Ủng Bão (Cái Ôm)

Chương 12: Chương 12




Edit: Ly bt

Linh ——

Một trận chuông điện thoại cắt qua sự yên lặng sáng sớm mùa thu, Quý Ngữ Phàm oa tại ổ chăn như thế nào cũng không muốn động, điện thoại như nhau dĩ vãng trực tiếp được chuyển tới chế độ trả lời.

“Người khỏe, tôi là Quý Ngữ Phàm, hiện tại không thể nghe ngài điện thoại, thỉnh tại một tiếng bíp lưu lại tính danh, cùng với muốn chuyện muốn liên lạc, tôi sẽ mau chóng cùng ngài liên lạc.”

“Uy? Ngữ Phàm, tôi là đại ca.”

Nghe thấy thanh âm quen thuộc, thân hình Quý Ngữ Phàm oa tại chăn bông không khỏi cứng đờ, ấm áp trong chăn bông tựa hồ thối lui một chút, lạnh tràn lên.

Đúng rồi, hôm nay là…

“Lâu liên lạc, hôm nay là sinh nhật của ngươi, chúc ngươi sinh nhật khoái hoạt. 』

Sinh nhật khoái hoạt?

Hắn ngây ra, rất sớm trước kia, hắn sẽ không cho rằng sinh nhật có gì đáng giá khoái hoạt. Theo năm ấy từ khi bắt đầu mười sáu tuổi, sinh nhật hôm nay chỉ khơi lại đau khổ trong lòng hắn.

Người nọ khẽ thở dài một cái, ngữ khí có chút bất đắc dĩ: “Có rảnh vẫn là về nhà thăm mẹ đi, nàng rất nhớ thương ngươi, nàng vẫn nói rất hối hận lúc trước đối với ngươi như vậy.”

Phải không? khóe miệng Quý Ngữ Phàm nổi lên cười lạnh, ngón tay không khỏi nắm chặt chăn bông, thở sâu đem mình chôn càng sâu. Bọn họ đã sớm không nghĩ muốn hắn, đứa con trai này.

“Quên đi, tôi cũng không miễn cưỡng, ngươi, chính ngươi hảo hảo ngẫm lại.”Cúp điện thoại, lại là một tiếng thở dài rất nhỏ .

Không thể ngủ lại, Quý Ngữ Phàm đứng dậy nhìn về phía đồng hồ báo giờ trên tường chỉ hơn tám giờ, cách ngày này còn 16 tiếng. Thật là dài đăng đẳng a!

Vật nhỏ tựa hồ là nghe thấy thanh âm Quý Ngữ Phàm rời giường, đẩy ra cửa đang hé mở nhẹ nhảy lên đầu gối cậu, tại trước ngực của hắn cọ xát làm nũng.

Quý Ngữ Phàm gắt gao ôm ấ, áp duy nhất trong phòng này, đơn giản là hắn cảm thấy lạnh quá, lạnh quá…

Hắn ôm chặt vật nhỏ, thẳng đến khi nó kháng nghị giãy dụa mới buông tay, đứng dậy đến phòng tắm rửa mặt chải đầu, một lần lại một lần dùng nước lạnh bát rửa mặt.

Phòng tắm ngoại truyện đến tiếng chuông cửa, theo thị mở cửa đích thanh âm.

Quý Ngữ Phàm túc khởi mi, hắn nhớ tới Diêm Cung Thiên nói qua hôm nay sẽ chúc mừng sinh hắn, nhưng hôm nay hắn cũng không muốn có người tới quấy rầy, nhất là hắn.

“Sớm a! Vật nhỏ, chủ nhân của ngươi đâu?”

Thanh âm trầm thấp theo ngoài cửa truyền đến, tiếp theo là tiếng đập cửa.

“Ngữ Phàm, ngươi ở bên trong sao?

Quý Ngữ Phàm âm thầm thở dài, “Ân.”

“Đi ra ăn điểm tâm đi!”Diêm Cung Thiên bước gần phòng tắm, “Lại đây! Vật nhỏ, ta lộng đông tây cho ngươi ăn.”

Meo meo ——

Quý Ngữ Phàmtùy ý xoa xoa mặt, nhẹ nhàng mở cửa ra bên ngoài phòng tắm xem. Gia hỏa này, đến tột cùng là khi nào bắt đầu xâm nhập sinh hoạt của mình đâu? Mà từ khi bắt đầu, hết thảy lại trở nên như vậy tự nhiên?

“Ngươi bộ dáng này sẽ làm ta nghĩ một ngụm đem ngươi ăn luôn.”Diêm Cung Thiên không biết khi nào đã đứng ở trước mặt Quý Ngữ Phàm, lấy tay chỉ gương mặt đang tích nước của cậu, khàn khàn nói.

khuôn mặt như phù dung có loại hương vị thanh lệ câu động hắn, nhưng hắn còn phải nhẫn xúc động thân cận hắn. Từ khi nhận thức Quý Ngữ Phàm tới nay, công lực nhẫn nại của hắn thật sự là tiến bộ không ít.

bên tai Quý Ngữ Phàm khô nóng cậu không dám nhìn hướng Diêm Cung Thiên, bởi vì hắn rõ ánh mắt đang nhìn hắn có ý gì ;ánh măt này hắn thường xuyên thấy, ánh mắt tràn ngập dục vọng.

Hắn biết hắn nếu thật sự cường hành muốn mình, hắn cũng vô pháp phản kháng, không chỉ là hình thể cùng quan hệ khí lực, mà là ý nguyện muốn phản kháng trong lòng không lớn.

Nhưng là, hắn rất sợ hãi.

Đúng vậy, sợ hãi. Tuy rằng hai người đã ôm ngay từ đầu, lâu sẽ khiến toàn thân cứng còng, trạng huống đổ mồ hôi lạnh cải thiện rất nhiều; nhưng là nếu nếu tiến thêm một bước… Hắn nhất định sẽ không tự chủ được phản kháng. Mà hắn không muốn làm cho Diêm Cung Thiên nhìn thấy mình cuồng loạn.

“Tôi đi thay quần áo.”Quý Ngữ Phàm ra vẻ trấn tĩnh đẩy tay hắn ra, vội vàng muốn tránh trở về phòng.

“Ngươi muốn trốn tới khi nào đâu? Ngữ Phàm.”Diêm Cung Thiên giữ chặt cánh tay hắn, chế trụ cước bộ không cho hắn rời đi, thanh âm phía sau truyền đến, ” kiên nhẫn của tôi là có hạn.”

thân hình Quý Ngữ Phàm cứng đờ, vội vàng giãy hắn chạy trở về phòng đóng cửa lại, phía sau hoàn có thể cảm giác được ánh mắt hắn nóng rực phóng trên người mình

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.