Tù Phi Tà Vương

Chương 191: Chương 191




chỉnh sửa: Chương trc có chi tiết KT đấm DL, ta nhầm, muốn đấm nhưng ko nỡ nên đành đấm xuống đất, tay bị chảy máu

Không liên quan gì đến hắn?

Mâu quang Hiên Viên Khanh Trần lạnh hơn, lời nói kiên quyết của nàng, giống như đưa hắn trở thành một người ngoài cuộc. Trong đồng mâu kia, chưa bao giờ ánh lên thân ảnh của hắn.

Làm sao có thể không liên quan đến hắn? Nàng là Vương phi vợ của hắn, nữ nhân của Hiên Viên Khanh Trần hắn, nhưng tại giờ này khắc này, lời nói lạnh như băng nói cho hắn, bọn họ trong lúc đó căn bản là không hề gắn bó lẫn nhau.

Chuyện của nàng, nàng tự mình giải quyết, không liên quan gì đến Hiên Viên Khanh Trần hắn, tựa như cho tới bây giờ đều không từng quen biết qua, ý của nàng vốn là như vầy sao?

“Nàng nói lại lần nữa xem!” Thân mình hắn có chút nâng lên, trên cao nhìn xuống Cảnh Dạ Lan.

Tuy rằng Cảnh Dạ Lan bị hắn áp chế dưới người, nhưng lại nâng cằm lên, ánh mắt cũng lạnh lùng như vậy nhìn lại hắn

“Ta nói chuyện của ta không liên quan gì đến ngươi, ngươi không được xen vào!” Bốn mắt đối nhau, hai mắt hắn giống như muốn phun hỏa, mà của nữ tử dưới thân, lại như núi băng lạnh lùng đáp lại.

Hiên Viên Khanh Trần, thế gian này sẽ không có chuyện ngươi có thể vĩnh viễn nắm mọi việc trong tay, ta đối với ngươi vốn vô tình, ngươi lại lần lượt mạnh mẽ giữ ta ở bên người, ngươi có hận của ngươi, cần phát tiết, ta chẳng lẽ không có hận của ta sao? Ta phải làm như thế nào, vừa không thể thương tổn đến người khác, ta chỉ có thể cầu tự bảo vệ mình, ngươi tội gì phải dây dưa đối với ta?

Đối lập nhau không nói gì, tất cả quanh mình giống như ngưng trệ, đột nhiên, hai tay Hiên Viên Khanh Trần nhanh chóng kề sát ở cổ nàng, máu sền sệt nồng đậm dinh dín chạm đến da thịt nhẵn nhụi của Cảnh Dạ Lan, mùi máu tươi quen thuộc xộc vào hơi thở của nàng.

“Nàng phải trả giá cho lời nói của nàng!” Thanh âm Hiên Viên Khanh Trần trầm thấp, nhưng ở sâu trong cổ họng ẩn nại lửa giận hắn muốn dâng lên mà phát.

“Trả giá?!” Đột nhiên khoé môi nàng vừa động, ý cười thản nhiên tràn ra ở khoé miệng, “Cái giá ta phải trả còn chưa đủ nhiều sao? Ta thật đúng là không biết chính mình còn có thể bị ngươi ép khô bao nhiêu còn có thể thương tổn bao nhiêu!” Nàng trái lại một bộ dáng không cho là đúng.

Hắn phát ra một tiếng thở dài nặng nề, bàn tay nắm cái cổ tinh tế của nàng cũng mềm nhẹ duỗi về phía trước, cẩn thận nâng khuôn mặt của nàng. Nhìn ở cổ nàng giãn ra đường cong tuyệt đẹp, trong suốt như ngọc dưới ánh mặt trời phát ra nhu hoà tinh tế sáng bóng. Đôi mắt hắn từ cổ nhìn xuống, đưa ra một tay, thong thả cởi bỏ y phục của nàng.

“Hiên Viên Khanh Trần ngươi khốn nạn!” Thân mình nàng run nhè nhẹ, tay chân lại bị hắn ngăn chặn, sử dụng không ra khí lực, không cần nghĩ nàng cũng biết ý đồ của hắn.

“Vừa rồi ta đã nói qua nàng sẽ phải trả giá, nàng không phải không sợ hãi sao?” Hắn nói xong trong miệng, ra sức cởi vạt áo của nàng ra, ở cỗ áo loã lồ, lơ đãng chảy xuống ngân khóa nho nhỏ áp lên da thịt của nàng.

Là hài tử trường mệnh khoá, nàng vẫn mang theo! Ánh mắt Hiên Viên Khanh Trần vừa động, ngón tay chậm rãi vuốt ve, sau đó cởi bỏ nó.

“Ngươi, trả lại đây cho ta!” Cảnh Dạ Lan nhìn thấy hắn đoạt lấy ngân khoá nắm chặt trong tay, không khỏi nóng nảy.

“Không cho!” Hiên Viên Khanh Trần cầm ngân khóa [vòng bạc], ánh mắt dừng ở trước ngực nàng, một tầng tầng lớp lớp vải bố trắng chặt chẽ bó bó chặt ngực đẫy đã của nàng, theo hô hấp nàng có chút dồn dập cao thấp phập phồng, đưa tay ra phía sau lưng nàng chuẩn bị cởi ra trói buộc.

“Hiên Viên Khanh Trần, nếu ngươi dám làm như thế, ta sẽ càng thêm hận ngươi, hận chết ngươi!” Nàng vừa vội vừa giận. Hẵn mỗi một lần đều phải làm cho nàng nhục nhã đến như vậy mới vui vẻ sao? Đây là nơi nào? Đây là ở nơi hoang dã, ban ngày ban mặt, hắn không quan tâm đối đãi với nàng như vậy, giống hệt như cầm thú, vĩnh viễn Cảnh Dạ Lan nàng đều phải sống trong bị hắn nhục nhã.

Sự khuất nhục ánh lên trong đáy mắt nàng, làm cho Hiên Viên Khanh Trần dừng động tác: “Sao, nàng không thích ở trong này?!” Hắn cười lạnh một tiếng, “Vậy nàng cùng Tô Vân Phong ban đêm trong ánh trăng vì sao nàng không một tia hờn giận?” Hắn có chút tự giễu cười.

Là Tô Vân Phong, trong lòng nàng là có hắn, nếu không nàng đã không …Trái tim Hiên Viên Khanh Trần co rút từng trận đau đớn nổi lên, tựa như một chiều tối nhiều năm trước hắn mất đi mẫu phi yêu dấu cũng bất lực như vậy, phẫn nộ nhưng không có cách nào vùng ra khỏi gông xiềng sự thật.

Khuất nhục trong lòng Cảnh Dạ Lan trong nháy mắt tuôn ra, nhưng lại quật cường cắn chặt đôi môi, nàng không muốn cũng không có lòng dạ nào giải thích cùng hắn cái gì một lần nữa. “Ngươi thích nghĩ như thế nào thì cứ nghĩ như thế đi, nếu ngươi cho rằng như vậy, cần gì phải tới hỏi ta, làm điều thừa!”

Ánh mắt hắn lạnh lùng, nàng nói không yêu thì chính là không yêu, trong mắt của nàng thuỷ chung không có bóng dáng của hắn, cho tới bây giờ ngay cả một câu một lời giải thích cũng không có!

Bởi vì nàng giả chết, hắn mới giật mình cảm thấy trái tim dường đi theo nàng, ba hồn bảy vía cũng không trọn vẹn; lời nói của Hoa Thanh Nho, hắn mới hiểu được chỗ hận rối rắm nhiều năm, may mà hắn xem xét dấu vết nàng không có chết để lại, lòng tràn đầy chờ mong tìm kiếm nàng, mà nàng thay đổi một thân phận, ngay cả tất cả cảm tình mang theo đều phải mai táng cùng nhau phải không?

Mặc kệ ngươi là Hoa Mị Nô cũng tốt, hay là Cảnh Dạ Lan, hoặc là Cảnh công tử, Hiên Viên Khanh Trần hắn trả giá tình cảm không phải nói quên là có thể dễ dàng cho nàng quên! Cho tới bây giờ hắn cũng không là một người vô tư, tất cả trả giá đều là cần hồi báo!

Ai nói tình cảm không thể miễn cưỡng? Hắn muốn thì nhất định là có được, vô luận phải trả giá như thế nào!

“Ta tình nguyện nàng hận ta vĩnh viễn, ít nhất nàng sẽ nhớ kỹ ta!” Hắn cúi đầu chăm chú nhìn khuôn mặt của nàng, ánh mắt của nàng làm cho Hiên Viên Khanh Trần có một khắc mềm lòng như vậy

Vươn tay, hắn dừng ở đôi mắt của nàng, nếu là lại nhìn xuống, hắn sợ mình sẽ không khống chế được.

Những nụ hôn tinh mịn hạ xuống, nghe tiếng nàng hít không khí rất nhỏ, hắn cuối cùng không có dừng động tác lại, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào trước ngực nàng, một chút nhọn. Trêu đùa , kề sát, tay hắn linh mẫn khéo chui vào ở giữa.

Ngực vẫn bị cưỡng chế có chút phát đau, đột nhiên bị cái gì đó khêu khích một đạo khe hở, tựa như tất cả khó chịu có thả lòng làm khẩu.

Đầu ngón tay như rắn chạy, cách biến vải bố trắng bó ngực ở bên trong uốn lượn mà đi. Mềm mại đẫy đà bị hắn nắm, nụ hoa run nhè nhẹ nơi ngón tay như đóa hoa nở rộ.

Người dưới thân gian nan muốn khống chế được thân thể của chính mình, nhưng vào lúc đầu ngón tay của hắn va chạm vào chỗ trái tim không khỏi tràn ra một tiếng rên rỉ rất nhỏ.

Nếu không phải là bởi vì…mà là đau khó nén được


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.