Tù Phi Tà Vương

Chương 124: Chương 124




Giúp đỡ? Trên gương mặt tái nhợt của Cảnh Dạ Lan hiện lên ý cười, con ngươi linh động đảo qua Vô Ngân: - Vô Ngân, sự giúp đỡ của ngươi chỉ là thả ta ra thôi sao? - Hiện tại thả vương phi thì Vô Ngân cũng không dám. – y cũng tươi cười đáp trả nàng. Nhiều năm bên cạnh nhau, mặc dù y không thể đoán biết được hết suy tính của Khanh Trần nhưng vẫn có thể xem xét một hai điều. - Không phải thả ta thì đừng có nhiều lời nữa, mau đi đi! – Cảnh Dạ Lan làm một thế tiễn khách. Vô Ngân là một người rất cẩn trọng, nàng không thể đảm bảo là câu chuyện vừa rồi giữa nàng và Ngô đại ca không bị y nghe được. Nàng không hy vọng lại có người vì chuyện giữa nàng và Hiên Viên Khanh Trần mà bị liên lụy. - Không phải Vô Ngân không thể mà vì vương phi đối với vương gia rất quan trọng. – Vô Ngân không có ý muốn đi, ngược lại y khoanh chân ngồi xuống. - Ồ, là quan trọng, chỉ vì chờ ta làm thí nghiệm thuốc cho Thu Thủy mà thôi! – nàng thản nhiên cười, lưng tựa vào tường, mi mắt nhắm lại không muốn nói thêm gì đó với Vô Ngân nữa. - Ít nhiều thì thứ Vân vương gia đưa tới cũng có hiệu quả với việc trị liệu của Thu Thủy, chỉ cần vương phi giúp đỡ thì hết thảy mọi chuyện đều được giải quyết tốt! – y mặc kệ Cảnh Dạ Lan không thèm để ý mà lấy từ trong ống tay áo một thứ gì đó đưa tới. Cảnh Dạ Lan chậm rãi mở mắt nhìn thứ ở trong tay y: - Có ý gì? – nàng không có ý tiếp nhận món đồ kia. - Khiến cho Thu Thủy còn sống chính là nguyện vọng nhiều năm của vương gia và cũng là mong muốn của Vô Ngân. Không dối gạt vương phi, Vô Ngân học y nhiều năm là vì muốn gỡ bỏ nút thắt trong lòng đối với căn bệnh của Thu Thủy. Người nên biết lòng say mê của một con người đối với một vấn đề, cởi bỏ sự khúc mắc, nghi ngờ so với cái gì cũng quan trọng hơn. – y cố chấp đặt món đồ tới trước mặt Cảnh Dạ Lan muốn nàng nhận lấy nó. - Cho nên ngươi và tên khốn Hiên Viên Khanh Trần sẵn sàng giết người chỉ vì muốn tìm người để làm thí nghiệm thuốc sao? – Cảnh Dạ Lan cười lạnh. Đời người đúng là lạ, những kẻ cổ quái không ít nhưng tạo hóa lại còn xếp đặt cho hai kẻ giống nhau ở cùng một chỗ. Con ngươi màu nâu của Vô Ngân trong bóng đêm tràn đầy ánh sáng, nụ cười trên mặt mị hoặc, nhìn kỹ thì thấy có một hơi thở yêu dã phảng phất quanh người khiến cho y có thứ ma lực lay động lòng người. - Có gì mà không thể? Cuộc đời này vốn vậy, yếu thì chết mà mạnh thì sống, trước khi bị người ta giết thì chi bằng giết người ta trước. Kỳ thực vương phi cũng nghĩ như vậy, không phải sao? Hai tròng mắt phóng tới trên người Cảnh Dạ Lan, nàng trông thực lạnh lùng và bình thản, trong mắt lộ ra vẻ bất tuân. Lần lượt bỏ trốn, lần lượt bị bắt lại, nàng dùng chính sức mình để được sống sót, để chống đỡ bản thân. Càng bức bách nàng khuất phục thì nàng càng không ngừng phản kháng, có lẽ đây chính là lý do khiến cho Khanh Trần bị hấp dẫn. Hắn và nàng đều là loại người mà cho dù có chuyện gì đều mặc kệ tất thảy, liều mạng muốn sống! Nữ nhân có thể sánh đôi cùng Khanh Trần cũng chỉ có mình nàng. Nhưng chuyện gì cũng không thể định đoạt trước được, là thuốc giải hay là độc dược đây, tất cả sẽ được quyết định trong khoảnh khắc. Cảnh Dạ Lan trừng mắt lạnh nhìn y: - Ta không giống với các ngươi! - Không giống? Nếu thật sự không giống thì vương phi sẽ không dùng trăm phương ngàn kế khiến cho vương gia mang người quay về. Nếu có thể thì Vương phi sớm muốn giết hắn, người không nói thì Vô Ngân cũng hiểu rằng tất cả chỉ vì cái khế ước kia mà thôi. Một vương phi gan dạ, sáng suốt trong Thính Phong cốc đã đi đâu rồi?! Y nói từng tiếng mềm nhẹ với Cảnh Dạ Lan, mỗi một chữ cứ như mũi kim đâm vào lòng nàng. Không sai, tất cả những gì nàng làm gần đây đều vì muốn thoát khỏi hắn. Hiện tại nàng không thể giết được Hiên Viên Khanh Trần nhưng một ngày kia, nàng nhất định sẽ báo thì cho Tiểu Khả và đứa nhỏ đã mất! Mấy ngày qua nàng không thể phủ nhận là hận thù và ý định giết chóc sâu tận đáy lòng đã bị nhu tình của Hiên Viên Khanh Trần che dấu; nay nghe Vô Ngân nói thì một sự bình tĩnh, kiên định chưa từng có lại xuất hiện! - Là người muốn mượn cái cớ báo thù cho Tiểu Khả và đứa nhỏ. – Vô Ngân dường như nhìn thấu được tâm tư nàng, lọ dược trong tay vẫn hướng đặt trước mặt nàng. – Mặc dù ta không thể người ra nhưng lại có thể cho người “chết”. Y cười thản nhiên, vẻ mặt hoàn toàn bất đồng với lúc trước. Chết?! Đôi mắt nàng sáng ngời, đối diện với Vô Ngân, khóe môi nàng từ từ giơ lên một nụ cười. “Chết”, đó chình là cách duy nhất có thể làm cho nàng thoát ra bên ngoài an toàn. Đầu ngón tay mảnh khảng vân vê thứ trong tay Vô Ngân đưa rồi đặt bên môi. - Vương phi, hương hoa mai thực sự rất hợp với người! – Vô Ngân buông một câu. - Cám ơn! – trong lòng nàng hiểu rõ ý của Vô Ngân nhưng mà bây giờ nàng đã hết đường xoay xở, ngoại trừ dùng chính mình đánh cược một lần thì không còn cách nào khác. Tại Ngọc Thần cung. Bốn phía yên tĩnh chợt vang lên tiếng đẩy cửa rất đột ngột. Một thân ảnh lặng lẽ tiến vào phòng ngủ, ánh trăng lành lạnh, sáng quắc cũng theo hắn vào trong. Trong phòng dường như còn lưu lại mùi hương của nàng, người tới hấp một ngụm khí, đi tới bên giường ngồi xuống. Một bộ y phục trắng thuần còn đặt ở đầu giường, ngón tay hắn khẽ chạm vào chúng, cơ thể từ từ nằm dựa xuống. Đã ba ngày, nàng vẫn lặng im ngồi trong lao không chút động tĩnh, thế mà đã có kẻ không nhịn được nhô đầu ra. Được lắm, không uổng phí công sức hắn chờ đợi nhiều ngày. Xoay người lại, má hắn dán vào chiếc áo đơn, chất liệu mềm nhẹ không thể thay thế được da thịt ấm áp, non mềm của nàng. Hai tròng mắt vốn nhắm chặt đột ngột mở bừng phụt ra hàn quang cùng một tia khó hiểu. Mấy ngày nay hắn sử dụng hết nhân lực hy vọng có thể cởi bỏ nghi hoặc trong lòng hắn nhưng vẫn không có chút đầu mối nào, hết thảy đều hoàn hảo, chính xác. Nhưng mà hắn cũng không thể giải thích được hành động vô tình của nàng trong yến hội hôm đó! Vì sao lại như vậy? Cửa lại bị đẩy ra. - Sao không thắp một ngọn nến lên? – người mới tới hình như biết hắn ở trong này, vừa vào tới cửa đã hỏi. - Ngươi tới làm cái gì? – Hiên Viên Khanh Trần đứng dậy nhìn Vô Ngân đi vào. - Đến nói cho ngươi nghe chuyện mà ngươi muốn nghe! – Vô Ngân tùy thay khơi một ngọn nến, ánh lửa leo lắt hắt lên khiến mặt y như trát một tầng màu vàng nhạt. -Chuyện gì? – sắc mặt vốn lạnh lùng của Hiên Viên Khanh Trần rốt cuộc cũng nổi lên một chút biến hóa. - Tô Vân Phong sẽ có hành động.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.