Tung Hoành Dị Thế

Chương 27: Chương 27: Chương 26.2: Gặp Mộ Dung Đông




Lạc Tử Băng gà gà gật gật dựa vào vai Tiểu Loan mà say giấc nồng, Tiểu Loan thì khỏi cần nói, cao hứng hơn bất kì ai. Dưới ánh mắt như viên đạn của những con Ma Thú chung quanh, Tiểu Loan rất nghĩa hiệp mà ôm luôn Lạc Tử Băng làm cho Tiểu Hoàng đang bị làm thú cưỡi tức đến nghiến răng nghiến lợi. Lạc Tử Băng phát giác được những Ma Thú xung quanh đang có bất mãn thì cong môi không nói gì

"Tiểu Hoàng, cứ tìm một chỗ trống gần Mộ Dung phủ là được" Lạc Tử Băng nheo mắt nhìn thứ gì đó rồi vỗ đầu Tiểu Hoàng vài cái, dù sao thì mới sáng sớm như vậy mà lại có một con Linh Thú hoa hoa lệ lệ xuất hiện sẽ làm không ít người chú ý, nàng chỉ muốn gặp một người một lát mà thôi

Tiểu Hoàng không đáp mà đẩy nhanh tốc độ, lũ Ma Thú đáng chết! Dám lấy li do là chiếu cố Vương mà leo lên lưng nàng, làm hỏng bộ lông mượt mà duyên dáng của nàng. Lũ đáng chết! Nếu như không có Vương ở trên thì nàng chắc chắn đã đẩy đám đó xuống cho tụi nó bẹp dí mà chết đi! Hỏa Kim Hoàng cường đại như nàng ngoại trừ Vương ra thì đừng có hòng khi dễ nha! (Tác giả: không phải ngươi đang bị bọn hắn đè lưng ra cưỡi đấy ư? Tiểu Hoàng: Thiết!)

Sau khi đã an vị trên đất mẹ thân yêu một cách an toàn thì Lạc Tử Băng không khách khí mà quăng đám Ma Thú đáng thương đang cần chủ nhân nhớ tới vào Hỏa Ngọc giới, chỉ để lại Tiểu Tinh dưới dạng một con mỹ xà không khác gì sủng vật. Còn Tiểu Tinh thì cười khinh bỉ lũ Ma Thú đáng thương nào đó.

"Tại sao con rắn kia lại được Vương yêu thích như vậy?" Tiểu Mộc đáng thương nằm dài, miệng không ngừng than trời lở đất làm Tiểu Long không phục mà đá hắn.

"Ngươi nghĩ có ai chịu nuôi báo làm sủng vật? Dù có cũng là quá bị chú ý, trừ phi ngươi làm cẩu" Tiểu Long không nể tình mà chọt vào tim đen của Tiểu Mộc làm hắn thật thương tâm! Tiểu Loan bên cạnh thì cười đến long trời lờ đất, hoàn toàn đè bẹp lòng tự tin của anh báo nhà ta!

"Các ngươi thật quá đáng! Ta sẽ khiếu nại với Vương!" Tiểu Mộc cao giọng nói. Các ngươi dám khi dễ ta? Hừ! Để xem Vương sủng ta hay sủng các ngươi. Các ngươi đừng có quên mấy ngày trước Vương đã bảo đảm rằng sẽ luôn đòi lại công đạo cho ta. Các ngươi thấy ta hiền nên tưởng dễ khi dễ sao?

"Ngươi dám?" Tiểu Long trừng mắt, tên Tiểu Mộc yếu đuối này cư nhiên lại lôi Vương ra để đe dọa

"Sao ta không dám? Để xem Vương có phạt các ngươi hay không Ha ha ha!" Tiểu Mộc khoái trí cười làm cho Lạc Tử Băng đang ở bên ngoài cũng cảm thấy ớn lạnh. Tiểu Long tức đến đỏ mặt mà không tiện phát tác, ngươi không phải quân tử mà Tiểu Mộc. Ngươi là tiểu nhân!

Lạc Tử Băng đứng trên mái hiên quan sát toàn cảnh phủ, quả nhiên là đại gia tộc, một góc nhỏ cũng toàn kì trân dị thảo, mỗi một chi tiết trong phủ đều được làm rất tỉ mỉ và hoành tráng nha! Nhưng làm nàng ngạc nhiên hơn là có một nơi trồng riêng U Thảo, một loại hoa nhỏ luôn phát sáng mỗi đêm, U Thảo màu lam nhạt mà tỏa mùi hương nhàn nhạt. Đó cũng là loài hoa mà mẫu thân nàng thích nhất

Nàng nhìn thì cũng biết nơi đó luôn được chăm sóc rất kĩ. Hóa ra vẫn còn tưởng niệm mẫu thân nàng lâu như vậy. Lạc Tử Băng dùng khinh công nhẹ nhàng lẩn trốn thị vệ mà tìm được một thư phòng vẫn còn thắp nến. Nàng mở cửa tiến vào, đây là một thư phòng trang nhã với rất nhiều sách và bí tịch. Mà còn có một chỗ riêng để treo mấy bức họa, mà mấy bức họa đều chỉ vẽ một người...Là Mặc Ân, mẫu thân nàng

Lạc Tử Băng đảo mắt nhìn thì liền thấy một nam tử trung niên đang cầm chiếc khăn tay mà trong mắt chứa đầy tưởng niệm cùng ưu thương, nhìn cũng đã ba mươi tám ba mươi chín, thân hình to lớn cao ngất. Trên khuôn mặt kiên nghị có một vết sẹo từ mí mắt tới má không chút nào ảnh hưởng tới sự anh tuấn còn tăng thêm khí phách mà thành tục của nam nhân trưởng thành. Lạc Tử Băng liền nghĩ ngay tới Đông Tôn, khế ước duy nhất của mẫu thân nàng ở hiện đại, thật đúng là duyên phận!

Mộ Dung Đông cũng ngẩng đầu nhìn nàng, khuôn mặt vốn vô cùng uy nghiêm chợt hòa hoãn. Nhìn cũng thấy nữ tử trong mấy bức họa với Lạc Tử Băng giống nhau bảy phần, nhất là khí chất lạnh lùng mà trong trẻo. Nhưng mà nữ nhi của nàng còn muốn yêu nghiệt hơn nàng, tuổi còn nhỏ đã hại nước hại dân như vậy.

Nhìn dung nhan vẫn còn non nớt nhưng chứa đầy yêu mị. Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo tựa như đóa bạch liên không nhiễm bụi trần sạch sẽ mà thanh khiết. Hàng mày là liễu ẩn chứa hàng vạn phong tình, mỗi cái cử động đều làm khuôn mặt càng trở nên kiều mị hơn. Sóng mũi cao thẳng ưu nhã trên làn da mềm mịn không tỳ vết, hai gò má ửng hồng tự nhiên vô cùng đáng yêu. Cánh môi mềm hồng nhuận ửng sắc đỏ ướt át mà kiều diễm làm người khác chỉ muốn cắn một ngụm. Mái tóc màu đen dài thoang thoảng mùi thơm nhàn nhạt thả lỏng không gió mà nhẹ nhè chuyển động. Đôi tử mâu trong veo như nước lại có chút lạnh nhạt mà tàn nhẫn, như bao phủ một tầng sương mông lung huyền ảo. Bộ bạch y đơn giản nhưng càng làm cho nàng thêm trong trẻo lạnh lùng. Khí chất thanh lãnh mang theo mị hoặc nhưng cũng xa cách.

"Lạc Tử Băng?" Mộ Dung Đông nhẹ giọng nói, câu nói hàm chứa khẳng định chứ không còn là nghi vấn, chỉ là vẫn không nhịn được mà hỏi. Hắn đã tìm nữ nhi của nàng ấy rất lâu nhưng vẫn không có kết quả, không nghĩ tới nữ nhi của nàng lại tìm đến hắn, còn đến không tiếng động thì hẳn thực lực không tồi, rất giống...Lạc Lâm

"Băng nhi đã về, Đông thúc thúc, đã làm ngài lo lắng" Lạc Tử Băng nở nụ cười, nàng biết nam nhân này yêu sâu đậm mẫu thân nàng, nhưng một lòng không cùng phụ thân tranh chấp, còn hứa với mẫu thân sẽ bảo hộ nàng thật tốt. Nàng tự nhiên cũng sẽ coi người này là người quan trọng mà đối đãi. Lạc Tử Băng vô ý đảo mắt nhìn lên chiếc khăn tay bằng lụa đã cũ nhưng bảo quản rất kĩ, trong lòng cũng tự dưng cảm thấy mẫu thân mình quả nhiên hoa đào bay tứ phía (Tác giả: ngươi so với mẫu thân ngươi còn đào hoa hơn *khinh bỉ* Lạc Tử Băng: Là ai viết ta ra thành như vậy? *trừng mắt*)

"Ngươi có vẻ đã mạnh lên không ít" Mộ Dung Đông kéo tay nàng để nàng ngồi lên ghế đối diện mình rồi tự tay rót một ly trà, hắn là sư huynh của Mặc Ân cho nên biết cũng không ít chuyện của Lạc Tử Băng, từ việc phong ấn nguyên khí đến dịch dung hắn đều biết. Thấy nữ nhi của nàng lớn lên dưới mí mắt của hắn đã tự giải được không ít phong ấn thì hắn cũng sẽ tự biết nữ nhi của nàng đang dần mạnh hơn, nhưng mà thời gian cũng không lâu, thật sự mạnh như vậy?

"Băng nhi vẫn còn phải học hỏi nhiều. Băng nhi sáng sớm đến làm phiền Đông thúc thúc là muốn nhờ Đông thúc vài việc" Lạc Tử Băng nhàn nhã nhấp trà, một bộ dáng đàm luận không khác gì người trưởng thành làm đáy mắt Mộ Dung Đông xẹt qua vài tia an tâm.

"Ân?" Mộ Dung Đông trong lòng đã sớm biết nàng sẽ nhờ mình việc gì, nhưng hắn tuyệt đối không từ chối. Kẻ đã hại chết Mặc Ân, đều là cừu nhân của hắn, hắn không trực tiếp đối đầu nhưng không có nghĩa là hắn sẽ không hỗ trợ Lạc Tử Băng trả thù

"Băng nhi muốn Đông thúc thúc an bài cho Băng nhi một thân phận giả để Băng nhi tiện tiến vào Linh Lương học viện" Lạc Tử Băng trong mắt lóe lên hận ý vô cùng dày đặc, Mộ Dung Đông khẽ cười

"Hảo, vậy thì ta sẽ nhận ngươi là nghĩa nữ. Thân phận khi tiến và Linh Lương học viện là Đại Tiểu Thư Mộ Dung Tử Băng" Mộ Dung Đông hắn vốn không có nữ nhi, chỉ có ba thiếu gia, có thêm một nữ nhi cũng không tệ

"Cảm ơn người Đông thúc, Băng nhi có việc phải cáo từ" Lạc Tử Băng tươi cười rồi di chuyển ra ngoài, để lại Mộ Dung Đông ánh mắt phức tạp

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.