Tướng Công Ăn Mày

Chương 13: Chương 13: CHƯƠNG 13




Tiếng kêu cứu bị gió lớn lấn át, dù vậy Lạc Nguyên Dật đứng trên tuyệt phong bằng vào nhĩ lực tốt vô cùng vẫn nghe được rõ ràng rành mạch.

“Tú Tâm, có người kêu cứu.” Lạc Nguyên Dật ngừng hôn thê tử, cẩn thận tìm kiếm nơi phát ra tiếng kêu.

“Sao? Kêu cứu?” Nàng tuyệt nhiên không nghe thấy gì.

“Ở bên cạnh, chúng ta đi xem sao.” Lạc Nguyên Dật bỏ chút thời gian hướng nàng giải thích bởi vì y nhiều năm luyện công khiến cho nhĩ lực tăng cường, khả năng nghe tốt hơn người bình thường, sau đó đem thê tử ôm ngang người rồi cùng nàng phi xuống vách núi.

Thân thủ gọn gàng lên xuống liên tục, men theo tiếng kêu tới rừng hoa đào ở phía sau vách núi, lúc này Trì Tú Tâm cũng bắt đầu nghe thấy thanh âm.

“Thực sự có người hô cứu mạng!” Trì Tú Tâm có phần kích động ôm chặt lấy trượng phu, hết nhìn đông lại nhìn tây khắp nơi, muốn xem xem rốt cuộc là ai đang kêu cứu.

“Ở bên kia.” Lạc Nguyên Dật ôm thê tử đứng trên mỏm đá nhô ra từ vách núi, chỉ tay về phía đối diện.

“A là lão bá kia!” Trì Tú Tâm kinh ngạc kêu lên: “Làm sao bây giờ? Chàng có thể mang ông ấy xuống không?”

“Ta mang nàng xuống trước rồi trở lại cứu ông ấy.”

Lạc Nguyên Dật chăm chú nhìn tình hình lão nhân trước mắt, chỉ thấy ông ta bị mắc ngang trên một gốc cây đâm ra từ vách núi, sơ sẩy một chút sẽ rơi xuống bỏ mạng.

Hơn nữa cây kia thoạt nhìn không rắn chắc, miễn cưỡng chống đỡ lão nhân còn có thể, nếu có người muốn đi lên cứu ông ta, nhánh cây có khả năng chống đỡ không được sức nặng hai người mà gãy rớt.

Chưa kể trên đùi lão nhân tựa hồ có thương tích, muốn tự mình đi xuống cũng khó lắm.

“Được được được, vậy chàng mang ta xuống nhanh chút.” Cứu người như cứu hỏa, Trì Tú Tâm không ngừng thúc giục.

Lạc Nguyên Dật nhanh chóng đi xuống, để Trì Tú Tâm ở lại giữ ngựa, đến lúc quay về vách núi, y tiến thẳng đến cạnh lão nhân, một tay nắm lấy ông ta, sau đó trực tiếp mang cái người đang kêu đau không ngừng này trở lại mặt đất.

“Lão bá, ông có ổn không?”

Ở trên mặt đất, lão bá ôm chân than đau, Trì Tú Tâm vội vàng tiến lên ân cần thăm hỏi.

Lão nhân kia tựa hồ đau không nói nổi, chỉ còn nước liên tục lắc đầu.

“Nguyên Dật, chàng kéo ống quần lão bá lên một chút để ta kiểm tra xem.”

Nguyên bản Lạc Nguyên Dật muốn cứu người xong liền bỏ đi, bây giờ lại thấy Trì Tú Tâm cư nhiên còn muốn trị thương cho lão nhân, bất đắc dĩ cũng chỉ có thể cười khổ làm theo.

Trì Tú Tâm nhìn sơ qua thương thế của lão nhân, bảo Lạc Nguyên Dật lưu lại trông ông ta, tự nàng đi hái dược thảo, dùng tảng đá nghiền ra rồi mới cấp cho lão nhân dùng.

“Hơi đau, ông nhẫn nại chút!”

Trì Tú Tâm đem lớp dược thảo đã thành bùn trát lên miệng vết thương của lão nhân, lấy khăn mặt băng bó cẳng chân ông ta lại, sau đó tiếp tục nghiền dược thảo, dự tính bôi lên những chỗ bị thương khác.

“Thương tích thế nào?” Lạc Nguyên Dật đối với dược lý không biết rõ mấy, chỉ thấy động tác của Trì Tú Tâm có vẻ thuần thục, vì vậy lẳng lặng đứng nhìn một bên.

“Không nghiêm trọng, không ảnh hưởng tính mạng, nhưng sẽ rất đau.” Trì Tú Tâm vừa nghiền dược thảo vừa trấn an lão nhân, “Lão bá, ông yên tâm đi! Dùng dược này qua vài ngày miệng vết thương sẽ khỏi.”

Lão nhân đã đau đến không còn tâm tư chú ý chuyện quanh mình, ông ta nhăn mặt liên tiếp gật đầu, xem như cảm tạ Trì Tú Tâm cùng Lạc Nguyên Dật trợ giúp.

“Không nghĩ tới nàng cư nhiên lại biết dược học.” Mắt thấy thương thế lão nhân không còn trở ngại, Lạc Nguyên Dật tức thì buông lỏng, liền quay sang nói chuyện phiếm cùng thê tử.

“Ta không phải đã nói với chàng sao? Lạc Thành có tam tuyệt...”

“Ta biết, dệt thêu, linh dược, cô nương.” Lạc Nguyên Dật gật đầu đáp: “Ta chỉ không biết chuyện này với chuyện nàng biết dược học có quan hệ gì.”

“Đương nhiên quan hệ, bởi vì dược học phát triển, cho nên ta hồi nhỏ cũng có học y.” Khuôn mặt Trì Tú Tâm lộ ra vẻ đắc ý.

“Nàng? Học y? Thật đúng là không nhìn ra.” Phải biết tri thức dược thảo, dược học đều rất rườm rà tiểu tiết, vị thê tử cẩu thả này làm sao có thể học nổi?

“Ta cũng không hoàn toàn nghiêm túc theo đuổi con đường này giống như các học đồ học y khác.” Trì Tú Tâm đương nhiên biết Lạc Nguyên Dật đang ám chỉ cái gì, nàng cũng không tức giận, chỉ đem lý do học y nói ra, “Lúc mẫu thân ta qua đời, ta mới bắt đầu nghiên cứu y thuật chỉ với mục đích cứu người sống lại.”

“Người đã chết không thể sống lại…” Lạc Nguyên Dật biết mẹ nàng đã chết, chỉ là không nghĩ tới còn có đoạn nhạc đệm này.

“Ta năm đó còn nhỏ dại, căn bản không biết đạo lý đó, hơn nữa cha cũng không ngăn cản ta.” Nhún nhún vai, Trì Tú Tâm cười khổ nói: “Cha đại khái cảm thấy ta có thứ để chuyên tâm vào làm, không dùng cả ngày để tưởng niệm mẫu thân cũng là chuyện tốt, hơn nữa lúc học y sẽ an phận một chút, không chạy đi lung tung, không cần lúc nào cũng phải trông coi ta.”

“Nhưng ta thấy nàng hiện tại không có nghiên cứu dược học hay y thuật.” Thành thân với nàng hơn một năm, y cơ hồ không biết đến mặt này của nàng.

“Bởi vì sau này lớn lên, biết đạo lý người chết không thể sống lại, cho nên không học nữa.” Trì Tú Tâm vừa nói vừa đem số dược đã nghiền xong quét lên một phiến lá cây để dự phòng, sau đó tiếp tục nghiền nát số dược thảo khác.

“Nàng bây giờ còn khó chịu không?” Lạc Nguyên Dật nhẹ giọng hỏi.

“Không, đều đã là chuyện cũ lâu năm.” Trì Tú Tâm lắc đầu, lại nói: “Ta rất thương mẹ, nhưng người đã qua đời, ta còn có thể làm gì? Thay vì khổ sở, không bằng cùng cha và chàng vui vẻ sống tiếp, bởi vì hai người cũng rất yêu thương ta!”

“Vậy sao?” Nghe nàng trả lời, Lạc Nguyên Dật cũng đoán được, vị thê tử này của mình cá tính cẩu thả, đối với những chuyện thương tâm sẽ không nhu nhược đến mức chết đi sống lại, nên nàng hẳn đã sớm buông xuống.

“Bất quá, tuy rằng đánh bậy đánh bạ, nhưng y thuật của ta cũng học được kha khá! Mỗi khi cha ta bị nhiễm chút bệnh vặt, ta đều tự mình kê thuốc cho cha, cha còn nói nuôi ta thực tiết kiệm tiền, không cần tìm tới đám lang băm vô dụng.”

Thấy Trì Tú Tâm đắc ý ra mặt, Lạc Nguyên Dật không nhịn được muốn cười.

“Chẳng trách nàng luôn luôn tự tin, hẳn nàng cũng cảm thấy mình hoàn toàn phù hợp với Lạc Thành tam tuyệt?”

“Chẳng lẽ không đúng? Muốn dệt thêu, ta sẽ thêu, khả năng của ta trong số tỷ muội cũng thuộc hàng trung bình khá; muốn linh dược, ta có y thuật, mấy bệnh vặt vãnh cam đoan thuốc đến bệnh trừ; muốn cô nương… Không phải khoe khoang, nhưng lúc ta mười ba tuổi đã có bà mối tới cửa muốn cầu hôn.” Trì Tú Tâm vừa nói vừa chăm chú nhìn trượng phu, “Vậy nên một mình ta đại biểu cho tam tuyệt, đổi lại là chàng, chàng sẽ không đắc ý sao? Trừ phi chàng cảm thấy ta không gánh vác nổi chiêu bài tam tuyệt này.”

“Sao lại không chứ?” Lạc Nguyên Dật lắc đầu, cười nói: “Không phải ta xem nhẹ nương tử, ta chỉ là không nghĩ tới, nàng cư nhiên cũng biết y thuật, ta cho rằng các cô nương bình thường chỉ học nữ công.”

“Chàng nói nữ công sao…” Trì Tú Tâm nói, ngữ điệu có chút bất đắc dĩ, “Cái đó các tỷ muội ai ai cũng biết, làm sao chỉ có ta lại không biết được?”

Trong một chốc, Lạc Nguyên Dật không nhịn được cười to.

Y nguyên bản còn bội phục nương tử, cư nhiên mang trên mình đặc sắc của Lạc Thành tam tuyệt, không nghĩ tới nàng chỉ vì cá tính không muốn thua ai mới có thể đi học thêu thùa may vá.

“Chàng cười cái gì?” Trút dược vào lá cây, Trì Tú Tâm một bên bôi thuốc cho lão nhân, một bên hung hăng liếc mắt nhìn trượng phu.

“Không, ta chỉ cảm thấy nàng cho dù không học nữ công, với y thuật này, cũng đã không thua đám chị em tốt đó, bởi vì nữ tử biết y thuật so với nữ tử sành sỏi nữ công càng thêm hiếm có!” Nói tới nói lui vẫn là y cảm thấy kinh ngạc với mặt này của thê tử.

Dù sao nàng không phải chỉ biết lý thuyết khô cứng, mà là có thể thực tế vận dụng.

Y biết Trì gia không đến mức tiết kiệm mấy lượng bạc đi khám bệnh, nhưng nếu y thuật Trì Tú Tâm quả thật có thành tựu, cũng khó trách Trì lão gia đối với nàng có thừa kiêu ngạo, thậm chí có bệnh cũng lười đi tìm đại phu.

Như vậy càng thêm chứng tỏ, y thuật của nàng không hề gói gọn trong sách vở, mà thật sự có thể dùng tới, đây mới là chỗ khiến người ta bội phục nhất.

“Ừm… Câu này còn nghe giống tiếng người, coi như chàng đang khen ta cái gì cũng biết cũng giỏi đi.” Trì Tú Tâm vừa lòng gật đầu, sau đó liền dè dặt cẩn trọng đem lớp dược bùn đã được nghiền tốt bôi lên vết thương trên đùi lão nhân.

Trông nàng hoàn toàn không để ý hai tay cùng làn váy bởi vì hái dược thảo mà bị bùn đất và cây cỏ làm bẩn, trị liệu cho một lão nhân không có quan hệ gì với mình, còn tự mình nghiền thuốc, băng bó không giống một thiên kim tiểu thư được nuông chiều từ bé chút nào, khiến Lạc Nguyên Dật không khỏi lộ ra ý cười nhàn nhạt.

Y lại thích thêm một mặt này của nàng.

Sống chung với nàng, y mới biết thế nào là nhẹ nhàng, thoải mái, còn có săn sóc nhu tình, cùng với những ngày vui tươi hạnh phúc.

Lúc trước bởi vì lời nói dễ nghe và ý tốt của Trì gia mà thành thân với nàng, cảm thấy cưới cô nương này cũng không tệ. Lâu ngày chung sống cũng sinh tình, y cảm thấy mình không muốn mất đi một người vợ có thể cùng y sớm tối hòa hợp, cho nên y mới mang nàng tới tận đây, nói cho nàng biết một phần bí mật mình che giấu.

Nếu có thể, y thực hy vọng có một ngày vị thê tử thấu hiểu Lạc Thành tam tuyệt này sẽ thay y chữa lành vết sẹo cứng rắn khắc sâu trong lòng mình...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.