Tướng Quân Lấy Chồng

Chương 29: Chương 29




Đoàn người một đường thẳng hướng biên quan phía tây mà đi.

Bởi vì có Lý Dật Phong mang trọng thương gia nhập vào đội ngũ khiến hành trình bị ảnh hưởng không ít, cũng may song phương đều vẫn duy trì im lặng không nói.

Ôn Nhược Thủy không chỉ một lần khuyên hắn ở lại chờ vết thương khỏi hẳn lại tiếp tục, nhưng đều có kết quả giống nhau – cùng lọt vào vòng cự tuyệt của Lý Dật Phong.

Cuối cùng, nàng cũng lười hơn thua với hắn.

Tuy rằng Ôn Nhược Thủy đối với hắn vẫn có khúc mắc, nhưng bọn họ dù sao cũng là phu thê, trước mặt người khác chung quy vẫn cần duy trì biểu hiện hoà thuận vui vẻ giả dối, cho nên mỗi ngày lúc tìm nơi ngủ trọ hoặc hạ trại, hai người không thể tránh khỏi cùng ở chung một phòng.

Chỉ là, mỗi khi Lý Dật Phong muốn ôm nàng thì, nàng luôn luôn không tự chủ được hồi tưởng lại một màn không thể chịu nổi trong phòng ngủ ngày đó, từ trong tâm lý đều cảm thấy bài xích hắn gần gũi mà tránh thoát.

Điều này làm cho Lý Dật Phong bất đắc dĩ càng thêm thống khổ.

Ngọn đèn ở trên bàn chập chờn tranh sáng tranh tối, trong sương phòng vắng vẻ thỉnh thoảng chỉ có âm thanh của ngọn đèn dầu lép bép cùng với tiếng hít thở hai người.

Lý Dật Phong si ngốc mà nhìn khuôn mặt say ngủ của thê tử, lòng không khỏi tràn đầy phiền muộn.

Trong lúc sơ suất không kịp thời đem nha đầu mà mẫu phi ban cho xử lý triệt để, liền gây nên tai họa lần này. Mà Nhược Thủy tạm thời không có biện pháp trừ tận gốc bóng ma trong lòng cũng là có nguyên do, hắn chỉ hy vọng thời gian sẽ không lâu lắm, bằng không hắn thực khổ sở.

“Đêm đã khuya, còn không ngủ?” Đương ngủ trên chăn đệm trải dưới đất Ôn Nhược Thủy mở miệng, sau đó trở mình, đem bóng lưng lưu lại cho hắn.

Lý Dật Phong không tiếng động cười cười. Nguyên lai nàng cũng không ngủ được.

Ôn Nhược Thủy hơi cau mày, mím chặt môi. Ánh mắt hắn sáng quắc nhìn chằm chằm nàng như vậy, nàng cũng không phải người chết, thế nào lại không có cảm giác?

“Nhược Thủy, ta khát nước.”

Ôn Nhược Thủy ở trong lòng nguyền rủa một tiếng. Đêm mai nhất định phải để Hạnh nhi nha đầu chết tiệt kia qua ngủ chung để “phục vụ” hắn vậy.

Đứng dậy giúp hắn ngã chén trà, nàng xem hắn uống xong, sau đó đương nàng tiếp lấy cái chén thì, hắn cầm tay nàng.

“Nhược Thủy, muốn tha thứ cho ta thực sự khó khăn như vậy sao?”

Nàng đôi mắt buông xuống, “Ta nói rồi, cần có thời gian.” Nàng sớm biết hắn theo tới chỉ để đảo loạn lòng của nàng, nhân lúc nàng không đề phòng sẽ xuất ra một màn chịu không thấu như vầy kích thích nàng.

“Theo ta ngồi một chút được không?” Hắn dè dặt hỏi.

Nàng rút tay ra, cầm lấy cái chén, xoay người, “Ngủ đi, ngày mai còn phải lên đường sớm.”

Lý Dật Phong trong lòng thầm than. Nàng lại tránh né hắn a.

Mà lúc này, Ôn Nhược Thủy cũng không có tâm trạng ngủ, liền dứt khoát mở cửa sổ nhà trọ, đưa mắt trông về phía xa.

Lòng nàng lúc này rối loạn tựa như những ngôi sao nhỏ đầy trời kia không ngừng di động lấp lánh, hết lần này tới lần khác tên “bị cáo” kia lại không chịu cho nàng một chút không gian yên tĩnh, kiên quyết muốn bắt đầu lại.

Khóe miệng nàng xả ra một nụ cười khổ. Ban đầu hắn chẳng phải cũng cứng rắn như vậy sao? Tính cách này thực sự là làm cho người ta không chịu được mà…

Nghe được phía sau có tiếng động, nàng không quay đầu lại, cũng không nghĩ sẽ quay đầu lại.

Đương lúc một kiện áo choàng phủ lên vai thì, nàng ở trong lòng thở dài, xoay người.

Quả nhiên, hắn cũng chỉ mặc một kiện trung y, nhưng lại đem áo choàng phủ thêm cho nàng, đây là ý định muốn hại nàng xót hắn sao?

Thay hắn đem áo choàng buộc lại, Ôn Nhược Thủy thanh âm dẫn theo tia khẩn cầu, “Ngươi để ta một người yên lặng một lúc đi.”

“Đang suy nghĩ cái gì?” Hắn luôn nghĩ cảnh tượng nàng nhìn về phía xa xa luôn cho hắn một loại cảm giác rất phiêu hốt, phảng phất như sau một khắc nàng sẽ tự hắn bên người vĩnh viễn biến mất, điều này làm cho hắn rất không an lòng, không khỏi nghĩ đánh vỡ bầu không khí trầm mặc này.

“Không nghĩ cái gì, chỉ là đột nhiên có chút cảm khái mà thôi.”

“Cảm khái thế sự vô thường?”

Nàng kinh ngạc nhìn hắn.

Hắn nở nụ cười, “Ta hình như là ở chỗ này gặp nàng lần đầu tiên.”

Nàng nét mặt ửng đỏ, không mở mắt.

Là nha, hắn là ngay tại Thanh Châu thành này chính thức quấn quít lấy nàng, từ đó về sau liền đem vận mệnh hai người gắt gao buộc cùng một chỗ, muốn gỡ cũng gỡ không xong.

“Ngày mai ra khỏi thành hẳn là còn có thể đi ngang qua trà lâu nơi chúng ta sơ ngộ, cùng đi uống chén trà được không?”

“Ngủ đi.” Nàng đóng cửa sổ, hướng chăn đệm dưới đất đi đến.

Hồi ức tốt đẹp luôn luôn dễ dàng trôi qua, huống hồ lần bọn họ sơ ngộ, thật đúng là cùng với hai chữ “tốt đẹp” hoàn toàn không liên quan gì đến nhau.

“Có lúc, ta thật nghĩ nàng rất tàn nhẫn.”

Ôn Nhược Thủy mím môi, không nhẹ không nặng trả lại một câu, “Kỳ thực, ngươi cũng rất tàn nhẫn.”

“Nhược Thủy –” hắn không hiểu.

“Là ngươi khiến ta trở nên tàn nhẫn như vậy.” Nàng nhẹ nhàng mà nói.

Lý Dật Phong nhất thời á khẩu không trả lời được….

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.