Tù Phi Tà Vương

Chương 320: Chương 320




Chương 320

- Đợi chút. – bên ngoài sơn động có người nhẹ nhàng cười lên tiếng ngăn cản Cảnh Dạ Lan. Theo đó, bóng người chầm chậm tiến vào, nụ cười mị hoặc kia giơ lên.

Cảnh Dạ Lan lạnh lùng nhìn rồi nói:

- Làm sao ngươi biết ta ở trong này? – khi nói chuyện, nàng lơ đãng nhìn về phía sau người tới và một tia thất vọng lướt nhanh qua trong mắt.

Hắn không có tới…

- Nếu vương phi không xuất hiện thì sao ta có thể tìm được người. – Vô Ngân xem xét bốn phía, cười hì hì nói. Ánh mắt y dừng lại trên người Tô Tĩnh Uyển không khỏi mị lên.

- Tìm ta làm cái gì? Không phải việc ngươi mượn tay ta để làm đã kết thúc tốt đẹp rồi sao. = Cảnh Dạ Lan chậm rãi đứng lên, tà nghễ liếc nhìn Vô Ngân một cái. Dù tâm tư của y có bị người khác vạch trần thì y vẫn cười mê người như vậy.

- Vương phi cần gì nói như vậy, ta nghĩ vương phi cũng muốn biết ai là người đứng sau bức màn thao túng này. Vậy nên Vô Ngân mới dùng chút tiểu kỹ xảo trước mặt người, cũng không có tính là quá.

Ngay từ đầu y đã đoán được nữ tử bên cạnh Lâm Tông Càng nhất định có quan hệ gì đó với bọn y. Hơn nữa, thủ pháp hành động của nàng khiến Vô Ngân cảm thấy khá quen thuộc nên y đoán mục đích của nàng ta là hướng tới Khanh Trần và vương phi. Có điều, muốn nàng ta tự động xuất hiện vẫn phải dùng một ít thủ đoạn.

Khanh Trần luôn lo lắng cho thân thể của Cảnh Dạ Lan nhưng lại không có nói cho nàng biết. Còn Cảnh Dạ Lan, tuy nàng mạnh miệng cái gì cũng không hỏi không nói nhiều nhưng trong lòng thực ra rất nhớ thương hắn. Thân thể nàng không khỏe, với đủ loại bệnh trạng nhìn như giống mang thai mặc dù không bắt mạch được chính xác. Có điều, theo y thì Cảnh Dạ Lan là một người dám ra tay hành sự!

Tiểu kỹ xảo! Cảnh Dạ Lan cười lạnh nhạt:

- Đúng vậy, ngươi đã sớm muốn lấy ta làm mồi nhử khiến cho người phía sau bức màn mắc câu. Nhưng chỉ sợ ngươi không ngờ được, người ra tay với ta lại là Thu Thủy.

- Quả thật không ngờ sẽ là nàng ấy, thậm chí ta còn đoán người phía sau là Tô Tĩnh Uyển. Tuy rằng các nàng có những suy nghĩ bất đồng nhưng một khi liên quan tới ngươi và đứa nhỏ của Khanh Trần thì các nàng sao có thể ngồi yên được! – nói tới đây, Vô Ngân quay sang nhìn Tô Tĩnh Uyển, miệng cong cong nở nụ cười. – Sườn phi nương nương, ngươi nói có đúng không?

- Cũng chỉ có người nghĩ ra được. Bởi vì ngươi không giống ai cho nên so với ai khác ngươi đều nhìn thấu triệt và cũng chỉ có người mới có thể ở chung với Hiên Viên Khanh Trần nhiều năm như vậy. Đều là những kẻ lãnh huyết vô tình!

Đôi mắt yêu mị của nàng nhìn y đầy đùa cợt, nụ cười nơi khóe miệng càng ngày càng thâm sâu, dần dần tiếng cười lớn thêm khiến khuôn mặt vốn tái nhợt bệnh tật không chút máu vì kích động mà đỏ ửng.

Đôi mắt Vô Ngân dường như có thể thấu hiểu nhân tâm, toàn bộ những điều y đoán đều không sai biệt. Nàng tính toán từng chút, hành động cẩn mật nhưng cuối cùng vẫn bị y nhìn thấu.

- Từ ngày ta biết ngươi thì ta đã là một kẻ lãnh huyết vô tình, chẳng lẽ ngươi đã quên! – Vô Ngân cười như đứa trẻ cứ như những lời Tô Tĩnh Uyển nói là đang khen ngợi chứ không phải chửi mắng, thậm chí còn có chút hưởng thụ, nhân tiện giải thích thêm.

- Sao, ngươi còn chưa nghĩ ra thuốc giải mới?! – Tô Tĩnh Uyển liếc Vô Ngân. Vô Ngân không làm chuyện gì mà không có lợi cho mình, đúng lúc y tìm tới ngăn cản Cảnh Dạ Lan giết nàng thì nhất định là có gì chuyện gì đó cần nàng. Nghĩ vậy, một nụ cười đắc ý dạng khai. – Vô Ngân ngươi cũng có một ngày đi cầu người khác sao? Ha ha ha ha~~

- Quả thực là chưa có! – Vô Ngân thực tâm nói. – Vừa rồi ta còn nghĩ là không nên ngăn cản vương phi giết ngươi! – dường như y đang mâu thuẫn, trên mặt ẩn hiện sự ảo não.

- Ta sẽ không nói cho ngươi biết, đừng mơ tưởng! – nàng ngừng cười, đột nhiên mở bừng hai mắt đầy oán hận nhìn Vô Ngân. Nếu ánh mắt có thể giết người thì Vô Ngân phỏng chừng đã chết trăm ngàn hồi rồi!

- Ta biết độc dược lúc trước chỉ có ngươi biết cách phối chế, nhưng chắc ngươi cũng không dự đoán được là sẽ tính sai. Tĩnh Uyển, ngươi cũng nên biết con người của ta có một thói quen không tốt lắm, khi chưa rõ chuyện gì thì ta sẽ không vội vàng kết luận, ngươi đã khơi gợi lòng hiếu kỳ của ta, dĩ nhiên ta không thể buông tha cho cơ tốt hội này! – nói xong, y nâng Tô Tĩnh Uyển đứng lên.

Cảnh Dạ Lan lập tức ngăn trước mặt y:

- Nàng là của ta! – tâm tư Vô Ngân không ai đoán được, mặc kệ những lời Tô Tĩnh Uyển nói khi nãy là thật hay giả thì nàng cũng không thể giao nàng ta cho Vô Ngân được.

- Ta biết, ta chỉ mượn một chút. Lúc nàng đi như thế nào thì ta nhất định sẽ để nàng còn nguyên vẹn giao lại cho vương phi, được chứ!? – y vươn tay, nhẹ giọng nói với Tô Tĩnh Uyển. – Ngươi quyết định đi, là đi theo ta hay để Khanh Trần xử lý ngươi?

- Ta nói rồi, nàng là của ta, ai cũng không có quyền mang nàng đi!

- Vương phi, người muốn ta buông tha cho Lâm Tông Càng vì người không muốn Thu Thủy chết. Mệnh của nàng là do người cấp, dĩ nhiên ta không thể động nhưng Tô Tĩnh Uyển là người cùng sư môn với ta, theo lý thì ta có thể xử trí. Cho dù vương phi có đồng ý với Tô Vân Phong điều gì cũng không thể ngăn cản ta. Không tin thì vương phi có thể thử xem. – y nói thong thả mà kiên định muốn lúc này mang Tô Tĩnh Uyển đi; khẩu khí không chấp nhận nửa điểm thương lượng. Vẫn là nụ cười như thường song mang cho người ta cảm giác áp bức vô hình.

- Đợi chút, ta đi theo ngươi! – Tô Tĩnh Uyển đột nhiên lên tiếng.

- Nghĩ thông suốt rồi?! – Vô Ngân hài lòng với lựa chọn của nàng ta.

- Ngươi không sợ ta nói lung tung làm ra giải dược độc chết nữ nhân này! – Tô Tĩnh Uyển tà tà trừng mắt nhìn Cảnh Dạ Lan liếc xéo.

- Dù sao thì ai cũng không biết được kết quả, chi bằng cứ thử xem. Chính là nếu nàng vì thế mà chết thì cũng không hợp với tâm nguyện của ngươi. Phỏng chừng tâm Khanh Trần khi đó cũng như tro tàn, ngẫm lại thì người đắc ý nhất nói không chừng chính là ngươi! – y bình thản nói rồi kéo Tô Tĩnh Uyển tới bên người. – Vương phi, người cũng nên biết thời gian của mình không còn nhiều lắm. Hắn đang ở dưới chân núi, về phần người muốn đi hay ở thì đó là chuyện của các ngươi. Miễn cho ta cáo lui trước, vừa rồi bất kính, đắc tội rồi!

Nói xong, y mang theo Tô Tĩnh Uyển rời đi, chỉ để lại Cảnh Dạ Lan còn ngơ ngác nhìn xuống núi. Đúng vậy, thời gian của nàng không còn nhiều lắm…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.