Tù Phi Tà Vương

Chương 85: Chương 85: Tốt hơn nhiều rồi!




Vô Ngân kiểm tra cẩn thận cho Cảnh Dạ Lan phát hiện không có gì lạ thường thì trong lòng lại càng bất an hơn. Tô Tĩnh Uyển làm việc luôn luôn kiên quyết, nàng ta muốn làm gì với ai thì tuyệt đối không có thất bại. Lúc này đây mọi chuyện đột nhiên phát sinh dĩ nhiên là không thoát khỏi sự liên quan tới nàng.

- Có phải dược nàng vừa uống có vấn đề? – thấy biểu tình của Vô Ngân dị thường nên Hiên Viên Khanh Trần vội vàng hỏi.

- Không có, hết thảy đều bình thường. – y buông cổ tay Cảnh Dạ Lan ra, an ủi hắn. – Nàng ăn qua được có trộn lẫn máu của ngươi, ngay cả độc của hỏa liên cũng có thể kháng cự thì còn có gì làm nàng bị thương chứ. – cũng may là Tô Tĩnh Uyển không biết điều này bằng không thì không biết nàng ta còn muốn gây loạn ra chuyện gì nữa.

Hiên Viên Khanh Trần nghe vậy mới yên tâm gật đầu:

- Vậy nàng… – hắn muốn nói lại thôi.

- Khanh Trần, nếu ngươi thật sự quyết định muốn giữ đứa nhỏ này thì ta không có lời nào để nói nhưng còn Thu Thủy… – Vô Ngân không nói thêm gì nữa.

Thu Thủy! Hắn thở dài một tiếng. Gần đây hắn quan tâm tới chuyện của Hoa Mị Nô nên ngay cả chỗ của Thu Thủy hắn cũng chưa có tới.

- Có phải bệnh tình của Thu Thủy đã nặng thêm? – mỗi khi nhắc tới vấn đề này thì hắn có một thứ cảm giác thất bại, bất lực khó hiểu. Cái gì hắn cũng có thể kiên quyết giữ lại, chỉ duy nhất một người thân, một người mà hắn quan tâm nhất thì lại như bọt biển, chỉ cần trong nháy mắt thì sẽ mất đi.

- Bệnh tình của Thu Thủy ngươi đã sớm biết, ngươi đã hết sức rồi, cần gì phải cố ép chính mình nữa? – nhiều năm qua y biết Hiên Viên Khanh Trần đã cố hết sức nhưng vẫn không chịu buông tha. Khanh Trần, cho dù ngươi bất chấp tất cả thì cũng không muốn quan tâm tới chuyện thương tổn tới người khác sao?

- Nàng không có việc gì, chỉ cần…chỉ cần…

- Chỉ cần cái gì? Chỉ cần Hoa Mị Nô có thể trở thành vật thử nghiệm thuốc thành công thì ngươi có thể cứu được Thu Thủy!? – Vô Ngân hỏi lại.

- Chỉ có nàng là trúng hỏa liên độc, cơ hội thành công cao hơn nhiều; hơn nữa.. hơn nữa nàng… – Hiên Viên Khanh Trần có chút bối rối khi cố gắng giải thích điều gì đó.

Vô Ngân chỉ cười lạnh:

- Hơn nữa trong lòng ngươi nàng ấy là người có cũng được mà không có cũng chẳng sao; tốt nhất là chết đi, nếu vậy thì cừu hận trong ngươi bao nhiêu năm qua có thể xóa bỏ, có đúng không?! – y nhìn lại Hiên Viên Khanh Trần, chờ đợi hắn trả lời.

Hắn có vẻ căm tức đối với những lời mà Vô Ngân nói, mày rậm nhướng lên:

- Theo ý của ngươi thì ta không phải là con người, đúng không?

- Vấn đề không phải là ta thấy ngươi như thế nào. – Vô Ngân đáp. – Ngươi cũng không quan tâm tới cái nhìn của người khác nhưng ngươi có thể nhìn rõ được tâm mình sao? Ngươi vẫn luôn khống chế nàng trong lòng bàn tay mình, chẳng lẽ chỉ vì để thí nghiệm thuốc thôi sao? Ngươi đi ngàn dặm xa xôi tới Lan Lăng để mang nàng về, chì vì nàng là thuốc dẫn ư?

- Ngươi muốn nói cái gì? – sự chất vấn của hắn với Vô Ngân có điểm trốn tránh. Hắn thừa nhận là hắn đối với Hoa Mị Nô có thứ tình cảm khác nhưng không phải là yêu, tuyệt đối không phải là yêu! Trong lòng hắn kiên định với kết luận này! Mặc kệ thứ tình cảm kia là gì thì hắn cũng không muốn tốn công tìm tòi, nghiên cứu.

Nhưng tim hắn lai như mất mát gì đó… Hiên Viên Khanh Trần xoay người nhìn vào ánh mắt bức người của Vô Ngân.

- Khốn kiếp, ta đã nói những gì cần nói, ngươi hảo hảo ngẫm lại đi. Mặc kệ ngươi vậy! – Vô Ngân trừng mắt nói. – Gần tới ta sẽ nghiên cứu chế ra thuốc mới, tốt nhất là ngươi đừng để nàng xảy ra chuyện gì rồi lại tới làm phiền ta. – nói xong, y quay người rời đi. Thỉnh thoảng nói chuyện với Hiên Viên Khanh Trần quả thực khiến cho y hôn tâm tốn sức rất nhiều.

- Vô Ngân, ngươi… – nhìn bóng dáng Vô Ngân rời đi, hắn bất đắc dĩ lắc đầu. Cũng chỉ có Vô Ngân mới dám trước mặt hắn hô to gọi nhỏ, nhưng bây giờ thì hình như hơn một người rồi!

Người nằm trên giường say ngủ, hô hấp ổn định, mày gian tú lệ vẫn nhăn chặt lại. Hắn bất giác đưa tay chạm vào mi gian nàng muốn nơi đó giãn ra.

Ngươi lại lo lắng cái gì chứ? Cô vương đã nói sẽ không để ngươi có chuyện gì thì nhất định sẽ không có chuyện gì!

Hắn cúi đầu hôn lên môi nàng, thật nhẹ nhàng cẩn thận, ngón tay thon dài khẽ xẹt qua khóe môi nàng. Dung nhân tái nhợt vì bệnh khiến hắn thưởng cảm, động lòng.

Ánh mắt dừng lại trên bụng nàng, Hiên Viên Khanh Trần nhịn không được ghé tai vào nơi đó, cẩn thận lắng nghe. Trong đôi mắt màu vàng yêu dị vốn lạnh băng khiến người ta sợ hãi kia lúc này hiển hiện một tia ôn nhu, chỉ e là chính hắn cũng không có phát hiện ra điều này.

Mấy ngày sau đó Cảnh Dạ Lan không có nhìn thấy Hiên Viên Khanh Trần, chỉ có Tiểu Khả là ở bên người làm mấy việc lặt vặt. Điều khiến nàng không ngờ được chính là từ miệng Tiểu Khả nàng biết được người cứu nàng chính là Tô Tĩnh Uyển.

- Tiểu thư, hôm nay người cảm giác khá lên chút nào không? – Tiểu Khả rót dược mang lên cho nàng rồi hỏi han thân thiết.

- Tốt hơn nhiều rồi! – nàng nhoẻn miệng cười. Nghe thấy tiếng vang bên ngoài thì nàng ngẩng đầu nhìn lại thì phát hiện chỉ là cơn gió thổi khiến chiếc cửa mở ra; trong lòng có chút thất vọng, nàng cúi đầu chậm rãi uống thuốc.

Tiểu Khả lại cười hì hì nói:

- Gần đây vương gia có chuyện quan trọng nên chưa có tới thăm tiểu thư được nhưng người vẫn luôn dặn dò nô tỳ phải chăm sóc tiểu thư thật tốt, chu đáo. – lúc này đây tiểu thư hữu kinh vô hiểm, giống như giữa tiểu thư và vương gia chưa hề có mâu thuẫn và bất kỳ một hiểu lầm nào vậy.

- Hắn không đến mới tốt! – nàng thấp giọng nói. Lúc hôn mê, nàng vẫn nghe giọng nói trầm thấp của Hiên Viên Khanh Trần bên tai “Cô vương từng nói sẽ không để ngươi có chuyện gì thì nhất định sẽ không có chuyện gì!”

Nàng nghe nhầm rồi sao? Hay là ảo tưởng? Nàng không thể xác định. Mặc kệ, chỉ cần Hiên Viên Khanh Trần buông tha cho đứa nhỏ thì nàng cần gì phải nghĩ ngợi những chuyện vặt vãnh khác chứ.

- Tỷ tỷ, hôm nay thế nào rồi? – trong phòng chợt có những bông tuyết xông vào, người chưa thấy, một thanh âm đáng yêu truyền tới trước. Tô Tĩnh Uyển một thân màu hồng bước vào trong phòng.

- Cám ơn, ta tốt lắm! – nàng đề phòng nhìn Tô Tĩnh Uyển. Tuy rằng nàng ta cứu nàng nhưng lòng dạ đàn bá quá thâm sâu, nàng thật sự phải đề phòng cẩn thận. Nàng ta là huynh muội ruột với Tô Vân Phong nhưng lại là hai người hoàn toàn không giống nhau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.