Vai Hề Cấm Kỵ

Chương 89: Chương 89: Hãy tìm manh mối đầu tiên




Nghe thấy tiếng gọi của Phỉ Nhiễm, Giang Thành có vẻ khó hiểu: “Kẹo?”

Trước đó Giang Thành không biết và cũng chưa từng thấy Phỉ Nhiễm la hét và muốn ăn kẹo bao giờ?

Diệp Hồng ở một bên cau mày: “Phỉ Nhiễm gặp ác mộng sao?”

Vừa nói, cô ấy vừa vỗ nhẹ vào lưng Phỉ Nhiễm, cố gắng đánh thức Phỉ Nhiễm khỏi cơn ác mộng.

“Phỉ Nhiễm? Cháu gặp ác mộng à? Mau tỉnh lại đi!”

Nghe thấy tiếng gọi nhẹ nhàng của Diệp Hồng, Phỉ Nhiễm mở mắt ra bối rối nhìn Giang Thành và Diệp Hồng, như thể cô bé không biết hai người họ là ai.

“Phỉ Nhiễm?” Giang Thành không biết làm sao, trong lòng Giang Thành rất đau đớn.

Rốt cuộc thì trước đây Phỉ Nhiễm đã phải trải qua những gì, mà ngay cả khi ngủ cũng bị ám ảnh bởi những cơn ác mộng.

Thấy Phỉ Nhiễm không nói lời nào, ánh mắt Diệp Hồng ra hiệu cho Giang Thành ra ngoài trước, để cô ấy một mình trò chuyện với Phỉ Nhiễm, dù sao hai người đều là con gái.

Trong lúc đó, Phỉ Nhiễm không thể nói gì với Giang Thành.

Lúc này Giang Thành cảm thấy mùi thuốc khử trùng trong bệnh viện thật ngột ngạt nên đã ra khỏi phòng bệnh.

“Diệp Hồng, tôi ra ngoài đi dạo một chút.” Sau khi Giang Thành soạn một tin nhắn gửi cho Diệp Hồng, liền xuống dưới.

Đầu mùa hè, thời tiết không nóng như mấy ngày đỉnh điểm, làn gió buổi tối rất mát mẻ, nhưng ngược lại Giang Thành lại cảm thấy rất nóng.

Giang Thành đi đến siêu thị gần đó và mua một chai nước khoáng lạnh, hy vọng có thể hạ nhiệt độ trong lòng.

Đột nhiên đưa mắt nhìn thấy những viên kẹo trên kệ bên cạnh, lòng anh như thắt lại.

“Ông chủ, kẹo này bán như thế nào ạ?”

Giang Thành từ nhỏ đã hiếm khi tiếp xúc với những món ngọt này, có lẽ Phỉ Nhiễm đang thích ăn đồ ngọt, có thể dựa vào món kẹo ngọt này có thể giảm được tâm trạng lo lắng của bọn trẻ con.

Bây giờ trời cũng đã tối tồi, ông chủ đang chuẩn bị đóng cửa đi về.

Đột nhiên câu hỏi kỳ lạ này của Giang Thành khiến ông chủ bật cười, anh khiến ông chủ phải ngừng lại và hỏi.

“Haha, anh mua cho trẻ con à, ở đây có nhiều loại bánh kẹo ăn rất ngon, anh xem qua và chọn một ít đi.”

Ông chủ nói xong liền tiếp tục đi làm việc của mình.

Chỉ để lại Giang Thành lúng túng nhìn những túi kẹo lớn nhỏ tinh xảo trước mặt.

“Thôi vậy, cứ mua một ít đi, dù sao cũng rất ngọt ngào.” Vì vậy Giang Thành chọn đại một vài túi kẹo với gu thẩm mỹ của một người đàn ông.

Khi đến cửa phòng bệnh, Diệp Hồng đã dỗ Phỉ Nhiễm ngủ say, Giang Thành nhẹ nhàng ra hiệu cho Diệp Hồng.

“Anh đã đi đâu vậy?” Diệp Hồng tò mò hỏi: “Anh tại sao lại đi lâu như vậy.”

Diệp Hồng sợ rằng một số phản xạ về thể chất và tinh thần của Phỉ Nhiễm sẽ khiến Giang Thành cảm thấy khó chịu, và cô ấy rất lo lắng.

Nhưng khi thấy những gói kẹo trong tay Giang Thành, cô ấy không khỏi mỉm cười.

“Đây là kẹo tôi mua cho Phỉ Nhiễm, hôm nay muộn quá rồi, ngày mai đưa cho con bé lúc ngủ dậy.” Giang Thành lúng túng nhét túi kẹo vào tay Diệp Hồng.

“Thật không ngờ một người đàn ông như anh lại có tâm ý đến thế.” Diệp Hồng trêu ghẹo nói.

Nhưng nhìn vẻ mặt không được vui của Giang Thành, nhất thời Diệp Hồng không biết nên nói cái gì.

“Đừng quá lo lắng, Phỉ Nhiễm vừa mới trở lại bên cạnh anh, vì vậy đối với anh con bé vẫn còn chút không quen.” Diệp Hồng nói nhẹ nhàng.

Đúng vậy, cũng phải cho Phỉ Nhiễm một khoảng thời gian để chấp nhận, từ khi Phỉ Nhiễm trở về bên cạnh anh, Giang Thành ở cảnh sát ngày nào cũng bận rộn.

Hầu như không có thời gian để bên cạnh Phỉ Nhiễm.

Giang Thành cũng muốn mãi mãi ở bên cạnh con gái, nhưng bây giờ Vương Vỹ thì mất tích, Diệp Phàm đột nhiên phát điên, Lý Tiểu Anh cũng chết chưa rõ nguyên nhân.

Từng người một là một vụ án lớn của sở cảnh sát, là đội trưởng đội cảnh sát hình sự, Giang Thành sao có thể bỏ việc?

Nghĩ đến đây, Giang Thành không khỏi có chút khó chịu.

“Không còn sớm nữa, cô nên nghỉ ngơi sớm đi.” Giang Thành không muốn nói tiếp nữa.

Khi anh ấy đang xoay người rời đi, Giang Thành đột nhiên quay đầu nhìn Diệp Hồng cảm kích.

“Kể từ khi Phỉ Nhiễm quay về, cha con chúng tôi đã gây ra cho cô rất nhiều rắc rối, cảm ơn cô rất nhiều vì đã quan tâm đến Phỉ Nhiễm!”

Đối mặt với lời cảm ơn đột ngột của Giang Thành, Diệp Hồng có chút bối rối, sau một lúc im lặng, cuối cùng cũng lên tiếng.

“Giữa tôi và anh không cần phải nói cảm ơn đâu, hơn nữa Phỉ Nhiễm rất đáng yêu, tôi rất muốn nhận con bé làm con gái nuôi.”

Diệp Hồng đã nói đùa một chút và ngại ngùng truyền đạt những suy nghĩ của mình cho Giang Thành.

Nhưng Diệp Hồng không dám nói quá rõ ràng, vì sợ sẽ khiến Giang Thành chán ghét.

Suy cho cùng, trong suốt mười năm ở bên Giang Thành, nguyên tắc của Diệp Hồng là âm thầm bảo vệ anh.

“Ừm, nếu Phỉ Nhiễm muốn, sau này cô sẽ là mẹ nuôi của con bé.” Giang Thành không phản bác lời đề nghị này.

Theo quan điểm của Giang Thành, Diệp Hồng là một người phụ nữ tốt, cô ấy chăm sóc Phỉ Nhiễm rất tốt, vì vậy gọi cô ấy là mẹ nuôi cũng là điều nên làm.

Thật sự không biết khóe mắt Diệp Hồng đã hơi ẩm ướt từ lúc nào, vì để Giang Thành không nhìn thấy, Diệp Hồng cố hết sức nở một nụ cười, xoay người bước vào phòng bệnh.

Vụ án Lý Tiểu Anh đã kéo dài đến ngày thứ sáu, theo nhiệm vụ được cấp trên giao thì chỉ còn hai ngày nữa là đến thời điểm bắt giữ Vương Vỹ.

整个刑警大队里全都忙作一团,杨洛却难得的清闲。

Toàn bộ cảnh sát trong đội đều bận rộn, nhưng Dương Lạc lại có vẻ nhàn rỗi.

“Đội trưởng Giang, việc khám nghiệm tử thi của Lý Tiểu Anh đã kết thúc. Để bảo quản thi thể tốt hơn, Lý Tiểu Anh đã được đưa đến nhà xác của bệnh viện để bảo quản.”

Dương Lạc ghé sát vào Giang Thành vẻ mặt ủ rũ: “Thật sự là nhàm chán, Đại đội trưởng Giang, có nhiệm vụ gì sắp xếp cho tôi không vậy.”

Trong đội cảnh sát hình sự, chưa có lúc nào như bây giờ, mọi người đều rất bận rộn, không ai để ý đến Dương Lạc.

“Nếu anh rảnh, hãy đến bệnh viện thay Diệp Hồng chăm sóc Phỉ Nhiễm cho tôi đi.” Giang Thành nhìn Dương Lạc một cách tức giận.

“Dù sao tôi cũng là anh em cùng vào sinh ra tử với anh, việc chăm sóc Phỉ Nhiễm, tôi nhất định sẽ không do dự, nhưng mà...” Dương lạc mỉm cười.

“Dù tôi có làm gì, thì cũng phải để lại cho Cảnh sát Diệp Hồng một cơ hội chứ, đúng không?”

“Cơ hội?” Giang Thành không hiểu nên không muốn tiếp tục trả lời.

Nhìn Giang Thành chỉ biết chăm chú giải quyết vụ án trước mặt, Dương Lạc trợn mắt nói: “Tôi nói anh này Giang Thành, anh là thật ngốc hay là giả ngốc vậy?”

Giang Thành vẫn không nói gì.

“Anh không nhìn ra cảnh sát Diệp...” Dương Lạc vừa nói được nửa đường, đột nhiên ngậm miệng lại.

Giang Thành tò mò nhìn lên, cách đó không xa Trương Minh Sơn đang đi đến.

“Cục trưởng Trương.” Mọi người dừng công việc và cung kính chào.

“Được rồi, mọi người đang bận mà, vụ án của Vương Vỹ cũng sắp đến hạn rồi, Giang Thành, đi cùng tôi.” Trương Minh Sơn nói xong liền xoay người đi.

Nhìn thấy Dương Lạc như đang hồn lìa khỏi xác, liền bĩu môi.

“Dương Lạc, anh cũng đi.”

“Vâng thưa cục trưởng.”

Dương Lạc hậm hực đưa mắt nhìn Giang Thành, vội vàng chạy theo Giang Thành.

“Cục trưởng, ông có chỉ thị gì không?” Giang Thành thận trọng hỏi.

Kỳ thực, Giang Thành không cần nghĩ cũng hiểu Trương Minh Sơn gọi điện thoại cho anh lần này là bởi vì áp lực từ cấp trên quá lớn, ông ta muốn hiểu rõ trường hợp của Vương Vỹ.

“Vụ án của Vương Vỹ điều tra thế nào rồi, còn hai ngày nữa là phải báo cáo với cấp trên, mong mọi người khẩn trương lên.”

Giang Thành gật đầu nói: “Chúng tôi đã sử dụng camera của sở cảnh sát đặt ở lối vào để điều tra chiếc taxi mà Vương Vỹ đang đi.”

“Đúng vậy, đúng vậy.” Giang Thành chưa kịp nói xong, Dương Lạc đã nhanh chóng nhảy vào nói: “Chúng tôi cũng đã chạy đến nhà Vương Vỹ và có phát hiện quan trọng.”

Trương Minh Sơn nghe thấy điều này. Cách diễn đạt có phần tế nhị: “Ồ, vậy phát hiện của các cậu là gì?”

Vốn dĩ, Dương Lạc chỉ muốn khẳng định sự tồn tại của mình, nhưng không ngờ Trương Minh Sơn lại hỏi thẳng anh ta như vậy.

“E hèm.” Dương Lạc đột nhiên cảm thấy xấu hổ: “Chúng tôi phát hiện ra rằng Vương Vỹ đã mang theo mẹ già 80 tuổi bỏ trốn cùng anh ta, điều này rất hiếm thấy.”

Sau khi nghe Dương Lạc và Giang Thành phân tích, Trương Minh Sơn cau mày.

“Cách tiếp cận của các cậu đối với vụ án này rất đúng đắn, bây giờ hãy liên hệ với các bệnh viện lớn và mang các camera giám sát ở nhiều ngã tư khác nhau về để xem liệu có thể tìm ra dấu vết của Vương Vỹ hay không.”

Điều tra đã có chút manh mối, Giang Thành và Dương Lạc bây giờ như là châu chấu bị trói vào dây thừng, ra khỏi văn phòng của Trương Minh Sơn, tim Dương Lạc đập thình thịch.

“Giang Thành, anh nói xem chúng ta lần này có thể hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ hay không, tôi rút lại những gì vừa nói, hiện tại tôi không cảm thấy nhàm chán chút nào.”

Nhìn thấy bộ dạng này của Dương Lạc, Giang Thành không nhịn được cười: “Bây giờ chúng ta đi lấy camera giám sát đi.”

Giang Thành đến phòng làm việc của Lục Hạo, lúc này Lục Hạo đang vùi đầu phân loại tất cả tin tức về vụ án.

“Lục Hạo, mấy ngày nay cậu rất chăm chỉ, nhưng hiện tại còn có một chuyện cần tìm hiểu.”

Nghe vậy, Lục Hạo vội vàng đứng dậy: “Đội trưởng Giang, xin cứ nói.”

“Tôi cần điều tra ngay bây giờ, thông tin cá nhân của người tài xế taxi đã rời đi cùng Vương Vỹ, tôi hy vọng cậu có thể cung cấp thông tin này cho tôi càng sớm càng tốt.”

Giang Thành suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Có thể việc tìm được Vương Vỹ sẽ có một bước đột phá lớn.”

Sau khi nhận được lệnh, Lục Hạo vội vàng tìm kiếm, trong vòng 10 phút đã truy ra được thông tin của tài xế taxi.

“Đội trưởng Giang, người này tên là Trần Đại Sơn, anh ta là dân địa phương và đã lái taxi được 10 năm.”

Sau khi đọc những thông tin chi tiết này, Giang Thành nhíu mày: “Lục Hạo, anh có thể liên hệ với công ty taxi của Trần Đại Sơn không.”

“Cố gắng tìm kiếm thông tin liên lạc của Trần Đại Sơn càng nhiều càng tốt.”

Cùng lúc đó, Giang Thành và Dương Lạc vội vàng đến phòng giám sát của đội cảnh sát giao thông, sau khi được cấp trên đồng ý, hai người bắt đầu điều tra từ camera giám sát đường bộ.

Giang Thành phát hiện ra rằng sau khi rời khỏi đồn cảnh sát, Vương Vỹ đã bắt một chiếc taxi do Trần Đại Sơn lái và đi về phía nhà của Vương Vỹ.

Tuy nhiên, vì nhà của Vương Vỹ tương đối xa nên việc giám sát các ngã tư ngoại ô ở đó không phải chuyện đơn giản.

Cho nên chỉ có thể phán đoán rằng chiếc taxi đang hướng về phía nhà Vương Vỹ, nhưng dấu vết của chiếc taxi cũng không còn nữa.

Tất cả manh mối đồng thời bị cắt ngang, Giang Thành và Dương Lạc có chút hụt hẫng.

Vừa lúc đó, điện thoại của Giang Thành vang lên, là Lục Hạo gọi tới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.