Tuyệt Thế Vũ Thần

Chương 335: Chương 335: Lâm Phong Không Nói Gì




Đi vào phòng tắm, hắn Tuyết đã chuẩn bị nước cẩn thận. Nhìn thấy Lâm Phong đi vào, nàng quay về phía Lâm Phong thấp giọng nói:

- Thiếu gia, muốn ta giúp ngài cởi hắn phục không?

Trong lúc nói chuyện, đầu hắn Tuyết hơi cúi thấp xuống, trên mặt lộ ra mấy phần ngượng ngùng.

Lâm Phong sửng sốt một chút, sờ sờ đầu. Mỹ nữ giúp cởi hắn phục tắm rửa sao? Hắn đúng là chưa từng được hưởng thụ qua loại đãi ngộ như vậy!

Chỉ có điều Lâm Phong vẫn lắc đầu, nói:

- Không cần, hắn Tuyết, cô đi làm chuyện của mình đi.

- Vâng.

Y Tuyết gật đầu, cúi đầu đi ra khỏi phòng tắm, cũng đóng kỹ cửa phòng tắm lại.

Lâm Phong nở nụ cười, lập tức nhảy vào trong bồn tắm cực lớn. Trong nháy mắt, một cảm giác mát mẻ sảng khoái lan khắp toàn thân, khiến Lâm Phong không nhịn được muốn rên rỉ thành tiếng.

Đại Nhật Phần Thiên kinh nuốt ánh sáng mặt trời, dẫn vào trong cơ thể thể, luyện thành Nhật Hỏa chân nguyên. Loại cảm giác nóng bức này khiến Lâm Phong cảm giác đâu khổ không thể tả. Kinh mạch toàn người giống như sắp bị thiêu huỷ.

Đặc biệt là trước đây không lâu, hắn lại đốt toàn bộ Đông Lăng, có thể thấy được ngọn lửa này mãnh liệt tới mức nào.

Bởi vậy, khi Lâm Phong nhảy xuống nước, cũng cảm giác giống như từ địa ngục đi tới thiên đường. Lỗ chân lông trong toàn thân đều mở ra, cực kỳ sảng khoái.

Mắt hơi nhắm lại, Lâm Phong dường như đang say sưa trong cảm giác mát mẻ này. Bất tri bất giác, hắn quên mất mình ở nơi nào, chìm vào giấc ngủ say. Những ngày qua Lâm Phong cũng cảm thấy rất mệt mỏi, muốn thả lòng hoàn toàn.

Không biết đã đã qua bao lâu, Lam Kiều và hắn Tuyết ở bên ngoài đình viện, đột nhiên cảm nhận được một hơi nóng phả vào mặt. Ánh mắt bọn họ không khỏi lo lắng. Hai người nhìn nhau, sau đó lập tức đều nhìn về phía phòng tắm.

- hắn Tuyết, không phải hắn đang tắm sao?

Lam Kiều quay về phía hắn Tuyết hỏi một câu, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

- Đúng vậy. Hơn nữa còn là nước lạnh.

Y Tuyết gật đầu, nàng cũng không hiểu đã có chuyện gì xảy ra.

- Vậy cô đi xem thử đi.

Lam Kiều nói, đã thấy khuôn mặt hắn Tuyết ửng đỏ, lắc đầu nói:

- Muốn đi thì tự ngươi đi đi.

- Ta không đi.

Lam Kiều lắc đầu, lập tức thôi không tiếp tục nhìn về phía bên kia nữa. Mhưng luồng khí nóng phả vào mặt lại càng ngày càng mãnh liệt, khiến hai người bọn họ đều thầm cảm thấy vô cùng hiếu kỳ.

Lâm Phong, rốt cuộc là đang làm gì vậy?

- hắn Tuyết, không thì chúng ta cùng đi xem thử.

Lam Kiều lại đề nghị. Chỉ có điều hắn Tuyết vẫn lắc đầu:

- Không đi.

- Cô không đi để ta đi.

Lam Kiều không kiềm chế nổi, cắn răng lại. Cô lập tức đứng dậy nhanh chân tiến về phía phòng tắm, dáng vẻ thật sự hùng hồn khí khái.

Y Tuyết nhìn theo bóng lưng của cô ta, ánh mắt chợt sáng lên. Nàng cũng cảm thấy rất tò mò.

Vòng qua cửa ngoài cùng với tấm bình phong, Lam Kiều đi tới bên ngoài phòng tắm. Nhất thời, một khí nóng hừng hực phả về phía cô ta, còn mang theo vài phần nóng bỏng. Điều này khiến mắt cô càng thêm trưng trọng. Đứng ở chỗ này còn cảm thấy hơi nóng mãnh liệt hơn nhiều so với lúc đúng ở trong sân. Cho dù là nước nóng sôi trào, hơi nóng cũng sẽ không mãnh liệt như vậy.

- Sẽ không có chuyện gì chứ?

Lam Kiều nói thầm một tiếng, sau đó trực tiếp đẩy cửa vào.

Bước vào phòng tắm ở giữa, ánh mắt của cô trong nháy mắt đọng lại tại cái kia, chỉ thấy Lâm Phong đang ở trần, ngồi ở trong bể tắm.

Điều khiến người ta khiếp sợ chính là, ở trên người Lâm Phong, thình lình có một hình vẽ. Hình vẽ mặt trời trông rất sống động. Hình vẽ mặt trời này dường như đang cắn nuốt nguyên khí thiên địa xung quanh.

- Cái tên này đang tu luyện công pháp gì vậy!

Lam Kiều nhìn Lâm Phong trong ngủ say, lại tự động tu luyện, trên người không ngừng bốc lên hơi nóng. Hơn nữa, không ngờ nước trong bồn tắm đang sôi sùng sục, không ngừng bốc hơi lên.

Theo thân thể Lâm Phong nhìn xuống, trong nháy mắt mặt Lam Kiều đỏ bừng. Nước trong bể tắm đã bị bốc hơi gần hết, để lộ ra Lâm Phong hoàn toàn trần như nhộng hiện ra ở trước mắt của cô. Khi mới vào, cô bị hình vẽ mặt trời thu hút, nên không có phát hiện ra. Mãi đến tận lúc này cô nhìn thấy một cảnh tượng như vậy... Chỉ cảm thấy mình không có đất dung thân.

Cũng vào lúc này, mắt Lâm Phong đột nhiên mở ra, nhìn Lam Kiều đang dõi mắt nhìn hắn.

- Cô đang làm gì vậy?

Lâm Phong kêu lên một câu, khiến toàn thân Lam Kiều bỗng nhiên run rẩy một hồi. Cô ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy mắt Lâm Phong không chớp nhìn chằm chằm vào cô ta.

- A...

Cô thét lên chói tai. Lam Kiều vội xoay người xông ra bên ngoài. Cô chỉ cảm thấy toàn thân nóng lên, hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào.

Cô đang làm gì vậy? Cô lại quan sát thân thể của Lâm Phong sao? Điều ghê tởm hơn chính là, Lâm Phong đột nhiên tỉnh lại. Cô cảm giác mình giống như một tên trộm bị bắt quả tang vậy.

Lâm Phong nghe thấy tiếng kêu của Lam Kiều cũng ngẩn người. Hắn lập tức cúi đầu, liền nhìn thấy nước trong hồ tắm đã bốc hơi hết. Trong nháy mắt, sắc mặt Lâm Phong cũng đỏ ứng, không còn gì để nói.

Chỉ là Lam Kiều lại kêu lớn như vậy, thật giống như Lâm Phong hắn đã làm gì cô ta vậy.

- Sao vậy?

Bên ngoài phòng tắm truyền tới một giọng nói. Đó là hắn Tuyết nghe được tiếng kêu của Lam Kiều vội vàng chạy tới.

- Cô vào thăm thì biết.

Giọng nói của Lam Kiều truyền đến, khiến thân thể Lâm Phong lại cứng đờ. Ngay lập tức, hắn liền nhìn thấy hắn Tuyết cũng chạy vào. Sau đó... lại là một tiếng kêu chói tai. hắn Tuyết mặt đỏ bừng chạy ra ngoài, lưu lại Lâm Phong không thể nói được gì.

Các nàng kêu cái gì chứ? Ai khi dễ ai chứ?

- Cô ả này thật đáng giận.

Lâm Phong nghiến răng nghiến lợi kêu lên. Cô ả Lam Kiều kia, bản thân mình nhìn thấy hắn còn sợ không đủ, lại lừa hắn Tuyết đi vào. Thù này nhất định phải báo.

Chỉ có điều, ngay lập tức Lâm Phong liền bình tĩnh lại. Nhìn hơi nóng trong phòng tắm cùng nước đang sôi sục, ánh mắt không ngừng lóe sáng.

Đại Nhật Phần Thiên kinh này cũng có phần quá bá đạo. Ngay cả tắm cũng có thể khiến nước bốc hơi hết.

Đối với việc trong lúc hắn ngủ say, trên người xuất hiện hình vẽ mặt trời, bản thân Lâm Phong lại không biết gì cả. Hắn cho rằng sau khi tu luyện Đại Nhật Phần Thiên kinh, thể chất của hắn mới trở nên như vậy, có thể tự động sinh ra hơi nóng.

Đương nhiên, sau khi tắm rửa xong, Lâm Phong cảm giác toàn thân thư thái hơn rất nhiều. Tuy nhiên hắn cũng không vội vã rời khỏi, mà bản thân mình lại lấy một ít nước lạnh. Sau khi ngâm mình một lần nữa trong nước lạnh, hắn mới hài lòng thay quần áo, lập tức bước chân ra khỏi phòng tắm rồi đi tới giữa sân.

Lúc này, Lam Kiều và hắn Tuyết vẫn ở trong đình viện.

Đầu hắn Tuyết cúi thấp xuống, không ngừng nắm bắt nắm chặt tay mình. Lam Kiều ngược lại vô cùng thoải mái nằm ở trên ghế đá, nhắm mắt dưỡng thần, trực tiếp không thèm đếm xỉa tới Lâm Phong, khiến Lâm Phong hận đến mức cắn răng cắn lợi.

Hai đời đều là thân xử nam, lại bị cô gái này nhìn một đời. Hơn nữa cô ta còn lừa hắn Tuyết đến nhìn. Thật quá ghê tởm, quá vô liêm sỉ.

- Cô không có gì muốn nói sao?

Giọng Lâm Phong lạnh như băng.

Lam Kiều mở mắt, nhìn Lâm Phong, nói:

- Ngươi muốn ta nói cái gì?

- Chí ít cô cũng nên xin lỗi ta chứ.

Lâm Phong nhìn vẻ mặt cao ngạo ngang ngược của Lam Kiều, cảm thấy rất khó vượt qua được.

- Tại sao ta phải xin lỗi ngươi?

Lam Kiều khinh thường nói:

- Không phải chỉ nhìn mấy lần thôi sao? Ngươi tổn thất cái gì sao?

- Còn nữa, ngươi không phải cũng đã từng nhìn thấy ta sao?

...

Lâm Phong không còn gì để nói, lạnh lùng nói:

- Ta đã nhìn cô lúc nào?

- Còn không chịu thừa nhận sao? Buổi tối hôm ấy, ngươi dám nói ngươi chưa từng nghĩ qua sao? Ngươi chưa hề nghĩ tới cảnh ta cởi áo sao?

Lam Kiều không e ngại nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, giọng điệu chắc chắn mười phần, nói:

- Hoặc là nói, ngươi nói ngươi chưa từng nhìn ta nhưng thật ra lại muốn tận mắt nhìn? Vậy xem như ta bồi thường ngươi? Nếu như ngươi nghĩ tới có thể nói cho ta biết, ta sẽ không để ý.

Trong giọng nói của Lam Kiều mang theo vài phần mê hoặc. Cô không ngừng dựa về phía Lâm Phong. Lâm Phong cũng cảm giác được vị trí đầy đặn kia đã kề sát thân thể của hắn. Toàn thân hắn không khỏi cảm thấy chấn động khô nóng.

- Nói đi. Ngươi muốn nhìn ta sẽ cho ngươi nhìn. Ngươi muốn đến chỗ nào để nhìn?

Giọng nói của Lam Kiều ngày càng dịu dàng, ý mê hoặc càng ngày càng mãnh liệt, khiến Lâm Phong miệng khô lưỡi khô, lại là càng thêm mê hoặc.

Lâm Phong cắn răng, thoáng nhìn về phía gian phòng của Mộng Tình. Ngay lập tức hắn hung hăng trợn mắt nhìn Lam Kiều một cái, rồi xoay người tiến về phía trong phòng Mộng Tình.

- Xem như cô lợi hại!

Lâm Phong ném ra một câu. Đối với cô gái này, hắn không thể làm được gì. Lẽ nào hắn thật sự cởi quần áo của cô ta để nhìn lại sao?

- Biết là tốt rồi.

Lam Kiều nhìn Lâm Phong đi về phía gian phòng của Mộng Tình, giọng nói hơi đắc ý. Nhưng nhìn Lâm Phong đi vào trong căn phòng kia, cô lại ngồi xuống. Trong mắt cô đã không còn nửa phần đắc ý, mà lại mang theo vài phần cô đơn, mấy phần tự giễu cười khổ.

Lòng hắn cũng chỉ có cô gái trong gian phòng đó mà thôi!

Y Tuyết ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ mặt của Lam Kiều, trong lòng khẽ run lên. Nàng lại lập tức cúi đầu không nói gì. Đều là cô gái, nàng có thể đọc được ánh mắt của Lam Kiều không có đắc ý, chỉ có thương cảm!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.