Tướng Quân Sủng Thê

Chương 105: Chương 105




Mười ngày sau, Hoắc Thanh Sơn mang theo nhiệm vụ Bùi Hạo giao phó cộng thêm một phong thư, một thân một mình trở về kinh thành.

‘Phu quân, chàng nói xem chuyện này cuối cùng có được không đây?’

Tô Nhược U nhìn Bùi Hạo, ánh mắt đầy lo lắng, không ngờ một người bình thường trông có vẻ quê mùa thế mà cất chứa nhiều tâm sự, một chút ý tứ cũng chẳng lộ ra, nếu không phải phu quân ngẫu nhiên biết được thì không biết y chịu đựng đến khi nào.

Nhưng nghĩ đến muội phu nhà mình mắt cao hơn đầu, Tô Nhược U lại không biết nói gì cho phải, tương lai của râu ria rậm rạp thật đáng lo nha...

Đối với sự lo lắng của nương tử nhà mình, ngược lại Bùi Hạo không cho là đúng, nam tử hán đại trượng phu, mọi chuyện phải do mình tự tranh thủ, ít nhất đối với nữ nhân minh thích chính là như thế, dù là đoạt lấy cũng phải khiêng nàng về nhà mình. Đối với loại nam nhân bất lực hèn hạ chỉ dám nghỉ trong lòng mà không dám hành động, Bùi Hạo xem thường nhất, nếu thực thích một người thì phải mang người về bên cạnh mình tỉ mỉ yêu thương chăm sóc mới đúng, quản người ta nghĩ gì làm gì chứ!

‘Được hay không được thì cũng phải thử, không thử thì vĩnh viễn không thể biết được kết quả.’

Được rồi, Tô Nhược U cẩn thận ngẫm lại chuyện này, song là một nữ nhân, không tránh khỏi nàng sẽ đồng tình với kẻ yếu thế, mà hiển nhiên hán tử Hoắc Thanh Sơn chính là ‘Kẻ yếu’, thật lòng, si tình, thầm mến gì đó, lúc nào cũng dễ dàng chiếm cảm tình của nữ nhân, đương nhiên Tô Nhược U cũng không ngoại lệ, nhất là nàng biết rõ, muội phu nhà mình có vẻ không thích loại nam nhân này.

‘Phu quân, chàng nói xem phụ thân và mẫu thân có đồng ý không?’

Kỳ thật Hoắc Thanh Sơn chỉ mới hai mươi lăm tuổi mà đã làm đến vị trí phó tướng, không giống dạng con cháu thế gia như Bùi Hạo có tổ tiên hậu thuẫn, y tự mình chân ướt chân ráo liều chết trong đám người mà leo lên, mặc dù Đại Hạ không đến mức trọng văn khinh võ, nhưng đối với đại đa số người mà nói văn thần tốt hơn võ tướng rất nhiều, dù sao mức độ an toàn còn bày rành rành ra đó, muốn kén rể không tránh khỏi suy xét mấy chuyện này, không ai muốn nữ nhi minh nửa đường thủ tiết cả.

Trải qua các triều đại, Bùi gia đều thuộc hàn lâm thế gia, duy chỉ đến đời Bùi Hạo là trái ngược, trở thành võ tướng, nhưng chuyện đó cũng không thể nào che giấu chất thanh cao văn nhân thấm vào tận xương của Bùi gia, đối với người trong nhà bọn họ không có cách nào nên đành chấp nhận, nhưng đối với vị hôn phu của nữ nhi nhà mình, dĩ nhiên bọn họ phải lựa chọn kỹ càng.

Nhưng trái ngược lại với mọi người, Bùi Hạo không cho là đúng, ‘Chuyện này chỉ cần Nhàn Nhi gật đầu đồng ý, vậy thì thành công hơn phân nửa rồi.’

Quả nhiên suy nghĩ của người này chẳng giống ai, từ xưa đến nay thành thân đều chú trọng lệnh phụ mẫu, lời mai mối, vậy mà lời người này vừa thốt ra khỏi miệng lại là quan trọng mình có nguyện ý hay không, tư duy cường hãn loại này, Tô Nhược U cũng rất… tán thành, thành thân là chuyện lớn cả đời, nếu như phải lấy một người khác chứ không phải người mình ngưỡng mộ trong lòng, như vậy còn ý nghĩa gì nữa? Nhất là sau khi nàng gả cho hắn, loại cảm giác này càng mãnh liệt.

Sâu sắc cảm nhận được mình bị người nào đó ảnh hưởng quá sâu, Tô Nhược U kiềm lòng không được giận dỗi liếc Bùi Hạo một cái, ‘Vậy thì Nhàn Nhi phải gật đầu đồng ý mới được chứ…’

Vấn đề quan trọng này không thích hợp để thảo luận, ‘thì cứ chờ xem bản lĩnh của Hoắc Thanh Sơn thế nào đi.’ Nương tử của mình thì chính mình đi dụ dỗ mới được!

Được rồi, dù sao hiện tại Hoắc Thanh Sơn đã xuất phát, chuyện bọn họ làm được thì cũng đã làm, mọi chuyện cứ để thuận theo tự nhiên, chỉ mong kết quả tốt nhất.

Nhưng má, ‘Phu quân, chuyện ta giao cho chàng, chàng xử lý đến đâu rồi?’

Nghe xong lời này, mặt Bùi Hạo nhăn lại, chuyện lựa chọn vị hôn phu cho nha hoàn gì gì đó là phiền nhất đấy, còn khó hơn lựa chọn binh sĩ rất nhiều, Bùi Hạo có cảm giác hiện giờ khi hắn ở trong quân doanh, ánh mắt nhìn các binh sĩ không còn giống như lúc trước nữa, hắn cũng nghi ngờ, với tình hình này lính của hắn không bị điên thì hắn cũng điên mất.

Bùi Hạo vội vàng kéo Tô Nhược U vào lòng, đặt một nụ hôn lên trán của nàng, ‘U Nhi, sắp đến sinh thần của nàng rồi, nàng muốn lễ vật gì đây?’

Biết rõ hắn đánh trống lãng nhưng Tô Nhược U vẫn không tránh được đỏ mặt, ‘Đại Bảo và Nhị Bảo đều một tuổi rồi, ta đã là mẫu thân rồi còn để ý sinh thần gì nữa chứ?’

Bùi Hạo cúi đầu cọ sát vào chóp mũi và cánh môi Tô Nhược U nhưng lại chậm chạp không chịu hôn xuống, hơi thở hai người cùng hoà quyện vào một chỗ, càng nhuộm hồng đôi gò má Tô Nhược U.

‘đã làm mẫu thân thì như thế nào? Ta muốn tổ chức cho nàng, ai dám nói một chữ không?’

Giọng nói trầm ấm của hắn rơi vào miệng Tô Nhược U, cuối cùng biến mất gần như không còn.

Buổi chiều, trong thư phòng phủ Đô Đốc.

‘Bẩm báo chủ nhân, người đã giao cho bên kia, bên kia trả lời chỉ cần chủ nhân hỗ trợ giải quyết xong Tam Hoàng Tử thì bên kia sẽ ký kết hiệp định trăm năm giao hảo với Đại Hạ, hơn nữa hàng năm còn sẽ tiến cống cho Đại Hạ.’

Bùi Hạo đang ngồi phía sau bàn sách bằng gỗ lim, tuy trong tay đang cầm một phong thư, song rõ ràng lực chú ý không ở trong đấy, mặc dù hiện tại hắn chưởng quản hơn mười vạn đại quân ở biên quan, nhưng tấu chương gì gì đó vẫn phải viết, vẫn phải xem, có điều những lúc không cần phí tâm tư, từ trước đến nay hắn sẽ không tự làm khó bản thân.

Đảo mắt một cái, Bùi Hạo bỏ phong thư trên tay xuống rồi nhìn lên Thiên Nhất và Thiên Nhị mang dáng vẻ phong trần trước mặt, hắn hiểu rất rõ những ngày qua ngược lại đã khiến bọn họ vất vả, tuy hắn đã phân bọn họ cho nương tử nhà mình nhưng nhiệm vụ lần này quá mức quan trọng, không những hai người bọn họ võ công cao cường mà quan trọng nhất là bọn họ không phải binh lính của hắn, đối với Man Quốc mà nói rất lạ mặt, vì thế từ khi phát hiện chuyện của Quan Hi Nhược, Bùi Hạo bèn sai bọn họ liên lạc thương lượng với Man Quốc bên kia, tính ra cũng hơn một tháng rồi.

Đợi đến khi báo cáo xong mọi chuyện, Bùi Hạo mới để cho bọn họ lui xuống, hắn cũng không phải chủ tử xấu xa ngược đãi thuộc hạ, hôm nay hai người bọn họ lập công lớn, đương nhiên Bùi Hạo sẽ không bạt đãi bọn họ.

Tuy nhiên, hiếm khi Thiên Nhất bình thường đạm mạc lạnh lùng không bỏ đi ngay, chỉ thấy y trực tiếp quỳ gối trước bàn sách, ‘Chủ nhân, Thiên Nhất muốn thành thân với nha hoàn Thanh Loan bên cạnh phu nhân, khẩn cầu người thành toàn!’

Bùi Hạo cực kỳ sửng sốt, đây là ảnh vệ Thiên Nhất xuất sắc nhất, lạnh lùng nhất của hắn sao? Chỉ là, nếu như y đã hạ mình đến đây cầu hôn Thanh Loan, làm sao có đạo lý hắn không đồng ý chứ? Nhưng mà, nghĩ đến nhắc nhở của phu nhân nên dù muốn dù không hắn cũng phải hỏi: ‘Thiên Nhất, ngươi cũng biết Thanh Loan nhà người bên cạnh phu nhân, tất nhiên phu nhân không muốn nha hoàn của mình chịu ấm ức, sau này...’

Mặt Thiên Nhất vẫn không đổi sắc như cũ, ‘Sau này thuộc hạ sẽ sắp xếp ổn thoả, toàn tâm toàn ý đối xử tốt với Thanh Loan, quyết không phụ nàng!’

Bùi Hạo hết sức hài lòng, thuộc hạ bên cạnh hắn nên hắn hiểu rất rõ, những người này là ảnh vệ do một tay hắn huấn luyện ra, bất luận là Thiên Nhất lạnh lùng hay hoà nhã như Thiên Nhị, nói cho cùng đều rất tài giỏi, còn bọn họ có thể đi đến ngày hôm nay, không có chỗ nào không phải là người có lòng dạ độc ác, cho tới bây giờ bọn họ sẽ không dễ dàng hứa hẹn chuyện gì, nhưng mà, chỉ cần bọn họ đã hứa thì trừ phi bọn họ chết, còn nếu không bọn họ nhất định làm được.

Vì vậy, đối với lời hứa hẹn của Thiên Nhất Bùi Hạo cực kỳ tin tưởng, hơn nữa với người có tính tình như Thiên Nhất, chuyện giữ mình trong sạch là không phải ở mức độ bình thường, nghĩ như thế Bùi Hạo càng cảm thấy, Thiên Nhất chính là lựa chọn số một cho yêu cầu lựa chọn phu quân của Thanh Loan, vả lại, nếu không phải hắn phái Thiên Nhất ra ngoài làm việc từ trước thì nói không chừng, mấy ngày qua hắn chẳng cần đau khổ như thế!

Tuy nhiên, Bùi Hạo cũng không hấp tấp nhận lời ngay, dù sao Thanh Loan cũng là nha hoàn hồi môm của tiểu nương tử nhà mình, vẫn phải do Tô Nhược U gật đầu đồng ý mới được.

‘Thiên Nhất, chuyện này ta sẽ nhớ kỹ, có điều Thanh Loan là nha hoàn của phu nhân, ta sẽ giúp ngươi nói với phu nhân một tiếng, đến lúc đó có thành hay không thì phải do phu nhân đồng ý mới được.

Sau khi nghe xong, sắc mặt Thiên Nhất vẫn không có bất kỳ biến hoá nào, đang lúc y muốn cảm tạ ơn chủ tử thì chỉ thấy Thiên Nhị kế bên cũng quỳ xuống, ‘ Chủ nhân, nếu Thiên Nhất đã đánh trước trận đầu, Thiên Nhị cũng muốn cầu xin chủ nhân ban hôn Thanh Nhạn bên cạnh phu nhân cho thuộc hạ, sau này thuộc hạ nhất định sẽ cõng Thanh Nhạn cô nương trên lưng, còn nếu không sẽ để mặc chủ nhân xử lý.’

A a a, hôm nay là ngày gì thế này? rõ ràng ảnh vệ của hắn muốn nhận lấy ‘Củ khoai nóng phỏng tay’ thay cho hắn, quả thực không còn gì tri kỷ hơn, nếu sớm biết hai người bọn họ nói như thế, trước đó vài ngày hắn làm gì phải chịu khổ, còn chịu muôn vàng trắc trở nữa?

Tâm trạng Bùi Hạo rất tốt, song ngoài mặt vẫn không lộ ra, ‘Thiên Nhị, ngươi phải nghĩ kỹ, thành thân là đại sự cả đời, đây không phải là luận võ, cái gì cũng muốn tranh giành thắng thua.’

Quả nhiên, nghe xong lời Bùi Hạo, vẻ tươi cười trên mặt Thiên Nhị rốt cuộc không thấy nữa, y lúc này, tràn đầy nghiêm túc và trịnh trọng, ‘Thiên Nhị thật lòng muốn lấy Thanh Nhạn cô nương, mong chủ nhân thành toàn!’

Sau khi nhận được câu trả lời khiến mình hài lòng, Bùi Hạo nhanh chóng đuổi hai người bọn họ đi, hắn muốn nói tin tốt này cho tiểu nương tử nhà mình biết ngay, cuối cùng hắn cũng đã tìm được vị hôn phu thích hợp cho Thanh Nhạn và Thanh Loan rồi, không phụ lòng nhờ vả của nàng!

‘Thiên Nhất chủ động cầu hôn Thanh Loan, Thiên Nhị muốn lấy Thanh Nhạn?’ Tô Nhược U khiếp sợ nhìn phu quân đang tranh công nhà mình, không sai nha! Suy nghĩ của người này và nàng chẳng giống nhau chút nào! Chẳng lẽ Thiên Nhất thật sự có tình cảm với Thanh Loan? không phải trước đây lúc nào Thanh Loan cũng mang vẻ mặt mình bị ghét bỏ hay sao? Chuyện này xảy ra từ lúc nào?

Hơn nữa, lần này còn xuất hiện thêm một Thiên Nhị, vả lại Thiên Nhị và Thanh Nhạn bắt đầu từ lúc nào? Người chủ nhân như nàng có phải quá vô tâm với nha hoàn của mình rồi không? Tô Nhược U không hiểu nổi đồng thời sâu sắc cảm nhận được sự thất bại....

Bùi Hạo ôm tiểu nương tử đang phiền muộn vào lòng, ‘Nàng xem Thiên Nhất và Thiên Nhị, võ công cao cường không nói, còn luôn giữ mình trong sạch, hơn nữa bọn họ còn đặc biệt tìm ta cầu hôn hai nha đầu Thanh Nhạn và Thanh Loan, chuyện này có thể thấy bọn họ thật lòng yêu thích các nàng ấy, lại nói, bọn họ còn chính miệng cam đoan với ta, giả sử sau này bọn họ làm việc gì có lỗi với Thanh Nhạn và Thanh Loan, để các nàng ấy chịu ấm ức, một người chủ như nàng có thể tuỳ ý xử lý bọn họ...’

‘nói thì nói thế, nhưng mà...’

Kế tiếp, lời Tô Nhược U còn chưa nói hết thì đã bị Bùi Hạo ngăn chặn trong miệng, ‘Dù sao tương lai vẫn phải do các nàng ấy tự trải qua, người làm chủ như nàng không thể suốt ngày đêm canh chừng các nàng ấy được...’

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.