Tuyệt Sắc Yêu Phi

Chương 22: Chương 22: Hồng hạnh vượt tường???






Mùi đàn hương thoang thoảng, phòng ngủ một mảnh yên tĩnh, ngoại trừ tiếng hít thở trầm trầm!

Uống thuốc xong, Tư Đồ Viễn ngủ rất sâu, trên trán thấm ra mồ hôi, Vân Hiểu Nguyệt cầm khăn, không ngừng lau mồ hôi cho hắn. Ngay cả áo trên người hắn, Vân Hiểu Nguyệt cũng lột ra, bởi vì hiệu quả trị liệu của thuốc nàng kê vô cùng tốt, nhưng thúc đẩy sự thoát mồ hôi, nếu áo ướt, lại không có quần áo cho hắn đổi, mặc y phục ẩm ướt mà có gió thổi qua, ngược lại càng không tốt!

Trông hắn thật lâu sau, đến khi sắc mặt hắn dần dần khôi phục, trên trán cũng không nóng nữa, tấm chăn bằng gấm của Vân Hiểu Nguyệt đã ướt đẫm, Vân Hiểu Nguyệt chia phần chăn của mình cho hắn một nửa, tiếp tục đọc sách.

Đột nhiên, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, tiếp theo, giọng nói vô cùng lo lắng của Huyên nhi truyền vào: “Nương nương, thị vệ bên người của Hoàng thượng đến mời người đi qua, nói là người đã hẹn với Hoàng thượng hôm nay đến Ngự Thư Phòng, Hoàng thượng đợi người đã lâu, đang phát hỏa!”

Ngự Thư Phòng? Vân Hiểu Nguyệt nghĩ nghĩ, đúng rồi! Hôm qua vừa nói, hôm nay nhiều việc, quên mất! Nhưng, yêu nghiệt kia mà chờ ta đến phát hỏa? Có trời mới tin! Khẳng định là mượn chuyện để gọi người! Hiện tại nếu đến muộn, để hắn chờ thêm một lát thì có làm sao?

“Huyên nhi, nói chờ bản cung rửa mặt chải đầu một chút, lát nữa sẽ đi!”

“Dạ!”

Tựa vào bên giường, Vân Hiểu Nguyệt cầm lấy sách y, tiếp tục nghiên cứu!

“Nương nương, vi thần đã tốt hơn nhiều, người nhanh đi, nếu không Hoàng thượng mà trách tội thì không xong!” Một bên Tư Đồ Viễn vừa thức tỉnh nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, lo lắng nói, cũng lập tức ngồi dậy!

“Gấp cái gì? Hắn không phải nói mời ta sao? Sao vậy, ta là người dễ mời như vậy sao? Đừng để ý đến hắn, các người sợ hắn, ta thì không!” Lại đưa tay sờ trán hắn, Vân Hiểu Nguyệt cười tủm tỉm nói: “Ừm, bớt sốt rồi nè! Xem ra, y thuật của ta đã tiến bộ đó!”

“Nương nương, ta… Ai nha!” Tư Đồ Viễn vừa định khuyên bảo, đột nhiên phát hiện mình đang ở trần, vội vàng kéo chăn che người, khuôn mặt tuấn tú hồng lên, ngay cả cái cổ trắng nõn thon dài cũng có màu hồng nhạt, vẻ thẹn thùng xấu hổ ấy khiến Vân Hiểu Nguyệt nhịn không được muốn trêu cợt hắn!

“Hì hì, quần áo của huynh đều là tự tay ta cởi đó, có chỗ nào là ta chưa nhìn đâu? Dù sao huynh đã nói, huynh là người của ta, ta đối với huynh thế nào chả được, huynh thẹn thùng như vậy làm gì?” Tới gần bên người hắn, Vân Hiểu Nguyệt cười hì hì nói.

“Ta ta ta… Nương nương, chuyện này không hợp lễ! Người là phi tử của Hoàng thượng, vi thần cư nhiên… Cư nhiên… nếu bị người khác phát hiện, vi thần chết không sao, nhưng sao có thể để nương nương gặp chuyện? Vi thần sẽ đi phủ Thừa Tướng lĩnh tội, xin Thừa tướng phái ám vệ khác đến bảo vệ người!” Tư Đồ Viễn nói đến, sắc mặt cũng trắng bệch!

Hả? Nghiêm trọng như vậy sao! Vân Hiểu Nguyệt sửng sốt, khi ở địa cầu, sao mình lại chưa từng thấy chứ? Ngay cả sinh thực khí quan của đàn ông cũng đã nghiên cứu thấu triệt hết rồi, đây là công việc nghề nghiệp mà thôi! Aiz aiz aiz, đùa quá chớn rồi!

“Viễn, thực xin lỗi, ta cam đoan lần sau không bao giờ trêu cợt huynh nữa, được không? Huynh là người ta tin tưởng nhất, đừng rời đi, được không?” Cố gắng nháy mắt, tràn ra vài giọt nước mắt, Vân Hiểu Nguyệt đáng thương nói.

“Đừng khóc!” Tư Đồ Viễn vội vàng lau đi lệ hai bên má của nàng, đau lòng nói: “Được! Nhưng về sau đừng nghịch ngợm như vậy, nhiều năm không gặp, tính tình của người đã thay đổi thật nhiều, nhưng càng đáng yêu! Ta đồng ý với người, vĩnh viễn không rời khỏi người, bảo vệ người cho đến khi ta chết. Cho nên vì an toàn của người, có những lúc, không thể tùy hứng, biết không?”

Có lẽ là không gian quá mức nhỏ hẹp, có lẽ là không khí quá mức ấm áp, lần đầu tiên, khuôn mặt tuấn tú vốn trong trẻo lạnh lùng của Tư Đồ Viễn tràn đầy thâm tình, dịu dàng nói ra trong lòng mình.

Nhược Điệp à Nhược Điệp, muội thật may mắn, có nam tử yêu muội như vậy, sao muội bất hạnh thế, yêu người muội không nên yêu nhất, cuối cùng hồn phi phách tán, nhưng đến chết cũng không biết, có một người như vậy, yên lặng yêu muội như vậy, bảo vệ muội như vậy! Vân Hiểu Nguyệt than nhẹ dưới đáy lòng, nâng tay chạm vào con ngươi xinh đẹp của nam tử trước mắt.

“Viễn, có một số việc, một khi đã sai, không thể cứu vãn. Có một số người, một khi đã bỏ qua, sẽ không trở về! Ta đồng ý với huynh, chỉ cần huynh không phản bội ta, ta sẽ vĩnh viễn đặt huynh trong lòng! Cho nên về sau, gọi ta Nguyệt nhi, nhớ kỹ!” Điệp nhi, nam tử này, ta bắt đầu thích hắn mất rồi! Có lẽ, ta không yêu hắn, nhưng, có thích, như vậy đủ rồi đi! Điệp nhi, hắn yêu muội như vậy, ta thật sự không đành lòng làm thương tổn hắn, vậy để ta thay thế muội đi! Chờ ngày ta rời bỏ Hoàng cung, nếu hắn nguyện ý, ta sẽ dẫn hắn cùng đi, sống chết có nhau, ta sẽ đợi hắn!

“Nguyệt nhi…” Cúi đầu, tiếng gọi nỉ non thoát ra từ bờ môi xinh đẹp, triền miên như vậy, dịu dàng như vậy, hắn nắm lấy bàn tay mềm mại của Vân Hiểu Nguyệt đang đặt ở hai má mình, xúc cảm ấm áp hòa tan trái tim Tư Đồ Viễn, sương mù biến mất trong mắt hắn!

Đã bao lâu? Nghĩ đến nàng, nhớ nàng, mặc cho nỗi tưởng niệm tận xương kéo dài tra tấn mình trong mỗi đêm cô tịch. Lúc trước nàng cố ý vào cung khiến mình đau lòng, nhưng một khắc này, toàn bộ bị nàng ánh mắt dịu dàng như nước của nàng xóa tan! Chẳng còn gì là quan trọng nữa. Thân phận? Địa vị? Lễ quân thần? Chỉ cần có thể cùng nữ tử mình yêu đến đau lòng này hiểu nhau, ngay cả không thể gần nhau, cuộc đời này, vậy là đủ!

“Ngốc!Namnhi không có nước mắt, không được khóc! Còn nữa, huynh không phải là cả ngày cả đêm hôm qua không ngủ, canh giữ ở bên ngoài trời lạnh, cho nên mới bị bệnh sao? Yên tâm đi, hắn không chạm tới ta, đừng tra tấn mình, rõ chưa?” Vân Hiểu Nguyệt mỉm cười nói.

Tư Đồ Viễn nghe vậy, con ngươi đen xinh đẹp lập tức tràn đầy đầy kinh hỉ, cao hứng ôm lấy Vân Hiểu Nguyệt: “Nguyệt nhi, ta yêu nàng!”

“Nương nương, để nô tỳ vào hầu hạ người, được không?” Đột nhiên, ngoài cửa truyền đến giọng nói thúc giục của Huyên nhi, đánh gãy lời Vân Hiểu Nguyệt muốn nói, khiến Tư Đồ Viễn sợ tới mức lập tức cứng người lại.

“Xì! Huynh sợ cái gì? Đây đây!” Vân Hiểu Nguyệt cười hì hì bóp mũi hắn, cao giọng trả lời, lấy quần áo một bên, ăn mặc chỉnh tề, đứng dậy xuống giường đứng trước mặt hắn, mỉm cười nói: “Viễn, bắt đầu từ đêm nay, không cần gác đêm, nghỉ ngơi tốt đi! Chờ tuần này qua, mỗi ngày huynh lại đến buổi tối dạy ta, thế nào?”

“Được, nàng phải cẩn thận một chút!” Ngắm nhìn người mình yêu một chốc, Tư Đồ Viễn phi thân từ cửa sổ vào rừng rậm.

“Như vậy, ta có tính là hồng hạnh vượt tường không? Haha, yêu nghiệt chết tiệt, Vân Hiểu Nguyệt ta, vĩnh viễn không thích ngựa đực như vậy, ngươi đi chết đi! Nhưng? Cuộc sống trong cung chán nản như vậy, ta lại không đi được, vẫn là cùng ngươi chơi một trò chơi đi! Ừm, thuận tiện thưởng thức phong cảnh Hoàng cung cổ đại một chút, cũng tốt!” Đóng cửa sổ, Vân Hiểu Nguyệt cười hì hì ngồi vào ghế, gọi Huyên nhi, phân phó nàng chải cho mình kiểu tóc đơn giản nhất, cài một cây ngọc trâm, mặc cung phục màu trắng, ngồi lên phượng kiệu của nàng, đi đến Ngự Thư Phòng!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.