Tướng Công Ăn Mày

Chương 8: Chương 8: CHƯƠNG 8




Vạn sự hết thảy đều thuận lợi.

Hôn lễ lần này của Trì gia chẳng những không làm xấu mặt gia đình, hơn nữa theo thời gian ngày càng có nhiều người hâm mộ Trì Tú Tâm.

Bởi “gã ăn mày” không chỉ có tướng mạo anh tuấn, ngay cả chuyện chăn gối cũng nhiệt tình như lửa, thế nên mỗi khi Trì Tú Tâm để lộ ra một ít tình hình khuê phòng, các chị em tốt của nàng nghe tới lại được dịp háo hức cùng đố kỵ không thôi.

Lạc Nguyên Dật không phải loại người trừ bỏ có diện mạo ra thì không làm được việc.

Y viết chữ rất đẹp, còn có thể ngâm thơ đối câu.

Mỗi khi đến thời điểm hội hè, Trì gia tổng hội đều mong chờ cô gia viết đôi ba câu thơ, dịp mừng năm mới thì viết câu đối xuân dán ở đại môn, để cho người người thưởng thức nét chữ đẹp đẽ lại mạnh mẽ có lực của y.

Một nam nhân vừa anh tuấn vừa có tài học đã đáng được coi trọng, đằng này Lạc Nguyên Dật như muốn nam nhân trên đời đều thống hận tới chết, y cư nhiên còn thấu hiểu đạo kinh thương.

Tuy rằng y quyết ý đời này không muốn công thành danh toại, chỉ muốn sống an phận tới già, song cứ hễ nhạc phụ nhờ vả, y lại giúp Trì lão gia thu vào không biết bao nhiêu là tiền của.

Hơn một năm nay, Trì gia không chỉ đem gia nghiệp mở rộng đến phương diện chế rượu, mà còn khai trương thêm hai cửa hàng mới, làm cho Trì lão gia mỗi khi xuất môn đều tỏa ra phong quang vô hạn.

Bởi vậy, dân chúng Lạc Thành không còn nghĩ Lạc Nguyên Dật chỉ là một tên ăn mày không tiền đồ bình thường nữa, thậm chí có tin đồn y là một tú tài mạt vận, nói không chừng vì lên kinh ứng thí, chẳng may bị thổ phỉ cướp hết tiền, không còn cách nào để quay về quê nhà, cho nên mới lưu lạc đến nông nỗi này.

Ngoài ra còn có người đoán y kỳ thực là một công tử con nhà phú thương, đáng tiếc tao ngộ Chúc Dung, người nhà cùng tài sản đều tiêu tán trong trận hỏa hoạn, nên về sau chỉ có thể hành khất mà sống.

Nói chung đủ dạng suy đoán, nhưng tuyệt không có người cảm thấy hôn sự của Trì Tú Tâm đáng chê cười. Nguyên bản coi nhẹ Lạc Nguyên Dật, chờ xem Trì gia mất mặt, ngờ đâu đến cùng ai nấy đều đồng tình hoặc tán thưởng người con rể này, cho rằng y nhất định xuất thân phú thiếu hoặc công tử thế gia.

Đối với cái nhìn của người ngoài, Lạc Nguyên Dật cơ bản không quan tâm.

Y cũng không hy vọng chính mình trở thành chủ đề trọng yếu trong những buổi trà dư tửu hậu, song miệng lưỡi người đời y không quản được, chỉ có thể tận lực điệu thấp, hơn phân nửa thời gian đều nhốt mình trong nhà, tính toán số lần ra cửa mà nói, có thể so sánh cùng với tiểu thư khuê các.

Dù sao Trì gia đại trạch tương đối lớn, sân nhà rộng mở, còn có giả sơn suối nhỏ cùng đình hòng mát bên hồ nước tạo cảnh, sẽ không khiến người ta buồn chán, muốn có thứ gì chỉ cần phân phó hạ nhân là được. Bởi vậy, cho dù ở lỳ trong nhà không ra cửa, y vẫn cảm thấy vô cùng thoải mái.

Bất quá, trong thời điểm nhất định phải đi, lại không muốn chạm mặt nhiều người…

“Ồ, đây là cái gì?”

Trời còn chưa sáng, Lạc Nguyên Dật đã kéo Trì Tú Tâm còn đang ngái ngủ đi tới chuồng ngựa.

Trì Tú Tâm dụi dụi mắt, nàng không có thói quen dậy sớm, tuy rằng nàng biết mỗi ngày lúc trời chưa sáng Lạc Nguyên Dật sẽ rời giường, nhưng đại đa số thời điểm nàng đều tiếp tục ngủ, vì vậy sáng hôm nay đột nhiên bị đánh thức, nhất thời nàng có điểm mơ màng, chưa thể thích ứng.

Nhìn khu chuồng ngựa rộng lớn của nhà mình, Trì Tú Tâm hắt hơi một cái, cảm thấy mọi thứ vẫn y như cũ nhưng cũng không hề như cũ.

“Đây là có chuyện gì...”

Nguyên bản nơi này chỉ dành để nuôi hai thớt ngựa kéo xe, đại đa số thời điểm đều bỏ trống không, nàng cũng không thường ghé lại đây, thế nhưng hiện tại...

Nơi này khác quá xa so với trí nhớ của nàng.

Chẳng những toàn bộ địa phương đều dọn dẹp sạch sẽ, hơn nữa cỏ nuôi súc vật cũng đã được thay mới.

Có cần thiết vì hai thớt ngựa kéo xe mà làm vậy không?

Trì Tú Tâm cẩn thận nhìn lại, mới phát hiện bên cạnh có một con ngựa khác.

Con ngựa này nàng chưa từng thấy, toàn thân nó một màu đen nhánh, chỉ riêng nhúm lông ở ngay giữa trán là có màu trắng.

Xem ra, phu quân nàng mỗi ngày đều lựa lúc trời chưa sáng ra ngoài, tám phần là lo chuẩn bị chuồng cho con ngựa này.

“Nguyên Dật, nó...”

“Là con ngựa ta mới nuôi! Tú Tâm, đừng nói ngay cả con ngựa mà nàng cũng không biết.”

“Ta đương nhiên biết đây là con ngựa, chỉ là…”

“Chỉ là gì?”

“Lúc trước chàng bảo muốn nuôi con gì đó, ta cứ tưởng là con chó con mèo, còn muốn ta cùng chơi với nó, không nghĩ tới là chàng sẽ nuôi ngựa.” Trì Tú Tâm ngẫm lại một hồi, cảm thấy dở khóc dở cười.

Nàng quá coi thường trượng phu nhà mình.

Sở thích của nam nhân quả nhiên không giống với nữ nhân.

“Thì ra là chuyện đó.” Lạc Nguyên Dật không nhịn được mỉm cười. “Chuyện đó ta sớm đã quên, dù sao ta chỉ thuận miệng nói thôi.” Xem ra vị thê tử này luôn luôn nhớ kỹ lời y nói.

“Cứ cho là chàng không phải nuôi nó để chơi, vậy chứ nuôi để làm gì?”

“Đương nhiên là có mục đích riêng.” Lạc Nguyên Dật kéo tay Trì Tú Tâm, nhẹ nhàng xoa lòng bàn tay nàng, cười nói: “Từ ngày nàng gả cho ta tới nay đã hơn một năm, trong khoảng thời gian này nàng luôn ở nhà bầu bạn cùng ta không phải sao?”

“A… Không phải bởi vì chuyện này mà chàng muốn đền ta con ngựa đấy chứ?” Nàng thực sự không thích nuôi ngựa.

“Đương nhiên không phải. Ta nghĩ nàng hẳn là buồn chán lắm, cho nên muốn mang nàng đi đâu đó quanh đây một chút.” Lạc Nguyên Dật thực không hiểu nổi sức tưởng tượng của nàng.

Trước khi thành thân, y cảm thấy vị thê tử này tính tình hoạt bát, hơn nữa lại hướng ngoại, về sau ở với nhau rồi, y ngẫu nhiên nghe nàng đề cập đến hội chùa hoặc hội đèn lồng, thậm chí là xuất môn dạo phố, chỉ là lúc ấy y không có hứng thú.

Dựa theo lời đám hạ nhân, nàng rất thích đi đây đi đó, phát hiện chỗ nào có trò vui liền đến xem ngay, không bao giờ ở quá lâu một nơi.

Hơn một năm kể từ ngày hai người thành thân, nàng không vì nghe thấy những hoạt động bên ngoài mà sốt sắng chạy đi.

Lạc Nguyên Dật biết, nàng hơn phân nửa là vì y.

Mỗi lần nàng nhắc tới muốn ra ngoài, y luôn lắc đầu, sau đó vài lần vẫn không được, nàng dứt khoát không thèm hỏi nữa.

Kỳ thực y cũng không nghĩ sau khi thành thân người vợ bắt buộc phải ở trong nhà. Nhưng Trì Tú Tâm hiểu đạo lý cầm được bỏ được, cư nhiên có thể ngoan ngoãn ở lại trong nhà, bồi y hơn một năm, ngay cả Trì lão gia đối với chuyển biến này của nàng cũng cảm thấy kinh ngạc.

Y hiểu được nàng là muốn bồi mình, bất quá...

Cái tính hiếu động đó đâu dễ áp chế được. Y vẫn thường trông thấy Trì Tú Tâm nhìn ra ngoài cửa sổ, tầm mắt như muốn vượt qua khỏi bức tường.

Nàng vẫn yêu thích thế giới bên ngoài, hẳn là muốn cùng y đi xem chút cảnh quang tươi mới náo nhiệt.

Chính là như thế, y mới cố tìm một phương pháp, ít nhiều bù đắp cho người vợ luôn suy nghĩ vì mình này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.