thượng Quan công tử này, kiến thức phi phàm, ta không thể không thừa nhân trong lời nói của y thực có đạo lý. Tinh Hồ chúng ta quả thật còn hạn hẹp, chỉ thỏa mãn chính mình, lại xem nhẹ càng nhiều tai nạn thiên hạ.” Tố Linh phi thường lớn tiếng nói.

“Sư phụ.” Ngọc Dao cùng những đệ tử Tinh Hồ khác cảm động nhìn trai chủ, đây là phong tư (phong thái tư thế) thiên hạ chính đạo của Tinh Hồ. Bị người nói lại như thế nào, Tinh Hồ một đường đắc chính, không sợ người khác nói, sai lầm rồi thì chúng ta liền sửa.

Dương Hùng cùng Lãnh Phong cũng gật đầu, Tinh Hồ này quả thực không giống bình thường, một nữ tử có tâm tính như vậy làm cho người ta bội phục a.

Chỉ chốc lát, hạ nhân tới báo, Quân Hành Tuyệt một hàng người không có giấu diếm hành tung, xe ngựa xa hoa như vậy, thị vệ dẫn người chú ý, thực dễ dàng liền tra được.

“Minh chủ, kia Tố Linh liền cáo lui.” Tố Linh đối với Dương Hùng chắp tay.

“Không vội, trai chủ không ngại thì cùng đồng hành đi, ta đối với Thượng Quan công tử này cũng rất ngạc nhiên. Còn có Phượng tiền bối đồ đệ Phượng công tử cũng đi tới Du Châu, nói như thế nào cũng một gặp mặt một lần a.” Dương Hùng cười nói.

“Tại hạ cũng vậy.” Lãnh Phong đối với chuyện vừa rồi nói Phượng Tuyệt hoàn thiện Nguyệt sương nhất chiêu kia thực để ý, nếu không hỏi rõ ràng, hắn sẽ không an tâm

“Vậy mời đi trước.“ Tố Linh mỉm cười đáp ứng.

“Sư phụ, ta cũng đi.” Ngọc Dao vội vàng nói, nàng không thể trốn. Vừa rồi bản thân tại trước mặt người kia làm mất mặt sư môn, nàng còn muốn đi đối mặt.

“Được thôi.” Tố Linh đáp ứng, đệ tử này, cũng phải tu qua một cửa này, nếu không nàng cũng không trở thành tông sư được.

“Sư phụ, ta cũng muốn đi.” Một tiếng nói mềm nhẹ vang lên, tiếng nói mềm nhẹ giống như hoa khai.

Đây là một nữ tử được nhận hết sủng ái của thiên địa, cho dù nhìn không được toàn cảnh của nàng, nhưng chỉ từ đôi mắt lộ ra thu thủy giống nhau là có thể biết được nàng ta rất đẹp, mỹ tới khuynh thành. Đây là giang hồ đệ nhất mỹ nhân, Tinh Hồ Liễu Vân Phiên.

“Này…” Tố Linh do dự, nàng vốn là tính để cho đệ tử vì tình mà thương tâm này của mình đi ra ngoài giải sầu. Từ sau khi bị Phượng Tuyệt gây thương tích, đệ tử này tại Tinh Hồ thần thương(tinh thần tổn thương), chuyên nghiên võ đạo, nhưng trong lòng luẩn quẩn kết lại vẫn tồn tại, tu vi không tiến. Cho nên nàng mới đề nghị đệ tử này đi tới nơi này, không nghĩ tới ở chỗ này lại gặp được nam nhân làm nàng ta thần thương.

“Sư phụ, cầu ngài.” Liễu Vân Phiên quỳ xuống, dáng người suy nhược làm cho người ta không khỏi đồng tình.

“Ai, oan nghiệt, Vân Phiên.” Tố Linh còn muốn khuyên.

“Sư phụ, ta không cầu gì khác, ta chỉ muốn gặp mặt hắn một lần. Cầu ngài sư phụ, ta chỉ muốn gặp mặt hắn một lần, nhìn hắn tốt hay không tốt.” Liễu Vân Phiên khẩn cầu, chính nàng ta cũng không thể tưởng được nàng ta sẽ vì một người nam nhân biến thành như vậy, yếu ớt như thế.

Lại là một người nữ tử vì Phượng Tuyệt mà si mê, tất cả mọi người đều hiểu được. Phượng Tuyệt thời điểm hành tẩu trên giang hồ, hắn phong lưu vô tình, người trong giang hồ đều biết được. Bất quá chuyện tình cảm ai có thể nói đúng, chỉ tiếc những nữ tử vĩ đại này, cố tình yêu phải một người nam nhân vô tình.

“Trai chủ, để cho nàng đi thôi.” Đường Di cảm thấy không đành lòng, khẩn cầu.

“Cũng được. Ngọc Dao, xem chừng sư muội ngươi.” Tố Linh không biết làm như vậy là đúng hay sai.

“Đa tạ sư phụ.” Liễu Vân Phiên cao hứng đứng dậy, rốt cục có thể gặp lại hắn. Tuyệt, ngươi chờ, Vân Phiên tới gặp ngươi, ngươi hẳn là nhớ rõ Vân Phiên. Nữ nhân si mê hoàn toàn quên mất Phượng Tuyệt lúc trước vô tình như thế nào, trong lòng ôm kỳ vọng.

“Còn có ai muốn đi a.” Dương Hùng nhìn Phương Thiên Hữu đang dùng ánh mắt rất muốn đi nhìn chính mình.

“Ta.” Phương Thiên Hữu tích cực đáp lại.

“Ta cũng đi.” Đường Di không cam lòng yếu thế.

“Cha.” Lãnh Vô Ngân nhìn phụ thân.

“Đi thôi.” Lãnh Phong đáp ứng.

“Vậy cùng đi đi.” Dương Hùng quyết định.

Đoàn người chậm rãi xuất phát.

“Xin thông báo với chủ nhân, tại hạ Du Châu Dương gia Dương Hùng, Tinh Hồ trai chủ, Lãnh Kiếm Sơn Trang trang chủ cầu kiến.” Dương Hùng thực quy củ hạ thấp tư thái.

Tên cùng địa vị hiển hách như thế, đủ để cho người bình thường run như cầy sấy, nhưng mà người thủ vệ bất vi sở động. Bọn họ là ai, là người hầu hạ hai vị nhân vật đã muốn trở thành thần. Những tiểu nhân vật này, bọn họ mới không để vào mắt, hơn nữa hạ thấp tư thái mới là chính xác.

“Chờ chút.” Thủ vệ là người có lễ nhưng đạm mạc, đi hướng trạch nội thông báo.

“Oa, minh chủ, mặt mũi của các ngươi cũng sẽ không dùng được a.” Đường Di nguyên tưởng rằng có thể thấy được vẻ mặt thủ vệ kinh sợ nghênh đón bọn họ đi vào, có chút thất vọng nói. Xem ra cũng không phải loại người nào cũng đem những người này để vào trong mắt.

Phương Thiên Hữu lôi kéo quần áo của Đường Di, không cho nàng nói tiếp. Đường Di cũng chú ý tới vài vị trưởng bối thần sắc không đồng dạng như vậy, le lưỡi, chính mình tựa như nói sai rồi.

Dương Hùng, Tố Linh cùng Lãnh Phong trên mặt thực nghiêm túc, bọn họ không phải để ý lời nói của Đương Di mà là để ý những thủ vệ này tu vi cao thâm, so với ba người bọn họ không hề kém hơn. Chính là thủ vệ đã có tu vi như vậy, những người này đến tột cùng là như thế nào xuất hiện. Tố Linh đại khái biết vài việc, nhưng mà tu vi như vậy ở tại trên giang hồ cũng không có nhiều, hoàng cung có nhiều cao thủ như vậy sao? Nếu, Phượng Tuyệt, cũng chính là Hoàng thượng thật sự đối với giang hồ có cái nhìn không tốt, giang hồ còn có thể tồn tại sao? Tố Linh sầu lo càng thêm sâu.

Thời điểm mọi người ở đây lòng nổi trăm chuyển ngàn hồi, tiếng bước chân tiếp cận.

“Tố Linh.” Một người nam tử anh tuấn sắc bén cùng kiếm giống nhau xuất hiện trước mặt mọi người.

“Hằng.” Nhìn đến người này, trong mắt Tố Linh hiện lên phức tạp.

Tông sư Vương gia Trấn vương Quân Thường Hằng, gã vì sao lại ở chỗ này?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.