Vai Ác Sư Tôn Xinh Đẹp Như Hoa

Chương 94: Chương 94




Thẩm Lưu Hưởng ý thức hôn mê, thân thể tựa như bước vào một không gian khác, không thuộc về chính mình, mệt tới đầu ngón tay đều lười động một chút.

Không biết qua bao lâu, bốn phía vang lên thanh âm ong ong ong ồn ào, giống như đã rời khỏi bí cảnh, quay về Yêu Đều.

Thẩm Lưu Hưởng khẽ run hàng mi, cọ cọ lên bả vai đang nương tựa, tìm một vị trí thoải mái, tiếp tục ngủ.

Sau đó, tiếng ầm ĩ bên tai liền biến mất.

Chu Huyền Lan thi Cách Âm Thuật cho người trong lòng ngực, thấy người một lần nữa đi vào giấc ngủ, lúc này mới ngẩng đầu nhìn về phía thân hình béo một vòng của Ngao Nguyệt, khóe môi mang ý cười: “Có việc gì?”

Ngao Nguyệt nói: “Ta cảm thấy ta không có việc gì, ngươi mới có.”

Chúng Yêu Vương vào bí cảnh tìm Yêu Đan, ai cũng biết. Vốn dĩ mọi người đều đang đoán, cuối cùng sẽ rơi vào tay vị Yêu Vương nào. Trăm triệu lần không nghĩ tới, bí cảnh mở ra không bao lâu, mọi người bên ngoài phát hiện một vệt ánh sáng đỏ đậm bay ra, giống Yêu Cốt Đan ghi trong sách cổ như đúc, chớp mắt đã biến mất không thấy.

Rõ ràng là Yêu Cốt Đan đào thoát khỏi bí cảnh, mọi người bất lực trở về.

Một đám Yêu Vương trong bí cảnh tìm hồi lâu dưới màn mưa, cũng không thu hoạch được gì. Sau khi mặt lộ vẻ bất đắc dĩ ra ngoài, mới biết được việc này, sắc mặt âm trầm, như bị Yêu Cốt Đan chơi một vố.

Lúc này, Chu Huyền Lan xen lẫn trong trong đó liền có vẻ không giống vậy.

Trong lòng ngực hắn ôm một thân ảnh mảnh khảnh. Khuôn mặt vốn luôn luôn lạnh lùng, giờ này lại lộ ra chút cười, mặt mày anh tuấn mang theo vui sướng không che giấu được.

Nếu không phải mọi người tận mắt nhìn thấy Yêu Cốt Đan bay đi, thế nào cũng phải cho rằng, thánh đan Yêu giới này ở trong tay Cửu Yêu Vương hắn đấy.

...... Cao hứng cái gì?

Ngao Nguyệt tốt xấu gì cũng nhìn Chu Huyền Lan từ thiếu niên biến thành Cửu Yêu Vương hiện giờ, đối với hắn quen thuộc hơn một chút. Hắn sờ sờ cằm, nhìn ngó Thẩm Lưu Hưởng bị mái tóc đen mềm mượt che khuất hơn phân nửa khuôn mặt, như suy tư gì đó.

Không bị thương.

Nếu bị thương, Chu Huyền Lan cũng không nên cao hứng như vậy. Chẳng lẽ......

Ngao Nguyệt lập tức gãi gãi cái mũi, phát hiện khí tức trên người Thẩm Lưu Hưởng không khác gì Chu Huyền Lan, hoàn toàn quyện vào nhau, không khỏi cả kinh nói: “Ngươi với tiên quân ác quỷ......”

“Chu Huyền Lan......!” Không chờ hắn nói xong, phía sau truyền đến một tiếng gầm lên.

Lời nói của Ngao Nguyệt bị đánh gãy, buồn bực quay đầu lại, nhìn thấy một nam tử tuấn khí y quan đẹp đẽ quý giá, trong tay cầm trường kiếm, nổi giận đùng đùng đi tới.

Đúng là Từ Tinh Thần.

Sau khi chia công việc với Thẩm Lưu Hưởng, Từ Tinh Thần trở lại chỗ ở, thập phần nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ, mắt không chớp mắt nhìn chằm chằm quyển trục. Đến tận chạng vạng, phát hiện Thẩm Lưu Hưởng vẫn chưa trở về. Lúc phái người đi tìm, mới biết được y lẫn vào đám Yêu Vương, đi vào bí cảnh Yêu Đan.

Từ Tinh Thần tức giận không nhẹ, ăn mấy viên Tỉnh Thần Đan, cố gắng chống đỡ hai ba ngày, nhìn chằm chằm vào hướng đi của hai quyển trục kia.

Sáng nay mắt hắn phủ kín tơ máu, nhìn chằm chằm quyển trục, thời điểm trong lòng có chút ủy khuất, nghe nói mọi người từ bí cảnh đi ra, liền lập tức đi tới, phải lấy lại công đạo ở chỗ tên huynh trưởng không đáng tin cậy này.

Đã nói buổi tối y phụ trách, hừ, kết quả lại chạy đi chơi.

Nhưng Từ Tinh Thần không dự đoán được, Thẩm Lưu Hưởng vậy mà vẫn không nhúc nhích bị người ôm, nhìn dáng vẻ là đang ở trạng thái hôn mê bất tỉnh.

Trong lòng Từ Tinh Thần giật nảy, loại tình huống này tất nhiên là ở bí cảnh bị trọng thương, lại nhìn dáng vẻ Chu Huyền Lan mặt mày mỉm cười, nhất thời giận không thể át, phát quan trên đỉnh đầu đều tức lệch cả đi.

“Huynh trưởng ta xảy ra chuyện gì? Có phải ngươi làm không?!”

Chu Huyền Lan trầm mặc một khắc, “Sư tôn mệt nhọc, đang nghỉ ngơi.”

Từ Tinh Thần: “?”

Hắn bình tĩnh lại, cuốn cuốn tay áo to rộng của Thẩm Lưu Hưởng lên, một bên buồn bực quần áo này không vừa người, còn mặc cái gì mà mặc? Chẳng lẽ không có tiền? Một bên vươn ngón tay ra, đặt lên cổ tay trắng nõn, thăm dò tình huống trong cơ thể.

Trừ linh lực vận chuyển đặc biệt sinh động ra, cũng không có gì khác thường.

Hắn lại đẩy tóc đen bên mặt Thẩm Lưu Hưởng ra, thấy sắc mặt y hồng nhuận, khí sắc rất tốt.

Xác nhận không bị thương xong, Từ Tinh Thần thở phào nhẹ nhõm, sau đó hừ lạnh một tiếng, nói thầm với người đang ngủ say: “Ta đã mấy đêm không chợp mắt, cũng chưa buồn ngủ thành như vậy.”

Chu Huyền Lan nói: “Yên tâm chưa? Ta muốn mang sư tôn về nghỉ ngơi.”

Từ Tinh Thần gật đầu: “Được rồi, để y ngủ.”

Nói xong, vẻ mặt hắn không muốn mà duỗi tay, muốn nhận lấy Thẩm Lưu Hưởng, “Đưa cho ta, ngươi không phải đi.”

Trở về nghỉ ngơi, đương nhiên là về chỗ ở của bọn họ.

Nhưng Từ Tinh Thần không dự đoán được, Chu Huyền Lan nói một câu “Sư tôn đến chỗ ta,” thân ảnh nhoáng lên liền biến mất không thấy, ở dưới mí mắt hắn ôm Thẩm Lưu Hưởng chạy mất.

Từ Tinh Thần: “Đứng lại!!!”

Hắn quay đầu liền đuổi theo, chạy đến một nửa mới nhớ ra không biết đường, đi vòng vèo trở về, rút Hiên Hoàng kiếm sắc bén đặt ngang trên cổ Ngao Nguyệt: “Tất cả cùng đi, mang ta đến hang ổ của các ngươi.”

Ngao Nguyệt: “......”

Khi Từ Tinh Thần tìm được người, Thẩm Lưu Hưởng đang ngủ an ổn trên giường nệm. Hắn vốn định vớt người đem về, thấy thế đành phải sửa lại chủ ý, tìm cái ghế nằm dọn đến cạnh giường.

Sau khi nằm xuống, hắn thi pháp mở quyển trục treo lên giữa không trung, để Thẩm Lưu Hưởng mở mắt liền có thể nhìn thấy, “Đừng nghĩ lười biếng, kể cả ngủ rồi ngươi cũng trông đi.”

Lúc Chu Huyền Lan vào nhà, người trên ghế nằm mắt nhíu thành một cái khe, ngẩng đầu lên, mơ màng sắp ngủ nhìn quyển trục.

Chu Huyền Lan đem người đuổi đi: “Ngươi trở về, ta trông chừng là được.”

Quyển trục quan hệ trọng đại, là chuyện cơ mật, giao cho người khác Từ Tinh Thần không yên tâm, cho nên đã nhiều ngày tự tay làm lấy. Nghe Chu Huyền Lan nói như vậy, theo bản năng lắc đầu cự tuyệt. Sau đó đột nhiên nhớ tới Chu Huyền Lan biết việc này.

Hắn sửa lại chủ ý, xoa mắt nói: “Một khi đã như vậy, ngươi thay Thẩm Lưu Hưởng.”

Dứt lời, Từ Tinh Thần tính toán trở về ngủ một giấc. Đi tới cửa, lại nghĩ tới cái gì, ở túi trữ vật sờ soạng một lúc lâu, móc ra một cái bình ngọc nhỏ, đưa cho Chu Huyền Lan, “Đợi chút nữa bôi dược này cho y.”

Chu Huyền Lan: “Bôi cái gì?”

“Ngươi không phát hiện sao?” Từ Tinh Thần nghiêng cổ, chỉ chỉ thân ảnh trên giường, “Cổ y đỏ hai ba chỗ, hẳn là ở bí cảnh bị muỗi đốt. Ngươi bôi cho y chút dược. Nếu không ngứa ngứa đau đau, y sẽ rất khó chịu.”

Chu Huyền Lan trầm mặc một lát, gật gật đầu. Lúc này Từ Tinh Thần mới yên tâm rời đi.

Cửa khép lại, Chu Huyền Lan đem bình ngọc đặt lên bàn, đi đến bên giường, tầm mắt dừng trên cái cổ trắng nõn mảnh khảnh, ánh mắt đen tối không rõ.

Dấu hôn đã phai nhạt rất nhiều, không bao lâu sẽ hoàn toàn biến mất.

Chu Huyền Lan cởi áo ngoài, lên giường đem người vớt vào lồng ngực, một lát sau, không nhịn được chui đầu vào hõm cổ Thẩm Lưu Hưởng, một lần nữa bao trùm lên dấu vết mắt thường có thể thấy được.

Lần này, vệt đỏ trên da thịt tuyết trắng, lại lần nữa trở nên rõ ràng bắt mắt...... Ít nhất sẽ không bị coi như muỗi đốt nữa.

Lúc chạng vạng, hàng mi Thẩm Lưu Hưởng khẽ nhúc nhích, chậm rãi mở mắt ra, nhìn thấy cổ vai quen thuộc, nhìn kỹ bên trên vẫn còn dấu răng.

Thẩm Lưu Hưởng sửng sốt, gương mặt đột nhiên đỏ bừng.

Lúc này, cánh tay đặt bên hông y đột nhiên siết chặt, cảm giác bủn rủn đau đớn nháy mắt bùng nổ, từ vòng eo lan tràn đến toàn thân.

Thẩm Lưu Hưởng kêu lên một tiếng, mắt phượng híp lại, nhìn về phía đầu sỏ gây tội, mở miệng nói một câu: “......”

Dứt lời, y ngẩn người, thanh thanh giọng nói, thử gọi một tiếng Chu Huyền Lan. Ba chữ đã quá quen thuộc, lại nói đến phá lệ gian nan, tiếng nói khàn đến không thể tưởng tượng.

Thẩm Lưu Hưởng: “......” mất tiếng.

Y bi thương chớp chớp mắt, chợt bị đút một viên đan dược màu xanh lá, “Sư tôn đừng nói chuyện, để yết hầu nghỉ ngơi một lát.”

Thẩm Lưu Hưởng bày ra tiếng nói khàn khàn gần như không thể nghe thấy, ậm ừ nói: “Nhưng ta không nín được.” Bảo y không nói lời nào, càng nghĩ càng khó chịu, càng khó chịu càng muốn nói.

Chu Huyền Lan cười khẽ: “Sư tôn có thể dùng Nguyên Anh.”

Ánh mắt Thẩm Lưu Hưởng sáng lên. Ngay sau đó, Nguyên Anh to bằng bàn tay rơi xuống đệm chăn, gian nan bò lên, giơ đôi tay, đem kim quan ngã bị lệch chỉnh cho thẳng lại.

Bởi vì gần đây có lượng lớn linh khí bảo dưỡng nguyên thần, tâm trí Nguyên Anh ước chừng thành thục hơn một tuổi, bộ dáng cũng có biến hóa, khuôn mặt mềm như bông trắng nõn nhỏ hơn một vòng, nét phúng phính trẻ con dần dần biến mất, ngũ quan trở nên càng thêm tinh xảo.

Đột nhiên bị bắt từ đan điền ra, cũng không âm thầm tức giận như bình thường.

Toàn thân toát ra hai chữ thuận theo.

Thẩm Lưu Hưởng cơ hồ cảm thấy không giống hắn, điểm điểm cằm ý bảo, Nguyên Anh đứng trong lòng bàn tay nói với Chu Huyền Lan: “Muốn uống nước, muốn ăn quà vặt, còn muốn đọc thoại bản.”

Chu Huyền Lan câu môi dưới: “Đệ tử đi chuẩn bị.”

Sau khi Nguyên Anh liên tiếp báo ra đồ ăn vặt muốn ăn xong, hắn đứng dậy ra cửa, đi tìm mấy thứ này.

Thẩm Lưu Hưởng uống nước xong, tùy tay đặt chén trà xuống, nằm trên giường vừa động không muốn động, trong nhà quá mức yên tĩnh. Lúc đang chán đến chết, liền không nhịn được nhớ lại chuyện phát sinh trong động phủ, tức khắc mặt hồng thấu.

Thẩm Lưu Hưởng lắc đầu, nhanh chóng đem ký ức quăng ra ngoài, trêu đùa tiểu Nguyên Anh.

Đế Vân Vũ từng nói, đợi thần trí Nguyên Anh dần dần khôi phục, ký ức khắc vào nguyên thần sẽ theo đó hiện lên.

Thẩm Lưu Hưởng nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của Nguyên Anh, ngạc nhiên phát hiện hắn không phản kháng. Nếu là trước kia, chắc chắn sẽ không cao hứng mà chu miệng, ý đồ hất bay tay y. Mà lúc này, chỉ là ngoan ngoãn ngồi trên gối đầu, mặc y xoa bóp.

Cũng không tung tăng nhảy nhót như bình thường.

Thẩm Lưu Hưởng với Nguyên Anh tâm ý tương thông, tĩnh tâm lại, lập tức cảm nhận được bi thương quẩn quanh trong lòng, y nhìn chằm chằm Nguyên Anh, không tiếng động dò hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Nguyên Anh lặng im hồi lâu, hai bàn tay nhỏ rũ ở đầu gối nắm chặt, nhỏ giọng nói: “Ta, ta không còn mẫu thân.”

Tâm thần Thẩm Lưu Hưởng chấn động, nguyên thân bốn tuổi đã không còn mẹ sao?

Thẩm Lưu Hưởng tự nhiên khó chịu, lộ ra biểu tình giống Nguyên Anh như đúc. Sau một lúc lâu, giơ tay sờ sờ đầu tiểu Nguyên Anh, “Ta biết rồi.”

Ký ức bốn tuổi Nguyên Anh có được rất mơ hồ, chỉ ẩn ẩn biết được, một năm này mất đi mẫu thân. Nhưng tính ra y vẫn còn tốt, vẫn luôn chiếu cố y là một nữ tử nổi danh tính tình dịu dàng, bên cạnh hình như còn một đồng bọn nhỏ cùng tuổi.

Thẩm Lưu Hưởng buông hàng mi dài xuống, đem Nguyên Anh mắt đang nghẹn nước thu vào đan điền, khó trách như sương đánh cà tím.

Gãi gãi tóc đen, Thẩm Lưu Hưởng nhớ tới chính sự, ngẩng đầu nhìn lên quyển trục treo giữa không trung, trên này biểu hiện, khoảng cách của hai quyển trục kia với y......

Thẩm Lưu Hưởng: “??”

Vì sao lại cùng ở bên nhau?!

Thẩm Lưu Hưởng bỗng chốc trợn to mắt, nháy mắt sau, trước giường hiện ra một thân ảnh.

Người tới mặc một bộ quần áo xanh nhạt, thẳng lưng mà đứng, bên eo treo hai quyển trục, tầm mắt không nghiêng không lệch dừng trên người Thẩm Lưu Hưởng.

Khuôn mặt ôn nhuận như ngọc, tùy theo lộ ra một nụ cười khẽ.

“Đã lâu không gặp, sư đệ vẫn rất mạnh khỏe.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.