Tù Phi Tà Vương

Chương 151: Chương 151




« Ngươi nghĩ ngươi muốn rút là có thể rút ngay được à ? » Vô Ngân tức giận nói, biểu tình trên mặt vẫn là lo lắng. Cũng may trên tay không có độc, nhưng lại móc câu câu chặt che kín miệng, nên không thể mạnh mẽ rút ra được.

Hiên Viên Khanh Trần cầm lấy bầu rượu bên giường, nhưng là để uống, « Thì ngươi cứ thử rút ra thử xem có được không, ta uống rượu nên sẽ không có cảm giác đau gì đâu. »

« Ngươi đừng tưởng mệnh của ngươi dài quá, còn uống nữa ! » Vô Ngân nói xong liền đoạt lấy bầu rượu trong tay hắn.

« Để ta thử xem. » Cảnh Dạ Lan nhấc quân trướng đi đến. Sự xuất hiện của nàng làm cho Hiên Viên Khanh Trần có chút ngoài ý muốn.

« Đã tỉnh. » Hắn thản nhiên hỏi, đôi mắt lại ngoảnh qua một bên, tiếp tục uống. Nàng vô sự, rõ ràng tảng đá dè nặng trong lòng đã hạ xuống, tâm tình thoải mái nhưng lại làm ra vẻ ẩn nhẫn.

« Vương phi người biết cách rút mũi tên này ? » Vô Ngân tiếp theo lời nói của nàng, sao hắn lại quên được, Cảnh Dạ Lan có đảm lượng cùng với Hách Liên Quyền đánh đố, trước đó có khả năng nàng hiểu rất rõ tên nổ.

« Ta nói là thử xem, thử thời vận, ngươi dám thử không? » Nàng đối Vô ngân nói, ánh mắt lại ngắm Hiên Viên Khanh Trần

« Vương phi hãy thử đi. » Vô Ngân nghiêng người tránh ra.

« Ta không cần nàng tới làm gì. » Nhưng thật ra Hiên Viên Khanh Trần bắt đầu trở nên không được tự nhiên. Hắn chưa đến nỗi phải nhờ đến nữ nhân hỗ trợ, còn ra thể thống gì nữa.

« Ngươi cũng đừng có suy nghĩ quá gì, ta chỉ nghĩ là không muốn nợ ngươi một món nợ ân tình, ngày hôm qua dù sao thì ngươi cũng đã cứu ta, tuy rằng ta không có yêu cầu ngươi làm như vậy. » Nàng lạnh lùng nói xong, không thèm nhìn đến vẻ mặt tức giận của Hiên Viên Khanh Trần, lạnh lùng nói,

« Vô Ngân, ngươi có thể làm cho hắn thành thật chút, không nên cử động không? »

« Ngươi dám ! » Hiên Viên Khanh Trần trừng mắt liếc nhìn Vô Ngân một cái.

« Vương phi so với Vô Ngân ta có biện pháp cứu ngươi, vì thế hãy để vương phi ở lại đây đi, Vô Ngân xin cáo lui. » Lười ở lại chỗ này tham gia vào chuyện tình của bọn họ, Vô Ngân không lo lắng Cảnh Dạ Lan sẽ đối với Hiên Viên Khanh Trần như thế nào,hắn xoay người ra ngoài quân trướng.

Hiên Viên Khanh Trần lại uống một ngụm rượu, buồn bực.

« Đừng uống rượu vào lúc này, chờ một chút đến thời điểm ngươi đau đớn, ngươi sẽ không có rượu mà uống đâu. » Nàng tiến lên lấy đi bình rượu của hắn.

« Cho dù ta đau đến chết cũng không cần nàng cứu. » Thanh âm hắn lạnh lùng, loạng choạng giữ chặt bình rượu trong tay .

Đôi mắt Cảnh Dạ Lan vừa động, thân thủ rất nhanh đụng vào mũi tên nổ trên vai hắn. Nghe hắn thét lớn một tiếng, biểu tình trên mặt vừa đau vừa giận, lại phát tác không được.

« Đau như vậy ngươi cũng không cần ta hỗ trợ ? » Nàng cầm lấy chuỷ thủ một bên ngăn cách miệng vết thương với quần áo, nhìn xem miệng vết thương, rõ ràng là đem toàn bộ quần áo của hắn xé rách. « Lấy cái gì đó cắn đi, đợi đến khi cơn đau ập đến thì đừng có kêu ra tiếng, doạ ta, cẩn thận ta xuống tay không cẩn thận.”

Hừ ! Hắn không có quay đầu, hừ lạnh.

Móc câu nhỏ ở mũi tên của tên nổ nước Tây Sở làm tinh xảo, mỗi một cái đều gắt gao câu ở miệng vết thương nộn nộn thịt của hắn , cắn rất chặt. Cũng may nàng biết một ít về loại này, đây nhìn như mũi tên đúc nguyên ra kỳ thật là từ mấy miếng nhỏ ghép mà thành, nếu là ghép còn có điểm kết hợp, nàng sẽ dùng châm cẩn thận thâm nhập.

Miệng vết thương của Hiên Viên Khanh Trần rất sâu, tựa như muốn xuyên qua toàn bộ đầu vai của hắn, mỗi một lần nàng đụng nhẹ vào đều ta làm cho toàn thân hắn phát run, vậy mà hắn nhất quyết không chịu phát ra một tiếng kêu nào.

« Chờ một chút sẽ rất đau, ngươi ráng nhẫn nhịn một chút. » Không có cái gì thích hợp cho hắn cắn, nàng liền lấy xuống cây trâm gỗ của mình đưa cho hắn, cũng may nó đủ rắn chắc.

« Ta không cần. » Hắn một tay đẩy ra

« Muốn đau chết tùy ngươi. » Không hề để ý đến hắn vì sao phát giận, Cảnh Dạ Lan cầm loan đao trong tay đè lên tên nỗ, thâm nhập vào miệng vết thương của hắn, đánh giá, tách ra một khoảng cách, va chạm vào chỗ kết hợp, nàng nhẹ nhàng khảy một cái. Ngũ quan nàng tràn ngập căng thẳng, nàng tìm đúng vị trí, móc câu tự nhiên co rút lại, nhẹ nhàng tách một cái, mũi tên nổ theo miệng vết thương được rút ra. Rất nhiều máu trào ra, Cảnh Dạ Lan cẩn thận chà lau, tránh va chạm vào miệng vết thương của hắn.

Hiên Viên Khanh Trần cắn chặt răng, chỉ nghe một tiếng vang rất nhỏ, máu ấm áp chảy đầy toàn thân hắn. Ngón tay mảnh khảnh của nàng lơ đãng đụng vào phía sau lưng của hắn, làm như trêu chọc.

« Không có việc gì. » Nàng sát trùng thật sạch miệng vết thương của Hiên Viên Khanh Trần, băng bó thật tốt. Hắn dựa vào một bên, yên lặng không nói. « Có chỗ nào không thoả mái ? » Nàng không muốn để ý nhiều, tiến lên trước mặt hắn hỏi.

Trong mắt hắn đột nhiên xẹt qua một tia thương tâm, « Nơi này. » Đột nhiên hắn nắm lấy cổ tay nàng, đem đặt lên trên ngực hắn. Da thịt nóng bỏng làm nóng tay Cảnh Dạ Lan. « Nơi bị thương liệu nàng có trị được không ? » Thanh âm hắn trầm thấp, mang theo đau đớn đằng sau giọng nói khàn khàn.

« Ta sẽ không trị, ngươi buông tay ta ra. » Cảnh Dạ Lan nói xong liền rút tay về.

Nàng đã xem nhẹ Hiên Viên Khanh Trần. Cho dù là bị thương thì khí lực của hắn cũng không biến mất chút nào. Mạnh mẽ như loài báo săn mồi, hắn tiến lên đem nàng đặt ở dưới thân.

Bốn mắt nhìn nhau, Cảnh Dạ Lan nhìn hàng lông mi thon dài dày rậm của hắn nhẹ nhàng mấp máy, nhưng không cách nào che dấu được con ngươi câu hồn đoạt phách của hắn đang nhìn chằm chằm vào nàng, thâm thuý tựa hồ như đem nàng sa vào trong đó.

« Buông ra. » Thanh âm rõ ràng là chống cự nhưng khí lực lại yếu ớt.

Hiên Viên Khanh Trần ngoảnh mặt làm ngơ, đầu ngón tay hắn nhẹ vuốt ve môi Cảnh Dạ Lan, hắn nhấm nháp sự ngọt lành của nàng, vẫn như cũ ở những chỗ ngón tay hắn chạm đến, cảm giác chấn động, tựa hồ như có dòng điện đánh trúng ngực hắn. chậm rãi áp sát tới gần môi của nàng, đầu lưỡi trơn trượt liếm láp đôi môi mềm mại của nàng, mang theo mùi rượu nồng đậm, miêu tả đôi môi căng đầy, mút vào cánh môi của nàng.

Hai người dựa vào là quá mức gần , thế nên không có không gian cho nàng xoay đầu. Đầu lưỡi Hiên Viên Khanh Trần nhẹ nhàng đụng chạm vào cánh hoa mềm, nàng lại quật cường không chịu mở ra.

A~~~, môi dưới của nàng chợt đau, Hiên Viên Khanh Trần tà mị cười. Hắn, hắn cắn nàng ! Đối với vẻ kinh ngạc của nàng, hắn hơi đứng dậy đưa tay lấy bình rượu uống một ngụm to, không để ý nàng đang trốn tránh, hắn đem môi mình áp chế nàng, đem chất lỏng ấm áp đẩy hết vào miệng Cảnh Dạ Lan, tiếp tục dùng hết sức lực mút lấy cánh môi kiều diễm của nàng.

Cánh môi bị hấp lại rát lại vừa nóng, Cảnh Dạ Lan không khỏi cảm thấy đau liền hé môi mở ra, hương rượu hỗn loạn, nhân cơ hội chảy vào trong miệng nàng.

Vì phản kháng nên nàng vặn vẹo thân thể, trong lúc vô tình nâng lên hai chân, chạm đến hạ phúc của hắn, dục vọng cũng bởi vì thân thể nàng vặn vẹo mà dần dần tăng, cuồng liệt thiêu đốt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.