Tướng Phủ Đích Nữ

Chương 326: Chương 326: Trở về Vương phủ 2




Nghe lời nói Vận Ninh, xưa nay Kiếm Nghi chưa từng không nghe lời, nhưng chỉ lắc đầu một cái, ánh mắt lại nhìn thẳng Nạp Lan Tĩnh, “Nạp Lan Tĩnh, nếu ngày sau ta trở thành Hoàng đế, liền lập ngươi làm Hậu, như thế nào?” Kiếm Nghi nói xong, vốn Vận Ninh còn có chút xin lỗi nhìn Nạp Lan Tĩnh cười, nhưng giờ này cười không nổi nữa.

Trong lòng Nạp Lan Tĩnh cả kinh, đây là lời một đứa trẻ năm tuổi không thể nói ra được, nhưng Nạp Lan Tĩnh vẫn ngồi xổm người xuống, cố gắng để cho mình cao bằng với Kiếm Nghi, nàng hơi ngước mắt, trên mặt vô cùng nghiêm túc, “Vì sao?” Nạp Lan Tĩnh nhẹ giọng hỏi!

“Bởi vì ngươi rất đẹp, đẹp như Mẫu phi!” Kiếm Nghi suy nghĩ một chút, nói ra, thật ra lời nói của hắn sẽ khiến người khác đau lòng!

Nhưng câu trả lời của Kiếm Nghi khiến Nạp Lan Tĩnh cười khổ không thôi, cái gì mà đẹp sẽ phải lập Hậu? Thiên hạ này nhiều nữ tử xinh hơn nhiều, nếu tương lai Kiếm Nghi thực sự trở thành Đế vương, không phải sẽ nạp hết mỹ nhân khắp thiên hạ vào cung sao.

Thế nhưng Nạp Lan Tĩnh cũng không để ý, dù sao Kiếm Nghi vẫn còn con nít, lời nói có chút ngây thơ, bình thường ở trong cung nghe được gì mới có lời nói như thế này!

“Được, nếu tương lai con xưng đế, dì sẽ tìm cho con một Hoàng hậu vừa lòng!” Nạp Lan Tĩnh gật đầu một cái, nhưng nàng không biết hứa hẹn hôm nay, ngày sau có thể trở thành hiện thực, duyên phận không thể ngờ trước được!

Rảnh rỗi nói chuyện phiếm với Vận Ninh vài câu liền vội vàng xuất cung, nhưng không phát hiện Kiếm Nghi chăm chú nhìn Nạp Lan Tĩnh, chỉ đúng một bóng lưng, lại khiến Kiếm Nghi ghi tạc trong đầu, vĩnh viễn không cách nào quên được!

Ra khỏi Huyền Vũ môn, Nạp Lan Hiên đã rời đi, còn Vũ Nhi đợi Nạp Lan Tĩnh, hai người lên xe ngựa, Nạp Lan Tĩnh vốn tính toán sẽ tới Nạp Lan phủ, vào lúc này cũng thuận đường!

Chỉ là, hôm nay xe ngựa đi rất chậm, Nạp Lan Tĩnh hơi vén rèm xe lên, đột nhiên cảm thấy đông đúc hơn ngày thường, “Hôm nay sao nhiều người như vậy?” Nạp Lan Tĩnh không khỏi mở miệng hỏi thăm!

“Hồi tiểu thư, hiện nay chiến loạn không ngừng, cả Đại Dung cũng hỗn loạn, chỉ có Kinh Thành coi như an ổn, mấy ngày nay Kinh Thành hội tụ rất nhiều thương nhân!” Lưu Thúy không khỏi mở miệng giải thích!

Nạp Lan Tĩnh không khỏi nhíu mày, đối với lời giải thích này Nạp Lan Tĩnh không tin, cảm giác chuyện không đơn giản như vậy, khi Nạp Lan Tĩnh nhìn thấy mắt cá chân của mấy thương nhân, cau mày, Kinh Thành sợ là sắp xảy ra chuyện lớn!

“Lưu Thúy ngươi trước dẫn người trở về Vương phủ, sai ám vệ môn thắt chặt phòng bị, thấy có người khả nghi, giết không tha!” Nạp Lan Tĩnh trầm mặt, những người có thể thoát khỏi tai mắt của Thái hoàng Thái hậu có thể thấy thực lực không nhỏ!

“Dạ!” Lưu Thúy đáp một tiếng, nhanh xuống xe ngựa, nhìn Nạp Lan Tĩnh âm trầm, trong lòng biết đã xảy ra chuyện lớn, vốn muốn khuyên Nạp Lan Tĩnh trở về phủ, vào lúc này không nói gì, nhanh rời đi!

“Tẩu tẩu, gần đây có đại lễ gì không?” Nhìn Lưu Thúy rời đi, Nạp Lan Tĩnh buông rèm xuống, không khỏi nhìn Vũ Nhi, những người này nếu chọn lúc này tới đây, tất nhiên là muốn mượn ngày, hoặc lấy cớ, sau đó khởi xướng chiến loạn!

“Cái này, cũng không có gì!” Vũ Nhi nhẹ nhàng lắc đầu một cái, gần đây cũng không có lễ gì, “Đúng rồi, Khánh Quốc công hình như tổ chức đại thọ, mấy ngày trước Hoàng thượng ban thưởng cho Quốc Công Phủ, bảo là muốn Quốc công tổ chức yến tiệc!” Vốn mừng thọ cũng không thể coi là ngày đặc biệt, có thể khiến Vũ Nhi nhớ, cũng bởi vì cảnh tượng nguy nga lúc ban thưởng, thật khiến người ta bàn tán không ít ngày.

Nạp Lan Tĩnh hơi híp mắt, đại thọ Khánh Quốc công, Thái hoàng Thái hậu có lẽ sẽ tới, Kiếm Thiếu Phong lại cưng chiều Đồng Quý phi như vậy, hắn tự mình hạ ý chỉ, yến tiệc này có gì đó không bình thường, Nạp Lan Tĩnh hơi cúi thấp đầu, ngửi thấy mùi âm mưu!

Hôm nay, bên ngoài Kinh thành sợ sẽ rất nguy hiểm, xe ngựa đến Nạp Lan phủ, Nạp Lan Tĩnh cùng Vũ Nhi trở lại, thấy Nạp Lan Hiên cùng Thôi Nguyên đã chờ, binh phù thuận lợi mang ra ngoài!

“Thỉnh an Vương phi!” Thôi Nguyên vội vàng hành lễ, hắn gặp Nạp Lan Tĩnh không nhiều, giống Nạp Lan Tĩnh, họ có thể hợp tác bởi vì Vận Ninh!

“Thôi đại nhân đa lễ!” Nạp Lan Tĩnh tự mình đi tới đỡ Thôi Nguyên, “Thôi đại nhân, tồn vong của Đại Dung hôm nay, làm phiền Thôi đại nhân người che chở, ca ca tin tưởng người có năng lực, đi làm thống soái, cầm binh phù đi Hoài Châu dẹp loạn!” Nạp Lan Tĩnh không nói nhảm, trực tiếp vào chủ đề!

Thôi Nguyên cùng Nạp Lan Hiên không khỏi gật đầu một cái, chỉ là Thôi Nguyên nhịn không được quan sát Nạp Lan Tĩnh, trong lòng bọn hắn, Nạp Lan Tĩnh có lẽ giống với hồ ly, nàng mê hoặc Tiêu Dao Vương, làm Vương phi, thủ đoạn tàn nhẫn, nhưng hôm nay, nàng có được binh phù, không tạo phản, mà là dẹp loạn trước, tâm của nàng đối với Đại Dung, có lẽ nàng không giống như trong lời đồn.

“Đúng rồi ca ca, điều năm vạn tinh binh, để bọn họ đóng ở bên ngoài Kinh thành, những ngày này, trong kinh thành sợ sẽ xảy ra nhiễu loạn!” Nạp Lan Tĩnh nhíu mày, hai người cũng gật đầu một cái, biết chuyện này không phải chuyện đùa, liền vội vàng rời khỏi!

“Chậm đã, nói với người ngoài, là Tiêu Dao vương ra lệnh!” Nạp Lan Tĩnh suy nghĩ một chút, nhưng cuối cùng lại nói đến Kiếm Thiếu Niệm, cái tên khiến nàng đau lòng, nàng cũng vì người trong thiên hạ, phần lớn võ quan đều tâm thẳng, quyết sẽ không nghe một nữ tử điều khiển, vậy cũng chỉ có thể lấy danh nghĩa của hắn!

Ngày này, bên ngoài trời âm u, như có cơn mưa lớn sắp tới, Nạp Lan Tĩnh đứng trước cửa sổ, như đang tiếp nhận giông bão sắp tới trước lễ rửa tội!

“Tiểu thư, đây là Thượng Quan công tử đưa tới!” Thu Nguyệt lấy một ít sổ sách, là người của Thượng Quan Tầm đưa tới lấy ra!

“Hả?” Nạp Lan Tĩnh hơi nhíu mày, rồi lại cười, có thể coi lại chuyện tốt khi trải qua một đời người đi! Nạp Lan Tĩnh nhận lấy, nàng từ từ lật, sổ sách cực kỳ rõ ràng, không thấy được một ít sơ xót, có thể thấy Thượng Quan Tầm quả thật có chút bản lĩnh, quản nhiều cửa hàng như vậy, còn có thể có thành tích, thật tốt!

“Thu Nguyệt đi lấy giấy!” Nạp Lan Tĩnh sổ sách xuống, nếu Thượng Quan Tầm đã đồng ý cùng mình hợp tác, mình cũng nên lấy ra một ít thành ý!

Nạp Lan Tĩnh dùng bút họa, bản đồ của Đại Dung, nàng hơi cau mày, một số chỗ không vẽ được, hồi lâu, đợi mực khô, giao nó cho Thu Nguyệt cầm!”Đưa cho Thượng Quan Tầm, hắn tự nhiên hiểu!”

Nạp Lan Tĩnh cười một tiếng, từng địa phương, cũng nói cho Thượng Quan Tầm biết nên mua rơm rạ ở đâu, hơn nữa còn phân tán, khiến mọi người không chú ý, Nạp Lan Tĩnh cũng sẽ phối hợp, che chở cho hắn, không để người ta chú ý tới!

Nạp Lan Tĩnh tách lương thảo, có định lượng, cho dù bị chú ý, cũng không cần làm tổn thất tất cả lương thảo, thật ra Nạp Lan Tĩnh cũng tốn tư tâm, có lẽ từ vừa mới bắt đầu, khi Nạp Lan Tĩnh đề nghị muốn hợp tác, chính là đánh vào lương thảo, hàng trăm vạn đại quân xuất chinh, nếu lương thảo cung cấp không đủ, sợ quân không đánh mà bại, có lẽ Thượng Quan Tầm biết rõ Nạp Lan Tĩnh ý đồ, nhưng nếu mất nước, thì còn đâu là nhà.

“Tiểu thư, Lưu Thúy cho người tới, bọn họ đã tra được, vào kinh trừ dân chúng ra, phần lớn đều là quan binh Sở quốc, bọn họ xé chẵn ra lẻ, khiến người ta không chú ý tới!” Thu Nguyệt được tin liền lập tức bẩm báo Nạp Lan Tĩnh!

Nạp Lan Tĩnh gật đầu một cái, nàng biết chuyện không đơn giản, nàng ở trên đường thầy có không ít thương nhân dưới chân mặc giày quan, trong lòng hiểu, chỉ có quan binh mới có thói quen này, cho dù cởi quan phục, giày không phải vạn bất đắc dĩ sẽ không cởi ra!

“Đi, lập tức trở về phủ!” Nạp Lan Tĩnh chợt đứng dậy, trên mặt ra quyết định!

“Tiểu thư?” Thu Nguyệt không khỏi lộ ra mấy phần hoài nghi, trước đây mấy ngày này Nạp Lan Tĩnh còn nói không trở về, sao đột nhiên lại về rồi !

“Thu Nguyệt, ngươi nói với người của Thượng Quan công tử, mấy ngày này Kinh Thành sẽ xảy ra loạn, để hắn nghĩ biện pháp giảm tổn thất xuống thấp nhất, còn nữa, gần đây không cần tìm ta!” Nạp Lan Tĩnh trầm mặt, phân phó!

Thu Nguyệt nhanh chóng đáp một tiếng, rời Nạp Lan phủ, nhờ người thông báo với Vũ Nhi một tiếng, không đợi Vũ Nhi ra ngoài, Nạp Lan Tĩnh liền ngồi vào xe ngựa rời đi, bên ngoài càng nhiều người hơn, cho tới giờ lên đèn Nạp Lan Tĩnh mới trở về Tiêu Dao vương phủ, đến bên ngoài, Thu Nguyệt đỡ Nạp Lan Tĩnh xuống, chẳng biết tại sao, cửa bên ngoài cũng có vẻ tiêu điều!

Nhưng nhìn trong trí nhờ, lòng của Nạp Lan Tĩnh nặng nề, Lưu Thúy đã sớm ở ngoài cửa chờ đợi, nhìn Nạp Lan Tĩnh tới, nhanh nghênh đón!”Tiểu thư!” Lưu Thúy hành lễ, cùng Thu Nguyệt đỡ Nạp Lan Tĩnh!

“Ừm!” Nạp Lan Tĩnh gật đầu một cái, cũng không lên tiếng, nhưng trong lòng Lưu Thúy hiểu, ban đầu Nạp Lan Tĩnh cùng Kiếm Thiếu Niệm tốt đẹp biết bao, một đôi bích nhân, yêu nhau tương tích, nhưng việc đời khó đoán, trừ một tiếng thở dài, nàng thật không biết nên dùng cái gì an ủi Nạp Lan Tĩnh!

Vào viện, vẫn như trong trí nhớ, “Đi nhìn phòng kho một chút!” Nạp Lan Tĩnh vào phòng, cũng không vội vã nghỉ ngơi, muốn đến nhà kho nhìn một chút, Nạp Lan Tĩnh ra lệnh, Lưu Thúy vội sai nha đầu châm đèn nhà kho.

Nạp Lan Tĩnh đi vào, nơi này thường có người xử lý, không có một chút mùi nấm mốc, Nạp Lan Tĩnh nhìn, thân thể hơi khom xuống, theo trí nhớ tìm nơi có cơ quan, Nạp Lan Tĩnh nhẹ nhàng ấn, chỉ thấy được bộ kia tử quả thật mở ra!

“Thu Nguyệt, đổ Đoạn Trường thảo vào!” Nạp Lan Tĩnh phất tay áo, Đoạn Trường thảo là độc dược, thật ra thì cũng nói, bất luận kẻ nào cũng đừng mơ tưởng dùng đến!

Ra khỏi phòng kho, Nạp Lan Tĩnh đến phòng Ngữ Yên, từ bên ngoài nhìn vào, bởi vì không có ai xử lý, nên đã rách nát, cả hoa trên tường cũng khô héo, Nạp Lan Tĩnh vào phòng, nhưng không nghĩ cho dù có mùi nấm mốc, cũng không che giấu được sự thanh nhã, trước kia Nạp Lan Tĩnh chưa bao giờ vào phòng Ngữ Yên, đều là đứng bên ngoài, không ngờ một mật thám Sở quốc thậm chí có phần thanh nhã!

Nạp Lan Tĩnh đi quanh phòng một vòng, phân phó Lưu Thúy cho người kiểm tra, phòng cùng với trong sân toàn bộ dọn sạch, liền trở về phòng của mình!

Nạp Lan Tĩnh trở lại phòng, trong lòng khẽ đau, nàng ngồi ở mép giường, trong mắt mang theo vài phần lạnh, trong lò hương dâng lên mùi thuốc nhàn nhạt, lại có thể khiến người ta tĩnh tâm!

“Thu Nguyệt, ngươi có thể biết trong viện này rốt cuộc còn lại bao nhiêu người, bao nhiêu ám vệ?” Nạp Lan Tĩnh hơi ngẩng đầu giọng nói rất bình tĩnh, giống như chuyện không quan trọng!

Thu Nguyệt chợt căng thẳng, nếu ám vệ bị đổi, cũng không phải chuyện nhỏ gì, nàng hơi khẽ nhún người, nhanh đi ra ngoài, nàng cùng ám vệ môn qua lại lâu như vậy, có chút ám ngữ, cũng chỉ có họ biết, Thu Nguyệt ra khỏi viện, hồi lâu mới trở về!

Chỉ là khi vào phòng, mặt nàng trầm xuống, nàng nhẹ nhàng mở miệng, “Tiểu thư, chưa đủ một phần ba!”

------ lời ngoài mặt ------

Ngày mai vạn canh nói, lạp lạp

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.