Tuyệt Đối Khế Hợp

Chương 42: Chương 42




Lập trường

Thấy Cố Hủ đột nhiên xuất hiện khiến Hạ Tử Thần có chút bất ngờ. Cậu vốn nghĩ Cố Hủ logout đi đọc sách, lát nữa sẽ gửi tin nhắn, không nghĩ tới người xuất hiện trực tiếp ở cửa.

Theo lời đứng lên, Hạ Tử Thần đi qua, “Sao anh lại tới đây?”

Cố Hủ cười nhẹ, mắt nhìn lướt qua ba người trong phòng. Tuy hắn vừa tới nhưng vẫn có thể cảm giác được không khí căng thẳng.

“Hôm nay đến phòng tôi đi.” Cố Hủ giữ cánh tay Hạ Tử Thần, dẫn cậu ra ngoài vài bước, nói nhỏ, có vẻ không muốn người khác nghe thấy.

“Vì sao?” Hạ Tử Thần nhíu mày, đêm tối người này lại đây chỉ vì muốn cậu đến phòng của hắn?

“Sợ em thấy áp lực quá lớn mà bỏ chạy.” Cố Hủ cười nói. Hắn biết Hạ Tử Thần cũng không phải người không thể chống lại được áp lực, nhưng trên phương diện tình cảm, vẫn muốn chú ý hơn. Hắn vốn không muốn tạo áp lực cho Hạ Tử Thần, nhưng có những nhân tố khác từ bên ngoài hắn không thể khống chế được, cho nên chỉ có thể giữ lấy Hạ Tử Thần, trấn an bạn nhỏ này, những chuyện khác không vấn đề gì.

Hạ Tử Thần nhìn Cố Hủ một lúc, sau đó nâng khóe miệng, “Không đến mức đó.” Nhiều nhất chỉ là không chơi game nữa thôi, huống chi lần trước khi cậu nói giới tính của mình cho Cố Hủ cũng chưa tạo thành việc lớn, từ lúc đó đến bây giờ chưa có chuyện gì xảy ra, dù sao cậu không để ý ai hay chuyện gì, chỉ cần Cố Hủ vẫn đứng ở bên cạnh cậu.

“Để đề phòng.” Đối với chuyện của Hạ Tử Thần, Cố Hủ luôn phải giữ cảnh giác.

Nghĩ đến không khí vừa rồi, khóe mắt lại quét qua Trầm Dịch Thành, Hạ Tử Thần cũng thật sự không muốn ở trong phòng, ít nhất là tối hôm nay, để tất cả mọi người bình tĩnh một chút. Cố Hủ hiển nhiên không quan tâm chuyện của Liên Phi Nhi, Trầm Dịch Thành vẫn phải giải quyết chuyện này, dù sao có quan hệ lợi ích giữa hai nhà, Trầm Dịch Thành không thể không để ý đến lợi ích mà chia tay với Liên Phi Nhi. Nếu hắn thực không nghĩ đến chữ ‘lợi ích’ trước thì đã không nhanh chóng xác định với Liên Phi Nhi như vậy.

“Vậy chờ em một lát, em thay quần áo đã.” Không thể mặc áo ngủ đi ra ngoài được, cho dù Cố Hủ không ý kiến gì nhưng cậu không muốn mặc như vậy đi trên đường. Xoay người về phòng, Hạ Tử Thần nói với Cố Hủ, “Anh vào chờ đi.” Đứng ngoài bị bạn học đi lại vây xem, không bằng đi vào.

“Cậu phải đi ra ngoài?” Thấy Hạ Tử Thần tắt máy tính, thay quần áo, An Cảnh hỏi.

“Vâng.” Hạ Tử Thần gật đầu, “Buổi tối không về.” Nam sinh ngủ lại bên ngoài không làm người ta liên tưởng gì nhiều, bản thân Hạ Tử Thần cũng không có gì lo ngại.

“Vậy a.” Có lẽ là ra ngoài với Cố Hủ, An Cảnh chuyển ánh mắt lên người Cố Hủ, cười nói, “Học trưởng ngồi chờ đi, muốn uống gì không?”

“Không cần phiền toái như vậy.” Cố Hủ gật đầu với ba người trong phòng, xem như chào hỏi. Sau đó mở miệng, “Các cậu không cần khách khí như vậy, tôi là Tàn Mặc Vô Ngân.” V5

Hắn vừa nói xong, cốc nước An Cảnh cầm trong tay chút nữa bị đánh rơi trên đất, may mắn đúng lúc bắt được, chỉ đổ ra chút nước. Lon Coca Đướng Huy cầm trên tay phát ra tiếng ‘ca’ nhỏ, cứng ngắc quay đầu. Trầm Dịch Thành không nói gì, chỉ là sắc mặt càng khó nhìn hơn so với trước đó, cảm xúc trong mắt cũng phức tạp hơn trước, như đang ngập trong bình ngũ vị, không phân rõ cảm xúc.

Đối với ba người đang ngây ngẩn, Cố Hủ không có biểu hiện gì đặc biệt, “Chuyện này tôi vốn không muốn nói, cũng không cho Thần Thần nói cho các cậu, nhưng chuyện hôm nay phải nói rõ.”

Một câu giải thích nguyên nhân Hạ Tử Thần giấu diếm, đem trách nhiệm đổ trên người mình, cũng biểu lộ lập trường của hắn.

Đối với chuyện che giấu này, Hạ Tử Thần có chút do dự, muốn tìm một cơ hội nói với An Cảnh, nhưng không đợi cậu tìm được cơ hội thích hợp, Cố Hủ liền tự nói, cũng khiến cậu trở nên vô tội.

Dừng một chút, Cố Hủ nhìn về phía Trầm Dịch Thành, “Chuyện cậu và bạn gái cậu tôi không hỏi nhiều, cũng không có hứng thú biết. Nhưng chuyện hôm nay hiển nhiên không phải bạn gái cậu nhất thời hứng khởi. Lần trước ở nhà hàng đã gặp qua, Thần Thần ở chỗ rửa tay nói chuyện với anh tôi về chuyện chúng tôi quen nhau trong game. Bạn gái cậu lúc đó hẳn là trong nhà vệ sinh, cô ta đi sớm hơn Thần Thần, quay lại muộn hơn anh trai tôi và Thần Thần. Cô ta có phải nghe thấy đối thoại của bọn họ không, tôi không rõ, nhưng cô ta không có khả năng vô cớ bày tỏ với tôi.”

Trầm Dịch Thành nhíu mày, nhớ lại chuyện hôm đó. Tối hôm đó Liên Phi Nhi đi nhà vệ sinh một lần, thời gian dài hơn bình thường. Lúc ấy hắn chỉ cảm thấy con gái trang điểm thật phiền phức, hiện giờ nghĩ lại có vẻ cũng không hẳn như vậy. Lúc ấy khi Liên Phi Nhi quay lại, hắn thấy cô ta có chút đắc ý nhưng không hỏi nhiều.

“Tôi là ai chắc không nhiều người biết, nhưng ở trong thương trường có không ít người biết anh trai tôi. Tin rằng ngày đó cậu cũng nhận ra, kết nối lại cũng có thể nghĩ được thân phận của tôi.” Cố Hủ không thích nói đến chuyện trong nhà, nhưng không có nghĩa đó là điều cấm kị, chỉ không muốn dùng gia đình áp chế người, điều này là không cần thiết.

Trầm Dịch Thành không ngốc, Cố Hủ đã nói đến mức này, hắn không thể không nghe ra ý của Cố Hủ. Như vậy, Liên Phi Nhi chuyển biến cũng có nguyên nhân.

Hắn và Liên Phi Nhi là cùng một loại người, nếu không có ích lợi lớn hơn xuất hiện, Liên Phi Nhi không thể nói chia tay với hắn. Hiên giờ, ‘lợi ích’ này chính là Cố Hủ, nếu có thể bám vào ‘đại thụ’ này, một vụ làm ăn nhỏ cũng có thể hơn gấp ba hai nhà bọn họ hợp tác.

Liên Phi Nhi đột nhiên bày tỏ với Tàn Mặc Vô Ngân, chắc chắn là đã nghe thấy đối thoại của Cố Diễm và Hạ Tử Thần ngày đó, cho nên mới có những chuyện sau này.

Chẳng qua Liên Phi Nhi lần này chỉ vì cái trước mắt, hoặc là nói có tấm gương là hắn, lại càng tự phụ, mới có thể chắc chắn nghĩ Tàn Mặc Vô Ngân coi trọng cô ta. Kết quả…..

Khóe miệng Trầm Dịch Thành gợi lên ý cười châm chọc, kết quả là hắn cư nhiên không thông minh hơn một người đàn bà…..

Nói đến đó, Cố Hủ không nhắc thêm nữa. Có một số việc vẫn là để Trầm Dịch Thành tự suy nghĩ, nếu không phải cô gái kia tiết lộ Trầm Khê là nam, hắn sẽ không giẫm vào đống nước bẩn này.

“Thu dọn xong rồi?” Nhìn thấy Hạ Tử Thần đã thay quần áo xong, Cố Hủ đi qua, giúp cậu chỉnh lại vạt áo bị nhếch lên.

“Vâng.” Hạ Tử Thần kiểm tra lại chìa khóa, di động và tiền đều đã đem theo.

“Đi thôi.”

“Vâng.” Chào An Cảnh bọn họ, Hạ Tử Thần đổi giày, cùng Cố Hủ đi ra cửa.

Nhìn bóng dáng hai người biến mất sau cánh cửa, Trầm Dịch Thành nắm chặt tay, trong lòng trống rỗng, có sự mất mát không nói rõ, nhưng đúng là có chút ghen tị. Còn ghen tị ai, hắn không rõ, có lẽ là cả hai người đi…..

Mua đồ ăn khuya, hai người không nhanh không chậm quay lại phòng Cố Hủ.

Cố Hủ tìm áo ngủ mang ra, Hạ Tử Thần đi tắm. Khi đi ra, Cố Hủ đã dọn xong đồ ăn khuya, máy tính mở nhưng không vào game, chỉ mở bài hát nhẹ nhàng.

Ngồi trên sô pha, Hạ Tử Thần dùng khăn lau tóc còn ướt nước. Cố Hủ buông sách trên tay, giương mắt nói, “Mấy ngày này cứ ở đây đi.”

Động tác trên tay Hạ Tử Thần dừng một chút, thấp giọng nói, “Em chạy không được.”

Cố Hủ cười, lấy khăn trong tay cậu, đứng dậy giúp cậu lau tóc, “Cuối kỳ ôn tập cũng cần nơi yên tĩnh, luận văn của tôi đã nộp rồi, chỉ chờ bảo vệ thôi, không có việc gì, đúng lúc có thể ở với em.”

Hạ Tử Thần không nói gì. Thực sự khi đến đay, cậu vẫn không được tự nhiên. Những ngày trước thì không sao, nhưng hôm nay An Cảnh bọn họ đã biết Cố Hủ là Tàn Mặc Vô Ngân, cậu lập tức tới đây ở với hắn, cảm giác không giống vì chuyện ôn tập, mà như vội vàng ở chung…..

Không ép cậu trả lời ngay, Cố Hủ nói, “Có lẽ cuối tháng tôi có thể chính chức ra trường. Qua nghỉ hè em đã lên năm ba. Sáu tháng cuối năm tôi chính thức bắt đầu làm việc, sẽ ở bên ngoài, em suy nghĩ một chút chuyển đến ở chung với tôi đi.”

Hạ Tử Thần kéo khăn xuống, ngẩng đầu nhìn Cố Hủ, “Anh muốn mời em ở chung?”

Cố Hủ suy nghĩ một chút, cười nói, “Tôi chỉ mời em đổi một môi trường tốt hơn. Để em ở trong phòng kia, tôi lại không ở trong trường, cảm thấy rất nguy hiểm.”

“Nguy hiểm thì em đã ở hai năm rồi.” Hạ Tử Thần để khăn qua một bên, lấy đũa bắt đầu ăn.

“Đấy là lúc em và tôi chưa chính thức cùng một chỗ.” Cố Hủ và Hạ Tử Thần ngồi chen chúc nhau trên sô pha, “Tôi sẽ tìm phòng gần trường một chút, như vậy em đi học cũng tiện.”

Hạ Tử Thần nhét thịt viên vào miệng Cố Hủ, “Thật sự như bây giờ là rất tốt rồi, nếu anh rảnh, chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm, không thì mỗi người làm việc người đó.”

Nếu hai người ở cùng một chỗ, Hạ Tử Thần cảm thấy bọn họ phải đối mặt không phải là tình yêu mà là cuộc sống. Rất nhiều chuyện vụn vặt làm Hạ Tử Thần thấy cảm giác trói buộc, hơn nữa không có khoảng cách giữa hai người, tình cảm của bọn họ lúc đó có thể thay đổi hay không?

“Không giống nhau.” Cố Hủ nghiêm túc nhìn Hạ Tử Thần, “Tôi đã mang em đi gặp anh trai, chờ cha mẹ tôi về, tôi cũng sẽ mang em đi gặp bọn họ. Tôi hy vọng quan hệ của chúng ta sẽ kéo dài, kéo dài đến cả đời.”

Hạ Tử Thần nhấp miệng, cầm tay Cố Hủ. Tuy cậu không tin tưởng nhiều vào tình yêu nhưng bởi vì là Cố Hủ, cho nên cậu sẽ hy vọng đoạn tình cảm này có thể kéo dài.

“Tôi muốn sống với em, không phải muốn trói buộc cái gì ở em, chỉ muốn để em biết được một cuộc sống khác – cuộc sống có tôi.” Cố Hủ cười, “Chúng ta có thể tách hai phòng, tôi không can thiệp cuộc sống của em, em vẫn có thể trạch (chỉ những người chỉ thích ở nhà đọc sách, chơi game) trong phòng. Chỉ cần mỗi ngày cùng tôi ăn cơm, nói chuyện, có được không?”

Cố Hủ đã dự tính tốt kế hoạch ở chung tương lai của hai người, hơn nữa cũng cẩn thận lo lắng cho cậu, Hạ Tử Thần không nghĩ ra lý do để từ chối. Dù sao hiện giờ bọn họ là tình nhân, muốn thường xuyên ở cùng nhau cũng là chuyện bình thường. Tuy tính tình Hạ Tử Thần hơi lạnh nhạt nhưng cậu thừa nhận muốn bên cạnh Cố Hủ, cho dù sự nhớ thương này không sâu đậm đến mức phải lập tức đi tìm hắn, nhưng trong lòng như bị mèo cào, có chút xao động, có chút buồn bực, cũng có chút không biết phải làm sao.

“Ngày nghỉ em vẫn phải về nhà.” Hạ Tử Thần lui một bước, đề nghị với Cố Hủ, “Em phải có phòng riêng, em có thể phụ trách quét dọn và nấu cơm.” Việc này đối với Hạ Tử Thần là không khó.

Cố Hủ cười, nghiêng đầu khẽ hôn lên khóe môi cậu, “Em không phải làm gì hết, chỉ cần chờ ở nhà để tôi có thể thấy em là được.”

“Xì.” Tuy ngoài mặt ghét bỏ nhưng ý cười sâu sắc bên khóe miệng vẫn thấy được Hạ Tử Thần tâm tình rất tốt – có lẽ ở chung không quá đáng sợ như cậu nghĩ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.