Tướng Quân Sủng Thê

Chương 107: Chương 107




Sau khi giải quyết xong chuyện chung thân đại sự cho hai nha hoàn nhà mình, Tô Nhược U có cảm giác cả người sảng khoái, ngay tiếp theo ánh mắt nhìn phu quân nhà mình cũng thay đổi.

‘Làm sao vậy, chẳng lẽ nàng cảm thấy phu quân của nàng ngày càng phong độ khôi ngô tuấn tú rồi hả?’ Sau bữa cơm chiều, Bùi Hạo ngồi trên lương tháp, cúi đầu đặt một nụ hôn lên trán Tô Nhược U.

Hôm nay tâm trạng Tô Nhược U rất tốt, nàng cũng vui vẻ phụ họa theo, ‘Chàng nói đây là tiểu lang quân nhà ai đây? Sao lại tuấn tú đến thế? Nhìn tỷ tỷ ta một cái nào...’

Lông mày Bùi Hạo nhíu lại, xem ra hôm nay tiểu nương tử nhà hắn thật sự rất cao hứng đây mà, còn dám mang chuyện khuê phòng này ra nói giỡn, nghĩ đến đây, ánh sáng trong mắt Bùi Hạo bỗng lóe lên âm u, ngày khi khi đôi môi nàng ngậm lấy vật trước ngực hắn, cảm giác mất hồn đó đến giờ hắn vẫn không thể nào quên được, lúc này chứng kiến Tô Nhược U như vậy, trong lòng Bùi Hạo âm thầm tính toán, ngày hôm nay nói gì hắn cũng muốn đạt được ước muốn...

‘Nhìn nàng thì như thế nào?’ nói rồi, Bùi Hạo lập tức bày ra dáng vẻ kinh hoảng nho nhỏ, kết hợp với tướng mạo môi hồng răng trắng, nhất là đôi mắt to tròn đen nhánh như bồ đào, ánh mắt sáng lấp lánh không dám nhìn thẳng vào Tô Nhược U, quả thật rất giống một thư sinh yếu ớt bị đùa giỡn trắng trợn.

Tô Nhược U bị dáng vẻ yếu ớt sợ hãi của hắn quyến rũ mất hồn, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác được một tấc muốn tiến thêm một thước, quả nhiên, người yếu ớt đáng thương lúc nào cũng làm người ta điên cuồng bất chấp mọi thứ, ngay cả nàng khi nhìn thấy dáng vẻ này của hắn cũng có chút không khống chế nổi ác tâm muốn đùa giỡn...

Lúc này, Tô Nhược U cũng chẳng cố kỵ cái gì là thể thống hay không thể thống nữa, dù sao chuyện trong phòng cũng không có liên hệ với bên ngoài, vả lại, chuyện phu thê trong phòng bọn họ cũng đâu có truyền tới lỗ tai người thứ ba, Tô Nhược U bày ra dáng vẻ mị nhãn như tơ, ánh mắt nghiêng nghiêng liếc tới, ‘Làm cho ta chịu không nổi muốn cướp chàng về nhà nha...’

Lòng Bùi Hạo nóng lên từng cơn, cóp điều vì mục đích ngày hôm nay, ngược lại hắn phải cố gắng tỉnh táo, chỉ thấy hắn hình như bị lời nói của Tô Nhược U dọa cho sợ, cả người gần như run lên, ngay cả lời nói thốt ra khỏi miệng cũng xen lẫn vài phần run rẩy khiếp đảm, ‘Vị cô nương này, sắc trời bên ngoài không còn sớm, tiểu sinh nên về nhà...’

Tô Nhược U giơ một chân ra đè lại đôi chân muốn đứng lên của Bùi Hạo, ngữ khí vẫn mang theo ý trêu chọc rõ ràng, ‘Vị công tử này, trời đã tối rồi, muộn như vậy mà ra ngoài, chàng không sợ sao?’

Cằm Bùi Hạo bị ngón tay người nâng lên, ánh mắt của hắn vẫn mơ màng hoảng hốt như trước, chính là không dám đối mặt với Tô Nhược U, giống như con mỗi bị kinh hãi, ‘Ta... Ta không sợ tối, vị cô nương này, xin nàng giơ cao đánh khẽ, để cho tiểu sinh đi về thôi.’

Tô Nhược U dùng một tay đẩy ngã Bùi Hạo ra phía sau rồi cúi người áp tới, ‘Công tử không sợ trong đêm đen như mực thế này sẽ có yêu tinh chuyên đi hút dương khí người ta sao?’

Theo lời nàng nói ra, hơi thở của nàng từng chút từng chút một phun lên mặt Bùi Hạo, ánh lửa trong mắt Bùi Hạo bùng cháy lên một lần nữa, nhưng lại bị hắn áp chế xuống dưới từng cái từng cái một, ‘Thánh nhân có dạy, con người không nên tin vào quái lực loạn thần, chúng ta là thư sinh, tất nhiên không nên tin mấy thứ đó, huống chi...’

‘Huống chi cái gì?’ Môi Tô Nhược U cách môi Bùi Hạo không đến nửa tấc, hơi thở hai người đan xen cùng một chỗ, có điều nàng vẫn nhất quyết không chạm vào, đúng là rất giày vò người.

Rốt cuộc Bùi Hạo cũng nhìn đến Tô Nhược U đang đè trên người mình, ‘Huống chi tiểu sinh cảm thấy, cô nương mới chính là nữ yêu tinh chuyên câu hồn nhiếp phách người...’

Nghe thế, đôi gò má Tô Nhược U tựa như nhiễm một màu ráng chiều rộng vô biên, ánh mắt lấp lánh mông lung, nhưng mà nàng vẫn không thay đổi quyết tâm ban đầu, ‘Vậy thì công tử đã đoán sai rồi, ta chẳng những không chỉ câu hồn mà ta còn muốn ăn chàng nha...’

nói rồi, Tô Nhược U cúi xuống ngậm lấy cánh môi Bùi Hạo bắt đầu mút hôn, sau đó lại dùng răng nanh nhỏ của mình nhẹ nhàng cọ xát, đang lúc Bùi Hạo thoải mái khó kiềm nén phát ra một tiếng rên nhẹ, Tô Nhược U bỗng thay đổi cách hôn dịu dàng sang cắn mạnh một cái, tiếp theo không đợi Bùi Hạo kịp phản ứng, nàng đã hôn dọc theo cằm của hắn, một đường hôn xuống cổ.

Bùi Hạo cố nén xúc động lật người đè nàng xuống dưới, tùy ý để nàng châm lửa khắp nơi trên người mình, dù sao cuối cùng hắn cũng sẽ thu lại cả vốn lẫn lời, hắn hận trận hỏa này không thể cháy càng mạnh càng tốt...

Dưới ánh mắt ám chỉ và cổ vũ của Bùi Hạo, hai tay Tô Nhược U cũng không nhàn rỗi, cách y phục mỏng manh, nàng vuốt ve đường cong thân thể nam nhân thuộc về nàng từng chút từng chút một, Bùi Hạo không có cơ bắp cuồn cuộn như những tráng hán khác, dáng người hắn thon dài, song mỗi một nơi trên người hắn đều rắn chắc dẻo dai, giống như một khối đậu hủ vậy, ẩn chứa rất nhiều đàn hồi.

‘Nương tử, nàng không muốn nhìn kỹ một chút hả?’

Bùi Hạo nằm ở trên giường, tóc dài đen kịt, tuy tướng mạo hắn tinh xảo hơn các mỹ nam tử bình thường rất nhiều nhưng lại không mang lại cho người ta cảm giác mềm mại đáng yêu chút nào, loại phong trần tuấn lãng chỉ thuộc về người nam nhân này càng khiến cho Tô Nhược U cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.

Giống như bị ma ám, bàn tay nhỏ bé của Tô Nhược U vô ý thức bắt đầu lột bỏ từng kiện y phục trên người hắn, cộng thêm Bùi Hạo hết lòng phối hợp, chưa đầy một lát trên người Bùi Hạo chỉ còn lại tiết khố dâm loạn, dưới ánh nến lung linh, da thịt rắn chắc của hắn ánh lên màu mật ong mê người, dụ dỗ Tô Nhược U cúi người xuống, từng điểm từng điểm gặm cắn không chừa chỗ nào....

Cánh môi của nàng, đầu lưỡi của nàng, cộng thêm răng nanh nhỏ thường xuyên làm chuyện xấu, tất cả đều mang lại cho Bùi Hạo cảm xúc quyến luyến, ham muốn làm cho hắn muốn dừng cũng không dừng được....

Theo bản năng, Tô Nhược U giang hai chân ngồi trên eo Bùi Hạo, dựa vào sự di chuyển của môi lưỡi mà cái mông nhỏ của nàng cũng tùy theo cọ cọ, càng khiến cho Bùi Hạo chiềm đắm trong tra tấn ngọt ngào. Cọ sát ở hõm vai Bùi Hạo trong chốc lát, theo thời gian nụ hôn của Tô Nhược U từ từ đi xuống dưới, đến khi nhìn thấy hai quả thù du đỏ thẵm, nàng chợt nhớ lại lần mình không cẩn thận há mồm cắn trúng một bên, mặt mày Tô Nhược U không ngăn được xấu hổ thêm mấy phần, chỉ là lần này ngược lại nàng không có nhiều do dự, ngay sau đó nàng học theo động tác trước đây của hắn, ngậm lấy...

Đầu lưỡi nàng không ngừng đảo quanh phía trên, bởi vì không thành thạo nên thỉnh thoảng hàm răng vẫn cắn trúng mấy lần, bàn tay kia vẫn không ngừng xoa gãy bên còn lại, cuối cùng Bùi Hạo không chịu nổi, hắn trở mình đè nàng xuống dưới thân, chính xác tìm đúng môi của nàng mà hôn xuống, hai tay không ngừng cố gắng xé rách trung y trên người nàng.

Giữa lúc mông lung Tô Nhược U bỗng nghe thấy tiếng vải vóc bị xé rách, thế nhưng không đợi nàng oán thán bộ trung y mới may chưa bao lâu của nàng thì nàng có cảm giác cả người mình bị xuyên qua, tiếp theo, nàng đã không còn lòng dạ nào suy nghĩ đến mấy chuyện khác nữa...

Mười bảy tháng năm, sinh thần của Tô Nhược U.

Trời còn chưa sáng, Bùi Hạo đã đánh thức Tô Nhược U dậy.

‘Phu quân, hôm nay chàng không đi phủ nha sao?’ Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Tô Nhược U còn mấy phần mơ màng, dáng vẻ dịu dàng mềm mại, Bùi Hạo nhìn thấy động lòng không thôi.

Bùi Hạo kiềm chế không được ngậm lấy môi lưỡi của nàng cắn mút một phen, ‘Hôm nay ta sẽ dẫn nàng đến một nơi, nhanh lên một chút, bằng không đến lúc đó không kịp thì sẽ hối hận đấy...’

Nghe lời hắn nói, Tô Nhược U không khỏi có chút mong đợi, nữ nhân nào không hi vọng mình nhận được lễ vật sinh thần? Đương nhiên nàng cũng không ngoại lệ, chỉ là Tô Nhược U vẫn không để lộ ra ngoài, nếu như hắn đã muốn duy trì cảm giác thần bí, tục ngữ nói rất đúng, phu xướng phụ tùy, nàng là nương tử người ta, dĩ nhiên phải dốc sức phối hợp mới phải đạo.

Hai nha hoàn Thanh Nhạn và Thanh Loan đã sớm nhận được chỉ thị của Bùi Hạo, lúc này hai người bận rộng rửa mặt chải đầu cho Tô Nhược U, ngược lại không có ai hành lễ chúc mừng nàng, trong lòng Tô Nhược U hiểu rõ, ngoài mặt càng thêm không thể hiện gì, chỉ là trước khi đi nàng vẫn nhớ mang hai chiếc chuông vàng mà mình âm thầm chuẩn bị tặng cho hai tiểu nha đầu, mắt thấy Thanh Nhạn và Thanh Loan chuẩn bị quỳ xuống tạ ơn, Tô Nhược U vội vàng nháy mắt với các nàng.

‘Tạ ơn phu nhân ban thưởng, Thanh Nhạn kính chúc phu nhân cả đời hạnh phúc an khang.’ Vẻ mặt Thanh Nhạn không thay đổi nhỏ giọng nói ra.

Nghe thế, Thanh Loan đang chải đầu cho Tô Nhược U cũng nhanh chóng nói nhỏ: ‘Thanh Loan cũng chúc phu nhân và Đô đốc đại nhân cả đời ân ái, hạnh phúc trôi chảy.’

Xuyên qua gương đồng, ánh mắt Tô Nhược U cong cong nhìn hai tiểu nha hoàn bên cạnh mình, chỉ là, ‘Thanh Nhạn, Thanh Loan, các muội có biết phu quân sẽ dẫn ta đi đâu không?’

Thanh Nhạn tiếp tục công việc chẳng nói lời nào, ngay cả Thanh Loan cũng bắt đầu kiếm cớ, ‘Phu nhân, người thấy búi tóc cao như vầy có được không?’

Được rồi, xem ra hiện giờ nàng sẽ không đào được chút tin tức nào đâu, có điều biết để làm gì, chỉ cần có hắn là được rồi.

Mãi cho đến khi lên xe ngựa, Tô Nhược U mới nhớ tới một chuyện hết sức quan trọng, ‘Phu quân, Đại Bảo và Nhị Bảo...’

Bùi Hạo vung dây cương, ‘Ngày hôm nay chỉ có hai chúng ta, không có bất kỳ ai được quấy nhiễu.’

‘Nhưng mà, nhưng mà...’ Tha thứ cho một mẫu thân đã có hài tử, nàng vẫn không nỡ lòng rời xa các con, nghĩ đến Đại Bảo và Nhị Bảo sau khi thức dậy không nhìn thấy mẫu thân, Tô Nhược U có chút do dự, ‘Phu quân, nếu không chúng ta...’

Bàn tay Bùi Hạo liên tục cầm cương, có điều hắn bỗng nhiên hung hăng trợn mắt nhìn Tô Nhược U đang an tọa trong xe ngựa, ‘Ngoan ngoãn ngồi đó đi, không cho phép nhớ bọn chúng, ngày hôm nay nàng chỉ có thể nhìn ta, chỉ có thể nghĩ đến ta!’

Tô Nhược U ngượng ngùng, hôm nay là sinh thần của nàng, hắn đã tĩ mỉ sắp xếp hết thảy, nàng không so đo với hắn nữa, ‘Được rồi, phu quân.’

Quả nhiên, đối với sự ngoan ngoãn của Tô Nhược U, Bùi Hạo rất hài lòng, ‘Ngoan, ngày hôm nay chúng ta sẽ trải qua thật tốt.’

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.