Tù Phi Tà Vương

Chương 148: Chương 148




Hết lòng tuân thủ hứa hẹn?! Hách Liên Quyền gật đầu:

- Ta tin tưởng lời nói của Bắc An vương phi nhưng thỉnh các bị để lại một tín vật để làm chứng cho cuộc nói chuyện ngày hôm nay của chúng ta. – gã đề nghị.

Đồng tử Hiên Viên Khanh Trần lãnh liệt, môi mỏng mím chặt lại. Sau khi đưa ra tín vật e rằng mọi chuyện không còn đơn giản nữa.

- Lời nói của cô vương chẳng lẽ không thể làm bằng chứng tốt nhất sao?

- Đương nhiên có thể nhưng ta lại tin tưởng vào vương phi hơn! – ánh mắt gã trói chặt Cảnh Dạ Lan, thấy nàng phủ phục trong lòng Hiên Viên Khanh Trần, thở dốc không xong, khuôn mặt nghẹn phát xanh.

- Ngươi muốn cái gì? – Cảnh Dạ Lan hỏi.Namnhân có đôi mắt giống như sói này không thể nào dễ dàng buông tha cho một cơ hội có thể đắc thủ được.

Đôi khi một Hiên Viên Khanh Trần lãnh huyết tàn khốc cùng Tô Vân Phong nổi danh vẫn phải e ngại đến thực lực của gã, dĩ nhiên gã sẽ không dễ dàng bị khiêu khích. Nếu lúc này không vì chuyện Tô Vân Phong bị hắn nhốt vào đại lao và Tô Tĩnh Uyển ám sát thì nhất định Tô Vân Phong sẽ không chủ động tuyên chiến.

- Bắc An vương có thể đi, thỉnh Vương phi ở lại! Tây sở nhất định sẽ dùng lễ nghi mới nhất để đón tiếp vương phi! – một lời hứa hẹn làm sao sành bằn một nữ tử tuyệt sắc có thể biến thành thứ vũ khí hữu hiệu để kiềm chế Hiên Viên Khanh Trần chứ.

- Ngươi muốn chết?! – Hiên Viên Khanh Trần nghiến chặt răng, điên cuồng hét lên một tiếng. – Ngươi thật sự nghĩ hôm nay cô vương sẽ thành thật nghe lời của ngươi hả?

Đúng là một kẻ càn rỡ, hắn luôn luôn tự xưng là không có ai có thể vượt qua hắn hay là hắn đã quá xem thường Hách Liên Quyền.

Hách Liên Quyền cười thản nhiên:

- Ta nghe nói đội thiết huyết quân của Hiên Viên Khanh Trần nổi danh lợi hại, không biết có thể chống lại được đội hộ vệ của ta hay không? – hai bên nói qua nói lại, đội người ngựa phía sau gã đã lên gân cốt, cung tên trong tay kéo căng nhắm ngay hai người Hiên Viên Khanh Trần và Cảnh Dạ Lan.

Cơ hội không phải lúc nào cũng có, thường thì chúng chỉ lướt qua rất nhanh, nếu có sai sót thì sẽ gây ra những khó khăn không lường được.

- Chậm đã! – Cảnh Dạ Lan chống đỡ thân mình ngước lên. – Hảo ý của Tây Sở vương ta có thể hiểu được, nhưng mà bây giờ lời mời của ngài dường như đang ép buộc ta. Hơn nữa, bây giờ hai quân đang giao chiến, ngài thân là nước láng giềng không nên chen vào là một chuyện tốt và ta cũng đồng ý không thương tổn tới con dân của ngài. Chẳng những ngài có thể chung sống hòa bình với phu quân ta mà còn tránh được một nguy hiểm. Nếu chiến loạn kéo tới Tây Sở quốc thì cho dù bộ tộc Hách Liên của ngươi có cầm quyền thì dù sao cũng không phải là ruột thịt với vương tộc, nếu vậy thì trong triều đình nhất định sẽ có kẻ bất mãn!

Thân mình nàng nhỏ bé, kiều nhị tựa như gió, con ngươi sáng ngời chớp động, giọng nói trong vắt càng làm cho Hách Liên Quyền hơi hơi thay đổi nét mặt.

- Vương phi nói không sai cho nên Hách Liên Quyền rất muốn mời vương phi đi Tây SỞ, đợi tới khi đại chiến giữa Hiên Viên huynh và Vân vương gia có báo cáo thắng lợi thì Tây Sở ta nhất định sẽ không còn chướng ngại gì để viết ra minh ước với Đại Nguyệt.

- Nếu ngài có bản lĩnh như lời đã nói thì ta tự nhiên sẽ đồng ý đi thôi! – nàng cười thản nhiên, mềm mại đáng yêu dựa vào trong lòng Hiên Viên Khanh Trần. – Như vậy đi, chúng ta đánh cuộc, ngài có dám không?

- Vương phi muốn đánh cuộc cái gì?

Vừa rồi Cảnh Dạ Lan đã đánh giá cung tên có gắn móc trong tay bọn chúng, loại binh khí này trước kia nàng từng được học qua trong đợt huấn luyện; trong tổ chức cũng có người hay sử dụng. Điều may mắn là Quỷ Túc đã có lần cải tiến thứ này nên nàng cũng có hiểu biết chút chút.

Tầm bắn tầm vài trăm thước, uy lực mạnh, lực xuyên thấu tận xương tủy nhưng loại tên này tại Tây Sở quá cồng kềnh so với thứ nàng dùng trước kia; hẳn là những cung thủ phải kéo căng lực tay. Phỏng chừng loại tên này tuy không bắn xa được vài trăm thước nhưng đại khái cũng phải được trong vòng vài trăm mét.

Ngón tay nàng nâng lên chỉ vào đội tên phía sau gã, nét mặt tươi cười như hoa:

- Ta cược nỗ tên kia! (nỗ=nỏ, tên; ai chơi Thế giới hoàn mỹ thì biết cái nì, nhưng t hem bít nó thế nào nữa, hì hì).

- Vương phi biết tên của nó? – gã kinh ngạc, Tây Sở đã tìm người có tay nghề giỏi nhất để cải tiến nỗ tên này, và đây cũng là lần đầu tiên sử dụng tới thế mà nàng lại có thể dễ dàng gọi tên của nó.

- Này thì tính cái gì? Trong quân đội của phu quân ta ai mà không biết. Thứ này mặc dù công lực tốt nhưng mang theo không có tiện, người của ngươi cầm cả ngày trời mà không thấy nặng hả?

Khuyết điểm duy nhất của nỏ tên liên hoàn này nàng cũng biết được, chẳng lẽ quân sĩ trong đại quân Đại Nguyệt thực sự uy dũng như nàng nói?

Ánh mắt của Cảnh Dạ Lan như vô tình liếc gã một cái, trong lòng cười thầm: Cái chuyện này mà ta cũng không lừa được ngươi thì chẳng phải tốn công lăn lộn cực khổ bao nhiêu năm trời hả!

Vừa rồi quan sát nàng có thể nhìn ra gã là một kẻ đa nghi, không dễ gì buông tha khi chưa đạt được mục đích. Đại Nguyệt và Lan Lăng đang nằm trong chiến sự, nếu có thêm Tây Sở gia nhập vào thì có không biết ai là kẻ thắng người thua.

- Ta cược với ngài, nó không gây thương tổn tới ta! – nàng cười tự tin, dùng sức hít một hơi đầy rồi xoay người xuống ngựa.

- Vương phi khẳng định như vậy? – gã không phải là người dễ bị chọc giận nên cũng rất muốn thử xem mọi chuyện có đúng như lời Hoa Mị Nô nói hay không.

Bước chân của Cảnh Dạ Lan không vững, chỉ có thể tựa vào vai Hiên Viên Khanh Trần mà xuống ngựa.

- Muốn cược thì ta liền cược, ta và vương gia cùng đi tới chỗ quy định; ngài cho tùy tùng bắn tên nhất định ta sẽ không trốn tránh. Nếu không có thương tổn tới ta thì ngài sẽ thua trận!

- Nếu làm thương tổn tới vương phi thì ta cũng không thể giải thích với Bắc AN vương được. – gã cười giảo hoạt, thấy trên gương mặt lạnh lùng của Hiên Viên Khanh Trần toát ra sự lo lắng.

- Nếu không có tự tin về điều này thì ta sao dám cả gan cược với ngài chứ! – hai vai nàng run run, nâng mắt lên nhìn Hiên Viên Khanh Trần. Tay hắn thầm dùng sức nắm lấy eo nàng, thậm chí còn làm nàng đau nữa.

- Ta không cho phép! – đôi mắt hắn nóng đỏ khiến cho người ta sợ hãi khóa chặt khuôn mặt nàng. Uy lực của nỏ tên này thám tử do hắn cử đi đã sớm báo cáo, nữ nhân này đúng là không muốn sống nữa nên mới đánh cược. – Dù nàng có hận ta thì cũng không thể đối đãi với mình như vậy được! – - hắn hạ giọng nói, có lẽ vì bất an nên tiếng hơi khàn khàn.

Trong đôi mắt phương trong vắt của nàng hiện lên sự ôn nhu hiếm có:

- Ta còn chưa muốn chết ở chỗ này. Có chết thì ta cũng chẳng muốn chết bên cạnh ngươi đâu! – nàng ghé bên vai hắn thì thầm.

- Nàng…

- Im lặng.. – ngón tay nàng áp lên môi ngăn sự kích động của hắn, giọng nói yếu ớt, run run. – Ta gọi ngươi một tiếng phu quân cũng không phải là đồng ý cho ngươi chiếm tiện nghi đâu! – trên hai cánh môi không có lấy một chút máu nở ra một ý cười như có như không.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.