Tuyệt Phẩm Tiên Y

Chương 181: Chương 181: Nữ thần quán bar




- Các vị mời ngồi.

Ngô quản lý đưa mọi người vào trong phòng, vẻ mặt nhiệt tình, mỉm cười:

- Các vị xin chờ một lát, bồi bàn lập tức sẽ tới phục vụ.

- Ngô quản lý khách khí, ông đi làm việc của ông đi.

Lưu Cảnh Thần cũng chào hỏi với Ngô quản lý, nhưng lại phát hiện, ánh mắt Ngô quản lý không ở trên người mình, mà nhìn chằm chằm vào người bên cạnh mình, Trương Đại Thiểu!

Khóe miệng Lưu Cảnh Thần không khỏi run rẩy một chút, lúc này mới phản ứng lại, ở trong mắt Ngô quản lý, phòng là do Trương Đại Thiểu lấy về, hiện tại chủ nhân không phải là mình, mà là Trương Đại Thiểu!

Trương Đại Thiểu gật đầu cười với Ngô quản lý:

- Cám ơn, ông có việc gì thì đi làm đi.

Lúc này Ngô quản lý mới cười rời đi.

Mấy người Hàn Kiến Vĩ ngồi xong, một cô bồi bàn xinh đẹp mặc một bộ sườn xám màu đỏ đi vào rất nhanh, mấy người gọi vài món, Trương Đại Thiểu cũng không chú ý nhiều lắm.

Trên bàn cơm, Lưu Cảnh Thần thao thao bất tuyệt, miệng lưỡi lưu loát, thiên văn địa lý quân sự chính trị dường như đều có thể nói được 2 câu, học thức uyên bác, nền nã khéo léo, thấy Hàn Kiến Vĩ liên tiếp gật đầu, đối với đứa nhỏ này của Lưu gia vừa lòng nói không nên lời.

Trương Đại Thiểu còn lại là làm nền, lén lút mờ ám với Hàn Mộng Di.

Đến lúc ăn gần xong, cửa phòng bị đẩy ra, Ngô quản lý đi vào.

- Các vị khách quý, hôm này khách sạn rất vinh hạnh mời được tay cầm Mẫu Đơn đến hát, các vị có hứng thú nghe hay không?

- Ngô quản lý, có phải là nữ ca sĩ ở quán bar rất nổi tiếng trên mạng, được gọi là nữ thần quán bar Mẫu Đơn hay không?

Hàn Mộng Di bộ dạng rất có hứng thú, thích thú hỏi.

Cũng giống như mấy đứa bé, Hàn Mộng Di cũng thích mấy thứ này.

- Đúng vậy, Mẫu Đơn hiện tại rất khó mời, khách sạn chúng tôi phải ra giá rất lớn mới có thể mời cô ấy tới đây.

Ngô quản lý dường như cũng rất vui vẻ, tình hình này khách hỏi như vậy, trên cơ bản là rất có sức hấp dẫn.

- Ba, giọng hát của Mẫu Đơn nghe rất hay, hát một bài cũng mất 300 đồng, chúng ta mời cô ấy đến hát một bài được không?

Hàn Mộng Di dường như sợ Hàn Kiến Vĩ không vui, lập tức kéo tay Hàn Kiến Vĩ.

Hàn Kiến Vĩ ngẩng đầu ha hả nở nụ cười, hắn đối với loại chơi đùa này đương nhiên không có hứng thú, nhưng con gái thích, hắn đương nhiên vui vẻ, nói:

- Di nhi, cũng không phải là ba mời khách, con nhìn ba làm gì.

- Ngô quản lý, mau đưa Mẫu Đơn đến đây đi.

Lưu Cảnh Thần vội vàng khoát tay áo nói với Ngô quản lý.

Ngô quản lý bị kích động, một ca khúc cũng mất bốn năm phút, 300 đồng đã tới tay rồi, đúng là cây hái ra tiền.

Rất nhanh dưới sự dẫn dắt của Ngô quản lý, một cô gái mặc một chiếc váy hoa màu xanh lam, bộ dạng thanh tú, ôm một chiếc tỳ bà, khoảng hai ba hai tư tuổi xuất hiện trước mặt mọi người, đúng là nữ thần quán bar Mẫu Đơn.

Mẫu Đơn bộ dạng cũng không phải đẹp, cũng chỉ thuộc hạng trung, nhưng cũng thật giống Lâm Đại Ngọc, dường như chỉ một cái nhíu mày cũng mang theo một loại ưu thương, là một loại khí chất làm người khác muốn yêu thương che chở.

- Mẫu Đơn, cô ở ngoài so với trên mạng còn đẹp hơn!

Hàn Mộng Di cũng bị khí chất của Mẫu Đơn hấp dẫn, nhịn không được mở miệng khen.

- Cám ơn.

Mẫu Đơn nói, ngẩng đầu lên, con ngươi sáng ngời dường như mang theo sự lo lắng.

Trương Đại Thiểu cảm thấy đây là một người có nỗi lòng.

- Các vị ăn vui, chơi vui!

Ngô quản lý chào mọi người một tiếng rồi đi ra.

- Không biết các vị muốn nghe khúc nào?

Mẫu Đơn đứng ở trước mặt mọi người, đầu lại hơi cúi thấp, dường như đang sợ hãi, cô vừa chỉnh dây đàn vừa nói.

- Trước hết hát ca khúc do cô sáng tác đi, "Mộng ảo thiên đường".

Hàn Mộng Di kêu lên đầu tiên.

Mẫu Đơn không nói gì, chỉ hơi hơi cúi thấp người, ngón tay nhanh nhẹn nhẹ nhàng phủ lên dây đàn, tiếng đàn như tiếng trời vang lên.

Khẽ mở hàm răng, tiếng ca thanh nhã lại mang theo một chút ưu thương vang lên, còn có nhạc đệm tự nhiên, làm cho người ta nghe xong cũng có một loại cảm giác thương cảm.

- Hát thật hay quá!

Một khúc hát xong, Hàn Mộng Di nhịn không được lớn tiếng vỗ tay khen hay. Một ca khúc có sức cuốn hút như vậy, thật sâu thuyết phục Hàn Mộng Di.

- Tôi nói này Mẫu Đơn, có thể hát một khúc vui vẻ một chút không?

Lưu Cảnh Thần cũng nhíu nhíu mày, cùng vị hôn thê đến ăn cơm, cô đàn một khúc giống như là cả nhà chết vậy, rất kỳ cục.

Nhưng ca khúc là do Hàn Mộng Di yêu cầu, Lưu Cảnh Thần cũng không tiện nói nhiều.

- Tiên sinh, anh muốn nghe khúc nào?

Mẫu Đơn giống như là một cái máy hát, bị Lưu Cảnh Thần quát lớn mà mí mắt cũng không chớp lấy một cái.

- Cô chọn đi, tóm lại vui vẻ một chút là được.

Lưu Cảnh Thần cau mày nói, lại đặc biệt cường điệu một chút.

Mẫu Đơn nghĩ nghĩ, nói:

- Vì ngài tôi sẽ hát một khúc "Siêu thanh sáng bóng"

Lưu Cảnh Thần lúc này mới gật gật đầu, nhưng còn chưa nghe được mấy câu, mày đã nhíu lại, nhịn không được mà vỗ bàn, nói:

- Dừng!

Mẫu Đơn ngừng lại, trên mặt vẫn là biểu tình ai oán thản nhiên.

- Mẫu Đơn.

Lưu Cảnh Thần có chút không hài lòng, nói:

- Chúng tôi tới đây ăn cơm, đến tiêu khiển hưởng thụ, không phải là đến để bị áp lực. Cô đừng có mang bộ dạng sầu khổ như thế được không, như vậy sẽ ảnh hưởng đến vị giác của người ta.

- Tiên sinh, nếu anh không hài lòng, tôi có thể đổi một ca khúc khác.

Mẫu Đơn ngẩng đầu lên. Đờ đẫn nhìn Lưu Cảnh Thần, lại đờ đẫn cúi đầu xuống.

Nhưng một ca khúc nữa lại chưa hát xong lại bị Lưu Cảnh Thần cắt ngang.

- Cô sao thế hả?

Lưu Cảnh Thần vẻ mặt không hài lòng, nhưng vì giữ gìn hình tượng của mình, trong nháy mắt đã dẹp đi bộ dạng mất kiên nhẫn của mình đi.

- Lưu Cảnh Thần, Mẫu Đơn vừa rồi bị ca khúc của Mộng Di gợi lên chuyện thương tâm, anh cũng đừng làm khó người ta.

Trương Đại Thiểu ở một bên thấy có chút không đành lòng, mở miệng nói.

Mẫu Đơn từ lúc vào tới giờ vẫn luôn cúi đầu trong lòng bỗng nhiên run lên, không khỏi ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn Trương Đại Thiểu.

- Hát khúc "Thủy thủ" đi.

Trương Đại Thiểu nhìn thấy ánh mắt của Mẫu Đơn, cười nói.

- Tiên sinh, khúc này coi như tôi hát tặng anh, không cần tiền.

Tâm thần Mẫu Đơn một trận dao động, cảm giác được đáy lòng nổi lên gợn sóng.

Ở quán bar hát nhiều năm như vậy, mình giống như là một cái xác không hồn. Giờ phút này bị Trương Đại Thiểu liếc mắt một cái đã nhìn thấu, cái loại cảm giác này, cái loại xúc động này, không từ nào có thể diễn tả được.

Điều này làm cho mấy người Hàn Mộng Di một trận sửng sốt, ý của Mẫu Đơn là gì? Mà lại trực tiếp miễn phí cho Trương Đại Thiểu, chẳng lẽ đúng như lời Trương Đại Thiểu nói, người ta có tâm sự? Nhưng dù như thế cũng không thể miễn phí chứ.

Nhẹ nhàng khẩy dây đàn, nhưng lại hát một bài bát mang theo cảm giác thê lương.

Trương Đại Thiểu không khỏi thở dài, xem ra tâm sự của Mẫu Đơn rất nhiều. Hắn yêu cầu "Thủy thủ" chỉ để cổ vũ Mẫu Đơn nói ra niềm lo lắng, nhưng xem ra, lo lắng của Mẫu Đơn nhiều lắm.

- Trương Thiên, sao anh biết người ta có tâm sự?

Hàn Mộng Di ở một bên nhỏ giọng hỏi:

- Phong cách của cô ấy là vậy, chỉ là giả vờ thôi. Hiện tại xã hội này, muốn tiền thưởng đều phải như vậy.

Trương Đại Thiểu mỉm cười lắc lắc đầu không nói gì, Hàn Mộng Di sẽ không hiểu.

Lưu Cảnh Thần còn lại là trở mình xem thường, nghĩ thầm giả vờ cái gì chứ, cố ý ra vẻ thôi.

Trong lòng cũng thật sự giận, hiện tại có nhiều người đều giả bộ điềm đạm đáng yêu, mang bộ dáng khóc lóc tới sao, mọi người đều như vậy.

Đã nói là tiết mục tài năng, trong nhà cô chết mấy người cũng không biết xấu hổ mà tham gia. Mẫu Đơn này, cũng là người thâm trầm, nhưng là một người đã lỗi thời, biết rồi mới nói, đây là một việc quá bình thường.

Nhưng Trương Thiên mở miệng nói một câu mà người ta đã miễn phí một ca khúc, mặt mũi của mình đã có thể vứt đi nơi khác rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.