Tuyệt Thế Vũ Thần

Chương 310: Chương 310: Vô Tình Kiếm Khách




Bóng lưng tiêu sái và cô độc, hình như tồn tại mãi mãi, bóng người kia dường như vẫn ở nơi đó, mà không phải đột nhiên xuất hiện.

Đoàn Vô Nhai nở nụ cười, tháo trường bào và khăn che mặt xuống dưới, lộ ra khuôn mặt bình dị gần gũi ôn hòa của mình.

Khẽ khom người, Đoàn Vô Nhai hướng tới bóng lưng kia nói:

- Đoàn Vô Nhai, ra mắt Vô Tình tiền bối.

Nếu có những người khác ở đây, nhìn thấy Đoàn Vô Nhai khom người như vậy chắc chắn vô cùng khiếp sợ.

Đoàn Vô Nhai là hoàng tử nước Tuyết Nguyệt, có thiên phú tuyệt luân, đứng thứ tư trong Bát đại công tử. Hắn rất ít ra tay, thậm chí có người đoán hắn sớm đã bước vào thực lực tốp ba của Bát đại công tử. Toàn bộ nước Tuyết Nguyệt này, người có thể làm cho hắn cúi người cung kính nói chuyện chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Nhưng mà, bóng lưng cô độc kia tuyệt đối có thể là một người trong đó.

Gia Cát Vô Tình, lấy kiếm chém tình, tu luyện Vô Tình kiếm pháp, mười lăm tuổi nắm kiếm thế trong tay, mười tám tuổi kiếm đã nhập vi. Hai mươi mốt tuổi bước chân vào cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất. Hai mươi tư tuổi vì tình mà khốn, từ đó về sau phong kiếm.

Nhưng mà, cho dù không cần kiếm, nhưng hắn vẫn lưng đeo cổ kiếm, tùy ý ra tay, so với người khác sử dụng kiếm thì sắc bén hơn vô số lần. Kiếm ra vô tình, được người ta tôn xưng là vô tình kiếm.

Toàn bộ Tuyết Nguyệt, không ai có thể so được Gia Cát Vô Tình trên phương diện kiếm đạo.

Gia Cát Vô Tình như trước đưa lưng về phía Đoàn Vô Nhai, tay áo phiêu động, giọng nói lạnh nhạt từ trong miệng của hắn phun ra.

- Nhị hoàng tử, ngươi hẳn là hiểu được, vì sao ta tới.

Đoàn Vô Nhai cười khổ, sau khi phong kiếm, Vô Tình Kiếm chưa từng bước nửa bước ra khỏi Hoàng thành. Hắn cũng sẽ không bước ra Hoàng thành.

Trong thiên hạ, có thể làm cho hắn bước ra ngoài Hoàng thành, chỉ có một người.

Lúc này, Gia Cát Vô Tình xuất hiện ở nơi này, Đoàn Vô Nhai đương nhiên hiểu được vì sao mà tới.

- Vô Tình tiền bối, ta ngàn dặm xa xôi, từ Hoàng thành tới đây…

-Ngừng.

Giọng nói lãnh đạm vang lên đánh gãy lời của Đoàn Vô Nhai, không có nửa phần tình cảm.

Đoàn Vô Nhai trên mặt lộ ra nụ cười gượng, xem ra lần này cũng không có thu hoạch nhiều như hắn tưởng tượng.

- Ta hiểu rồi.

Đoàn Vô Nhai mở miệng nói lần nữa, quang mang lấp lánh, Cửu Thiên Thương Long đỉnh lại xuất hiện. Chỉ thấy ống tay áo của hắn huy động, nhất thời cổ đỉnh bay thẳng tới Gia Cát Vô Tình.

- Đoàn Vô Nhai, giao đỉnh!

Đoàn Vô Nhai hiểu biết Gia Cát Vô Tình, Vô Tình Chi Kiếm ai cũng có thể chém, bao gồm cả Đoàn Vô Nhai.

Cửu Thiên Thương Long đỉnh bay về phía Gia Cát Vô Tình, chỉ thấy ống tay áo vung vẩy lên. Nhất thời, Cửu Thiên Thương Long đỉnh biến mất không thấy nữa, đã bị hắn thu vào rồi, bóng người đạm mạc từ đầu tới cuối không di động một chút nào.

- Cám ơn Nhị hoàng tử đã thành toàn.

Giọng nói rơi xuống, thân thể Gia Cát Vô Tình run lên, giống như một thanh kiếm bắn về phương xa, giữa không trung chỉ có một đạo kiếm bạch ngân.

Mặc dù nói cảm ơn, nhưng trong tiếng nói cũng không có ý cảm ơn, chẳng qua là hắn khách sáo mà thôi.

Điều này giống như lúc Đoàn Vô Nhai hỏi Lâm Phong vậy. Lâm Phong không có lựa chọn, không muốn đưa vẫn phải đưa.

Hỏi cùng cám ơn chỉ là khách sáo.

Nhìn bóng lưng biến mất, Đoàn Vô Nhai khóe miệng lộ ra nụ cười chua sót. Sớm biết hắn ở đây, cần gì phải làm điều thừa, còn đắc tội Lâm Phong.

Gia Cát Vô Tình, Vô Tình kiếm khách, hắn thế nhưng cũng rời núi rồi.

- Trở về!

Đoàn Vô Nhai vừa mở miệng nói, nụ cười trên mặt dần dần trở nên ôn hòa. Cửu Thiên Thương Long đỉnh kia mất đi thì thôi. Gia Cát Vô Tình xuất hiện, đối với hắn mà nói, chưa chắc đã không phải là chuyện tốt, thế cờ của hắn chính là vì những người này.

Đối với chuyện sau khi rời đi, Lâm Phong cũng không biết, trở lại chỗ ở của Hỏa lão, Lâm Phong nhìn nhị lão nói:

- Hỏa lão, Xích lão, ta muốn quay về Thành Dương Châu. Nhị lão trong khoảng thời gian này chiếu cố, Lâm Phong thật muốn cảm ơn rất nhiều.

Hỏa lão cùng Xích lão nhìn nhau, lập tức cười cười, nói với Lâm Phong:

- Lâm Phong, ta cùng Xích lão quỷ đã quyết định, về sau sẽ đi theo ngươi.

- Đi theo ta!

Lâm Phong đồng tử co rút lại, Hỏa lão cùng Xích lão, đều là Huyền Vũ cảnh cường giả. Một là Huyền Vũ cảnh tầng ba, một là Huyền Vũ cảnh tầng bốn. Cả hai đều mạnh mẽ hơn hắn rất nhiều, vậy mà muốn nói đi theo hắn.

- Đúng, đi theo ngươi! Lâm Phong ngươi sẽ không ghét bỏ hai lão nhân chúng ta chứ?

Xích lão cười sang sảng nói.

Lâm Phong sửng sốt, lập tức cũng cười cười.

- Nếu nhị lão đã để mắt tới Lâm Phong, Lâm Phong cũng không dám chậm trễ rồi. Có nhị lão bảo hộ bên người, sau này ta sẽ an toàn hơn nhiều.

Lâm Phong cười nói, hắn tự nhiên hiểu được ý của nhị lão. Hỏa lão cùng Xích lão coi trọng tiềm lực của hắn, như vậy, hắn đương nhiên sẽ không cự tuyệt.

Ít nhất, trước mắt, với thực lực của nhị lão, đối với hắn có trợ giúp rất lớn. Đến ngày nào đó, nếu hắn thực lực cường địa, đương nhiên sẽ không keo kiệt mà kéo Hảo lão cùng Xích lão một phen.

Lam Kiều bên cạnh ánh mắt mang theo vài phần khiếp sợ, nhìn Lâm Phong, ánh mắt lập lòe.

Lâm Phong có thiên phú rất mạnh, nhưng hắn chung quy vẫn chỉ là Linh Vũ cảnh. Hỏa lão cùng Xích lão căn bản không cùng một cấp bậc với hắn, nhưng lại nguyện ý đi theo Lâm Phong.

Có thể thấy được, ở trong lòng nhị lão Lâm Phong có địa vị cao bao nhiêu. Nói vậy hai người đều cho rằng, Lâm Phong ngày sau nhất định sẽ thành công, như vậy mới nguyện ý đi theo.

Đáng tiếc, Mộng các bọn họ không thể giao hảo với Lâm Phong nữa rồi. Hơn nữa, ngay từ đầu Vân di quả thực đã muốn hợp tác cùng Lâm Phong, nhưng về Cửu Thiên Thương Long đỉnh mà tất cả đều thay đổi.

Vân di uy hiếp Lâm Phong, muốn Lâm Phong giao ra cổ đỉnh. Lâm Phong không giao Vân di liền hạ sát thủ. Cho tới bây giờ, cường giả Mộng các, toàn bộ đều bị hủy diệt, chỉ còn một mình cô ta là được Lâm Phong cứu thôi.

Đến nay, cô ta vẫn còn cảm thấy như trong mộng, Mộng các tồn tại nhiều năm như vậy, nay đã bị hủy diệt.

- Ai?

Nhưng vào lúc này, đôi mắt Lâm Phong đọng lại, thân thể lập tức phóng ra bên ngoài nhà.

Đồng thời, thân thể Hỏa lão cùng Xích lão cũng dịch chuyển, đánh thẳng ra ngoài, tốc độ cực nhanh.

Nhưng mà, khi bọn hắn rời khỏi nhà, chỉ thấy phương xa một bóng người lưng đeo cổ kiếm bay nhanh đi như kiếm, nháy mắt đã hoàn toàn biến mất vô ảnh.

Chỉ để lại trên không trung một vệt trắng hình kiếm, dao động lòng người.

- Thật mạnh.

Hỏa lão nhìn kiếm dài trên không trung, đôi mắt đọng lại, thật là lợi hại. Thân hình xẹt qua hư không, nhanh tới mức tận cùng, nhưng lại làm cho bầu trời lưu lại vệt như vết kiếm.

- Rất mạnh, có thể là cường giả Huyền Vũ cảnh cấp cao.

Xích lão thì thào nói nhỏ, cường của Huyền Vũ cảnh cấp cao có nghĩa là Huyền Vũ cảnh tầng bảy hoặc tầng tám, thậm chí có thể là nhân vật ở Huyền Vũ cảnh tầng chín.

Một nhân vật như vậy, thế nhưng xuất hiện ở ngoài phòng bọn họ, lặng yên không tiếng động, lại rời đi trong nháy mắt.

- Nhìn xem.

Hỏa lão kinh hô một tiếng, đám người lập tức đưa mắt nhìn về phía Hỏa lão nói. Một cổ đỉnh, vậy mà lẳng lặng nằm đó.

- Rầm!

Đám người chỉ thấy trong lòng mãnh liệt rung động. Cổ đỉnh này rõ ràng là Cửu Thiên Thương Long đỉnh.

Cửu Thiên Thương Long đỉnh vừa mới bị Đoàn Vô Nhai lấy đi rồi. Giờ sao lại xuất hiện trước mặt bọn họ.

- Hắn tới đưa đỉnh sao?

Ánh mắt mọi người nhìn về phương xa, một cường giả như vậy, cố ý tới đưa đỉnh là vì cái gì.

Hơn nữa, Cửu Thiên Thương Long đỉnh xuất hiện, có nghĩa là đối phương đã đoạt từ trong tay Đoàn Vô Nhai.

Đám người Lâm Phong hai mắt nhìn nhau, trong lòng đều là nghi hoặc khó hiểu. Bọn họ rất không rõ, một cường giả như vậy tại sao lại cố ý trả Cửu Thiên Thương Long đỉnh về.

- Lâm Phong, mau thu Cửu Thiên Thương Long đỉnh lại.

Hỏa lão nhắc nhở một tiếng, làm cho Lâm Phong khẽ gật đầu. Thân hình hơi run lên, Cửu Thiên Thương Long đỉnh thu vào trong nhẫn trữ vật.

- Lâm Phong, ngươi quen biết người nọ?

Hỏa lão hỏi Lâm Phong.

Lâm Phong hai mắt úp mở, lắc lắc cái đầu. Trong những người hắn quen biết, không có ai có thực lực hùng mạnh như vậy. Đại khái chỉ có Yên Vũ Bình Sinh, nhưng mà người nọ cũng không phải là Yên Vũ Bình Sinh.

Nhưng là, vì sao hắn đưa mình đỉnh?

- Chuyện này kỳ quái.

Hỏa lão chau mày, nghĩ mãi không ra, Cửu Thiên Thương Long đỉnh này vốn là được Lâm Phong tìm đến. Sau đó mấy lần bị cướp đoạt, nhưng giờ phút này lại trở về trong tay. Đối phương, chắc là đưa cho Lâm Phong, nhưng Lâm Phong lại không biết.

- Lâm Phong, cha mẹ, bằng hữu ngươi, có khả năng?

Xích lão mở miệng hỏi thăm, Lâm Phong ánh mắt lóe lên.

Lâm Phong hắn lắc đầu, phụ thân Lâm Hải là không có bằng hữu có thực lực hùng mạnh như vậy. Mà mẫu thân, ngay cả mặt mũi hắn cũng còn chưa có gặp qua.

- Không có khả năng.

Lâm Phong nói.

- Cần gì nghĩ nhiều như vậy, đối phương nếu muốn hiện thân thì cũng không rời đi. Nếu đối phương rời đi ngay như vậy, chắc không muốn bạo lộ thân phận. Chúng ta tội gì phải phí tâm tư suy nghĩ, tới lúc nên biết, sẽ biết.

Lúc này Lam Kiều mở miệng nói, Lâm Phong gật đầu, đúng vậy nếu đối phương lưu lại Cửu Thiên Thương Long đỉnh rồi bước đi, hiển nhiên là không muốn cho hắn biết, hắn cần gì phải suy nghĩ.

Chỉ cần có đỉnh ở lại, là đủ rồi.

- Có lẽ sau này có cơ hội biết!

Lâm Phong nghĩ thầm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.