Tuổi Niên Hoa

Chương 7: Chương 7: Thất Bại - Đụng Độ




1.

- Cả lớp lấy giấy kiểm tra làm bài kiểm tra 15 phút . Dẹp sách vở vô hết , không được lộn xộn nha !Cô giáo dạy môn Hóa cất tiếng . Nguyên đám trong lớp thất tha thất thiểu lôi giấy ra . Nói thật , môn Hóa Học đối với tôi cũng không mấy khó khăn , nhưng cũng không quá dễ dàng . Ít ra tôi cũng làm được mấy cái cơ bản : Tính số mol , tính nồng độ phần trăm , nhận diện các loại dung dịch và chất khí , vân vân và mây mây , nói chung là những cái đã học tôi đều làm được , còn những cái nâng cao xa tít thì tôi chịu thua . Mà hôm nay , xui xẻo thay , cô giáo lại đánh đố chúng tôi bằng một câu Hóa nâng cao hóc búa :

- Đừng có mà lật sổ hay lật sách kiếm tìm , đề này không có trong sách đâu ! - Cô hùng hồn tuyên bố ..

Tôi chăm chú làm bài , bài 1 là tính nồng độ phần trăm của các dung dịch . Bài hai là bài ...Nói chung là đọc đề xong tôi rất chóng mặt ...Bỏ , bỏ ...

- Khỏi cần cảm ơn - Tú Minh đẩy tờ giấy trước mặt tôi , là cách giải bài 2....

Tôi xua tay rồi đẩy tờ giấy lại cho hắn ...Hắn nhếch môi , rồi dẹp...

Các bạn đừng tưởng rằng do tôi không ưa hắn nên tôi dỗi mà không thèm chép . Đính chính lại nhé !

Thứ nhất , tôi không muốn mang ơn hay nợ nần gì hắn , vì tôi không thích hắn , tôi biết , có lẽ hắn học giỏi , có lẽ hắn tài năng hơn tôi ...Nhưng tôi vẫn không muốn chép bài hắn đưa ...

Thứ hai , tôi là người có nguyên tắc rõ ràng , kiến thức của mình thì mình xài , không biết thì có thể học hỏi để bổ sung . Với lại bài 1 tôi hoàn toàn làm đúng , Ít nhất tôi được 7 điểm , vậy là ok hơn so với một số người rồi , vậy thôi !

Không biết có thể học hỏi , chứ không bao giờ gian lận , đó là nguyên tắc của tôi , cũng là cách nghĩ của tôi . GIả sử nếu tôi chép bài của hắn mà được 10 điểm , tôi cũng không vui vẻ gì !

Hôm nay là thứ bảy , tất nhiên tôi phải đi hát ...

Danh sách hôm nay có 3 bài ...Hả ? Hôm qua thầy Tổng phụ trách bảo hôm nay tôi hát có hai bài mà !

Gì vậy ? Hả ? Tú Minh ở đâu được phép vô phòng Phát Thanh ? Tại sao ?

- Hey , Ngọc Minh , từ hôm nay Tú Minh sẽ là một trong những thành viên nhóm Phát Thanh Học Đường trường ta đó . Hai em chung lớp nên giúp đỡ nhau nha ! - Lời thầy tổng phụ trách như sấm dội bên tai tôi...

Gì kì vậy trời ? Không chịu đâu ! Không chịu đâu a !

- Ủa , kì vậy thầy , sao em không nghe thông báo gì hết ...Bạn ấy được vô nhóm sao thầy ? Mà bạn ấy làm gì mới được ?

Thầy gãi gãi đầu , vẻ mặt nhăn nhó , khó coi hết sức ! Còn Tú Minh cứ trưng ra bộ mặt '' không cảm xúc '' . Đáng ghét a !

- Ờ , tại Tú Minh đăng kí , rồi thầy Khiêm hiệu trưởng duyệt luôn !

Gì ? Thầy Hiệu trưởng duyệt cho á ? Chuyên quyền á ? Ở một trường học công bằng và dân chủ như vầy mà có hiện tượng chuyên quyền á !

- Tôi được hát chính , giống cậu. - Tú Minh phun ra mấy câu ..

- Gì ? Cậu hát ư ? - Tôi hỏi

- Vầy nè Ngọc Minh - Thầy nói - Tú Minh khi học ở trường cũ cũng đã từng đạt giải khi thi hát giống em ....

- Thì cứ cho là vậy , nhưng thầy cho em hỏi , thầy đã từng nghe cậu ấy hát chưa ạ ? - Tôi hỏi ..

- Thì hôm nay thầy mới cho Tú Minh thử việc nè ! Nếu hát tốt , thầy sẽ nhận bạn ấy vô nhóm luôn !

- Ok ! Thì chúng ta cứ nghe thử đi ...

Và quyết định '' nghe thử '' của tôi là một quyết định vô cùng sai lầm !

Trời ơi ! Ông có cần cho hắn giọng hát hay đến vậy không ? Hơn cả con nữa !

Hắn hát bài của Shayne Ward , giọng lại có sáu phần giống !

Giọng trầm , sâu lắng ! Thật sự , thật sự rất hay a !

'' Em khiến tôi thật dễ dàng để yêu em ...Những giây phút em mỉm cười với tôi ....

Và tôi thật dễ dàng yêu em , vì sự tỏa sáng tự nhiên ấy ...

Có quá nhiều cách , tôi không thể nào đếm hết...

Em khiến tôi dễ dàng yêu em ...''

Từng câu chữ hắn nhả ra thật nhẹ nhàng , nhưng chúng như những nhát dao cứa vào lòng tôi . Tôi giờ đây giống như một đứa bé bị giành mất món đồ chơi . Uất ức ! Ganh tỵ ! Khâm phục ! Những cảm xúc hỗn độn !

Giọng hát truyền cảm , thứ tôi luôn tự hào về bản thân giờ đây hóa hạt cát , mà hắn , giọng hát của hắn chính là sa mạc mênh mông đó ! Tôi , tôi ghen tị !

- Hay lắm ! - Tôi chỉ có thể nói ra hai chữ đó . Tiêu rồi , giờ trong Đội Phát Thanh này tôi không còn giá trị nữa rồi ....

- Cảm ơn đã lắng nghe , tên tôi là Cao Tú Minh , học sinh lớp 9a2 . Chúc các bạn buổi trưa vui vẻ .

Vậy đó , hắn chỉ nói ra tên thôi. Mà sân trường đã dậy lên tiếng hò hét kích động . Lắm đứa còn đứng trước cửa Phòng Phát Thanh đập cửa ầm ĩ ! Thầy phải chạy ra giải tán tụi nó.

- Tuyệt lắm , Minh ! Em vô hát chính với Ngọc Minh luôn nha ! Ngay từ hôm nay luôn !

Ừ ! Tôi thất sủng rồi , ngay từ hôm nay luôn !

Tôi hát tiếp , trước khi nhận giấy báo sa thải , tôi vẫn phải làm tốt nhiệm vụ của mình ...

Tôi thất bại rồi ! Thất bại thật rồi ! Tôi đã thua hắn ! Tôi học không giỏi , không nổi trội gì , tôi biết . Nhưng ngay cả giọng hát là thứ tôi tự hào nhất giờ cũng chẳng là gì nữa !

Nhớ ngày mới vào học , để được hát cho Phòng Phát Thanh đâu có dễ dàng gì ! Tôi phải đắng kí , rồi tuyển này , tuyển nọ ! Ròng rã cho đến khi tôi đạt giải nhất cuộc thi hát của trường , tôi mới được hát chính ! Còn hắn...

Ờ , phải rồi , hắn giỏi hơn tôi mà !

Ờ , phải rồi , hắn được mến mộ hơn tôi mà !

Bùi Ngọc Minh , mày phải thừa nhận , mày thua hắn !

Các bạn nghĩ khi có người giỏi hơn mình , ta sẽ mến mộ ư , sẽ khâm họ ư ! Không hề nhé !

Đã là con người thì ai cũng có lòng ganh ghét , tôi ganh ghét hắn , ganh ghét hắn ! Hóa ra , tôi không cao thượng như tôi vẫn nghĩ !

Xong nhiệm vụ , tôi chào thầy rồi lao ra khỏi Phòng Phát Thanh , chạy băng qua sân trường , tôi chui vào nhà vệ sinh ngồi xổm xuống úp mặt vào hai lòng bàn tay mà nức nở !

Xong rồi ~

2.

Tôi đã làm như không có chuyện gì xảy ra mà về lớp , ngồi học những tiết còn lại .

Tôi nghĩ thông suốt rồi , thua thì thua , sợ gì ! Tôi vẫn là người hát chính , chỉ là thêm một người thôi ! Thêm một người hát chính thì sẽ thêm cơ hội thành công cho nhóm !

Công tư rõ ràng , lợi ích chung luôn lúc nào cũng phải được đề cao hơn lợi ích cá nhân ! Tôi nghĩ vậy ...

- Lúc nãy sao đi nhanh vậy ? - Tú Minh hỏi tôi .

Quan tâm hả ? Sao như thân thiết quá vậy chú ?

- Toa lét - Tôi phun hai chữ như là đáp trả hắn ....

Hắn nhìn tôi rồi không nói gì . Vậy cũng tốt ...

Tôi không để tâm chuyện cỏn con này nữa . Tôi bận lo chuyện quan trọng hơn . Hôm nay tan học , nhóm chúng tôi sẽ thăm cô Nhiên - thân chủ của ba tôi cũng là cô giáo tội nghiệp của Kỳ Phong .

Sáng nay , tôi không dậy trễ như mọi ngày nữa , xe buýt cũng không bị trễ . Đang ngồi trên xe , tôi nhận được tin nhắn của Phong .'' Mày nghe ba mày nói rồi phải không , 12 giờ trưa nay thăm cô Nhiên ở bệnh viện nha , Tao nhắn Phương rồi , mày nhắn Đan Thanh nha ! Trưa gặp , tao sẽ đến rước ! ''

Tôi tức tốc gọi điện lại cho nó nhưng lại nghe câu thông báo ức chế ! Vào lớp , Đan Thanh chào mừng tôi bằng vô số câu hỏi . Nó hỏi tới tấp , dồn dập đến nỗi Tú Minh phải bỏ đi nhường chỗ cho nó ! Ra cửa , hắn lại điêu đứng bởi sự kích động của đám con gái ....

Bên đây , tôi đang từ tốn trả lời những câu hỏi của Thanh thì bên kia , Tú Minh đang dùng thái độ nhã nhặn đến xa cách để từ chối lời mời đi chơi của tụi con gái

'' Như bạn biết đó , sau giờ học mình rất bận , mình không đi được đâu ...''

'' Tao nói rồi , ba tao phản ứng dữ dội lắm , đụng tới nỗi đau của ổng mà ...''

'' Không được , xin thứ lỗi .....''

'' Được hết , ba tao hứa sẽ làm hết sức để xử vụ này nhanh - gọn lẹ ''...........

Tôi nôn nao trong dạ hết sức . Chuông vừa reo tan học , tôi đã kích động nắm tay con Thanh bay ra cổng một cách nhanh nhất có thể .....Nơi đó , tôi biết , có hai nhỏ bạn đang đợi chúng tôi ...

Chẳng thấy nhỏ đâu , trước cổng lại có đám đông người những người đang tụ tập . Tôi và Thanh che lấn vất vả để vào xem ...

Phong kìa , Phương đó , nhưng ả ta là ai ...........???

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.