Tú Sắc Nông Gia

Chương 137: Chương 137: Bàn luận thị phi




Edit: Khuê Loạn

Beta: Tuyết Y

Ngày hôm sau, Loan Loan đang quét sân thì mẹ Nguyên Bảo tới.

“A, muội đang quét dọn à!”

“Hì hì, vâng ạ, muội cũng rảnh rỗi mà, chị dâu Thanh Diệp vào ngồi chơi đi.” Loan Loan cười mời mẹ Nguyên Bảo.

“Ta cũng chỉ đi ngang qua thôi, đã mấy ngày không gặp muội rồi, nhìn thấy muội đang quét sân nên đi vào chơi một chút.” Trước khi Loan Loan mở miệng thì mẹ Nguyên Bảo đã đi vào.

Khoảng thời gian trước đây nhà Nguyên Bảo cũng bận rộn, nhưng kể từ khi nhà họ học nhà Loan Loan làm lỗ thoát nước, thì bình thường nước bẩn chỉ cần giội vào cửa thoát nước là được, cũng sẽ không đọng trong sân nên rất thuận tiện.

Bởi vì đào cửa lỗ thoát ở cổng, nên nước rửa mặt rửa chân ban đêm phải đi ra cổng để đổ, mà một bên góc tường nhà họ có một cái lỗ nhỏ, vì vậy hai vợ chồng bèn thương lượng cứ làm thêm một lỗ thoát nước nữa, như vậy cũng tiện đổ nước hơn, nếu sau này gặp phải trời mưa to như lần trước thì trong nhà cũng không dễ gì mà bị ngập nước.

“Biện pháp này của nhà muội thật là tốt đấy, trong thôn có rất nhiều nhà đều đào lỗ thoát nước theo.” Mẹ Nguyên Bảo cười nói, lại nhìn mái hiên rộng rãi của nhà nàng nói: “Mái hiên nhà muội nới rộng ra thế này dường như cũng rất hay nha.”

“Có cái mái hiên này rồi thì bình thường trời mưa có thể đứng ở cửa nhà chính sẽ không bị nước mưa bắn vào người, hơn nữa tỷ nhìn xem gờ mái hiên này đã được nâng cao hơn, bậc cửa nhà chính bọn muội cũng làm cao lên, cho nên, cho dù là có gặp lụt như lần trước thì nước cũng không dễ tràn vào. Và nó còn có chỗ tốt nữa là, hành lang này thông đến tận phòng bếp bên kia, cho nên trời có mưa cũng sẽ không lo.” Loan Loan cười giải thích.

Hai mắt mẹ Nguyên Bảo tỏa sáng.

“Vậy con đường đá xanh này thì sao?”

Loan Loan che miệng cười: “Lúc đầu khi làm con đường đá này là do muội nghĩ đến nếu trời mưa mà đi trên đường đá này sẽ không bị dính bùn, thế thì trong nhà cũng sạch sẽ hơn một chút, nhưng mà ai đi ra ngoài về mà trên giày không dính bùn, nên tác dụng của nó cũng không cao bằng hai thứ kia.” Dừng lại một chút, nàng nói tiếp: “Có điều, con đường đá này được trải đến nhà sau, và trải dài ra tận chuồng lợn thì lại thực dụng hơn so với trải trong sân đấy. Hơn nữa, chị dâu Thanh Diệp à, tẩu nhìn chuồng lợn, chuồng gà, còn có cả vườn rau, thêm cả chuồng trâu sau nhà muội xem, những chỗ đó đều được sắp xếp rất thuận tiện. Nếu không các tẩu cứ sửa lại sân nhà bố trí giống hệt nhà muội thế này đi, đến lúc đó hai nhà của chúng ta sẽ giống như cùng một nhà vậy, rất tốt đấy!” Nói xong nàng dí dỏm nháy mắt mấy cái với mẹ Nguyên Bảo.

Mẹ Nguyên Bảo suy nghĩ một chút, không thể phủ nhận rất nhiều thiết kế của nhà Loan Loan đều rất thực dụng, nhưng mà. . . . . . . thế này sẽ tốn rất nhiều bạc! Nàng lắc đầu: “Thôi, sửa lại không chỉ tốn bạc, hơn nữa mới chỉ đào lỗ thoát nước kia thôi mà chúng ta đã phải làm rất lâu rồi.”

Loan Loan lập tức nghĩ đến cánh tay của cha Nguyên Bảo, liền nói: “Không biết vết thương của Dương đại ca thế nào rồi?”

“Đỡ hơn nhiều rồi, đã có thể cử động, chỉ có điều vì phòng vạn nhất nên đến giờ ta vẫn không cho huynh ấy làm việc nặng.”

Loan Loan gật đầu, đúng thế, bị thương nặng như vậy mà không nghỉ ngơi nhiều sau này sẽ để lại di chứng, mà người đàn ông lại là trụ cột trong gia đình nữa.

Sau đó Loan Loan mang ghế dài ra mời nàng ngồi, hai người ngồi trong sân nói chuyện, lúc này có hai người đi ngang qua cổng, vừa hay họ lại có thể nghe thấy tiếng hai người đó nói chuyện.

“. . . . . . . ngươi xem con người đúng là không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài mà, không ngờ có thể làm ra loại chuyện mất mặt như vậy.”

“Còn không phải sao, hơn nữa dáng vẻ nàng ta kiều mỵ, vừa nhìn đã biết không phải loại tốt đẹp gì rồi, quanh năm làm việc bên ngoài nên tư tưởng cũng buông thả như thế.”

“Thật tiếc cho khuê nữ kia, lớn lên cũng ngoan ngoãn, lanh lợi, thế mà lại có người mẹ vô liêm sỉ như thế.”

“Ngoan ngoãn, lanh lợi cái gì, lớn lên cũng giống như mẹ nó thôi, không biết sau này lớn lên bộ dạng ra sao, nhưng mà đáng tiếc lại là một đứa câm.”

. . . . . . . .

Hai người càng ngày càng đi xa, phía sau cũng không nghe được gì nữa.

Hai người trong sân đều ngẩn ra, những người này nói chuyện cũng quá không kiêng kỵ nha. Hơn nữa, cô bé Mạch Thảo kia quả thực thành thật, bị mẹ nàng liên lụy sợ rằng sau này sẽ không dễ sống, nhưng mà, làm người phải có phúc hậu chứ, người lớn là người lớn, trẻ con là trẻ con, sao có thể vơ cả một nắm như thế được?

Mẹ Nguyên Bảo đương nhiên không biết Loan Loan đã biết chuyện của Hương Tú, nên dịch ghế lại cạnh nàng, hạ giọng nói: “Hai ngày gần đây trong thôn xảy ra chuyện rất đáng xấu hổ.”

“Là chuyện gì thế?” Loan Loan làm bộ như không biết hỏi.

“Muội không biết đâu, xế chiều hôm qua vợ Lý Tứ cãi nhau một trận to với hắn ở nhà, ầm ĩ làm cho cả thôn đều biết, rồi thẩm ấy đứng ở ven đường lớn tiếng mắng hồ ly tinh!”

Loan Loan kinh ngạc há to mồm: “Hồ ly tinh gì vậy?” Chẳng lẽ người ở nhà Hương Tú đêm đó là Lý Tứ, nhưng mà sao vợ Lý Tứ lại biết chuyện này chứ?

“Đúng vậy a, muội biết là đang mắng ai không?” Mẹ Nguyên Bảo nói rất thần thần bí bí.

Loan Loan lắc đầu.

“Chính là Hương Tú.” Nói đến tên người, giọng của mẹ Nguyên Bảo cũng hạ thấp hơn.

Loan Loan há miệng, vẫn chưa nói được gì, hôm đó chính tai nàng đã nghe thấy rồi, bây giờ còn muốn nói được gì nữa đây?

Sau đó nàng lại nghe thấy mẹ Nguyên Bảo nói: “Nhưng mà Lý Tứ không thừa nhận, vợ Lý Tứ cũng không có cách gì, chỉ có thể đứng ngoài cổng nhà Hương Tú chỉ cây dâu mắng cây hòe mà thôi, chỉ là, bây giờ người trong thôn ai cũng biết chuyện là thế nào rồi. . . . . . . .”

Hóa ra là đêm hôm đó Loan Loan vội vàng chạy về mà nhất thời đã quên không đóng cổng, đúng lúc hôm đó vợ Lý Tứ lại về nhà mẹ đẻ, nàng và Lý Tứ có một đứa con trai, đã sắp hai mươi rồi, đang ở bên ngoài, cha mẹ Lý Tứ mất sớm, cho nên bình thường cũng chỉ có mình nàng ở nhà, rảnh rỗi thì nàng lại thích chạy về nhà mẹ đẻ. Đúng hôm đó thì nhà mẹ đẻ lại có chuyện nên nàng phải nán lại, nàng vốn định ngủ lại nhà mẹ đẻ qua đêm, nhưng mấy hôm rồi Lý Tứ không có về nhà, nàng sợ hắn đột nhiên về nhà lại không có ai, cho nên lần mò đường trong đêm tối mà về.

Ai ngờ nàng còn chưa về đến nhà thì trời đã đổ mưa, làm cho ướt nhem cả người, lúc đi qua cổng nhà Hương Tú thì phát hiện cổng không đóng, mà trong thôn không ai không biết nhà Hương Tú chỉ có hai mẹ con, vốn xuất phát từ lòng tốt và sự quan tâm, nên nàng định thuận tay đóng giúp cái cổng, kết quả là không cẩn thận vấp ngã, vừa hay lại nhìn thấy trong nhà dường như có ánh đèn, thế là bèn chân thấp chân cao đi vào.

Đúng lúc đi đến ngoài cửa thì nghe thấy bên trong có tiếng của nam nhân, nhất thời trong lòng nổi lên tính hiếu kỳ, phải biết rằng sau khi Hương Tú cùng cách thì vẫn chưa tìm được người nam nhân nào, sao trong nhà này lại có tiếng của nam nhân được?

Mà nữ nhân thì đều thích hóng hớt.

Nàng bèn dán lỗ tai vào cửa sổ nghe ngóng, sau đó nàng lại mơ hồ cảm thấy giọng nói của nam nhân trong kia hình như hơi giống giọng nói của chồng mình. Nhưng bởi vì bên ngoài gió thổi, trời lại mưa sấm sét ầm ầm, nên nàng cũng không nghe rõ lắm.

Nhưng sự suy đoán mơ hồ này lập tức cuộn lên hàng nghìn cơn sóng trong lòng nàng, không suy nghĩ nhiều, nàng lập tức gõ cửa, nhưng mà Hương Tú ở trong một lúc lâu mới đi ra mở cửa, lúc ấy trông thấy người đến là nàng thì Hương Tú còn ngẩn người.

Vợ Lý Tứ cũng không thèm để ý đến chuyện gì, thẳng tay đẩy nàng ra mà đi vào, kết quả không nhìn thấy nam nhân nào bên trong, chỉ có mỗi mình Hương Tú, vợ Lý Tứ lập tức kiếm cớ nói với Hương Tú là vừa từ nhà mẹ đẻ về, đi nửa đường thì bị mắc mưa, lại ngã ở ngoài cổng, đúng lúc thấy nhà các nàng không đóng cổng nên đi vào mượn cái ô.

Sau đó nàng cầm lấy cái ô rồi rời đi.

Nhưng sau khi về đến nhà, vợ Lý Tứ càng nghĩ càng thấy bất thường, giọng chồng mình sao nàng có thể nghe nhầm được chứ, thế là nàng lập tức thay quần áo, mặc áo tơi đến ngoài nhà Hương Tú. Khi đó cổng sân đã đóng, nàng không thể nào thấy được tình hình bên trong. Nàng tuyệt đối tin tưởng vào tai của mình, bên trong nhất định có một nam nhân. Nếu như không phải chồng mình thì tốt, đến lúc đó coi như là chuyện trà dư tửu hậu thôi.

Hơn nữa nàng đoán là nam nhân này chắc chắn không dám chờ đến sáng sớm mai mới đi, cho nên nàng đứng bên ngoài đợi, đợi mãi đến lúc trời ngừng mưa cũng không về nhà. Lúc này nàng vốn định bỏ qua việc này rồi, nhưng chỉ cần vừa nghĩ đến việc thật sự là chồng mình thì trong lòng lại hận đến nghiến răng, thế nên nàng phải làm cho rõ ràng. Nàng chờ mãi cho đến đêm khuya, khi mí mắt của nàng thật sự không mở lên nổi nữa thì nàng không còn cách nào khác định đi về nhà, kết quả là chưa đi được bao xa, thì nhìn thấy một bóng đen mờ ám lén lén lút lút từ trong nhà Hương Tú vội vội vàng vàng chạy ra ngoài.

Lúc ấy vợ Lý Tứ kinh hãi, cũng không thèm để ý cái gì nữa mà lập tức đuổi theo, đáng tiếc nam nhân kia kia chạy quá nhanh, đợi nàng quẹo vào ngõ thì đã không thấy bóng dáng nam nhân kia đâu nữa.

Mà hôm sau, nàng còn mang dù đến nhà Hương Tú trả, bên cạnh đó còn mấp mé nghe ngóng, Hương Tú rất lạnh nhạt nói đêm qua chỉ có mình và Mạch Thảo ở nhà. Điều này lại càng làm cho vợ Lý Tứ thêm nghi ngờ. Đợi đến xế chiều khi Lý Tứ về nhà, nàng lập tức chất vấn hắn, Lý Tứ đương nhiên không nhận, một mực khẳng định hôm qua mình không hề về đây, càng không có làm chuyện mờ ám nàng nói kia.

Thật ra thì đêm qua lúc vợ Lý Tứ tới gõ cửa đã khiến cho cả Hương Tú và Lý Tứ đều giật nảy mình, hai người ở trong phòng gấp gáp xoay mòng mòng, ngay cả quần áo Lý Tứ cũng không kịp mặc đã nấp vào tủ áo trong phòng, Hương Tú còn cố ý đặt một bọc vải lớn đè trước tủ. Đợi đến nửa đêm, xác định bên ngoài thật sự không có ai, Lý Tứ mới vội vã cả đêm đi về trấn trên.

Thật không ngờ vợ hắn lại rình ở bên ngoài cả một đêm. Nhưng Lý Tứ là ai chứ? Hắn là người làm việc bên ngoài quanh năm, chẳng nhẽ chỉ chút chuyện nhỏ này lại để vợ hắn nắm được, và rồi hắn chối bỏ tất cả mọi chuyện.

Vợ Lý Tứ không cam lòng, thế nên nàng lại chạy đến thôn trang nơi Lý Tứ làm việc mà hỏi, người giữ cửa nói không biết, nhưng cuối cùng lại báo quả thực đêm qua có trở về, hắn nói cứ như thật vậy. Lúc này vợ Lý Tứ cũng không chịu bỏ qua. Về đến nhà, nàng gặp Lý Tứ rồi cãi nhau một trận to, mắng mỏ hỏi hắn có phải gian díu với Hương Tú hay không, nhưng cho dù thực sự bị tra ra hắn từng rời khỏi thôn trang, thì Lý Tứ cũng sẽ không thừa nhận hắn có gian tình với Hương Tú.

Không làm gì được chồng mình, vợ Lý Tứ liền đứng ở ven đường, quay mặt về phía nhà Hương Tú gân cổ lên mà mắng, mọi người nghe thấy thế thì khó hiểu, rồi có mấy người trong thôn bình thường quan hệ tốt với nàng hỏi thăm, vì thế nên người trong thôn mới biết nguyên nhân hậu quả của sự việc.

Thế là lời đồn đãi lập tức nổi lên khắp bốn phía!

Mà Hương Tú với tư cách là người trong cuộc lại không có chút hoang mang, bình thường nên làm gì thì vẫn làm cái đó.

Loan Loan không ngờ chỉ vì mình nhất thời sơ ý không đóng cổng cho người ta mà lại xảy ra chuyện như vậy, nhưng giấy không gói được lửa, sớm muộn gì thì cũng có một ngày chuyện giữa hai người sẽ bị lộ.

Nàng cũng chỉ cảm thán cùng mẹ Nguyên Bảo một lúc. Vốn nàng cũng không phải người thích bàn chuyện thị phi của người ta, nên sau đó hai người lại nói đến một vài chuyện khác.

Kể từ sau khi vợ Lý Tứ làm ầm ĩ, người trong thôn dần dần đều xa lánh Hương Tú, nhưng Loan Loan thì vẫn vậy, không cố ý tiếp xúc người nào, cũng không cố ý xa lánh ai.

Thỉnh thoảng Hương Tú gặp nàng cũng lên tiếng chào hỏi với nàng, Loan Loan vẫn giống như trước chào lại đôi câu, mà không như người khác tránh nàng như tránh ôn dịch, nhưng cũng không chủ động tìm nàng nói chuyện. Có điều, Bách Thủ lại bảo nàng tránh xa loại nữ nhân này một chút, để tránh làm bẩn thanh danh của mình.

Có lẽ bản thân Hương Tú cũng biết, vì thế dần dần cũng ít tới nhà Loan Loan, mà Mạch Thảo vốn đã quen với mấy đứa bé gái trong thôn, như Dương Uyển, nhưng vì chuyện này mà cuối cùng không ai tìm cô bé chơi cùng nữa, cô bé lại trở lại như trước kia cô đơn lầm lũi một mình.

Loan Loan đối xử với mọi người ôn hòa hơn chút ít, cho nên thỉnh thoảng Mạch Thảo lại tặng chút đồ mình tự làm đến cho nàng. Loan Loan cảm thấy cô bé này quả thật đáng thương, nên thuận tiện cũng đáp lại bằng quà nhà mình làm cho nàng.

Con người chính là loại động vật kỳ lạ, biết rõ không nên làm nhưng vẫn làm, Hương Tú đang lúc trẻ tuổi không chịu nổi cô đơn nên vụng trộm với người khác, khi chuyện lộ ra bị vô số người coi thường, còn ảnh hưởng đến con gái Mạch Thảo, không biết sau này nàng ta có thấy hối hận không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.