Từ Nô Tì Thành Hoàng Hậu Múa Cùng Sói

Chương 7: Q.1 - Chương 7: Ngang nhiên xuất binh




Nghe nói trước mắt Đông Ly quốc và nước láng giềng Hoa quốc sắp khai chiến, chiến sự vừa chạm vào kết tóc, nghe nói trong triều chủ chiến và nghị hòa tất cả chiếm một nửa, dùng nhị hoàng tử Đông Ly Thuần cầm đầu một phái kiệt lực chủ trương dùng chiến tranh giải quyết, Tam hoàng tử Đông Ly Thanh thì cầm đầu một phái dùng nghị hòa là việc chính. Một phương cho rằng Hoa quốc khinh người quá đáng, cho chút giáo huấn được rồi, miễn cho bọn họ đạp trên mũi mặt, càng phát ra làm càn, trở nên không kiêng nể gì cả.

Tam hoàng tử Đông Ly Thanh lại cho rằng, ưu thế của kỵ binh Đông Ly quốc không đủ, khó có thể đối kháng hơn mười vạn tinh binh mãnh tướng của Hoa quốc, nếu như khai chiến, tổn thất thảm trọng sẽ là Đông Ly quốc.

Phái của nhị hoàng tử lập tức phản bác nói, Hoa quốc trước mắt hùng hổ, đến không có ý tốt, tại biên quan khiêu khích khắp nơi, hơn nữa sát hại dân chúng vô tội ở biên quan, nhiều lần xâm chiếm biên giới quốc gia của ta, bọn họ lòng muông dạ thú, người qua đường đều biết, còn chần chừ tức là nuôi gian tiếp, từ nay về sau càng không thể thu thập.

Phái tam hoàng tử lập tức phản bác, xuất binh, xuất binh, xuất binh chuẩn bị lương thảo thế nào? Mọi người đều biết, Đông Ly quốc vùng núi chiếm đa số, căn bản không có lương thực dồi dào như Hoa quốc, hàng năm Đông Ly quốc đều muốn hướng Hoa quốc nhập khẩu gần nửa lương thực, nếu như chiến sự mở ra, Hoa quốc cắt đứt lương thực nhập khẩu, Đông Ly quốc sẽ có gần nửa dân cư rơi vào đói. Hơn nữa Đông Ly quốc liên tục thiên tai nhân họa không ngừng, quốc khố triều đình đã ngày càng túng quẫn, ở đâu ra bạc chèo chống hơn mười vạn bộ binh tại biên quan đối kháng kỵ binh hạng nặng bài sơn đảo hải mà đến của đối phương? Chỉ sợ người còn chưa lên chiến trường, trước hết chết đói hơn phân nửa rồi, hoặc là không có ngân lượng chống đỡ, không nói đối phó địch nhân, chính mình phải nội chiến.

Người bên phái Tam hoàng tử là quan văn, quan văn sở trường nhất đúng là dao động cán bút, mọi người dao động cán bút rất biết nói chuyện, kết quả là, một phen lời nói mau lẹ, thần sắc nghiêm nghị làm cho võ tướng phái nhị hoàng tử cứng họng, nửa ngày đều không tiếp được lời nói.

Những võ tướng này có lẽ dũng mãnh thiện chiến trên chiến trường, dùng một chống mười, muốn tại trên miệng những các quan văn này đòi được tiện nghi, cho dù không sinh mười cái miệng, cũng đánh không lại ngữ điệu thánh nhân chi hồ giả dã [1] của người ta.

Phái Tam hoàng tử thấy những kiêu binh dũng tướng này một chữ cũng phản bác không ra, không khỏi ngẩng cái mũi lên, tiến thêm một bước khuyên bảo hoàng đế án binh bất động, ngưng chiến với Hoa quốc, ký kết hiệp nghị hòa bình, chỉ cần đối phương đưa ra điều kiện không quá hà khắc là được.

Dù sao, không thể ra binh, hơn nữa, dùng chiến lực, thực lực, kinh tế của Đông Ly quốc, đều kéo không nổi mấy năm chiến tranh liên tục mệt mỏi.

Hoàng đế cũng là tính tình mềm yếu, thấy hơn phân nửa văn nhân trong bách quan đều chủ trương không xuất binh, Đông Ly quốc kiến quốc trăm năm qua, một mực chủ trương trọng văn khinh võ, cho rằng “Người binh, đồ giết người!” Mà văn nhân đọc sách thánh hiền, có thể trị quốc gia, bảo vệ quốc gia thiên thu thái bình.

Này đây, quan văn Đông Ly quốc một mực chiếm cứ lấy thượng phong, bọn họ gắt gao áp chế công tích của võ tướng, bọn họ cũng xem thường những võ tướng phần lớn không đọc được chữ này, đối với nhị hoàng tử nho nhã nhẹ nhàng, tài hoa hơn người lại đi gần cùng võ tướng, mà bất hoà với quan văn, không khỏi sinh ra phẫn uất và thất vọng, một cỗ ngạo khí và tự tôn của người đọc sách, làm cho bọn họ chiến cùng Tam hoàng tử âm hiểm hẹp hòi, muốn mượn điều này làm cho nhị hoàng tử thấy rõ sự thật, nửa số quan văn trong triều cũng không duy trì hắn, hắn muốn kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nước, phải đem bọn họ thu làm trọng dụng, mà không phải cùng những mãng phu này xưng huynh gọi đệ.

Lại đến, một nguyên nhân khác những quan văn này chủ trương không xuất binh cũng có sợ võ quan nắm giữ trọng binh rồi sẽ không an phận, mượn cơ hội sinh sự, từ nay về sau sẽ leo đến trên đầu của bọn hắn, đến lúc đó, khó đối phó.

Người người đều nói, ở bên trong mười võ tướng, có tám mãng phu.

Nhưng ở trong mắt Đông Ly Thuần, những quan văn tự xưng là vì thánh nhân này là tầm nhìn hạn hẹp, vì tư lợi mà không để ý giang sơn xã tắc lầm nước lầm dân cổ hủ. (Trong này, có lẽ độc giả sẽ nói tác giả có hiềm nghi khinh bỉ người đọc sách. Tác giả trong này giải thích thoáng cái: thời kì phong kiến, Tống Triều đến Minh triều, tình hình trọng văn khinh võ ngày càng nghiêm trọng. Hoàng đế cùng đại bộ phận quan văn đều sợ võ tướng xuất binh đắc thế sẽ dong binh tự đắc, này đây, tình nguyện mất đi mặt mũi chủ trương nghị hòa, cũng không nguyện chủ trương xuất binh. Lại đến, các quan văn không nói rất sợ chết, chỉ nói bọn họ cho rằng người binh, toàn giết người. Bọn họ đọc sách thành hiền hơn nửa đởi, duy cho rằng dùng vũ lực thắng chỉ mãng phu mới làm, muốn học lời lẽ chí lý của thánh nhân, từ xưa đến nay, quân vương muốn dùng đạo đức giáo hóa tứ phương, dùng văn võ làm cánh tay thống trị dân chúng, mà quân nhân chỉ dùng vũ lực, thực trèo lên không được nơi thanh nhã, chỉ có văn nhân đọc sách thánh hiền mới có tư cách thống trị. Này đây, khi bọn người đọc sách tự cho cao nhất, Hoa quốc dùng vũ lực thủ thắng, nước thực man di, không đủ gây sợ, chỉ cần dùng đức phục, có thể cảm hóa đối phương. Ừ, nói một tràng, kỳ thật bản thân tác giả thật sự rất chán ghét những văn nhân nói bốc nói phét, cho nên, chỉ có thể dùng hai chữ chó má để hình dung.)

Nhưng nhị hoàng tử có thể ở tuổi còn nhỏ đã mất đi mẫu phi vẫn có thể sống sót ở hoàng gia cực kỳ nguy hiểm, hơn nữa độc hưởng thánh tâm, không có chút bản lãnh, có thể nào phục chúng?

Kết quả là, một thân kỳ bào đai ngọc hắn nhàn nhã đi ra, hướng văn võ bá quan lên tiếng phản bác: “Ai nói chiến lực Đông Ly quốc ta không bằng người rồi? Chư vị cũng là trọng thần trong triều, cho dù không có dẫn binh, cũng có thể biết rõ sĩ khí quân tâm rất quan trọng, hiện tại ngay cả chiến cũng còn chưa đánh, cũng bắt đầu nâng cao chí khí người khác diệt uy phong của mình. Đây là lời thân là trọng thần triều đình Đông Ly quốc nên nói sao?” Đông Ly Thuần sắc bén nói một phen, uy nghi vô hình và sát khí khiến các quan văn chỉ biết cầm cán bút cùng há miệng chí người vào chỗ chết thở mạnh cũng không dám thốt một tiếng.

Đông Ly Thuần tiếp tục trách mắng: “Nghị hòa, nghị hòa, các ngươi chỉ biết nghị hòa, chẳng lẽ các ngươi không nhìn tới thảm trạng dân chúng biên quan bị người sói Hoa quốc khi dễ sao? Tiểu hài tử bị đào tâm đào phổi, tráng đinh bị bắt đi làm nô lệ, con gái bị lăng nhục đến chết, lão nhân bị quất roi đến tàn hoặc chết —- những người này là con dân chúng ta, các ngươi thân là mệnh quan triều đình, vì tư báo thù, vẫn còn chủ trương nghị hòa, đem kẻ thù sống chết của chúng ta cung như thượng khách, chẳng lẽ các ngươi đọc sách thánh hiền chính là làm xương cho hồ, khúm núm với kẻ thù sao?”

Các quan văn sợ đều xấu hổ cúi đầu, không dám thốt một tiếng.

Đông Ly Thuần nhìn quét mọi người, lạnh lùng nói một câu: “Nghị hòa, nghị hòa, những việc nhục quốc thể này, từ nay về sau chớ có nhắc lại.”

Yên lặng trong chốc lát sau, Tam hoàng tử không phục phản bác: “Chỉ là nhị hoàng huynh chủ trương xuất binh, nhưng kỵ binh đối phương là việc chính, mỗi người dũng mãnh thiện chiến, mà Đông Ly quốc ta có những ưu thế này sao?”

Đông Ly Thuần không chút do dự nói rõ với hắn đã có phương pháp khắc chế kỵ binh hạng nặng của đối phương. Tam hoàng tử còn không chịu phục, lại hỏi, nếu như khai chiến, Hoa quốc nhất định sẽ cắt đứt đối lương thực cung ứng cho Đông Ly quốc, thử hỏi, lương thực của mấy chục vạn đại quân từ đâu mà đến? Quốc khố triều đình trống rỗng, thử hỏi, một khi khai chiến, từ nơi đâu có tiền khen thưởng binh lính?

Đông Ly Thuần cười lạnh: “Hoa quốc không cho lương thực, ta chỉ có biện pháp làm cho bọn họ ngoan ngoãn nhổ ra, triều đình không có ngân lượng cho chiến tuyến, ta cũng đều có biện pháp làm cho binh lính có bạc cầm.

Tam hoàng tử còn muốn phản bác, Đông Ly Thuần đã vượt lên trước một bước nói: “Bất kể như thế nào, cuộc chiến này nhất định phải có. Chẳng lẽ chư vị còn muốn tiếp tục bị dân chúng khắp thiên hạ trách là người nhu nhược sao?” Đông Ly Thuần chỉ vào bầu trời bao la ngoài cung vàng điện ngọc, lạnh lùng nói: “Những dân chúng nuôi sống chúng ta ở quan ngoài, đang hỏng bét chịu tai nạn ngập đầu, chúng ta đang làm cái gì? Các ngươi những mệnh quan triều đình tự xưng phân ưu cho triều đình và dân chúng lại đang làm cái gì? Bọn họ bị kẻ địch cướp đoạt, còn phải nộp thuế để cho chúng ta ăn mặc dùng, nhưng chúng ta đang làm cái gì? Không cảm giác ân thì thôi, còn muốn xát muối lên vết thương bọn họ, Đông Ly quốc ta có các ngươi làm quan như vậy đấy sao? So với nuôi một đám đồ ngu không muốn phát triển chỉ biết thay địch nhân khúm núm, còn không bằng nuôi đầu heo sống khá giả!”

Lời nói của Đông Ly Thuần cũng quá mức độc rồi, hắn mặc dù quý là hoàng tử, cũng rất được sủng ái, nhưng chửi chính là quan viên nhất nhị phẩm trong triều đình, bị hắn chỉ vào cái mũi chửi như vậy, quả thực không nên. Nhưng Đông Ly Thuần cũng không phải là người bình thường, hắn tại trong suy nghĩ dân chúng Đông Ly quốc tồn tại như thiên thần, hắn Nam chinh Bắc phạt, quét dọn phản tặc, diệt trừ nịnh thần trong triều, ở trong nước có danh cao vọng trọng. Những quan văn này có lẽ bị hắn chửi như thế trong nội tâm xác thực nén giận, nhưng một phen nói của Đông Ly Thuần vô cùng nghiêm khắc, quan viên hơi có chút lương tâm cũng sẽ áy náy cúi đầu xuống, không dám chủ trương nghị hòa nữa.

Những văn nhân này kỳ thật trong xương còn có ngạo khí văn nhân, bọn họ có lẽ nhát gan sợ chết, có lẽ chỉ nặng lý niệm mà không nặng thực tế, có lẽ sẽ vì chút ân oán mà đưa đối thủ vào chỗ chết, nhưng bọn họ đều có tật xấu chung, đó là đặc biệt yêu quý danh dự của mình.

Bọn họ sợ nhất đúng là người khác cài tội danh, bị dân chúng khiển trách là người nhu nhược, có lẽ trong nội tâm bọn họ y nguyên kiên trì nghị hòa mới là đạo lý, nhưng vì không bị dân chúng khiển trách là nhu nhược, cũng đành phải kiên trì đồng ý Đông Ly Thuần xuất binh.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[1] Chi hồ giả dã: những người học cao hiểu rộng, bụng mang một bồ sách, mở mồm ra là dùng cách nói chữ, khiến những người chung quanh không hiểu nổi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.