Tương Du Nữ Quan

Chương 38: Chương 38: Chương 37




Chuyển ngữ: Mic

Triệu Toàn là một kẻ vô cùng mâu thuẫn, bề ngoài trông rất chi cao to uy mãnh, tuấn tú lịch sự, thế nhưng bản tính kỳ thực lại rất dông dài lải nhải.

Hành trình về kinh đúng lúc bước vào thời kỳ nắng gắt cuối thu, một lần nữa hắn lại bày ra bộ dạng của một ông lão sau này, ngày ngày càm rà càm ràm bên tai Văn Tố, khiến nàng suýt nữa nổi khùng mới thôi.

Bản thân Văn Tố cũng không thoải mái, tiết trời nóng nực cộng thêm một ông cụ ở bên cạnh cứ lải nhà lải nhải, thực sự bực bội. Lại quay đầu vừa liếc nhìn Nhiếp chính vương thì càng thêm phiền não, ngài ấy bất kỳ lúc nào cũng tề tề chỉnh chỉnh yên yên lặng lặng, trên trán một giọt mồ hôi cũng chả thấy.

May mà mấy ngày này rất nhanh đã kết thúc nhờ các trận mưa thu, có điều một tầng mưa thu một tầng lạnh, càng đến gần kinh thành, thời tiết càng giá rét.

Mỗi ngày lúc nghỉ ngơi tại dịch trạm còn đỡ, có điều lúc lên đường còn gian nan hơn, xe ngựa mặc dù chắc chắn, nhưng gió từ bốn phương tám hướng lùa vào, hơi lạnh len lỏi vào tận xương cốt, so với mùa đông cũng chả thua kém gì.

Khí hậu trước sau thay đổi bất thường, chuyến đi này Văn Tố vốn không mang được mấy bộ y phục, lại xấu hổ khi nói lạnh, nên thường xuyên bị đông cứng đến nước mũi giàn giụa, lời nói ra cũng đặc âm mũi.

Tiêu Tranh thấy vậy cũng không nhiều lời, vẫn lên đường như cũ, nhưng tìm một chiếc áo choàng của mình bọc lấy nàng chặt chẽ kín kẽ.

Văn Tố có chút ngượng ngùng, “Vương gia, không có gì đáng ngại đâu, thời điểm này năm ngoái thần còn đang trên đường đến kinh thành, cũng không được vui vẻ như bây giờ mà lên kinh đâu.”

Tiêu Tranh liếc nàng một cái, chiếc áo quấn càng chặt hơn, thản nhiên nói: “Năm ngoái bên cạnh nàng không có bổn vương, năm nay thì khác.”

Mặt Văn Tố đỏ lựng, gục đầu không nói.

Tiêu Tranh nhìn dáng vẻ này của nàng thì trong lòng có hơi buồn bã, dọc đường rất nhiều lần đều muốn mở miệng nói thẳng với nàng, nhưng đối diện với ánh mắt của nàng thì lại không biết nên biểu đạt như thế nào.

Những năm trước đây hắn đem tinh lực dồn hết vào bao nhiêu việc, duy chỉ mỗi tình cảm nam nữ là chưa từng để tâm, hiện giờ gặp được người trong lòng, lại như một thiếu niên ngây thơ.

Cũng không phải không dám nói, chỉ là hắn thấy rất rõ ràng, Văn Tố đối với thân phận của hắn hãy còn kiêng dè, hoặc có thể là do trong lòng nàng vẫn nhớ nhung cái gã mọt sách kia cũng không chừng, hiện giờ nói thẳng e là sẽ dọa nàng lùi bước thôi.

Hắn thở dài, nghĩ tới ngay cả hoàng đế cũng bị hắn bức bách không biết bao nhiêu lần, nhưng đối với nàng thì lại cẩn thận từng li từng tí.

Nghĩ tới điểm này, hắn chợt bật cười, khiến Văn Tố ở bên cạnh liếc nhìn: “Vương gia, Ngài cười gì vậy?”

“Không có gì, bổn vương chỉ đang nghĩ xem sau khi hồi kinh nên ban thưởng cho nàng thế nào mà thôi.”

“Dạ? Vương gia định thưởng hạ quan cái gì?” Văn Tố gần như lập tức sáp lại.

Thấy bộ dạng khát khao của nàng, Tiêu Tranh càng cười dữ dội, “Nàng muốn gì nào?”

“Chuyện này, vương gia, người biết mà, cái gì thì có vẻ thích hợp với hạ quan….” Nàng hì hì cười khan.

“Ừm, vậy thì ban thưởng kim ngân châu báu đi.”

“Vương gia,” Văn Tố tức thì cảm động đến rơi lệ, “Hạ quan có từng nói Ngài anh minh thần võ thông tuệ bất phàm chưa?”

*

Kinh thành đã lạnh lẽo như bước vào đông, Phó Thanh Ngọc xoa xoa tay từ tiền viện về chỗ ở của mình, đúng lúc gặp Bình Dương vương tay ôm ấm lô thong thả đi tới, bạch y trên người trong tiết trời hiu quạnh này càng trở nên lạnh lẽo, nhưng nét mặt hắn lại vẫn mang theo ý cười dào dạt.

“Phó đại nhân định trở về ư?”

“Dạ, Vương gia.” Phó Thanh Ngọc cung cung kính kính hành lễ với hắn.

“Hay là đợi thử xem, thúc thúc và Văn đại nhân trở về, cô không nghênh đón sao?”

Phó Thanh Ngọc sửng sốt, còn Tiêu Đoan thì cười tủm tỉm lướt ngang qua nàng hướng cửa lớn mà đi, nàng tỉnh táo lại liền vội vàng đuổi theo.

Không bao lâu, tiếng vó ngựa lộc cộc rõ ràng truyền đến, xe ngựa tới gần thì dừng lại, Triệu Toàn từ trên càng xe nhảy xuống trước tiên, đưa tay vén rèm.

Phó Thanh Ngọc nhịn không được rướn người lên, trông thấy Nhiếp chính vương người mặc thường phục màu xanh đen từ trên xe ngựa bước xuống, trái tim ngóng trông chờ đợi suốt bao ngày nháy mắt trở nên mềm mại, nhưng lại từng đợt từng đợt kích động thình thịch, tựa như một người phụ nữ bình thường tựa cửa đợi chồng về.

Nhưng Nhiếp chính vương ngay cả đầu cũng chưa từng ngước lên lấy một lần lại lập tức xoay người, rất đỗi tự nhiên vươn tay vào trong xe, đỡ một người khác.

Văn Tố toàn thân bọc kín như cái bánh chưng, cơ thể hãy còn run rẩy, lúc xuống xe quả thực là bị Nhiếp chính vương cắp xuống.

Chân vừa chạm đất, nàng còn chưa kịp đứng vững thì đã ngẩng đầu nhìn về phía cửa, chỉ thấy Bình Dương vương tựa tiếu phi tiếu, lão quản gia nhìn trái ngó phải tỏ ý mình cái gì cũng không trông thấy, còn Phó Thanh Ngọc thì lại ngơ ngác nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt phức tạp khó nói.

Ánh mắt này bất ngờ khiến nàng rụt rè, bất giác dịch sang bên cạnh hai bước, giữ đôi chút khoảng cách với Nhiếp chính vương.

Mâu quang Tiêu Tranh khẽ lóe, rốt cuộc ngước mắt đảo về phía Phó Thanh Ngọc………..

“Thúc thúc cuối cùng đã trở về.” Bình Dương vương thức thời lên tiếng cắt ngang bầu không khí quỷ dị, nét mặt tràn đầy ý cười bước lên nghênh đón, vô cùng quan tâm nhìn nhìn Văn Tố, “Sao vậy Tố Tố, bệnh à?”

“Ừm……..” Văn Tố lơ đễnh đáp một tiếng, ánh mắt thi thoảng hướng về phía Phó Thanh Ngọc, nhưng người kia lại rũ mắt, hoàn toàn không có ý định muốn bước tới.

Nàng thất vọng khẽ thở dài một tiếng, bên cạnh có người nhẹ nhàng đỡ cánh tay nàng, thấp giọng nói: “Vào trong thôi.”

Tựa như cố ý muốn chiếu cáo thiên hạ, Tiêu Tranh một tay dìu cánh tay, một tay đỡ bả vai nàng, dẫn nàng vào trong phủ.

Tiêu Đoan thoáng nhếch môi, quay đầu nháy mắt với Triệu Toàn: “Lẽ nào hai người…..”

Triệu Toàn ho nhẹ một tiếng, sáp đến bên tai hắn thấp giọng hai từ: “Triển vọng.”

“Thế thì rất tốt……..” Hắn hài lòng gật đầu, trong đôi đồng tử đen như mực bởi vì tràn ngập ý cười mà lấp lánh.

Mắt thấy Nhiếp chính vương cùng Văn Tố sắp bước tới đây, Phó Thanh Ngọc rốt cuộc ngước mắt lên, cung cung kính kính hành lễ.

Tiêu Tranh thản nhiên đáp một tiếng, bước chân cơ hồ không hề dừng lại, dẫn Văn Tố sải bước vào cửa viện.

Văn Tố có chút bất an, vốn cho rằng lần trước để lại phong thư sẽ giải thích rõ ràng mọi hiểu lầm, nhưng không biết vì sao, từ lúc xuống xe ngựa cho đến bây giờ không hề trông thấy ánh mắt tốt đẹp của Phó Thanh Ngọc, lại thêm hành động như vậy vừa rồi của Nhiếp chính vương………..

Huầy, có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch.

*

Ở trong phủ nghỉ ngơi vài ngày, cuối cùng đã lấy lại sức.

Đang lúc nghỉ trưa, Văn Tố nhấc váy, tinh thần sáng láng lao vào Đông Noãn các nơi Bình Dương vương cư ngụ.

Tiêu Đoan thư thái tựa vào nhuyễn tháp, trong ngực ôm lò sưởi như thể ngủ đông.

“Ôi chao, sao lại rảnh rỗi đến chỗ này của bổn vương?” Thấy Văn Tố vẻ mặt hưng phấn bừng bừng xộc vào cửa, hắn cười ngồi thẳng dậy, “Có việc sao?”

Văn Tố nghe thế lập tức không vui, “Bình Dương vương gia, Ngài hỏi như vậy….không phải là muốn ăn quỵt chứ?”

“Ăn quỵt?” Tiêu Đoan kinh ngạc, con ngươi khẽ đảo, thoáng cái thông hiểu, lắc đầu cười nói: “Cô vậy mà nhớ rõ ghê, được rồi, đưa cho cô là được.” Hắn chậm rãi đặt ấm lò trong tay xuống, bước vào nội thất, không lâu sau đi ra, trên tay cầm một xấp ngân phiếu dày cộp.

“Nè, nhiều thế này, không ít chứ?”

“Hẳn là không chỉ nhiêu đây đâu?”

Văn Tố không tin liếc hắn một cái, vừa định nhận lấy thì Tiêu Đoan nhấc tay tránh đi, “Chê ít thì thôi.”

“Ai ai, không ít không ít…….”

Văn Tố cuống quít bày tỏ thái độ, Tiêu Đoan lúc này mới đem ngân phiếu đưa lại cho nàng. Thấy nàng mặt mày tươi cười đếm tiền, hắn thở dài ngồi lại nhuyễn tháp, “Cô là một cô nương, cần nhiều tiền như vậy làm gì?”

“Vương gia Ngài cơm áo không lo, lại cần nhiều tiền như thế làm gì?”

“Bổn vương tự có chỗ dùng.”

“Hạ quan cũng vậy.”

Khóe mắt Tiêu Đoan khẽ nhướn lên nhìn nàng, “Lẽ nào cô định dựa vào chút tiền này sau này rời khỏi phủ sinh sống?”

Văn Tố sửng sốt, vậy mà thật sự bị hắn nói trúng.

“Khuyên cô đừng lo nhiều, thúc thúc sao lại nhẫn tâm để cô chịu khổ chứ.” Tiêu Đoan che miệng cười khẽ, trong mắt đầy vẻ trêu chọc.

“Bình Dương vương ngài…….” Mặt Văn Tố đỏ lựng, nhất thời nghẹn lời, cất ngân phiếu vào ngực rồi liền định ra cửa.

Tiêu Đoan liếc nhìn bóng dáng nàng, vuốt ve ấm lò trong tay, không nhanh không chậm nói: “Cô cũng thật lòng gan dạ sắt, chuyến đi này mất nhiều tháng vậy mà vẫn không khiến cô rung động sao?”

Bước chân Văn Tố chựng lại, xấu hổ vô cùng, cô cô và cháu trai nhà này sao ai cũng thích làm mai hết vậy!

Nàng nhấc chân tâm tình phức tạp quay về, suy nghĩ từng chút một.

Mọi việc Nhiếp chính vương ở Giang Bắc làm vì nàng, nàng đều để trong mắt, lúc Lương Khánh Đức nói thẳng với nàng, nàng vẫn chưa từng phỏng đoán tâm tư của Nhiếp chính vương, hiện thời lại bị Bình Dương vương nhắc tới, thật sự không thể nào không suy nghĩ kỹ một lượt.

Nếu như Nhiếp chính vương thật sự có ý với nàng………thì phải làm sao?

Nhưng ngài ấy là Nhiếp chính vương cao không với tới, chỉ cần nguyện ý, thiên hạ đều là của ngài, vì sao có thể nhìn trúng mình? Cho dù có nhìn trúng đi nữa, nàng lại dựa vào cái gì sánh vai với ngài ấy?

Văn Tố gục đầu thở dài, nàng quả nhiên vẫn thích hợp với cuộc sống đơn giản, chốn quan trường ngươi lừa ta gạt hay Nhiếp chính vương sâu không lường được đều không phải chốn về của nàng.

“Văn đại nhân!”

Phía trước chợt có người gọi nàng, Văn Tố ngẩng đầu nhìn, quản gia đứng ở đầu hành lang hướng phía nàng thần thần bí bí vẫy tay, “Văn đại nhân, Lưu đại nhân biết ngài đã hồi kinh, đang ở bên ngoài đợi đó, lão nô âm thầm đến báo cho ngài một tiếng.”

“Lưu đại nhân?” Văn Tố ngẩn ra, sau khi hoàn hồn lập tức hít vào một hơi, xoay người rời đi, “Nói ta không có nhà, không có nhà! Không có nhà!”

Quản gia mù mờ không hiểu, “Như vậy là?”

Ai biết vừa mới định rẽ vào hậu viện, quản gia lại vội vội vàng vàng đuổi tới.

Văn Tố bất đắc dĩ: “Nói ta không có nhà, thật đó!”

Hiện giờ phải gặp Lưu Kha thế nào? Nàng vốn không biết nên trả lời hắn sao đây.

Quản gia gấp gáp vẫy tay nói: “Không phải chuyện này, Lưu đại nhân đi rồi, hiện giờ là công công bên cạnh thái hậu tới tìm ngài, nói là Thái hậu triệu gấp.”

Văn Tố đầu đầy sương mù, chỉ vào mũi mình, “Thái hậu triệu ta gấp?”

Quản gia gật đầu kiên quyết.

Liên quan tới vị Thái hậu này, trong đầu Văn Tố dường như chỉ có một ấn tượng mơ hồ, ngoại trừ trông thấy đôi lần xuyên qua lớp màn châu lúc thượng triều thì chính là lần gặp duy nhất tại Quỳnh Lâm yến, phỏng chừng là một mỹ nhân, chỉ thế thôi.

Lúc tới hoàng cung đã là buổi chiều, Thái hậu thế nhưng vẫn chưa nghỉ trưa, hình như vẫn luôn đợi nàng, Văn Tố được công công kia trực tiếp dẫn vào tẩm điện của lão nhân gia ngài.

Trong điện đốt hương an thần, cả căn phòng thật an tĩnh. Rèm trướng khẽ rũ, bóng dáng thướt tha của Thái hậu ngồi đoan trang trên tháp sau sa trướng, tựa như tranh vẽ.

Văn Tố đặc biệt mặc triều phục, cụp mắt đến gần, chỉnh lại trang phục hạ bái, “Hạ quan Văn Tố tham kiến Thái hậu.”

Thái hậu nghe tiếng lập tức vén sa trướng bước ra, chỉ vài bước đã đến trước mặt nàng, đưa tay đỡ nàng dậy, “Văn ái khanh không cần đa lễ, ai gia tìm khanh đến đây là có chuyện quan trọng bàn bạc.”

“Thái hậu có việc xin cứ căn dặn.” Văn Tố không rõ tình hình, chỉ có thể thuận theo lời nàng ấy nói, lẳng lặng quan sát thần sắc nàng, hàng mày đen khẽ chau, dường như có chút khẩn cấp.

“Văn ái khanh, chuyện tham quan Giang Bắc lần này, ai gia cũng có nghe nói.”

Văn Tố nhíu mày, đột nhiên nhắc tới chuyện này làm gì?

“Thực ra ai gia mời Văn ái khanh tới chính là để xin giúp đỡ.”

“Giúp đỡ?”

“Không sai.” Thái hậu thở dài một tiếng, nhưng không buông tay nàng ra, tựa như vô cùng thân thiết, “Thực không dám giấu, trong số tham quan Giang Bắc kia….có liên quan đến tộc huynh ai gia…..” Mặt Thái hậu đỏ lên, thở dài hết lần này đến lần khác, cũng không nói gì nữa.

Văn Tố lập tức hiểu ra, “Vậy Thái hậu bàn với Nhiếp chính vương chứ.”

“Nhiếp chính vương há lại là người dễ gần.” Thái hậu lắc đầu, lệ quang trong mắt rưng rưng, khiến người khác không nỡ nhìn, “Văn ái khanh lần này là công thần trừ tham quan, Nhiếp chính vương còn thỉnh công với bệ hạ cho khanh, ai gia nghe nói khanh và Nhiếp chính vương quan hệ khăng khít, cho nên vẫn mong ái khanh giúp đỡ ai gia nhé.”

“Chuyện này…..”

Văn Tố thập phần khó xử, mấy tham quan kia không kiêng nể gì cả, hiển nhiên trong triều có người, nhưng ai cũng không ngờ tới có liên quan đến gia tộc Thái hậu. Nàng là một nữ quan danh nghĩa, nhúng tay thế nào? Còn nói có quan hệ khắng khít với Nhiếp chính vương, cũng không biết là ai bịa đặt!

Đang rối rắm thì Thái hậu lại nói: “Văn ái khanh, ai gia cũng không giấu gì khanh, lần này không chỉ ai gia xin khanh giúp đỡ, bệ hạ cũng có ý này.”

“Thái hậu là nói………Bệ hạ muốn bảo vệ quốc trượng?”

Thái hậu gật đầu, ánh mắt chăm chú nhìn nàng vừa nhiệt tình lại vừa thầm chứa áp lực.

Đây đúng là tiến thoái lưỡng nan, Văn Tố rũ mắt thầm suy tính đối sách.

Bên ngoài chợt truyền tới một tiếng kinh hô, hình như là công công đã dẫn nàng tới kia, nàng kinh ngạc quay đầu, trông thấy Nhiếp chính vương tiến vào, mặt như sương giá, “Vừa rồi nghe Thái hậu nói bệ hạ có ý muốn che chở quốc trượng?”

“…………….”

*

Tiểu hoàng đế đang ở trong ngự thư phòng đọc sách, từ sau khi Thái phó bị cách chức liền vẫn luôn do Tả đô ngự sử Vương Định Viễn phụ trách dạy dỗ bài vở.

Tiêu Tranh đem Văn Tố từ chỗ Thái hậu giải cứu ra, dẫn nàng đến trước Ngự thư phòng, đưa tay bảo nàng đợi bên ngoài cửa, sau đó tự mình đẩy cửa bước vào, một lúc sau Vương Định Viễn cũng bị đuổi ra, hoàn toàn không đoán được tình hình.

Văn Tố có hơi căng thẳng, lo sợ hai thúc cháu này sẽ lại ầm ĩ không thể tháo gỡ.

Đang suy nghĩ thì bên trong đã truyền ra tiếng hét phẫn nộ của tiểu hoàng đế, kế đó là một loạt âm thanh loảng xoảng của đồ vật bị đập vỡ, sau đó cửa bị mở ra, cả Phúc Quý cũng bị đuổi đi.

Vương Định Viễn nhìn tình hình lắc đầu, quay người hướng bên ngoài cung rời đi, để lại Phúc Quý mặt mày rầu rĩ cùng Văn Tố mắt to trừng mắt nhỏ.

Rất nhanh, đằng sau cánh cửa đã khôi phục yên tĩnh, không bao lâu thì cửa liền mở, Tiêu Tranh từ bên trong bước ra, ngang qua bên cạnh Văn Tố khẽ gật đầu với nàng, ý bảo nàng theo mình trở về.

“Vương gia, Ngài nói gì với bệ hạ?” Lúc sắp ra khỏi cửa cung, Văn Tố rốt cuộc nhịn không được hỏi Tiêu Tranh.

“Bổn vương chỉ nói nó đã không còn nhỏ nữa, nên có sự lựa chọn của mình, muốn cậu hay giang sơn, đều dựa vào chính mình quyết định.”

Tảo triều ngày hôm sau.

Hoàng đế bệ hạ ngồi nghiêm chỉnh trên kim loan điện, mũ miện búi cao trên đỉnh đầu, mười hai chuỗi ngọc rũ phía trước, không hề động đậy, che khuất phân nửa đôi mắt hơi thầm quầng của hắn.

Gương mặt khóc thút thít của mẫu hậu cùng với sự yêu thương ngày thường của cữu cữu quẩn quanh trong đầu không cách nào gạt đi, hắn suy nghĩ suốt một đêm, cũng thầm mắng Nhiếp chính vương cả một đêm, nhưng cuối cùng khi đối diện với bức họa của phụ hoàng, rốt cuộc vẫn đưa ra quyết định.

Sáng nay sau khi phục trang tề chỉnh, hắn trước đến tẩm cung Lý thái hậu, tôn tôn kính kính dập đầu côm cốp mấy cái với bà, sau đó liền đi thẳng đến buổi tảo triều, tuyên bố bắt giam định tội quốc cữu, tòng phạm của Lý gia cũng không thoát tội, nên cách chức nên lưu đày, tuyệt không nương tay.

Văn Tố bởi vì lần này lập công, được thăng thành Hộ bộ thị lang tam phẩm, đương nhiên Nhiếp chính vương sẽ không quên tiết lộ tin này cho Thanh Hải quốc. Mặt khác ngoại trừ Lâm Tuyên chưa từng lộ diện, những người có công như Tề Giản tất cả đều được ban thưởng.

Văn Tố đứng dưới thềm ngọc lặng lẽ nhướn mắt nhìn về phía bệ rồng, dường như chỉ trong một đêm đã trưởng thành, trên gương mặt của hoàng đế bớt đi vẻ xốc nổi ngày thường, nhiều thêm vài phần trầm ổn, nhưng đồng thời nụ cười cũng vô cùng hiếm thấy.

Nhưng là một đế vương, đây là chuyển biến nhất định phải trải qua, bất luận có nguyện ý hay không thì đều phải nhanh chóng thông hiểu đạo lý dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh.(1)

(1)Tư tưởng của Mạnh Tử: Dân là quý nhất, kế là xã tắc, vua còn nhẹ hơn.

Lúc hạ triều, Nhiếp chính vương bởi vì có việc nên ở lại, Văn Tố đành tự về trước, ai biết vừa ra khỏi cửa điện liền nghe thấy sau lưng có người gọi mình. Nàng cả kinh, căn bản không dám quay đầu liếc nhìn mà vội vội vàng vàng hướng phía trước chạy đi.

Có điều bởi vì vẫn đang ở trong cung nên cũng không dám chạy quá nhanh, mắt thấy sắp bị bắt kịp, nàng dứt khoát thay đổi tuyến đường xuất cung, nhấc chéo váy một hồi ngoặt trái lượn phải, cuối cùng trông thấy một tàng thư các đang sửa chữa rộng mở cửa thì dứt khoát chạy thẳng vào trong.

Thái giám phụ trách đốc công kia thoáng thấy triều phục của Văn Tố liền nhận ra nàng chính là nữ quan dưới trướng Nhiếp chính vương, lẽ nào dám chậm trễ, vội vàng chạy tới chào hỏi, nhưng bị Văn Tố đẩy ra chặn ở bậc cửa, “Che chắn giúp ta, nếu có người tìm ta, nói không hề có ai ngang qua đây!”

Thái giám ngạc nhiên nhìn nàng một cái, ngoan ngoãn canh ở ngưỡng cửa.

Quả nhiên, không lâu sau trông thấy một quan viên trẻ tuổi mi thanh mục tú chạy về phía này, thoáng ngừng lại, liếc hướng cửa lớn thư các rồi lại xoay người tiếp tục chạy về một hướng khác.

Thái giám tựa cửa buồn bực, đây không phải là đại hồng nhân bên cạnh bệ hạ Lưu Kha Lưu đại nhân sao? Đuổi theo Văn nữ quan định làm gì thế?

Văn Tố đang nấp sau tầng tầng giá sách, không biết tình hình bên ngoài cũng không dám tự ý ló mặt. Nghĩ nghĩ, dứt khoát tiện tay tìm một quyển sách lật ra, trốn hắn nửa canh giờ, không tin Lưu Triều Khanh không đi!

Ai biết thư tịch trong này đều là sách cổ thâm ảo khó hiểu, còn chưa lật được mấy chương thì đã khiến người ta đầu váng mắt hoa. Nàng bất đắc dĩ tìm một quyển khác, cuối cùng phát hiện một quyển sách ghi chép chuyện đời thường của danh nhân mới xem như có chút tiêu khiển.

Lật giở vài chương, đột nhiên bắt gặp có ghi danh nhân họ Văn, nàng thấy hứng thú, lập tức hưng trí bừng bừng mà đọc.

Trong sách ghi chép Văn thị xuất thân từ Chu Văn Vương, truy ngược tới họ Cơ của hoàng đế Hiên Viên thị, từ xưa thân phận cao quý vô cùng. Văn Tố xem được vài câu đã thấy chẳng chút ý nghĩa, liền trực tiếp lướt qua những lời tâng bốc này đọc phần giới thiệu tỉ mỉ về danh nhân bên dưới.

Thời xuân thu phò trợ Câu Tiễn phục quốc đại công thần Văn Chủng, thời Tống có Văn Thiên Tường, ừm, mấy người này đều từng nghe qua, có điều xem thêm mấy cái tên bên dưới nữa thì không mấy quen thuộc. Nàng đang định bỏ qua đọc mục khác thì đột nhiên khóe mắt lướt tới một cái tên, nhất thời sửng sốt.

Văn Tử Khâm.

Là tác giả quyển sách mà Lâm Tuyên đã cho nàng kia?

Quyển sách ấy sau đó nàng từng xem qua, bên trong toàn bộ đều là những nghiên cứu có liên quan đến quốc gia đại sự chính trị sách lược, so với quyển sách luận mà nàng học thuộc lòng trước kia còn tỉ mỉ hơn, trong đó có rất nhiều luận điểm hết sức độc đáo, mặc dù một người không thích xem mấy loại thư tịch kiểu đó như nàng cũng bị cuốn hút không dứt ra được.

Nhìn giấy của quyển sách đã ố vàng, còn có chút mốc, có thể đã được lưu giữ gần trăm năm, không biết trong tộc nàng từ khi nào đã xuất hiện một người có tài như vậy, có thể viết được thư tịch xuất sắc vượt trội đến thế.

Đáng tiếc chỉ có một nửa.

Hiện giờ trông thấy ghi chép liên quan đến tác giả, bao nhiêu nghi vấn trước đó nàng chôn giấu trong lòng đều bị khơi dậy, nhưng đọc phần giới thiệu bên dưới thì chỉ có một đoạn khen tặng sáo rỗng:

“Thiên kinh địa nghĩa, bác văn đạo đức, cần học hảo vấn, thi nhi trung lễ, trung tín trì lễ, kinh bang định dự, tu đức lai viễn, trì tu ban chế, tài tú đức mỹ, hóa thành thiên hạ.Một trong số đó đã là tài, nhưng Văn thị Tử Khâm lại là người hội tụ tất cả, ở phía sau bày mưu tính kế nhưng lại đưa ra quyết định thắng bại sau cùng….”

Ý gì nhỉ? Văn Tố không hiểu, ngay cả cuộc đời quê quán cũng không ghi chép, nhưng lại miêu tả người ấy như trên trời dưới đất đều không có, không phải là kỳ lạ lắm sao?

Bên ngoài chợt truyền đến một tiếng ho khẽ, Thái giám cung cung kính kính nói: “Văn đại nhân, Lưu đại nhân đã đi rồi, ngài có thể ra ngoài.”

Văn Tố đáp lời, đem quyển sách đặt trở về vị trí cũ định rời đi, nghĩ nghĩ lại dừng lại, thò đầu nói với Thái giám bên ngoài: “Làm phiền công công chuẩn bị bút mực, bổn quan muốn sao chép vài thứ.”

……………….

Buổi trưa thanh vắng yên tĩnh, Phó Thanh Ngọc ôm quyển sách ngồi trong phòng đọc sách, thế nhưng những học thức lý luận ngày trước khiến nàng nóng lòng tìm tòi học hỏi, hôm nay một chút cũng không vào đầu.

Trong đầu chỉ quẩn quanh hiện lên cảnh tượng Nhiếp chính vương dìu Văn Tố vào phủ.

Một người cao cao tại thượng như Nhiếp chính vương thế kia, vì sao lại tự hạ thấp địa vị như vậy? Văn Tố đáng giá thế ư?

Thư tịch trong tay bất ngờ bị siết chặt, thậm chí phát ra tiếng ken két đau đớn. Nàng chợt cảm thấy bất lực, người có thể tự do tự tại chốn quan trường, có thể giúp Nhiếp chính vương gom góp khoản tiền cứu nạn thiên tai cùng bình định tham quan kia, vì sao không phải là nàng?

Dường như để phối hợp với suy nghĩ của nàng, bên tai đột nhiên truyền đến một tràng tiếng bước chân, nàng vừa ngẩng đầu đã trông thấy Văn Tố cầm tờ giấy đi vào trong, áo trắng tóc đen, mày than má hồng, dường như so với trước đây càng đẹp hơn mấy phần.

Ánh mắt nàng không khỏi trở nên u ám.

“Thanh Ngọc……………..” Văn Tố mỉm cười ngượng ngùng, mãi đến hôm nay mới có cơ hội ở riêng với nhau, quả thực không dễ. Nàng liếc nhìn tờ giấy trong tay, ít nhiều gì cũng có lý do.

“Thanh Ngọc, hôm nay ta tới là muốn nhờ cô giúp một việc.”

Phó Thanh Ngọc mím môi không nói, một lúc lâu mới đặt quyển thư tịch dúm dó trong tay lên bàn, đứng dậy làm động tác mời với nàng: “Ngồi đi, có việc gì?”

Thấy thần sắc nàng ấy như ngày thường, tâm trạng có chút bất an của Văn Tố thả lỏng hơn nhiều, cười nói: “Là vầy, cô đọc nhiều sách, không biết có từng nghe qua một người tên gọi Văn Tử Khâm không?”

“Văn Tử Khâm?” Phó Thanh Ngọc nhíu mày suy tư một lúc, lắc đầu, “Nhất thời nghĩ không ra, cô hỏi việc này làm gì?”

Văn Tố đưa đoạn đã chép lại trong cho nàng ấy, “Ông ấy là tổ tiên trong tộc ta, nhất thời hiếu kỳ nên muốn biết rốt cuộc là nhân vật như thế nào, tiếc là ghi chép trên đây đích thực quá rộng.”

Phó Thanh Ngọc liếc qua tờ giấy một lượt, thấy Văn Tử Khâm được miêu tả như thể xuất thần nhập hóa, đều là người tri thức như nàng không khỏi bị khơi dậy hứng thú, gật đầu nói: “Ta hiểu rồi, có thời gian sẽ giúp cô thử tra thư tịch, không chừng có thể có manh mối.”

“Vậy thật sự quá tốt rồi.” Văn Tố vội vàng cảm tạ, Phó Thanh Ngọc kiến thức sâu rộng, nhất định có thể giúp rất nhanh.

Đang định rời đi, nghĩ nghĩ, nàng lại bổ sung một câu: “Thanh Ngọc, giữa ta và Nhiếp chính vương…………”

“Không cần nhiều lời, ta hiểu rõ.” Phó Thanh Ngọc gần như lập tức phất tay, đứng dậy đi vào trong, không nhìn nàng thêm lần nào nữa.

Văn Tố thở dài, xem ra hiểu lầm này không cởi bỏ được rồi.

Tâm tình buồn rầu ra khỏi cửa, rẽ ở hành lang đi về nơi ở, nhưng có một bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn bụ bẫm đột nhiên chắn trước mắt nàng.

Nàng giật mình, còn chưa kịp ngẩng đầu đã nghe thấy âm thanh bi bô ê a, nhìn kỹ lại, không phải tiểu thế tử Thục vương gia ư?

Nhũ mẫu vốn ôm nhóc đi dạo xung quanh, ai biết nhóc gặp Văn Tố thì liền mừng rỡ đưa tay ra hướng về phía nàng mà kêu.

“Ơ kìa, mau tới đây ôm ôm.” Văn Tố trở về mấy ngày vẫn chưa gặp nhóc, cũng rất nhớ, vẫy tay cho nhũ mẫu miễn hành lễ rồi liền đưa tay qua bế tiểu thế tử.

Dù gì cũng rảnh rỗi, nàng dứt khoát thay thế nhiệm vụ của nhũ mẫu, bế nhóc đi tản bộ xung quanh.

Bất quá chỉ mới mấy tháng, tiểu tử này không chỉ cao lên mà còn nặng thêm không ít, thậm chí thi thoảng còn có thể thốt ra một vài từ, đúng là không ngờ.

Văn Tố bế nhóc đi dạo một vòng nhỏ mà cánh tay đã hơi mỏi, liền định dẫn nhóc tìm một chỗ để nghỉ ngơi. Đúng lúc quản gia đang ôm vài khúc tơ lụa đi về phía Tây các của Nhiếp chính vương, bị tiểu tử này bắt gặp, thế là lại một trận vui mừng hớn hở vung tay múa chân.

Nhiếp chính vương hẳn là đã về phủ rồi nhỉ? Văn Tố đảo mắt, cười trộm một tiếng, bế thế tử hướng phía Tây các mà đi.

Tiêu Tranh như thường lệ đang xử lý chính vụ nặng nề, quản gia cũng không dám quấy rầy, ôm tơ lụa cách một cánh cửa thấp giọng bẩm báo: “Vương gia, trong cung đưa tơ lụa tiến cống tới, lão nô mang đến cho Ngài xem thử, gần vào đông rồi, làm hai bộ xiêm y cho Ngài và Bình Dương vương, được không?”

“Ừm.” Tiêu Tranh thuận miệng đáp một tiếng, đầu cũng chưa từng ngẩng lên.

Quản gia ở ngoài phòng dịch bước chuẩn bị rời đi thì Tiêu Tranh lúc này lại đột nhiên nhớ ra gì đấy, vội lên tiếng: “Đợi chút.”

“Vương gia?” Quản gia dừng bước, trong phòng khẽ vang lên tiếng động, cửa đã bị Nhiếp chính vương đẩy ra từ bên trong.

“Đưa Bổn vương xem thử.”

“A, dạ dạ dạ.” Quản gia vội vàng dâng tơ lụa đến trước mắt hắn.

“Cũng không tệ, chọn màu tươi tươi may cho Văn Tố hai bộ y phục mùa đông đi.” Tiêu Tranh xem tơ lụa, thản nhiên căn dặn.

Nhưng quản gia lập tức nhíu mày, “Vương gia, chuyện này…………về lễ không hợp đâu nhỉ? Cống phẩm thế này ngoại trừ bệ hạ ban thưởng, bằng không chỉ có thân phận như Vương gia Vương phi mới có thể dùng ạ.”

Đầu mày Tiêu Tranh giật một cái, ánh mắt nhẹ nhàng quét về phía lão….

“A, dạ dạ dạ, lão nô đi làm ngay, đi làm ngay……….” Quản gia sợ run cầm cập, ôm tơ lụa quay người chạy mất.

Tiêu Tranh rất phiền não, thực ra vừa rồi hắn chỉ nhất thời kinh ngạc vì lời nói kia, nhưng trái lại lại khiến quản gia cho rằng mình nổi nóng.

Triệu Toàn đứng bên cửa phì cười một tiếng, bị ánh mắt hung hăng của hắn lườm một cái mới thu liễm đôi chút.

Trong viện chợt truyền đến tiếng bi bô trẻ con, Tiêu Tranh nghe thấy, theo bản năng định tránh đi, vội vàng xoay người trở về phòng.

Qua một lúc, động tĩnh nhỏ đi phần nào, hắn ghé đến trước cửa sổ nhìn ra ngoài, trông thấy Văn Tố bế tiểu thế tử cười tủm tỉm đi tới, ánh mặt trời mùa thu nghiêng nghiêng chiếu trên bờ vai hoặc bao quanh bóng dáng của nàng, như thơ như họa.

Cảnh tượng này ấm áp, dịu dàng dung hòa vào nội tâm, bên tai hắn chợt văng vẳng lời quản gia nói mới rồi, chăm chăm nhìn hai người bên ngoài đang từ từ đến gần, khóe môi ngậm cười, trong lòng cũng không nhịn được cẩn thận cảm thụ xưng hô ấy.

Vương phi………….

Văn Tố thầm gật đầu, quả thực nên để hoàng đế tự suy nghĩ kỹ, nháy mắt sắp thêm một tuổi rồi, nên dần trưởng thành.

Đi tới bên xe ngựa, Tiêu Tranh nghiêng đầu nhìn nàng, “Thái hậu không làm khó dễ nàng chứ?”

“Không có.” Văn Tố theo phản xạ trả lời, ngay sau đó đột nhiên bừng tỉnh, mở to mắt kinh ngạc nói: “Vương gia lẽ nào cố tình vì hạ quan mà tới?”

Ánh mắt Tiêu Tranh khẽ lấp lóe, ho khan một tiếng, cái gì cũng không nói leo lên xe. Văn Tố thấy rất rõ ràng, tai hắn hình như đều đỏ bừng.

Nàng nhịn không được bật cười, trong lòng ấm áp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.