Tù Nhân Xinh Đẹp Của Thiếu Tướng

Chương 82: Chương 82: Khắp Người Đều Là Vết Roi Đánh




Đau quá!

Túc Kỳ mơ màng mở mắt, âm thầm kêu rên. Không gian xung quanh cô tối om, vô cùng bí bách, mùi xăng xe nồng xộc thẳng vào mũi, làm Túc Kỳ nôn nao, vô cùng đau đầu. Đám người bắt cóc còn cẩn thận đến mức trùm lên đầu cô túi bóng màu đen, chỉ chọc ra một lỗ nhỏ để oxy luồn vào cho Túc Kỳ còn thở.

Cô đang nằm trong cốp xe, hai chân bị trói, còn tay thì bị khóa lại bằng còng sắt. Túc Kỳ thở dốc, mường tượng lại toàn bộ những sự việc diễn ra cách đây hai mươi phút. Cô đang nói chuyện với Quảng Doanh, chợt đôi nam nữ kia có dấu hiệu kỳ lạ. Bất kể Túc Kỳ đi nhanh hay đi chậm, họ cũng bám theo cô sát nút.

Sau khi chuẩn bị bước xuống tầng hai, một bàn tay to lớn vươn ra, chộp lên vai nhỏ Túc Kỳ. Cô lập tức đưa tay bắt lấy hắn, kéo mạnh gã đàn ông về phía trước, khiến hắn không kịp chuẩn bị liền ngã đập người vào thành lan can.

Nhưng người phụ nữ đi cùng ra tay nhanh hơn, trực tiếp rút súng dí vào đầu Túc Kỳ cảnh cáo. Ngay sau đó, một loạt tiếng bước chân uỳnh uỵch vang lên. Bảy gã đàn ông ngoại quốc từ đâu xông ra, cưỡng chế bao vây Túc Kỳ. Điện thoại của cô bị chúng đá văng, lộn vài vòng liền lăn xuống bên dưới, dồn Túc Kỳ nép sát vào góc tường.

- Các người muốn gì?

Túc Kỳ đưa tay ôm bụng, che chắn cho con. Đám người nhìn cô bằng ánh mắt sắc như cú vọ, liếc nhìn từ trên xuống dưới, sắc ý dục tình lộ rõ không hề giấu diếm.

- Chà! Đàn bà nước Vân thật đẹp!

Một gã đàn ông râu xồm lên tiếng ca ngợi, sau đó vươn bàn tay rậm lông dài chạm lên má cô. Túc Kỳ hất tay hắn ra, trừng mắt quát lớn:

- Buông ra! Tôi không quen biết các người!

- Sắp thôi! Chúng ta sẽ quen nhau ngay!

Chúng bật cười khả ố, đập mạnh vào gáy Túc Kỳ. Cô chỉ cảm thấy cổ mình nhói lên một chút, sau đó ngất đi không biết gì nữa.

Hoắc Kiến Trương!

Túc Kỳ run run âm thầm gọi tên anh. Cô không lo cho tính mạng của mình mà chỉ lo con họ xảy ra chuyện. Bé con vừa mới được hình thành, ai ngờ lại cùng mẹ lăn lộn đủ điều. Giờ gặp nguy hiểm biết tìm đường sống ở đâu được.

Không biết trải qua bao lâu, chiếc xe chở cô cuối cùng cũng dừng lại. Túc Kỳ nằm im giả ngất, nghe thấy tiếng cốp xe được mở ra.

- Ném nó vào trong nhà đã. Chưa được sự cho phép của ông chủ thì không được động vào đâu!

Một đôi tay to lớn nhoài ra, kéo Túc Kỳ vác đi. Đây là một căn nhà cấp bốn hiện đại, đầy đủ tiện nghi, xung quanh rào một vòng tròn gai thép.

Túc Kỳ bị ném nằm trên đệm, túi bóng che mặt cũng được kéo ra. Thứ ánh sáng chói lòa chiếu thẳng vào mắt, khiến cô khó chịu, vội vàng nhíu mày nghiêng đầu né tránh.

Bốn gã đàn ông ngoại quốc mắt xanh, mũi cao đứng từ trên cao nhìn xuống quan sát. Túc Kỳ bị trói, chẳng thể chống cự, chỉ biết co lại một góc giường ngồi im, không nhúc nhích.

Sau một hồi xô xát, quai áo Túc Kỳ bị tuột, trễ ra quá nửa, phần váy ngắn cũng bị kéo lên, để lộ cặp đùi trắng nõn, gợi cảm. Trông cô đẹp tuyệt đến mức động lòng người.

Một gã đàn ông không thể cưỡng lại vẻ đẹp kiều diễm trước mặt, tự động liếm mép thèm khát, mặc kệ xung quanh đang có đồng bọn bèn nhoài người tóm lấy chân Túc Kỳ, kéo mạnh cô về phía hắn.

Túc Kỳ miệng bị dính băng keo, cổ họng chỉ có thể phát ra những tiếng ú ớ vô vọng. Thân thể to lớn của hắn chồm lên người cô, lè lưỡi liếm lên má Túc Kỳ, mùi nước bọt kinh tởm xộc thẳng vào mũi cô.

Ưm… ưm…

Túc Kỳ kịch liệt giãy giụa, đúng lúc hắn chuẩn bị áp sát lần nữa, mấy gã đồng bọn phía sau đã kịp thời kéo hắn ra.

Bốp!

- Mày bị ngu à, Match? Chưa được sự cho phép, cấm mày dám động vào nó!

Gã đồng bọn bặm trợn, râu quai nón xồm xuề, trừng mắt mắng nhiếc. Mặc dù không tình nguyện nhưng Match đành ngậm ngùi bỏ qua, hậm hực đi ra bên ngoài.

Cửa phòng bị khóa lại, Túc Kỳ cảm thấy hô hấp không thông, gần như bị ai đó bóp nghẽn. Yên ổn chưa được vài phút, tiếng mở cửa sột soạt lại bị đẩy ra. Người bước vào là một phụ nữ đeo khăn che mặt, mặc váy hoa đỏ. Dáng vẻ của cô ta trông rất quen, Túc Kỳ mơ hồ nghĩ đến một cái tên, đó chính là Liona.

Những đường roi tàn độc quất xuống. Cơ thể nhỏ bé của Túc Kỳ run lên, co người chịu đựng. Thứ thuốc Liona tiêm cho cô là thuốc làm suy kiệt hệ thần kinh, khiến cho các khớp cơ bị cứng dần lại, không thể chống chế.

Liona trút hết toàn bộ căm phẫn lên người Túc Kỳ. Từng đòn roi tàn nhẫn quật mạnh, hai mắt vằn lên những tia độc ác. Liona đánh Túc Kỳ đến mức các vết roi đều bật máu tươi, rách da xước thịt. Đầu mỗi ngón tay Túc Kỳ rịn đầy mồ hôi nhưng vẫn cố ôm chặt lấy bụng.

Cô thở thoi thóp, trong cơn mê mơ hồ nhìn thấy bóng dáng mạnh mẽ, tôn nghiêm của Hoắc Kiến Trương đang xòe tay về phía cô, ánh mắt dịu dàng chờ đợi. Đến khi Túc Kỳ chớp mắt, hình ảnh của anh cũng đã hoàn toàn biến mất, xung quanh cô lại tiếp tục chìm vào tối đen…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.