Tương Quân Phối

Chương 24: Chương 24




CHƯƠNG 24.

Màn đêm buông xuống, Tề Vân Phi nôn ra máu cũng sốt cao không ngừng, một lần lâm vào hôn mê. Kết quả chứng thật trong trà thơm Tiểu An Tử đưa cho Hoàng Thượng có thả một loại độc dược lam hồn thảo hiếm thấy. Vật ấy kịch độc vô cùng, thường nhân dính vào môi sẽ chết ngay lập tức, may mắn Tề Vân Phi vì phòng bất trắc hàng năm đều ăn một lượng nhỏ độc dược, thả chút ít vào nước trà, mới có thể chống đỡ thoát khỏi quỷ môn quan. Tiểu An Tử tức khắc bị đánh nhốt vào tử lao, chịu không nổi nghiêm hình tra tấn, lập tức khai ra người đứng sau làm chủ là Lăng Sương. Nguyên lai Lăng Sương từ trong hành động khác thường của Tề Mặc Nhiên phỏng đoán sự đã bại lộ, vội vàng tiên hạ thủ vi cường, rời đi Tam vương phủ liền lập tức dùng bồ câu đưa lam hồn thảo cùng chỉ thị cụ thể truyền cho Tiểu An Tử. Hiện đã tìm ta thư tự tay y viết, chứng cứ vô cùng xác thực, Lăng Sương chạy trời không khỏi nắng.

Lăng phủ ánh lửa tận trời, hình bộ thượng thư Cát Vân Thanh mang theo chúng quan binh phá cửa mà vào, liền gặp được Lăng Sương muốn uống thuốc độc tự sát.

“Lăng đại nhân!” Cát Vân Thanh một tay hất đổ rượu độc trên tay Lăng Sương, tức sùi bọt mép, hai mắt trừng to giống như chuông đồng.

“Cát mỗ xưa nay kính trọng nhân phẩm của ngươi, ngươi đầy bụng kinh luân lại quan cư tam phẩm, có thể nói con đường làm quan bằng phẳng thậm chí một bước lên mây, ngươi rốt cuộc có gì bất mãn, lại làm ra việc đại nghịch bất đạo như thế?”

“Ngươi hiểu cái gì?” Lăng Sương dại ra nhìn chằm chằm cốc rượu bị đánh nghiêng chậm rãi chảy xuôi trên mặt đất, mặt không chút thay đổi.

“Gia phụ Lăng Thu Sinh chẳng qua là nhất thời lỗ mãng chống đối Hoàng Thượng, đã bị Tề Vân Phi ra lệnh kéo đi chém đầu, cả nhà luân vi dân đen vĩnh viễn không có ngày xoay người! Đến lúc này người trong tộc trôi giạt khắp nơi, bao nhiêu tráng niên tài tuấn minh ngọc bị long đong, suốt ngày sống cuộc sống giống như súc sinh, sống không bằng chết!” Chậm rãi đứng dậy, Lăng Sương nhìn vẻ mặt cương trực công chính của Cát Vân Thanh, bỗng nhiên cảm thấy buồn cười.

“Ngươi như vậy” vỗ vỗ da mặt cứng nhắc của Cát Vân Thanh, Lăng Sương cười to không ngừng “Quả thực giống lão nhân như đúc! Ha ha ha… Trên đời này, người một lòng một dạ tận trung với công việc… Ha hả, bị chết sớm nhất!”

“Chớ có nói bậy! Người tới, bắt Lăng Sương!”

Bọn quan binh xông lên, trói gô lấy Lăng Sương, một giai công tử không thực nhân gian khói lửa kia trong khoảnh khắc không còn tồn tại nữa, trước mắt mọi người chẳng qua chỉ là một khâm phạm đầu bù tóc rối của triều đình.

“Mang đi!”

“Chậm đã!” Nghe được tin vội tới, Tần Khiếu tách mọi người ra, đi đến trước người Cát Vân Thanh.

“Cát đại nhân, ta có lời muốn nói với y.”

“A, đi thôi.” Cát Vân Thanh nghiêng người, mang theo binh lính canh giữ ở cửa. Hắn với Tần Khiếu xưa nay giao hảo, cũng hiểu biết gút mắc từng có giữa hai người, lần này thật không ngại bán cho Tần Khiếu một cái nhân tình.

“Tạ ơn đại nhân thành toàn.” Tần Khiếu xoay người nhẹ nhàng nâng đầu của Lăng Sương lên, thay y sửa sang lại mớ tóc lộn xộn.

“Vì cái gì?” Tiếng nói ôn nhu trầm thấp như có kỳ tích an ủi tâm thần cơ hồ bị cừu hận xé rách của Lăng Sương.

“Tần… Tần ca!” Cúi đầu chôn vào trong lòng ngực ấm áp, Lăng Sương giống như một đứa nhỏ bị lạc đường thật lâu, cuối cùng cũng tìm được nơi trở về của mình, an tâm gào khóc lớn lên.

“Vì cái gì… Vì cái gì y luôn muốn cướp đi những thứ quý giá nhất của ta! Trước kia là phụ thân, hiện tại là ngươi! Ta rất hận… Rất hận! Ta không nghĩ rời khỏi ngươi, ta là bị bắt ép! Ngươi đừng rời khỏi ta! Ô… Đừng rời khỏi ta…”

“Tốt lắm… Tốt lắm… Nói cho ta biết, chuyện này thật sự là ngươi làm sao?” Tần Khiếu nhẹ nhàng vuốt va tấm lưng đơn bạc của Lăng Sương, vô cùng đau lòng.

Cái đầu đang rúc vào trong ngực dùng sức gật đầu, một đôi mắt to hắc bạch phân minh tràn ngập cừu hận.

“Ta hận y, ta muốn báo thù!”

“Vậy rốt cuộc ngươi làm thế nào tạo nên Tiểu An Tử? Hắn từ nhỏ đi theo Tề Vân Phi, trung thành và tận tâm, sao có thể nói phản bội liền phản bội?”

“Là ta biết được mỗi khi Hoàng Thượng tự mình săn bắn, sẽ vẫn chuẩn bị tuyển một người ở bên người y. Có thể không bị hoài nghi còn có ai thích hợp hơn so với người bên cạnh được sự tín nhiệm của y? Một lần khi ta theo mặc nhiên tiến vào hậu cung, nhân cơ hội thả cổ độc vào trong lư hương huân hương, làm cho Tiểu An Tử trở thành người đầu độc, lại uy hiếp hắn nếu không hợp tác liền tố giác hắn. Vốn tưởng rằng thu săn là lúc Tề Vân Phi sẽ bị mất mạng, đến tận đây sẽ không lưu lại manh mối, không nghĩ tới…

“Không nghĩ tới, ta sẽ cứu y?” Tần Khiếu có chút đăm chiêu, cảm thấy nỗi băn khoăn thật mạnh, rất nhiều chi tiết mâu thuẫn không đúng.

“Tóm lại, ta sẽ không cho ngươi chết.” Tần Khiếu buông Lăng Sương ra, rất nhanh biến mất trong bóng đêm.

.

Chương 25.

Chuyện Lăng Sương là kẻ tình nghi ám sát Hoàng Thượng rất nhanh đã truyền đến ồn ào huyên náo trong triều, người mắng y lấy oán trả ơn có, người cười y không thức thời có, người thán y uổng phụ tài học cũng có, mọi người không ngừng vội vàng cắt đứt quan hệ với y, chỉ sợ mặt rồng thịnh nộ, sẽ tự hại bản thân.

Chính là trên triều đình, tất cả mọi người rất có ăn ý giả câm vờ điếc, đối với chuyện Lăng Sương ngậm miệng không nói chuyện. Ai đều biết Tam vương gia dưới một người trên vạn người chẳng những được sự tín nhiệm của Hoàng Thượng, hơn nữa đối Lăng Sương lại tình chân ý thiết, giờ phút này thân phận của y vi diệu. Trong lòng mọi người tính toán: nhiều lời nhiều sai, nếu hai mặt quên không lấy lòng, thật sự là không có lời. Thế là tuy rằng mỗi người nghiêm túc kính cẩn nghe theo, lại đối chuyện Lăng Sương không hề đề cập tới.

Tề Vân Phi đem tâm tư đủ loại quan lại sờ soạng đến quen, ho nhẹ một tiếng, đánh vỡ cục diện bế tắc.

“Khụ khụ… Chuyện Lăng Sương, trẫm đã toàn quyền giao cho Cát thượng thư xử lý, chúng ái khanh có gì dị nghị không?”

“Như thế rất tốt.” Nếu Hoàng Thượng đã hạ thang xuống, đủ loại quan lại tự nhiên phụ họa “Cát thượng thư có danh xưng là thanh thiên, tự nhiên sẽ không phụ kỳ vọng của Hoàng Thượng, nhất định có thể tra ra manh mối.”

“Có bản thượng tấu, khụ khụ… Không bản, liền bãi triều đi.” Một trận bệnh nặng mặc dù được thái y diệu thủ hồi xuân, nhưng vẫn hao phí không ít nguyên khí của Hoàng Thượng. Chúng thần thổn thức: Hoàng Thượng mang bệnh vào triều, cần nghiệp như thế, thì lo gì dân không no quốc không mạnh? Mọi người sớm thành kính quỳ gối trên mặt đất bái lạy.

Tề Mặc Nhiên chờ mọi người rời đi xong liền khẩn cấp đi về phía ngự thư phòng.

“Hoàng Thượng, thân mình ngài vẫn còn yếu, những tấu chương này nên để xem sau đi?” Vương công công cẩn thận đỡ Tề Vân Phi, không dám có nửa điểm chậm trễ.

“Quân quốc đại sự, há lại có thể chậm trễ!” Tùy tay mở ra một bản tấu chương liền bắt đầu đọc, đột nhiên nhớ tới cái gì, Tề Vân Phi ngẩng đầu.

“Vương công công.”

“Nô tài ở.”

“Chút nữa nếu mặc nhiên đến đây, ngươi giúp trẫm ngăn cản gã lại.”

“Vâng…”

“Không cần! Ta đã đến đây rồi!” Người chưa tới mà tiếng đã tới trước, Tề Mặc Nhiên! Rầm một tiếng, đá bay cửa phòng khắc hoa, hấp tấp xông vào.

“Làm càn!” Một chưởng thiếu chút nữa làm vỡ nát cái bàn, Tề Vân Phi khẽ nheo mắt “Sao vậy, trẫm không ở mấy ngày, ngươi ngược lại càng ngày càng kiêu ngạo!”

“Ta…” Dáng vẻ bệ vệ nhất thời bị tước hơn phân nửa, Tề Mặc Nhiên tâm không cam lòng không nguyện quỳ xuống hành lễ “Thần đệ thỉnh an Hoàng Thượng, Ngô hoàng…”

“Được rồi được rồi, đứng lên đi.” Không kiên nhẫn phất phất tay, một đám cung nữ thái giám lập tức thức thời lui ra ngoài.

“Ta không đứng dậy!”

“Ngươi! Nếu là cầu tình cho Lăng Sương, liền cút ngay cho trẫm!”

“Hoàng huynh… Vì cái gì muốn hại Lăng Sương?”

“Ngươi nói cái gì!” Khiếp sợ xoay người nhìn trừng trừng đệ đệ, Tề Vân Phi quả thực không thể tin được vào lỗ tai của mình “Trẫm hại y sao? Trẫm hại y thế nào! Tới cùng tới tận, đều là y trăm phương nghìn kế mưu hại trẫm! Y chẳng những tự dưỡng dược nhân, trẫm thiếu chút nữa bị y độc chết! Trẫm ngược lại muốn hỏi ngươi một chút, ngươi cùng y như keo như sơn, sao có thể không biết lòng muông dạ thú của y!”

“Hoàng huynh! Ngươi sao có thể dễ dàng tin tưởng y xúi giục người khác, đây đều là lời tuyên bố vô cớ! Huống chi từ khi Tần Khiếu trở về y vẫn luôn trốn tránh ta. Một con người có trái tim thủy tinh như vậy, ta không muốn bức bách y nữa, có cái gì sai!”

“Ngươi không sai?” Bàn tay túm lấy vạt áo của Tề Mặc Nhiên, Tề Vân Phi tức đỏ mắt “A… Nói rất đúng a… Mặc Nhiên, nếu không phải ngươi không giữ được y, trẫm sao phải vất vả như thế? Ngươi có biết nửa năm qua trẫm vì Tần Khiếu làm bao nhiêu chuyện hay không! Nếu trẫm chết rồi, cho dù hao tổn tâm cơ chiếm được Tần Khiếu thì còn có ý nghĩa gì nữa!”

“Là vậy sao? Thần thú vị đến như thế sao? Để cho Hoàng Thượng không tiếc tự mình hại mình cũng muốn chiếm được?” Vẫn luôn ở phía sau, Tần Khiếu đẩy cửa mà vào, vẻ mặt phức tạp nhìn Tề Vân Phi cương ở tại chỗ.

Trợn mắt nhìn vẻ không thể tin, Tề Vân Phi run run chậm rãi nâng cao tay, hung hăng tát cho Tề Mặc Nhiên một cái.

“Tốt lắm… Lúc nào mà ngay cả ngươi cũng học được thương tổn trẫm!”

Shal yêu quí à, cuối cùng thì ta cũng đã hoàn thành truyện này cho nàng rồi. Hoàn thành một lời hứa đã bao lần thất hứa. Yêu nàng nhiều, đại phu nhân của ta~~~

—-*—-

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.