Tướng Công Mười Bốn Tuổi

Chương 37: Chương 37: Chết non và ngốc nghếch




Xe ngựa chậm rãi đi về phía hoàng cung, tiếng cười từ trong long liễn truyền ra hầu hết đều là của Hoàng thượng, chỉ có một ít của Liệt Minh Dã. Xem ra quân thần hai người bọn họ nói chuyện với nhau thật sự rất hòa hợp.

Tiếng hít thở đều đặn lượn lờ xung quanh, Trang phi đã ngủ, mồ hôi lạnh trên người tôi cũng không còn tuôn như mưa nữa. Hàng ngũ dài dằng dặc chỉ nghe thấy tiếng cười của Hoàng thượng và Liệt Minh Dã, còn lại là tiếng xe ngựa lộc cộc.

Bên trong liễn rất ấm áp, nhưng tôi lại có chút bối rối, khép hai mắt lại. Lúc tôi đang nửa tỉnh nửa mê thì cảm thấy một “Vật thể” lạnh lẽo bắt được tay tôi, giật mình, tôi cuống quít mở mắt, gương mặt trắng xanh đổ đầy mồ hôi của Trang phi đập vào mắt! “Nương nương!” Tôi giật mình, cầm lấy tay của cô ấy xoa xoa.

“Bụng….Bụng của bổn cung…. Ưm…. A….” Trang phi nói không ra lời, tay trái đặt trên phần bụng hơi nhô cao.

Thấy thế, trong đầu tôi xẹt qua một ý nghĩ, sau đó dùng sức nắm chặt tay của cô ấy, tình trạng bây giờ của cô ấy rõ ràng không ổn! Tôi vội vén rèm xe lên la lớn về phía long liễn vàng sáng lấp lánh phía trước, “Hoàng thượng…. nương nương động thai khí! Sợ là sinh non ….”

Vừa lời dứt, những tiếng cười bên trong long liễn ngừng lại, đội ngũ cũng dừng lại! Vén rèm xe lên, Hoàng thượng kinh ngạc nhảy xuống, dùng tốc độ nhanh nhất chui vào phượng liễn, thô lỗ đẩy tôi ra, ôm Trang phi đang đau đến quằn quại vào trong ngực. “Ái phi!” Hoàng thượng kinh sợ kêu, trong giọng nói của anh ta chứa đầy sự hoảng hốt.

Tôi tựa vách xe men theo đó đi ra ngoài, Hoàng thượng ở đây thì không cần tới tôi nữa rồi. Vừa mới chui ra khỏi phượng liễn, một cánh tay liền ôm lấy eo tôi, một giây sau thân thể tôi bị nhấc lên lên, rơi vào một lồng ngực cường tráng ấm áp.

Dung phi, Ngọc phi, Tô phi, Như phi, bốn người từ phía sau ngó đầu ra, trên mặt ai cũng lộ ra vẻ quan tâm và ưu sầu vì Trang phi. Trừ Dung phi đang mang nghiệt chủng, tôi vẫn không thể đoán được là ai trong ba người kia đã hạ độc, chỉ vì bọn họ giả vờ quá tốt! Có lẽ kẻ hạ độc là một người trong số ba người bọn họ, hoặc cũng có thể là ba người cùng liên thủ! Hoàng cung phức tạp lúc nào cũng có thể thay đổi như chong chóng!

Ánh mắt quét qua một lượt liền chạm phải ánh mắt như cười như không của Đức Thân Vương, tôi ngẩn ra, giật mình rồi mỉm cười lại, gật đầu coi như đáp lễ, sau đó thu hồi ánh mắt. Bên hông bị siết chặt khiến tôi có chút không thở nổi. Ngửa đầu lên đã thấy trong mắt Liệt Minh Dã hiện lên ý cảnh tôi ngoan ngoãn mà ngồi im không nên liếc trái liếc phải.

“Khởi giá, khởi giá, hồi cung nhanh lên….” Giọng nói khàn khàn của Hoàng thượng từ bên trong phượng liễn truyền ra đan xen cùng tiếng kêu rên đau đớn của Trang phi.

Nương nương sinh non không phải chuyện đùa, không ai dám chậm trễ, đoàn xe đuôi tiếp nhau khởi hành, dùng tốc độ nhanh nhất trở về hoàng cung.

Ngồi trên ngựa, khóe mắt tôi liếc nhìn về phía cửa sổ, tiếng rên đau đớn của Trang phi sắp sinh non như xát muối vào lòng. Có thể thấy rằng cô ấy đang rất hoảng sợ!

Không có mệnh lệnh của Hoàng thượng không ai dám rời khỏi, tất cả tụ tập chờ ở bên ngoài cung Minh Hỉ.

Tiếng kêu đau đớn của Trang phi làm người ta giật mình, hai tay tôi đan vào nhau toát mồ hôi thay cho cô ấy. Sinh non là chuyện không lớn cũng không nhỏ, có lẽ thai nhi sẽ được sinh ra, cũng có thể chết non, còn có khả năng nếu thai nhi sinh ra thì cũng không sống quá một tuổi rồi chết!

Hoàng thượng rốt suột không ngừng đi đi lại lại trong chính cung, bước chân nặng nề tràn đầy sự lo lắng. Tâm trạng của anh ta tôi có thể hiểu, dù sao để giữ được thai nhi trong bụng Trang phi anh ta đã rất cố gắng, cho dù là đồ ăn cũng kiểm tra cẩn thận, có thể thấy anh ta mong chờ sự ra đời của đứa con đầu tiên đến mức nào.

Tiếng kêu khàn khàn của Trang phi xuyên qua tai tôi, làm cho cả người đều không thoải mái. Cô ấy đã kêu đến khản cả tiếng nhưng đứa bé vẫn chưa được sinh ra, các cung nữ vội vàng chạy đi chạy lại, cứ một chậu máu được bưng ra, lại có một chậu nước nóng mới được bưng vào. Trong lúc đó, tôi âm thầm nhìn qua Dung phi, Ngọc phi, Tô phi, Như phi, thậm chí cả Đức Thân Vương, bốn người bọn họ không hề có điều gì khác thường, Đức Thân Vương thì “nhắm mắt dưỡng thần”, không để lộ ra điều gì bất ổn.

“Vì sao còn chưa sinh?” Hoàng thượng giận quát, kích động định xông vào, cung nữ quỳ xuống trước mặt anh ta ngăn lại.

Tiếng bước chân dồn dập mà hốt hoảng, năm vị thái y vừa lau mồ hôi vừa cấp tốc chạy tới. Lần sinh nở này huy động rất nhiều người, Hoàng thượng yêu sủng Trang phi bao nhiêu thì cũng sẽ vì cô ấy mà nổi lên sát khí hung tàn bấy nhiêu!

Tiếng kêu của Trang phi ban đầu còn vang nhưng bây giờ đã suy yếu chỉ có thể rên rỉ, sau cùng là im bặt không có động tĩnh! Bỗng nhiên im lặng khiến Hoàng thượng biến sắc, không để ý đến sự ngăn cản của cung nữ, đá cô ta ra, xông thẳng vào trong phòng.

Yên tĩnh….

Ước chừng ba phút, một tiếng gào đau đớn đột nhiên truyền ra, “Không….” Tiếng kêu này làm kinh ngạc mọi người, kinh ngạc cả đất trời, càng làm kinh ngạc cả quỷ thần!

Khuôn mặt năm thái y đều trắng xanh, ngay sau đó như ong vỡ tổ chạy vào trong, sợ long thể của Hoàng thượng bất an!

Tim của tôi chưa bao giờ đập nhanh như bây giờ, mỗi lần nó đập lại như muốn nhảy ra khỏi ngực tôi, tôi nhìn chằm chằm vào bên trong, không biết tình huống bên trong như thế nào rồi!

Yên tĩnh…. Yên tĩnh…. Yên tĩnh….

Một lúc lâu, bà đỡ, cung nữ đều lui ra khỏi phòng, một quan viên ngăn một cung nữ lại dùng giọng thật nhỏ hỏi tình huống bên trong.

Sắc mặt cung nữ trắng bệch, hai tay bưng chậu máu run rẩy không ngừng, trong đôi mắt chứa đầy sự hoảng hốt, vẻ “Hoảng sợ” thể hiện rõ trên mặt! “Chết…. Chết…. Thai….” Đôi môi cô ấy run rẩy mấp máy khó khăn lắm mới nói ra được một từ.

Vừa dứt lời chúng quan viên hít một hơi khí lạnh, không dám gây ra tiếng động, chỉ có thể kìm chế.

Máu cả người tôi dường như ngừng chảy, thân thể lạnh lẽo! Hoàng thượng hao tốn biết bao nhiêu công sức để bảo vệ thai nhi trong bụng Trang phi, vậy mà vẫn chết non không thể giữ được! Trên đời này phương pháp hại người có đủ loại, chỉ cần người có ác tâm, thì cho dù có cẩn thận bao nhiêu cũng uổng công mà thôi! Tôi nhắm chặt hai mắt, bào thai trong bụng Trang phi đã mất, như vậy kế tiếp có phải đến lượt tôi hay không?

Một bàn tay ấm áp cầm lấy bàn tay lạnh lão của tôi, sự kiên định và ấm áp không ngừng động viên tôi. Tôi mở mắt nhìn về phía người bên cạnh, hai hàng lông mày của Liệt Minh Dã đang cau lại nhìn tôi. Tôi mở miệng muốn nói, nhưng lại không phát ra được âm thanh nào.

Lương Đức Dung cầm theo cây phất trần từ bên trong đi ra, khom người, giọng nói the thé hơi có vẻ trầm thấp, “Hoàng thượng có chỉ, xin các vị đại nhân về trước.”

“Lương công công….” Một vị quan viên muốn hỏi, Lương Đức Dung liền cắt ngang, “Đại nhân mời về cho, nô tài không biết gì hết.”

Liệt Minh Dã dẫn đầu tuân theo khẩu dụ rời khỏi cung Minh Hỉ, cất bước đi ra khỏi hoàng cung, xoay người lên ngựa.

Tiếng hô thê lương đau đớn của Hoàng thượng, gương mặt cung nữ trắng bệch cùng với hai chữ “Thai chết” vang vọng bên tai tôi, trong đầu tôi hỗn loạn, không ngừng giãy dụa, trong lòng như có sóng to gió lớn ùa vào, dù có tựa vào trong ngực Liệt Minh Dã cũng không thể nào bình ổn lại được!

Cậu ta ôm chặt eo tôi, làm cho tôi áp sát vào người cậu ta, mặc dù như thế trong lòng tôi vẫn hỗn loạn như trước!

Gió lạnh từ cổ áo lùa vào trong người, lạnh đến mức làm tôi rùng mình một cái, nhưng trận gió này cũng đã khiến tôi bình tĩnh lại! Tôi thầm mắng mình vô dụng, mới vậy mà đã tinh thần rối loạn chân tay luống cuống, thật không nên!

Cảm thấy tôi lạnh, Liệt Minh Dã buông bàn tay đang ôm eo tôi ra, đem áo choàng rộng bao cả hai chúng tôi lại. Hành động lần này của cậu ta làm trái tim tôi ấm áp, nếu tôi thật sự gặp phải nguy hiểm, cậu ta sẽ bảo vệ chứ?

Trở lại Liệt phủ, tôi giúp Liệt Minh Dã cởi trường bào ra, rửa mặt sơ qua rồi chuẩn bị ăn tối.

Mục Liễu Nhứ ôm Tiểu Thương Sí đến làm tôi quên mất còn đang xới cơm cho Liệt Minh Dã, bỏ bát cơm xuống tiến về phía cô ấy. Vừa mới đi được hai bước đã bị tóm lại, nghe thấy cậu ta lạnh lùng quát, “Còn chưa tới ngày, không cho phép đụng vào thằng bé!”

Giọng nói vô tình của cậu ta làm tôi chán nản, ngồi xuống ghế tiếp tục xới cơm cho cậu ta.

Thấy tôi cau mày ủ rũ, Mục Liễu Nhứ vui vẻ, giống như tranh giành thắng thua với tôi mà hôn lên trán Tiểu Thương Sĩ một cái, hôn xong còn cười xấu xa nhìn tôi.

Thấy thế, tôi cực kỳ hâm mộ, nhìn chằm chằm Tiểu Thương Sí không rời mắt.

“Tại sao lại ôm Thương Sí đến đây?” Liệt Minh Dã không vui, xị mặt lạnh nhạt nói, tay cầm đũa hơi siết lại.

“Bình thường giờ này nó đã ngủ rồi, không biết tại sao hôm nay lại tỉnh táo như thế này. Tỷ dỗ nó ngủ mãi vẫn không được liền ôm tới đây.” Mục Liễu Nhứ ôm Tiểu Thương Sí đứng ở trước bàn nhìn một chút, cuối cùng ngồi ở bên cạnh Liệt Minh Dã, đối diện với chỗ ngồi của tôi.

Cô ấy vừa ngồi xuống tôi lập tức bĩu môi, Tiểu Thương Sí ở đối diện, làm sao mà tôi chạm vào nó được chứ? Cho dù muốn lén lút cũng không được.

“Nha! Nha!” Tiểu Thương Sí nhiệt tình quơ quơ nắm đấm nhỏ với tôi, nhưng bây giờ tôi cũng chỉ có thể nhịn mà ngắm, vẻ mặt chán chường.

“Dùng bữa.” Liệt Minh Dã lạnh mặt, lạnh lẽo ra lệnh.

Không được tôi ôm, Tiểu Thương Sí liền chuyển mục tiêu về phía Liệt Minh Dã, nhìn cậu ta kêu “Y y nha nha”.

“Minh Dã, ôm nó một cái đi, đã lâu rồi đệ không bế nó.” Mục Liễu Nhứ để đũa xuống đặt Tiểu Thương Sí vào trong lòng cậu ta, Tiểu Thương Sí vui mừng lập tức kéo vạt áo của cậu ta, mà sắc mặt của đương sự thì lại lập tức xanh mét.

Thấy thế, tôi ngừng ăn, nhìn chằm chằm hai người một lớn một nhỏ cực kỳ giống nhau kia.

“Nha! Nha!” Bàn tay mũm mĩm của Tiểu Thương Sí cố bám víu, níu lấy vạt áo trước ngực cậu ta, sau đó nhanh như chớp buông tay, nắm lấy sợi tóc xõa xuống trước ngực cậu ta, dùng sức kéo kéo, vui sướng kêu, “Ha ha!”

Tóc bị kéo làm cho da đầu đau điếng, gương mặt Liệt Minh Dã vốn dĩ đã xanh mét giờ lại càng thêm khó coi, chân mày nhíu lại.

Tôi phụt cười phun hết cả cơm trong miệng ra, thật may là kịp nghiêng người nên chỉ phun xuống đất, nếu không cả bàn ăn kia cũng sẽ đi tong luôn. “Khụ khụ khụ khụ…. Khụ khụ khụ khụ…. Ha ha ha ha…. Khụ khụ khụ khụ….” Tôi vừa cười lại vừa ho, cười đến chảy cả nước mắt. Mục Liễu Nhứ đâu phải muốn Liệt Minh Dã và Tiểu Thương Sí thân cận, rõ ràng là mượn sự nghịch ngợm của Tiểu Thương Sí để chỉnh tên nhóc thối tha này thôi….

Đôi đũa bị đập ‘bộp’ lên trên bàn, cơ mặt Liệt Minh Dã co rúm lại, cầm lấy cổ áo Tiểu Thương Sí kéo thằng bé ra xa mình. Thân thể tuy rời đi, nhưng tay của Tiểu Thương Sí vẫn không chịu buông tóc cậu ta ra, cứ kéo kéo làm cho sắc mặt cậu ta đen sì.

“Ha ha ha ha…. ha ha ha ha….” Tôi và Mục Liễu Nhứ ôm bụng cười lăn lộn, Tiểu Thương Sí cũng khá đấy chứ, nên cho tên tiểu quỷ tự đại này một bài học!

“Tiểu tử thối, buông tóc ta ra!” Liệt Minh Dã nổi giận, ném chiếc đũa đi nắm lấy tay Tiểu Thương Sí. Tiểu Thương Sí không thuận theo, không những không buông mà còn càng kéo mạnh hơn, vừa kéo vừa cười ha ha.

“Ha ha ha ha…. ha ha ha ha….” Tôi cười đến nỗi gục xuống bàn không đứng dậy nổi, lần đầu thấy Liệt Minh Dã lúng túng không biết phải làm như thế nào như vậy. Con trai là của cậu ta, cậu ta không thể ngược đãi con trai của mình được, chỉ có thể thúc giục thằng bé buông tay mà thôi. Từ vẻ mặt của cậu ta cũng biết, Tiểu Thương Sí còn nhỏ làm sao biết khống chế sức tay đang túm tóc của Liệt Minh Dã chứ, chỉ thấy vui mà nghịch.

“Mục tỷ tỷ, lần sau không cho phép tỷ ôm nó ra đây nữa! Không cho phép để nó tới gần đệ nữa!” Liệt Minh Dã cực kỳ tức giận vỗ lên tay của Tiểu Thương Sí, ném thằng bé về cho Mục Liễu Nhứ giống như đang tránh rắn rết vậy.

“Phụt…. ha ha ha ha….” Tình cảnh này làm hai chúng tôi cười thêm một trận nữa, nhìn bộ dạng căm tức mà lúng túng của Liệt Minh Dã quả thực rất buồn cười!

“Không được cười, dùng bữa!” Cậu ta tức giận vỗ bàn, bát đĩa trên bàn chấn động kêu loảng xoảng. Quát xong cậu ta tức giận cầm đũa và cơm vào miệng, giống như đang trút giận vậy.

“Nha! Nha! A!” Tiểu Thương Sí vươn tay lên kéo tay cậu ta, vẫn không quên sự thích thú khi kéo tóc phụ thân mình.

“Bảo bối ngoan, muốn bắt nạt phụ thân thì phải mau chóng lớn lên học tập bản lĩnh, đến lúc đó con tha hồ mà kéo tóc phụ thân….” Tôi cười gian, vui vẻ dạy dỗ những điều xấu xa cho Tiểu Thương Sí.

Vừa dứt lời Liệt Minh Dã đột nhiên ngừng đũa, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn tôi rồi sau đó lại nhìn Tiểu Thương Sí, Mục Liễu Nhứ cũng nhìn thằng bé.

Tiểu Thương Sí không ồn ào, không lộn xộn, nghiêng đầu nhìn tôi, rồi lại nhìn Liệt Minh Dã, nhìn Mục Liễu Nhứ một chút, một lúc sau nhếch miệng cười to, lộ ra phần lợi hồng hồng mềm mại đáng yêu, cũng lớn tiếng kêu, “A!”

Thằng bé như hiểu lời tôi giơ hai tay tán thành, mà Liệt Minh Dã lại chậm chạp quay đầu hung hăng trừng mắt với tôi, ánh mắt kia giống như đang lên án mạnh mẽ.

Tôi giả vờ không nhìn thấy ánh mắt của cậu ta, gắp một miếng gan bỏ vào trong miệng nhai, vừa nhai vừa cười híp mắt lẩm nhẩm, “Ừ, tay nghề của đầu bếp lại tăng thêm một bậc rồi, thật ngon.”

“Trời ạ, hai người thật là!” Mục Liễu Nhứ ngạc nhiên kêu lên, vẻ mặt bất ngờ, sau đó cô ấy cứ cười không nói gì.

Mặc cho hai người họ một kẻ trừng mắt, một kẻ thì cười, tôi cứ ăn đồ ăn của tôi, không thèm để ý.

Dùng xong bữa tối, Mục Liễu Nhứ ôm Tiểu Thương Sí đang ngủ trở về Cúc Uyển, còn tôi ở lại hầu hạ Liệt Minh Dã tắm rửa.

Vì bữa tối tôi “Bao che con hành hung” nên giờ cậu ta cứ lạnh mặt hờ hững với tôi, làm tôi không khỏi buồn cười, cậu ta thật trẻ con. Khi con trai trưởng thành thì cậu ta cũng sẽ trưởng thành hơn, con trai dù có bản lĩnh cũng vượt qua được cậu ta sao? Thằng nhóc ngốc nghếch, chỉ biết giận dỗi với tôi thôi, thật đúng là không có tiền đồ mà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.