Tuyệt Thế Vũ Thần

Chương 338: Chương 338: Mười Tám Năm Trước




- Hân Diệp, đi ra ngoài một chút đi.

Lâm Phong thấy ván cờ bị làm loạn, mở miệng nói.

Đoàn Vô Nhai mời mình đến đây, dường như là vì Đoàn Hân Diệp. Xem ra không phải là vì Cửu Thiên Thương Long đỉnh. Chỉ có điều, Lam Kiều và Đoàn Vô Nhai ở chung một chỗ, Lâm Phong lo lắng Lam Kiều sẽ kích động.

Dù sao, tại thành cổ Thiên Lạc, người phụ nữ xinh đẹp kia đã chết ở trong tay Đoàn Vô Nhai. Mà quan hệ giữa Lam Kiều và người phụ nữ xinh đẹp kia dường như không tồi.

- Ừ.

Đoàn Hân Diệp gật đầu, lập tức đứng dậy cùng Lâm Phong đi ra ngoài rừng trúc.

Ở sâu bên trong rừng trúc, một dòng suối vang lên những tiếng nước chảy róc rách. Phía trên có một chiếc cầu nhỏ, cảnh tĩnh lặng mà không kém phần mỹ lệ.

Đoàn Hân Diệp ngẩng đầu, nhìn con chim nhỏ đậu trên cành trúc đang chợp mắt. Trong đôi mắt đẹp lộ ra mấy phần mê ly. Nàng nhẹ giọng nói:

- Nếu có thể cùng người thương ở chỗ này thì thật tốt.

Lâm Phong hơi sững sờ, lập tức cười khổ, hơi lúng túng nói:

- Người tạo ra Tương Tư Lâm này có thể cũng có suy nghĩ giống như nàng, nên mới có thể bố trí nơi này đẹp như vậy.

- Đúng. Chủ nhân của Tương Tư Lâm này vốn là một người si tình. Có người nói nàng vì người yêu của mình, không tiếc cắt đứt quan hệ với gia tộc.

Đoàn Hân Diệp gật đầu nói.

Lâm Phong nghe thấy Đoàn Hân Diệp nói vậy, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy hiếu kỳ, hỏi:

- Chủ nhân Tương Tư Lâm là ai?

Đoàn Hân Diệp nhìn Lâm Phong, cười nói:

- Đệ nhất mỹ nữ của nước Tuyết Nguyệt ngày xưa. Nguyệt Mộng Hà.

- Đệ nhất mỹ nữ Tuyết Nguyệt sao?

Ánh mắt Lâm Phong thoáng cứng lại. Đoàn Hân Diệp với dung nhan như vậy, lại là công chúa hoàng thất, địa vị cao quý, nhưng vẫn không thể nhận được danh hiệu đệ nhất mỹ nữ Tuyết Nguyệt. Mà người tên Nguyệt Mộng Hà kia lại được gọi là đệ nhất mỹ nữ Tuyết Nguyệt. Lâm Phong thật muốn gặp một lần, xem nàng là một người như thế nào.

- Nguyệt Mộng Hà, Mộng!

Lâm Phong nói nhỏ một câu, lập tức quay về Đoàn Hân Diệp nói:

- Nàng họ Nguyệt!

Đoàn Hân Diệp gật đầu, nói:

- Ngươi cũng nghĩ đến. Không sai, Nguyệt Mộng Hà, nàng là người của Nguyệt gia. Hơn nữa, năm đó, nàng từng là hậu bối có thiên phú nhất của Nguyệt gia. Thậm chí nàng là nữ tử có thiên phú mạnh nhất trong toàn bộ nước Tuyết Nguyệt. Cho dù là nam nhi, cũng khó có người nào có thể tương đương với nàng.

Lâm Phong càng ngày càng cảm thấy hiếu kỳ hơn. đệ nhất mỹ nữ nước Tuyết Nguyệt, nữ tử thiên phú mạnh nhất nước Tuyết Nguyệt, hơn nữa nam nhân đều không có bao nhiêu người có thể sánh được với nàng. Nguyệt Mộng Hà này rốt cuộc là nữ tử như thế nào.

- Nhưng dù sao ta vẫn cảm thấy hơi kỳ quái. Nếu thiên phú của nàng mạnh như vậy, Nguyệt gia hẳn phải nâng nàng ở lòng bàn tay, làm theo toàn bộ yêu cầu của nàng mới đúng. Vì sao lại để nàng cắt đứt quan hệ với gia tộc?

Lâm Phong có mấy phần không rõ. Nguyệt gia và hoàng thất Vũ gia đặt ngang hàng. Thực lực đó mạnh thế nào đã không cần nghi ngờ. Một nữ tử hậu bối có thiên phú như thế, làm sao lại cắt đứt quan hệ với nàng?

- Việc này phải nói đến chuyện mười tám năm trước. Khi đó cũng giống như hiện nay. Hoàng thất, Nguyệt gia cùng với Vũ gia, đều rất mạnh. Chỉ có điều, hoàng thất Đoàn gia ta và Nguyệt gia bởi vì có Vũ hồn đặc biệt, nên mạnh hơn so với Vũ gia một chút. Luận về thực lực, bất kể là trước đây hay là hiện tại, Vũ gia đều không thể sánh cùng hai nhà Nguyệt Đoàn. Nhưng luận về của cải, Nguyệt gia lại không bằng Đoàn gia và Vũ gia. Trong gia tộc của ba nhà, Đoàn gia bất kể là thực lực và tài lực, đều là hùng hậu nhất, cho nên địa vị không thể dao động. Mà thực lực Nguyệt gia rất mạnh, bởi vậy Nguyệt gia mơ hồ làm gia tộc đứng thứ hai.

Đoàn Hân Diệp chậm rãi nói:

- Mà vào năm ấy, nước Tuyết Nguyệt xuất hiện bốn người có kinh tài tuyệt diễm. Trong đó hai người, lần lượt xuất thân từ Đoàn gia và Nguyệt gia, đều nắm giữ Vũ hồn huyết mạch hùng mạnh. Mà hai người khác, một người trong đó chính là Kiếm tu truyền nhân của gia tộc Gia Cát. Gia tộc Gia Cát đời đời chỉ có một người có thể vào đời tu hành. Đó là người thứ ba, Gia Cát Vô Tình. Còn người thứ tư cũng không phải là người trong Vũ gia. Trước đây hắn luôn yên tĩnh vô danh. Không có ai biết gia thế của hắn, chỉ biết hắn giống như ngươi, họ Lâm, đột nhiên quật khởi tại hoàng thành, nắm giữ Vũ hồn song sinh.

- Bốn thiên tài lớn của mười tám năm trước, cũng giống như Bát Đại công tử Tuyết Nguyệt bây giờ, nổi danh trong Tuyết Nguyệt, thiên phú tuyệt luân. Thậm chí, thiên phú của bọn họ còn khủng khiếp hơn so với Bát Đại công tử bây giờ. Trong bốn người này, có ba thiếu niên, một thiếu nữ. Thiếu nữ này chính là người nắm giữ danh hiệu đệ nhất mỹ nữ Tuyết Nguyệt tên là Nguyệt Mộng Hà. Lâm Phong, ngươi có thể tưởng tượng một chút, nắm giữ danh hiệu đệ nhất mỹ nữ nước Tuyết Nguyệt, mà lại có thiên phú tuyệt luân, là thiên tài số một của Nguyệt gia. Cô gái như vậy, có thể khiến ba người khác động lòng hay không?

Ánh mắt Đoàn Hân Diệp nhìn về phía Lâm Phong, hỏi.

Lâm Phong khẽ gật đầu. Đệ nhất mỹ nữ Tuyết Nguyệt, giai nhân khuynh thế, hơn nữa thiên phú tuyệt luân. Nữ tử như vậy nếu như có thể và kết hợp với một người trong ba người khác, tất nhiên sẽ trở thành một đoạn giai thoại. Ánh hùng mỹ nhân, dắt tay lên thiên nhai. Nhưng có ba thiếu niên thiên phú, lại chỉ có một vị nữ tử.

Lâm Phong dường như đoán được phía sau sắp phát sinh chuyện gì.

- Ba thiếu niên thiên phú tuyệt luân đồng thời yêu một nữ tử.

Đoàn Hân Diệp thì thào nói nhỏ, dường như đang tưởng tượng tới chuyện rung động lòng người. Mỗi lần nàng nghe được chuyện này, sẽ không nhịn được cảm khái thở dài. Anh hùng, mỹ nhân, nhưng nhạc hết, người đi.

- Chỉ có điều Nguyệt Mộng Hà nàng không lựa chọn thiên tài Đoàn gia có thiên phú mạnh nhất hoàng thất, cũng không lựa chọn Vô Tình Kiếm Khách, Gia Cát Vô Tình, mà lại thích thiếu niên ngông cuồng vô danh kia. Ngươi hẳn có thể tưởng tượng được, Nguyệt Mộng Hà và thiên tài vô danh kia sẽ phải đối mặt với áp lực như thế nào.

Lâm Phong khẽ gật đầu. Không lựa chọn thiên tài hoàng thất nắm giữ toàn bộ Tuyết Nguyệt, cũng không có lựa chọn con cháu thế gia khủng bố Gia Cát Vô Tình, mà lựa chọn một thiếu niên không có bối cảnh. Có thể tưởng tượng ra được Nguyệt Mộng Hà cùng thiên tài vô danh kia đối mặt với khó khăn như thế nào.

- Hơn nữa không chỉ có như vậy. Lúc trước, hoàng thất cùng Nguyệt gia vốn có ước định. Nếu như dòng chính của hoàng thất làm nam nhi, dòng chính Nguyệt gia là cô gái, thì sẽ thông gia với nhau, ngược lại cũng thế. Nói cách khác, chỉ cần dòng chính của hai bên là nam nữ khác phái, sẽ làm thông gia. Trong lúc đó, thiên tài Đoàn gia và Nguyệt Mộng Hà đã có hôn ước. Hơn nữa, tiền bối thiên tài Đoàn gia này, bản thân cũng là một người cực kỳ kiêu ngạo tự phụ, hơn nữa còn rất bá đạo.

Đoàn Hân Diệp lắc đầu nói, khiến Lâm Phong thoáng thay đổi sắc mặt. Tại sao Nguyệt Mộng Hà và Nguyệt gia lại cắt đứt quan hệ, hắn đã mơ hồ có thể tưởng tượng được.

- Sau đó, dưới vô số tầng áp lực, Nguyệt Mộng Hà và thiên tài vô danh kia bỏ trốn, chuẩn bị lưu lạc trong thiên nhai. Gia Cát Vô Tình lòng như tro nguội, từ đây gác kiếm. Hơn nữa, hắn cũng không đi gây khó dễ cho hai người Nguyệt Mộng Hà. Người vô tình nhất là là người si tình nhất.

- Chỉ có điều, Nguyệt Mộng Hà và thiên tài vô danh kia chưa kịp chạy trốn, đã bị hoàng thất cùng với người của Nguyệt gia tìm được. Hơn nữa cũng không biết vì sao khi đó thân thể Nguyệt Mộng Hà dường như rất suy yếu. Còn thiên tài vô danh kia, biết không cách nào trốn thoát, dẫn theo Nguyệt Mộng Hà rời khỏi đó, nên đành đuổi Nguyệt Mộng Hà về Nguyệt gia. Mà chính hắn lại cùng vị tiền bối Đoàn gia ta quyết chiến tên đỉnh hoàng thành. Cuối cùng, vị tiền bối hoàng thất của ta đã thắng, dựa vào Vũ hồn nghịch thiên, phong ấn Vũ hồn và tu vi của thiên tài vô danh, cũng trục xuất hắn ra khỏi hoàng thành.

- Đương nhiên những điều này ta đều chỉ nghe nói lại. Ta nghe mẫu thân ta nói, ta sinh ra sau trận chiến ấy không lâu. Hơn nữa, mẫu thân của ta vẫn bảo ta không được truyền ra ngoài. Lâm Phong, ngươi có thể thay ta giữ bí mật này không.

Đoàn Hân Diệp quay về Lâm Phong nói.

Lúc này trong mắt Lâm Phong lộ vẻ thất vọng, trong lòng càng cảm giác thê lương. Đoàn Hân Diệp và hắn đều không trải qua cảnh tượng mười tám năm trước, cũng không xem trận đại chiến kinh tâm động phách kia. Dường như tất cả đều chỉ có thể dựa vào trí tưởng tượng của mình để tưởng tượng ra cảnh tượng đó.

Vì hồng nhan, quyết chiến đỉnh hoàng thành, cuối cùng hậm hực rời đi. Có thể hiểu trong lòng thiên tài vô danh kia hết sức không cam lòng.

Chỉ có điều không cam lòng thì có thể làm sao. Có thể may mắn sống sót, đã là rất may mắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.