Ưng Vương Liệt Tình

Chương 22: Chương 22: SAY MÊ ÔN NHU HƯƠNG




Thời điểm phải rời giường cũng là thời điểm xấu hổ, Ảnh Nhiên quấn quanh tấm ra giường, đỏ mặt nhìn quần áo bây giờ như một đống vải vụn rơi vãi trên mặt đất, đưa mắt trách cứ nhìn Tuyết Ưng, trong lòng có chút oán giận, làm thành như vậy rồi thì lấy cái gì để mặc đây?

Tuyết Ưng lại rất hào phòng, thân thể cường tráng trần trụi nhanh chóng rời giường, chỉ hơi liếc nhìn đống vải trên mặt đất rồi quay lại nhìn Ảnh Nhiên đang cuộn mình trong tấm ra giường màu đỏ, vẻ mặt kinh ngạc hỏi “ Ảnh Nhiên, ngươi còn đau không?”

Nhìn hắn trần trụi thân thể đứng trước giường, còn hỏi nàng chuyện tối qua, làm cho Ảnh Nhiên mặt càng đỏ hơn “ Tuyết, Tuyết Ưng, ngươi không có mặc quần áo”

Nàng muốn nhắc nhở hắn dù sao cũng phải chú ý hình tượng một chút, dù thế nào thì nàng cũng là nữ nhân, hắn lại cứ trần trụi trước mặt nàng như thế thì không có chút lễ tiết gì cả.

Không ngờ Tuyết Ưng lại bày ra vẻ mặt đương nhiên gật đầu,” Ta biết a, ngươi cũng không không có mặc thôi!”

Ảnh Nhiên khó thở, bật thốt lên “ ngươi sao không nghĩ xem là ai hại ta không có quần áo để mặc a”

Nói xong thì vội lấy tay bưng kín miệng, hai mắt mở to nhìn Tuyết Ưng cũng đang tròn mắt kinh ngạc, trong lòng âm thầm kêu khổ, nàng sao có thể nói ra những câu oán giận như thế? Tuyết Ưng có phải sẽ tức giận hay không? có cảm thấy lá gan của nàng quá lớn hay không?

Tuyết Ưng đúng là không nghĩ tới Ảnh Nhiên sẽ nói ra một câu oán giận như vậy nhưng trong hắn không có túc giận như Ảnh Nhiên lo lắng, ngược lại còn cảm thấy cao hứng, nữ nhân này tự ti, thẹn thùng, tính cách lại cố chấp thế nhưng dám oán giận hắn. thực sự là một cảm giác mới mẻ a.

Vội bước tới ôm nàng vào lòng “ nói cũng đã nói rồi, còn che miệng lại có quá muộn hay không?”

” Tuyết Ưng đại–”

Chữ nhân còn chưa kịp nói ra đã bị ánh mắt lòe lòe tinh quang của Tuyết Ưng làm cho dừng lại “ Ảnh Nhiên không có cố ý tranh luận”

” Ta thích ngươi tranh luận, nhìn ngươi như vậy rất đáng yêu, ta không thích ngươi luôn tỏ ra kiêng kị với ta, về sau nếu ngươi không vui có thể phát giận với ta, ta cũng sẽ không ăn ngươi, không cần sợ ta, nếu cứ như vậy thì sau này chúng ta làm sao có thể cùng nhau trải qua mấy ngàn, mấy vạn năm chứ?”

Tuyết Ưng cũng không đồng ý, tuy rằng cãi nhau sẽ làm tâm tình của hắn không vui nhưng như vậy cũng không tính là cãi nhau, mà cho dù thực sự cãi nhau thì hắn cũng thích, bởi bì như vậy có thể nhìn thấy con người thực của Ảnh Nhiên mà không phải bộ dáng khúm núm, tự ti, cho nên hắn phải nhanh chóng bày tỏ quan điểm và lập trường.

Ảnh Nhiên lại kinh ngạc nhìn Tuyết Ưng, trong mắt hiện lên sư vui mừng “ Tuyết Ưng, ngươi nói thật?”

Hắn nguyện ý cùng nàng trải qua mấy ngàn, mấy vạn năm sao? Những lời hứa hẹn này không phải là già? Hắn thực sự lựa chọn nàng sao?

” Ảnh Nhiên, thói quen này của ngươi thật không tốt, cứ hay hỏi thật hay giả, chẳng lẽ những gì Tuyết Ưng ta nói ngươi cũng không tin sao? Chẳng lẽ mỗi lần ta nói ra, ngươi đều hoài nghi mà hỏi lại như thế” Tuyết Ưng hơi nhíu mày, tiểu nữ nhân này thực thiếu cảm giác an toàn, chẳng lẽ sau này mỗi lần nàng hoài nghi như thế thì hắn đều phải xác nhận sao?

” Không phải, chỉ là thói quen mà thôi! Về sau sẽ không!” Ảnh Nhiên thấy hắn nhíu mày, nghĩ đến hắn mất hứng, lập tức giải thích nói.

” Ân, vậy là tốt rồi! Rời giường đi! Chúng ta hôm nay phải đi đến tiệm vải, hôm qua đã mất hết một ngày ở trên giường nếu bây giờ không đi thì phải đợi tới ngày mai a”. Tuyết Ưng thấy nàng để ý tới tâm tình của hắn thì thấy cao hứng hơn, lập tháo bỏ ra giường trên người nàng, ôm nàng đứng lên.

Ảnh Nhiên lập tức xấu hổ, lui vào trong giường, bối rối nói “ Tuyết Ưng, ngươi đừng lại đây, ta tự mình đứng lên”

Tuyết Ưng thấy nàng xấu hổ đỏ mặt, không khỏi nhịn được mà cười thành tiếng “ Ảnh Nhiên, toàn thân ngươi ta đều đã nhìn qua, chỗ không nên xem cũng đã xem, không chỉ nhìn mà ta còn sờ qua, hôn qua, một tấc cũng không bỏ qua, bây giời còn giấu thì có tác dụng gì? Hơn nữa ngươi cũng không thể quấn ra giường này mà ra ngoài a”

” Đều là ngươi không tốt! Còn nói!” Ảnh Nhiên hơi hơi oán trách trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái, Tuyết Ưng đối với ánh mắt không có chút lực sát thương của nàng, cảm thấy rất hưởng thụ, cười phá lên “ thật không hiểu được ngươi thẹn thùng cái gì, thân thể không phải để cho người ta xem, để cho người ta sờ sao? Huống chi đây cũng không phải là bản thể của chúng ta, chỉ là bộ dáng chúng ta hóa thân thành mà thôi. Nếu muốn đi ra ngoài thì không phải sẽ hóa thành ưng mà bay sao? Đến lúc đó có ai biết trên người ngươi có mặc quần áo hay không”

Ảnh Nhiên cũng nghĩ vậy, hóa thành chim ưng, tuy rằng thể hình quá lớn có thể gây chú ý nhưng cũng còn hơn là một hình người trần truồng xuất hiện trong thành, lần đầu tiên trong đời nàng thấy biến hình có tác dụng lớn như vậy

“Vậy ngươi ra ngoài trước đi, ta khôi phục nguyên hình xong sẽ tự mình bay ra”

“Thực là thẹn thùng quá đi”

Tuyết Ưng thấy nàng kiên trì như vậy, biết nàng sẽ không ở trước mặt hắn mà biến hình nên cũng chỉ nói một câu rồi đi ra ngoài, trước khi đi còn cố ý dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn những bức tượng điêu khắc bọn họ trong phòng, cố ý làm cho Ảnh Nhiên ngượng ngùng, quả nhiên là đã nghe được tiếng hít thở gấp của nàng.

Ảnh Nhiên thấy Tuyết Ưng đã rời đi mới thẹn thùng đứng dậy, nháy mắt hóa thành mặc ưng, cúi đầu nhìn thấy thân hình đã chỉnh tề, vừa định bay đi thì nhìn thấy bực tượng điêu khắc nóng bỏng gầng giường, nhịn không được dùng tấm ra giường phủ lên. Mắt không thấy thì tâm sẽ tĩnh nhưng đưa mắt nhìn quanh thì còn nhiều bức tượng bọn họ quấn quýt trong tư thế nóng bỏng, trừ phi che hết tất cả, còn không thì không thể làm như không thấy gì.

Khi bay ra khỏi cửa, nàng phát hiện bức tượng điêu khắc tư thế rất gióng tư thế của bọn họ đêm hôm đó không thấy đâu, có lẽ do nàng đa tâm hoặc là nhìn lầm nên Ảnh Nhiên cũng không nghĩ nhiều nữa.

Bên ngoài rừng trúc đen, Tuyết Ưng cũng không biến hình mà vẫn giữ nguyên hình người, tiêu sái dựa vào một cây trúc, không thèm để ý hắn đang trần trụi, còn làm như là cách ăn mặc thoải mái, tự nhiên nhất, lúc này hắn mở to mắt, giọng điệu có chút tùy hứng nói “ ta muốn ngồi trên lưng ngươi?’

” Tuyết Ưng, ngươi cũng có cánh, sao lại muốn ngồi trên lưng ta? Hơn nữa ngươi không có mặc quần áo?” Ảnh Nhiên không phải chưa từng chở người khác, nàng đã từng chở qua Hồ vương đại nhân, Bảo Bảo tiểu chủ, còn có Xà quân, cũng không có tạo thành gánh nặng gì cho nàng nhưng lúc này nàng lại chở một người khác phái trần truồng, hơn nữa người này còn là Tuyết Ưng vương cũng có cánh như nàng, làm cho nàng cảm thấy rất ngạc nhiên.

“Ta không sợ người nhìn thấy, không mặc quần áo thì có gì đâu, hơn nữa khi tới tiệm vải thì trong chúng ta cũng phải có một người biến thành hình người để nói chuyện với chủ tiệm vải, đương nhiên, nếu ngươi xung phong nhận việc thì ta cũng có thể biến về nguyên hình để chở ngươi”. Tuyết Ưng rõ ràng biết ngay cả hắn nhìn nàng không mặc quần áo cũng làm nàng thẹn thùng đến mức muốn chui đầu vào đất, làm sao có thể trần truồng trước mặt người khác, cái này rõ ràng là làm khó nàng mà.

Quả nhiên, Ảnh Nhiên vừa nghe đã lập tức lắc đầu, coi như nàng đã lĩnh giáo trình độ da mặt dày của Tuyết Ưng “ ta chở ngươi được rồi”

Tuyết Ưng lập tức không khách khí nhảy lên lưng Ảnh Nhiên, không phải ngồi mà nằm thẳng xuống, còn thoải mái lăn lộn vài cái, cọ xát vào bộ lông của nàng “ Ảnh Nhiên, bộ lông của ngươi cọ vào ta thật thoải mái a”

Ảnh Nhiên tức giận muốn hộc máu, người này, người này thực là đổi trắng thay đen, rõ ràng là hắn ở trên lưng nàng lăn lộn, còn nói là lông của nàng cọ xát vào hắn

“Tuyết Ưng, ngươi thành thật ngồi xuống đi, ta muốn xuống núi” nói xong, Ảnh Nhiên không chờ hắn chuẩn bị, cố ý ngưỡng cao thân hình, bay vút đi, cũng may Tuyết Ưng phản ứng mau lẹ, lập tức ổn định vị trí, nếu không đã bị ném rơi xuống đất.

Ảnh Nhiên lao vút xuống, hướng phía Mộng thành mà đi, Tuyết Ưng cảm thán, quả nhiên không thể đắc tội được với nữ nhân, nữ nhân giỏi nhất là mang thù, hắn chính là ví dụ tốt nhất a.

Tuyết Ưng mỉm cười, ngồi vững vàng trên lưng Ảnh Nhiên rồi biến ra một bộ vũ y hoa lệ, Hư Vô Giới này phi thường quái dị, ở nhân giới hay bất kỳ nơi khác đều có thể sử dụng pháp thuật nhưng nơi này thì không, một chút kỹ xảo cũng không được, giống như hiện giờ, hắn có thể biến ra vũ y để che đậy cơ thể nhưng không thể nào biến vũ y thành quần áo giống như bọn họ mặc trước kia.

Nói cách khác, hắn có thể lợi dụng đồ vật sẵn có trên người mà tiến hành dùng pháp thuật nhưng biến thành kiểu gì thì hắn không thể khống chế được, giống như trước đây hắn có thể tùy ý biến ra rất nhiều quần áo mới nhưng ở nơi này thì hắn chỉ có thể dùng bạch vũ để tạo thành một bộ vũ y, cho nên hắn nhất định đến tiệm vải, cũng vì thế người ở nơi này cho dù là thượng tiên có vạn năm đạo hạnh hay là tinh linh gì khác cũng phải xếp hàng mua vải, nếu muốn có quần áo để mặc a.

Tuyết Ưng nghĩ ra chuyện này không phải là ngẫu nhiên, mà trong khi chờ đợi Ảnh Nhiên, hắn đã thử vận dụng pháp lực rồi mới cho ra kết luận, đương nhiên chuyện có thể biến ra vũ y để mặt hắn không có nói cho nàng biết, có vậy bây giờ hắn mới được thoải mái trên lưng nàng chứ.

Đáng thương cho Ảnh Nhiên thành thật quá mức, biết rằng buổi tối ở Hư Vô Giới không thể sử dụng pháp lực lại không nghĩ rằng ban ngày sẽ khác, nếu không nàng cũng có thể như Tuyết Ưng phát hiện ra bí mật này, sẽ không lo lắng khi hình ưng to lớn của nàng xuất hiện trong thành sẽ gây chấn động mạnh.

Nhìn thấy đã sắp tới Mộng thành, Ảnh Nhiên có chút chần chừ “ Tuyết Ưng, chúng ta thực sự phải như vầy đi xuống sao?”

Tuyết Ưng vỗ vỗ lên lưng nàng “ hiện tại khoan xuống dưới, ngươi mang ta bay một vòng trên trời, chúng ta cần quan sát xem Mộng thành có hình dạng gì, nếu không có biết được nơi vợ con lão bản tiệm vải kia rời đi thì cũng không tìm được, dù sao cả hai chúng ta đều không nhớ đường”

Ảnh Nhiên gật đầu “ được”

Lập tức bay vòng quanh Mộng thành, hơi hạ thấp xuống một chút, từ nơi này có thể quan sát toàn bộ Mộng thành rất rõ, mà vừa nhìn thấy thì cả hai đều choáng váng, vốn nghĩ chỉ là một cái cửa thành nhưng không ngờ Mộng thành vừa lớn lại vừa phức tạp, đường phố, nhà cửa cứ như mê cung, nếu mỗi gian nhà bên dưới đều có người ở thì không biết Mộng thành đã tập hợp biết bao nhiêu tiêu yêu, mà nếu trở lại rất nhiều vạn năm trước, khi thần ma trong thiên địa đại chiến nếu có đội hình nơi này gia nhập thì không biết tình hình sẽ thế nào?

Sáng tạo ra Hư Vô Giới không biết là nhân vật lợi hại thế nào, trong lòng Tuyết Ưng nổi lên sự bất an, chỉ một Mộng thành đã thế này, dựa vào tình hình ngày đó Mĩ di giao bài tử cho bọn hắn thì có vẻ như Hư Vô Giới không chỉ có một Mộng thành mà còn nhiều thành quách khác, chỉ có điều không có bài tử thì không thể đi thôi. Hư Vô Giới rốt cuộc cường đại đến trình độ nào, Tuyết Ưng không dám tưởng tượng.

Buồn cười, thiên đình cùng Ma giới đều nghĩ đến chính mình có thể xưng hùng thiên địa, không biết Hư Vô Giới bất quá không muốn tranh với bọn họ mà thôi, nếu có một trận đại chiến mới trong thiên địa thì chưa biết kết quả sẽ thế nào đâu.

Nghĩ tới bài tử, Tuyết Ưng như nhớ ra gì đó “ Ảnh Nhiên, chúng ta trở về đi, hôm nay không đi vào thành nữa”

” Làm sao vậy?” Ảnh Nhiên ngẩn ra, không hiểu sao Tuyết Ưng lại có quyết định kì lạ như vậy, nghĩ hắn mệt nên lo lắng hỏi “ ngươi không thoải mái sao?”

” Đừng lo lắng, ta không sao, chỉ là chúng ta quên mang đồ vật này nọ, không có đồ vật kia thì cho dù có tìm được chủ tiệm vải, e là lão quái nhân kia cũng không bán cho chúng ta” Tuyết Ưng vội vàng nói.

” Cái gì vậy?” Ảnh Nhiên không nhớ là bọn họ cần phải mang theo thứ gì.

” Bài tử! có cái bài tử kia thì mới có thể lĩnh đồ vật này nọ, hiện tại chúng ta đều để nó ở nhà, lúc này dù có vào thành cũng sẽ không mua được gì” Tuyết Ưng bất đắc dĩ nói, nàng không nhớ lúc bọn họ rời đi thì thân hình đều trần trụi a.

Ảnh Nhiên lại lâm vào xấu hổ, bài tử kia vốn ở bên mình nhưng vì tình cảm mãnh liệt diễn ra quá nhanh, kết quả quần áo chưa kịp cởi đã bị xét nát, bài tử tất nhiên cũng không có ai nhớ tới, e là lúc này còn bị lẫn lộn trong đống vải, mà trước khi đi bọn họ cũng không nhớ tới, cho nên bây giời chỉ có thể quay trở về, lại phải chậm mất một ngày, tuy rằng không muốn nhưng cũng phải chịu “ chúng ta quay về thôi”

“Trước giờ đều rất tự do tự tại, không nghĩ tới có ngày muốn một bộ quần áo còn phải nhờ tới một cái mộc bài tử đi lĩnh” Tuyết Ưng có chút cảm thán.

Ảnh Nhiên trầm mặc, nếu không phải nàng thì Tuyết Ưng cao cao tại thường sao phải ở nơi này chịu ủy khuất, đúng vậy, trước kia muốn cái gì, chỉ cần vươn tay ra là có, hiện giờ chỉ muốn một bộ quần áo, một ít vải mà sao khó khăn vô cùng.

Ngày mai nhất định bọn họ phải tìm cho được chủ tiệm vải kia, bóng gió hỏi xem bí mật của Hư Vô Giới là gì, nếu đã có người từng ra ngoài thì không có lý gì nàng và Tuyết Ưng phải vĩnh viễn ở nơi này.

” Ảnh Nhiên, sao ngươi đột nhiên im lặng vậy” Tuyết Ưng thấy Ảnh Nhiên hơn nửa ngày cũng không hé răng, cứ cắm đầu bay thẳng phía trước, sự nhớ dường như hắn lại nói gì đó làm nàng tức giận, nếu không thì sao nàng lại không để ý tới

” Không có, ta nghĩ nếu ngày mai gặp lão chủ tiệm vải, hắn không có phản ứng thì chúng ta phải làm sao?” nói về đạo hạnh và pháp lực thì ở Hư Vô Giới bọn họ chỉ như hạng tép riu, e là ngay cả người bình thường nhất bọn họ cũng không đối phó được.

” Ta không lo chuyện này, dù sao hắn cũng sẽ không làm gì chúng ta, ngược lại điều ta lo lắng là ngày mai chúng ta có thể thuận lợi nhìn thấy hắn không?” hắn quy định một ngày chỉ bán cho năm người, làm sao đuổi hết mấy người xếp hàng trước cửa mới là chuyện chúng ta phải quan tâm”

Tuyết Ưng có chút cau mày, bọn họ ngay cả cánh cửa tiệm còn tiệm không ra thì làm sao có thể mau chóng bước vào trong đây?

“Thực ra sau đêm trước thì chúng ta cũng không cần mua vải làm gì, dù sao muốn mua vải cũng chỉ để che đậy mấy bức tượng trong phòng mà thôi, hiện giờ quan hệ chúng ta đã khác trước, ngươi đã là nữ nhân của ta, mấy bức tượng kia cũng không gây trở ngại gì cho chúng ta nữa, còn chuyện vẫn muốn đưa ngươi đến cửa tiệm kia một phần là vì vẫn muốn đưa ngươi rời khỏi nơi này, một phần thì giống như Thực di ngày đó đã nói, muốn mua cho ngươi vài bộ đồ mới, ngươi cứ mặc quần áo theo kiểu nha hoàn, ta đã sớm nhìn không vừa mắt, về sau không được mặc như thế trước mặt ta”

Ảnh Nhiên cảm động đến mức quay đầu lại nhìn hắn, đang định nói lời cảm kích nhưng nhìn thấy vũ y hoa lệ trên người hắn thì nghẹn họng trân trối “ Tuyết Ưng, ngươi mặc quần áo?”

Tuyết Ưng thấy nàng có vẻ tức giận thì không khỏi nở nụ cười “ dùng chút pháp lực thôi, ngươi cũng có thể làm được”

” Pháp lực? Không, không phải không thể dùng sao? Sao, như thế nào?” Ảnh Nhiên có chút giật mình lăng hỏi.

“Biến ảo thứ gì đó thì không có tác dụng nhưng nếu tận dùng những gì chúng ta có để tái tạo lại thì có thể, chúng ta là ưng, vốn có lông, cho nên có thể biến ra vũ y, nhưng muốn biến vũ y này thành xiêm y của nhân loại thì lại không được”

Nếu đã bị nàng nhìn thấy, Tuyết Ưng cũng không ngại gì mà chia sẻ bí mật với nàng.

Nhất thời một đen thật lớn trong không trung biến ảo, một bộ vũ y màu đen đã bao bọc lấy thân hình nhỏ xinh trắng nõn của nàng, nhỏ nhắn, thật đáng yêu, Tuyết Ưng lập tức tung mình lên ôm nàng vào lòng “ Ảnh Nhiên, vẫn nên như vậy, ôm thoải mái, nhìn cũng rất được”

Ảnh Nhiên theo thói quen từ chối nhưng tránh không được đành chấp nhận bị hắn ôm, trong lòng cảm thấy ngọt ngào nhưng ngoài miệng vẫn oán giận “ ngươi đã sớm biết có thể hóa ra vũ y, sao không nói cho ta biết, muốn coi ta sốt ruột vì không có quần áo để che đậy thân thể có phải không?”

“Ai bảo bộ dáng thẹn thùng của ngươi nhìn rất đáng yêu, làm cho ta nhịn không được mà muốn xem nhiều lần” Tuyết Ưng nói y như thật, e là chỉ có hắn mới có thể đem chuyện vô lại nói như là chân lý.

Ảnh Nhiên thấy hắn lại lộ ra tính trẻ con thì biết không thể nói đạo lý với hắn, dù sao bây giờ nàng cũng đã biết có thể sử dụng tái sinh thuật, sẽ không phải trần truồng nữa nên cũng lấy lại sự tự tin, hai tay chủ động ôm lấy thắt lưng của Tuyết Ưng “ trở về đi, ra trải giường kia tuy là màu đỏ nhưng vẫn là vải dệt, ta tuy không giỏi may vá nhưng cũng có thể may xiêm y cho chúng ta, tối nay tạm lấy vải kia làm hai bộ xiêm y đi, cũng có thể tạm dùng khi ra ngoài thời gian ngắn, Tuyết Ưng, ngươi thấy được không?”

” Tốt! Ngươi quyết định là tốt rồi!” Tuyết Ưng gật đầu rất nhanh, nếu buổi tối nàng có thời gian để may quần áo thì hắn cũng không phản đối nàng lấy ra giường để làm vải may mặc a.

Ảnh Nhiên thấy hắn gật đầu nhanh, còn cười meo meo nên trong lòng rung lên “ ngươi thực sự thấy được?” sao nàng lại có cảm giác không ổn?

” Đương nhiên, Ảnh Nhiên thấy tốt thì ta thấy tốt” Tuyết Ưng đáp lại rất tự nhiên “ giống như ta nghĩ những gì ta làm, có phải Ảnh Nhiên cũng sẽ ở sau ủng hộ ta, có phải không?”

Ảnh Nhiên không hề nghĩ ngợi gật đầu,” Kia đương nhiên!”

“Thì đúng rồi, chúng ta về nhà”. Tuyết Ưng cười vui vẻ đến giảo hoạt, mà Ảnh Nhiên vì một câu về nhà kia của hắn mà say mê, hoàng toàn không phát hiện ra Tuyết Ưng đã bắt đầu phát ra hơi thở tình dục

” Thì phải là! Chúng ta về đến nhà!” Tuyết ưng cười đến lại vui vẻ, tựa như nhất chích thâu tinh đắc thủ miêu bình thường, cười đến dẫn theo vài phần giảo hoạt, mà ảnh nhiên lại hoàn toàn ở hắn câu kia‘ về đến nhà’ lý liền say mê, hoàn toàn không có chú ý tới tuyết đôi mắt ưng trung đã muốn miêu tả sinh động đích tình dục hơi thở.

Kết quả vào lúc ban đêm, chuyện dùng ra giường làm quần áo không thể thực hiện, ngược lại còn bị Tuyết Ưng đặt trên giường, thực hành vài tư thế triền miên theo các bức tượng, mãi cho đến hừng đông mới chịu để cho nàng nghỉ ngơi, mà khi đó nàng đã mệt đến mức nâng tay lên cũng không có sức chứ nói gì may vá.

Kết quả, sau khi tỉnh ngủ thì đã trôi qua hơn nửa ngày, thấy Tuyết Ưng từ ngoài đi vào, vẻ mặt thần thanh khí sảng, mỉm cười đầy thỏa mãn thì Ảnh Nhiên vừa giận vừa tức đến nói không nên lời, đương nhiên chuyện đến cửa hàng vải cũng bị chậm thêm một ngày nữa.

Cho nên Ảnh Nhiên âm thầm thề, tối nay sẽ không để cho Tuyết Ưng lòng tham không đáy đến gần nàng nửa bước, miễn cho tình càng hưng phấn đến không kiềm chế được, tuy rằng làm loại chuyện này nàng cũng rất hưởng thụ nhưng đây không phải là thời điểm mà bọn họ hưởng thụ, chuyện quan trọng bọn phải lo đó chính là tìm cách rời khỏi nơi này, dù sao nếu có thể thành công rời đi thì mới thực sự có sau này.

Nhưng muốn là một chuyện còn làm lại là chuyện khác, trong phòng ngoại trừ cái giường lớn và những bức tượng làm người ta mặt đỏ tai hồng thì cũng chỉ một ít dụng cụ nhưng bọn họ chưa có nhìn qua chứ đừng nói là sử dụng, ban ngày thì thời gian quá ngắn, ban đêm lại rất dài, cô nam quả nữ ở chung, lại lần đầu tiên nếm thử mùi vị tình dục thì muốn an phận thủ thường trải qua một đêm dài là không có khả năng, càng đừng nói tới Tuyết Ưng như đứa nhỏ lần đầu được ăn kẹo, làm gì có chuyện chịu nhịn.

Vành tai và tóc mai chạm nhau, dây dưa không dứt, trầm mê say đắm nên mấy ngày tiếp theo bọn họ cũng không thể đi đến tiệm vải trong thành, Ảnh Nhiên thậm chí cũng chưa từng đứng dậy, hai ngày nay, khi nàng tỉnh dậy thì ban ngày đã qua lâu rồi. Đối diện chuyện này, Ảnh Nhiên vừa lo lại vừa vui, lo vì nếu cứ trầm mê trong nhục dục thì chẳng bao lâu nữa bọn họ sẽ quên mất ý định rời đi, vui vì Tuyết Ưng đã nhiều ngày qua đối với nàng rất ôn nhu, bộ dáng cùng nàng nói chuyện như là bọn họ đã sống với nhay mấy ngàn năm rồi. Cái cảm giác này, nàng đã khát vọng từ lâu rồi.

Ảnh Nhiên lo lắng, hồi hộp, vui mừng trải qua mấy ngày thật hạnh phúc, cho đến khi…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.