Tù Nhân Xinh Đẹp Của Thiếu Tướng

Chương 97: Chương 97: Mổ xác chết lấy us




Hoắc Kiến Trương đi đi lại lại trong phòng khách sạn, trên tay nắm chặt sợi dây chuyền của Túc Kỳ đã bị anh cầm đến mức nóng ran. Mesaw, trùm mafia khét tiếng bậc nhất trong giới tội phạm, thân thủ bí hiểm, xuất quỷ nhập thần, ranh ma đến mức cả cục cảnh sát và quân đội đều phải gờm mặt.

Bảy năm trước, sau gần tám tháng ăn ngủ nơi đầu đường xó chợ, Hoắc Kiến Trương đã truy lùng được tung tích của Mesaw, thành công bắn trọng thương hắn nhưng vẫn để Mesaw chạy thoát.

Có thể nói, anh và hắn là kẻ thù không đội trời chung. Mesaw đã từng tuyên bố, giữa hai người họ nhất định chỉ còn một người được sống. Lần này, Túc Kỳ đang ở trong tay hắn, chỉ e mười phần thì chín phần nguy hiểm đến tính mạng. Nơi anh đang ở tạm là một khách sạn hiện đại của thành phố, do đích thân Putney Ham sắp xếp. Căn phòng xa hoa, rộng lớn, từ cửa sổ có thể nhìn ra khung cảnh thành phố phía trước.

Hứa Vũ Lăng, Quảng Doanh và Quân Dư Sinh đang ngồi trên bàn uống nước, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía Hoắc Kiến Trương nói vài câu:

- Chúng ta cần phải nhanh chóng giải cứu thiếu phu nhân. Thời gian ở lại đây không thể kéo dài thêm được nữa! Chính phủ đã yêu cầu rút quân trở về nước càng sớm càng tốt!

Điều này Hoắc Kiến Trương đã biết. Nhưng Mesaw ở đâu, đến giờ anh còn chưa tìm ra.

Hoắc Kiến Trương kéo rèm cửa, tay phải vuốt cằm, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra phía trước. Đối diện là một tòa nhà mười hai tầng, đứng từ vị trí của Hoắc Kiến Trương có thể nhìn được toàn bộ mọi chuyển động xung quanh.

Anh xoay lưng lại, vẫn trong tư thế dựa vào thành kính, cúi đầu ngắm nghía dây chuyền.

- Vũ Lăng, đem súng bắn tỉa đến đây!

- Hả? Sao lại là súng bắn tỉa?

Hứa Vũ Lăng giật thót, ngơ ngác nhìn anh hỏi nhưng vẫn đứng dậy, đến bên góc tủ chứa đồ lấy ra khẩu súng bắn tỉa, đem đến cho Hoắc Kiến Trương. Khẩu T-5000 được anh nạp đầy đạn, cẩn thận chỉnh lại nòng. Đột nhiên, Hoắc Kiến Trương kéo rèm, che lại toàn bộ cửa sổ, khuôn mặt tuấn mỹ hừ lạnh, xoay người chĩa thẳng ống ngắm lên phía trên sân thượng của tòa nhà trước mắt.

Ba người Quân Dư Sinh đứng phắt dậy, sốt sắng hỏi dồn:

- Có chuyện gì vậy?

Hoắc Kiến Trương đưa tay nâng tâm súng lên cao hơn, mi tâm nhíu chặt lại.

- Nằm hết xuống đi!

Ngoài trời, gió bấc nổi lên cuồn cuộn, kéo theo những làn bụi bay tứ phía. Có lẽ, bầu trời sắp chuyển mưa giông, bước chân của những người đi đường cũng trở nên vội vã và gấp gáp hơn bao giờ hết.

Hoắc Kiến Trương đẩy hé cửa sổ, đủ cho họng súng chui lọt qua một khe bé tí. Anh điều chỉnh súng chỉ bằng tay phải, dùng cằm định vị súng nằm đúng tư thế.

Thân hình khỏe khoắn đứng che chắn trước cửa, đầu gối chân hơi khuỵu xuống, góc nghiêng toàn mỹ với sống mũi cao vút càng làm người đàn ông quyền lực này thêm hoàn hảo hơn tranh tạc.

- Má ơi! Tôi nguyện xin chết với vẻ đẹp khủng khiếp này!

Hứa Vũ Lăng âm thầm buốt nước bọt, lè lưỡi liếm mép đầy thèm khát. Nghe vậy, Quảng Doanh tức điên người, đưa tay véo mạnh vào tai Hứa Vũ Lăng chửi bới:

- Có tin tôi cắt lưỡi cậu không? Ai cho phép cậu yêu đương khi chưa có sự đồng ý của tôi hả?

Hứa Vũ Lăng oan ức muốn cãi gì đó liền bị Hoắc Kiến Trương ra hiệu giữ im lặng. Anh chăm chú điều chỉnh tâm súng, môi mỏng từ từ cong lên. Trên bầu trời âm u, mây đen cuồn cuộn, một tiếng sấm inh trời nổ vang.

Cùng với đó, ngón tay Hoắc Kiến Trương nhẹ nhàng chuyển động, lập tức bóp cò, tiếng sấm cùng đạn bắn tỉa nổ vang rền trời.

Đoàng… đoàng…

Khói súng bay tản mát, rơi cả xuống chân Hoắc Kiến Trương. Anh nhả cò, ném súng bắn tỉa về hướng Hứa Vũ Lăng, đạp cửa xông ra bên ngoài. Tòa nhà đối diện cách đây không xa, chỉ tốn gần mười phút là lên được sân thượng. Hứa Vũ Lăng cùng Quảng Doanh đuổi theo sát nút, còn Quân Dư Sinh tuổi cao nên không chạy theo sau.

Hoắc Kiến Trương bấm thang máy lên sân thượng, tay nắm chắc khẩu súng ngắn luôn được anh đeo bên hông. Ngay khi tiếng thang máy mở ra, anh tiếp tục cắm đầu chạy xộc lên trước, giơ chân đạp cửa. Sân thượng trống vắng, không gian yên tĩnh kỳ lạ. Hoắc Kiến Trương thu súng, nhàn nhã bước lên.

Trước mặt anh là một xác chết đang nằm gục trên vũng máu, bên cạnh hắn còn có súng bắn tỉa loại khác, họng súng chĩa thẳng về hướng cửa sổ phòng Hoắc Kiến Trương.

- Ối mẹ ơi! Thượng tướng bắn chết người rồi!

Hứa Vũ Lăng đưa tay che miệng, hoảng hốt kêu lên nhưng nhanh chóng được Quảng Doanh bịt chặt miệng. Xác chết bị bắn thủng một lỗ tròn ngay chính giữa trán, miệng vẫn còn há hốc, hai mắt trợn ngược. Có lẽ, ngay cả khi hồn lìa khỏi xác, hắn cũng không thể ngờ được rằng vì sao lại bị Hoắc Kiến Trương phát hiện ra tung tích một cách dễ dàng đến như thế.

Hoắc Kiến Trương lục soát thi thể gã sát thủ ngoại quốc, tìm được một vỏ USB mới cứng nhét trong túi quần. Tuy nhiên, anh không tìm thấy phần thẻ USB ở đâu. Ngẫm nghĩ một lát, Hoắc Kiến Trương quay sang Quảng Doanh, trầm giọng đề nghị:

- Gọi về cho Quân Dư Sinh, bảo ông ấy liên lạc với Putney Ham cử người đem cỗ thi thể này về nhà xác. Hoắc Kiến Trương tôi sẽ đích thân mổ tử thi!

Hai tiếng sau, đúng như những gì anh yêu cầu, xác chết của gã sát thủ được đặt yên vị tại nhà xác bệnh viện. Putney Ham nghe tin Hoắc Kiến Trương bắn chết người, lại còn đòi tự tay mổ tử thi, không khỏi kinh hãi đến run bần bật.

Lưỡi dao mổ bắt đầu được Hoắc Kiến Trương đem cứa lên da thịt, kéo dài từ phần cuống họng xuống tận vị trí rốn. Khoang bụng được mở, máu tươi trào ra, ướt nhẹp khay đựng xác. Hoắc Kiến Trương banh rộng bụng của thi thể, dùng tay móc nội tạng của hắn ra bên ngoài. Khi bàn tay anh chạm vào, bên trong còn khá ấm, mùi máu tanh nồng xộc lên, khiến Hứa Vũ Lăng không chịu được tức tốc chạy ra bên ngoài nôn thốc nôn tháo.

Chỉ còn một mình trong nhà xác, khuôn mặt tuấn mỹ của Hoắc Kiến Trương vẫn tỉnh queo. Anh tìm phần dạ dày của gã sát thủ, dùng dao cắt gọn một đường. Dạ dày bị cứa đứt, toàn bộ phần thức ăn chưa kịp tiêu hóa chảy ồ ra, chua loét. Anh dùng mũi dao bới quanh đống thức ăn, nào là rau xào, thịt bò, còn cá cả chút rượu vang đỏ,… Cuối cùng, tầm mắt Hoắc Kiến Trương dừng lại tại một vật nhỏ màu đen, nằm trộn lẫn cùng đống thức ăn.

- Đây rồi! Mesaw, mày có chạy đằng trời!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.