Tuyền Qua

Chương 19: Chương 19




CHƯƠNG 19.

Phụ mẫu Kiều gia một đêm không ngủ. Bọn họ gọi điện thoại đến những nơi quen biết , nhưng không có manh mối gì.

Hàn Hiểu Lệ khóc một đêm, cổ họng đã muốn ách , Kiều Phi lúc đầu còn an ủi vài câu, sau lại chỉ  hút thuốc, khi trời tờ mờ sáng  Kiều Phi quyết định báo cảnh sát, Hàn Hiểu Lệ ách  cổ họng: “Nếu bọn hắn nói thời gian mất tích quá ngắn , không chịu lập án làm sao bây giờ?”

“Mặc kệ , nói cái gì cũng phải cho người ta đi tìm!” Kiều Phi mặc áo khoác vào: “Hiện tại mới 6 giờ, ta sẽ đi cảnh cục ngay bây giờ .”

Hắn mở cửa nhà đi ra ngoài, sau đó đột nhiên kêu lên : “Tiểu Lam!”

Kiều Tử Lam té xỉu ở dưới thang lầu trước cửa nhà.

Kiều Phi đem đứa con té xỉu  ôm vào cánh cửa , Hàn Hiểu Lệ  ngã vào bên cạnh đứa con , hai vợ chồng thử kêu tên đứa con , nhưng không có tiếng đáp lại.

Kiều Phi sờ soạng mạch đập đứa con, lại thử xem hô hấp, hơi thả tâm một chút: “Không có vấn đề gì lớn, chúng ta đem quần áo hắn cởi ra, xem hắn có bị thương không.”

Quần áo Kiều Tử Lam hoàn hảo còn mặc ở trên người, mà khi cha mẹ cởi y phục của hắn lại hoảng sợ, trên thân thể mảnh khảnh của thiếu niên có ứ ngân rõ ràng, mà trên cổ tay, hai vệt dây trói đỏ tươi đâm vào mi mắt, cay độc đâm vào mắt .

Hàn Hiểu Lệ tay chân luống cuống: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì… Như thế nào sẽ thành cái dạng này, chúng ta dẫn hắn đến thầy thuốc đi, còn có, còn có báo cảnh sát!”

Kiều Phi ngăn thê tử lại: “Từ từ, đem quần hắn cỡi ra.”

Hàn Hiểu Lệ ngây người một chút, nàng quay đầu, nước mắt đột nhiên chảy xuống, Kiều Phi thở dài, thân thủ cỡi quần đứa con .

Hắn chỉ nhìn thoáng qua.

Hàn Hiểu Lệ không quay đầu lại xem, nhưng nàng rất nhanh nghe thấy tiếng khóc bất đồng .

Nàng quay đầu lại, Kiều Phi -một trung niên nam nhân hơn bốn mươi , cai đầu chôn ở khuỷu tay nghẹn ngào  khó có thể khống chế.

———————————————————————-

Diệp Miêu như  bình thưòng  đi tới trường học, chỗ ngồi cùng bàn không có ai, trong đầu hắn vẫn nhớ cuộc điện thoại tối hôm qua .Đêm qua trễ như vậy Tử Lam còn chưa có về nhà, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra ? Vẫn là chờ hắn đến đây rồi hỏi lại hắn đi .

Nhưng cả một ngày chỗ ngồi Kiều Tử Lam vẫn không có người.

Sinh bệnh  sao? Diệp Miêu ngồi ở trên xe giao thông công cộng về nhà nghĩ,hay là  gọi điện thoại cho nhà hắn đi.

Về đến nhà không kịp ăn cơm, Diệp Miêu liền gọi điện thoại đến Kiều gia, nhưng điện thoại vang lên thật lâu mà không có người nhận .

Diệp Miêu không yên lòng, sau khi cơm nước xong lại gọi một lần,hơn chín giờ  lại gọi một lần, vẫn là không người  nghe.

Thật sự là kỳ quái.

Càng kỳ quái chính là, Kiều Tử Lam lại không  đi học, Diệp Miêu hỏi lão sư, chủ nhiệm lớp nói cha mẹ Kiều Tử Lam nói hắn nghỉ bệnh, nghe nói là đột nhiên sinh  bệnh cấp tính không thể tới trường, đã chuyển đến bệnh viện xa.

Như vậy ngay cả đi nhà hắn thăm bệnh cũng không được sao? Diệp Miêu có chút khổ sở, bạn tốt duy nhất đột nhiên sinh  bệnh, lại ngay cả đi thăm cũng không thể.

Lại qua một tuần, Kiều Tử Lam vẫn không có đến trường học, Diệp Miêu thất vọng ngay cả Diệp Tự Lập đều có thể nhìn ra.

“Ta chỉ có một bạn tốt như vậy, hắn đột nhiên sinh bệnh ta thực lo lắng a.Nhưng lại chuyển viện, nhất định là bệnh thực nghiêm trọng, hắn đã muốn một tuần không có  đi học , bài vở ta cũng giúp hắn chép , chính là nếu hắn không đến thật sự theo không kịp tiến độ của lão sư .”

Diệp Tự Lập an ủi đứa con: “Có người nào không sinh bệnh , sinh bệnh sẽ gặp thầy thuốc, hắn trị hết bệnh  sẽ tới thôi.”

Y Phân cũng an ủi hắn: “Đừng lo lắng, hiện tại y học phát triển, tiểu Lam  tuổi trẻ nhất định có thể rất nhanh khang phục, đến lúc đó có thể lực cùng ngươi cùng nhau chơi đùa , đúng rồi, còn gọi hắn đến nhà của chúng ta ngoạn,hơn nữa mụ mụ cũng thích hắn.”

Diệp Miêu không nói cái gì nữa, khi Nhất Xuyên về nhà hắn liền cùng ca ca nói: “Ta sợ Tử Lam xảy ra chuyện gì.”

Vu Nhất Xuyên chơi game bên cạnh: “Có thể xảy ra chuyện gì.”

Diệp Miêu ngồi ở bên cạnh hắn: “Mẹ của ta cũng là sinh bệnh liền mất, ta sợ Tử Lam sinh bệnh cũng… Ta biết nghĩ như vậy không nên, ta phải là muốn hắn nhanh hảo đứng lên, thật lo lắng cho …”

Vu Nhất Xuyên cười cười: “Ngươi lo lắng có ích lợi gì, ngươi cũng không phải thầy thuốc, yên tâm đi, bạn học ngươi trẻ tuổi như vậy nhất định sẽ khá hơn, đến lúc đó có sức lực cùng ngươi học tập, ăn cơm , chơi đùa .”

“Thật vậy chăng?” Diệp Miêu ngây người một chút, tựa vào trên lưng Vu Nhất Xuyên : “Chính là ta có dự cảm bất hảo… Thật sự  kỳ quái, ngày đó ta đưa Tử Lam đi, đưa hắn đến nhà ga, ta gọi là hắn lần sau lại đến nhà của ta  ngoạn, cách thủy tinh cửa sổ ta đối hắn ngoắc, lúc ấy ta đặc biệt luyến tiếc hắn đi, tựa như… Giống như là một lần gặp mặt cuối cùng, ca ca ngươi có hiểu hay không loại cảm giác này?”

Vu Nhất Xuyên tay vẫn cầm trò chơi : “Không rõ.”

“Ngày đó hắn tại nhà của ta ăn cơm, ba ba đối hắn nói cám ơn, ta sau lại cũng còn thật sự đối hắn nói cám ơn, hiện tại nhớ tới, thật sự tựa như trong TV trước sinh ly tử biệt  cuối cùng một mặt giống nhau…”

“Như thế nào càng nói càng thái quá . ” Vu Nhất Xuyên tắt đi trò chơi: “Không phải  chỉ là  bệnh thôi sao, nghĩ nhiều như vậy.”

“Không phải ” Diệp Miêu thân thủ ôm lấy ca ca : “Ta chỉ có hắn một cái bạn tốt, ta sợ mất đi hắn, ta có một loại dự cảm, giống như… Giống như ta để ý gì đó cũng nhất định mất đi , ca ca… Ta sẽ không mất đi ngươi đi…”

“Làm sao có thể.” Vu Nhất Xuyên quay người lại ôm lấy đệ đệ: “Ta nói rồi ,sẽ bảo hộ ngươi , từ trước đến nay cùng ngươi một chỗ, ta nói được thì làm được, mà ngươi vĩnh viễn không thể rời đi ta, ngươi chỉ có thể thuộc về một mình ta.”

Diệp Miêu  đầu chôn ở trong lòng ngực ca ca, hắn đột nhiên rất muốn khóc một trận. Bởi vì hắn thích hứa hẹn của nam nhân.

Mãi cho đến cuối học kỳ , Kiều Tử Lam đều không có đi học. Diệp Miêu vị trí bên cạnh có khoảng trống  không bao lâu liền đã có người ngồi, một nữ sinh bộ dáng đáng yêu , giống nhau hoạt bát sáng sủa, giống nhau có thể cùng các học sinh khác hoà mình, nhưng nàng không phải Kiều Tử Lam, nàng không thể thay thế hắn, là ai cũng đều không thể thay thế hắn.

Diệp Miêu cảm thấy được trong lòng một khoảng không.

END 19.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.