Vạn Cổ Tối Cường Tông

Chương 270: Chương 270: Kết cấu của Tinh Vẫn đại lục!




Quân Thường Tiếu bỏ ra 200 điểm cống hiến môn phái, mua về Trận Pháp Tăng Cường Khí.

Sơ phẩm linh khí trận cho đệ tử thuộc về trận pháp loại linh lực, do vật này gia tăng, tăng cường thêm 100% linh khí, chuyện này quá sướng.

Đệ tử môn phái đông đúc, Tụ Khí Đan khẳng định không đủ cung cấp.

Lúc này ở bên trong Linh Khí Trận tu luyện, không thể nghi ngờ là sự lựa chọn tốt nhất, dù sao một ngày cũng chỉ có hao phí một điểm cống hiến mà thôi.

“Đong!”

Trận Pháp Cường Gia Khí được sát nhập vào trong Linh Khí Trận, tốc độ hội tụ linh khí tăng gấp ba lần bên ngoài.

Mặc dù chỉ là tăng lên thêm 1 lần, nhưng không có thể khẳng định sẽ giúp cho đệ tử hấp thụ linh khí để tăng tu vi nhanh hơn hẳn.

Dưới sự an bài của Quân Chưởng môn, các đệ tử mới nhập môn vừa tu luyện ở phòng huấn luyện, vừa được phân nhóm vào linh khí trận để tu luyện.

Sau khi an bài ổn thỏa xong, hắn tiến vào Tháp Rèn Luyện, bắt đầu theo thông lệ tôi luyện thân thể và tốc độ.

Còn về tầng thứ ba, Quân Thường Tiếu nghĩ đợi đến lúc bản thân có thể chơi rượt đuổi thành thạo với đám hung thú hai canh giờ, thì hẵng nghĩ đến tầng tiếp theo.

Ba người Lý Thanh Dương, Tiêu Tội Kỷ, Dạ Tinh Thần vẫn luôn ở tầng một tu luyện, bọ họ nếu không rèn luyện nhục thân đến cực hạn, tất sẽ không bước vào tầng thứ hai.

Hai người Tô Tiểu Mạt và Lý Phi lại thiên về luyện tập ở tầng thứ hai hơn, dù sao thì bản thân vốn có ưu thế về thân pháp.

Tống Huyền Chu mới nhập môn một tháng, mặc dù cũng muốn vào Tháp Rèn Luyện, nhưng chỉ có thể thành thật cải tạo thân thể ở phòng huấn luyện.

Từ trong bại liệt đứng lên, điều này khiến cho hắn vô cùng trân trọng cơ hội, tu luyện cũng vô cùng khắc khổ.

Tại Thiết Cốt Phái, vầng sáng thiên tài sẽ bị nhược hoá, muốn trở nên mạnh hơn, chỉ có thể không ngừng cố gắng nỗ lực.

Nếu như có chút thư giãn, rất có khả năng bị các đồng môn bình thường vượt mặt.

Mấy ngày sau.

Các đệ tử hoàn thành số nhiệm vụ môn phái còn lại.

Điểm thành tựu tăng đến 500 điểm, điểm cống hiến cũng tăng lên tới 1287 điểm.

“Mua cái gì tốt đây?”

“Ta cảm thấy Tụ Khí Tán rất có lời.”

“Không sai, vũ khí gì gì đó tạm thời không cần thiết, cứ dồn hết vào Tụ Khí Tán đi!”

Rất nhiều đệ tử hoàn thành nhiệm vụ môn phái xong, nhận được điểm cống hiến thuộc về mình, nô nức tụ tập tại máy bán hàng tự động của khu mua sắm đệ tử để mua Tụ Khí Tán.

Mặc dù không có số lượng lớn Tụ Khí Đan tiếp tế, nhưng còn có Linh Khí Trận, còn có phiên bản nhỏ Tụ Khí Tán, tu vi tăng lên cũng rất nhanh.

Mười ngày sau, bốn trăm đệ tử mới nhập môn, ngoại trừ Diêu Mộng Oánh chưa tiếp xúc võ đạo ra, toàn bộ đệ tử đã đạt tu vi đến Khai Mạch mười hai đoạn.

Một bộ phận đệ tử càng là mượn nhờ Khí Toàn Đan để bước vào Võ Đồ Cảnh.

Từ khi nhập môn đến hôm nay, thời gian khoảng 50 ngày, thế nhưng rất nhiều đệ tử từ Khai Mạch một đoạn có thể đột phá đến mười hai đoạn, tốc độ tuyệt đối như ngồi tên lửa!

…………

Diện tích lục địa Tinh Vẫn rất lớn, bị chia ra mười hai khối lục địa, vì vậy được xưng là mười hai châu.

Trong đó có chín châu nằm sát nhau, bù đắp cho nhau, còn ba châu kia vì bị biển lớn vô tận ngăn cách mà không có bất kỳ sự liên hệ nào, giống như ngăn cách với đời.

Mỗi một châu đều có nền văn hóa riêng, diện tích cũng rộng lớn như địa cầu, giống một thế giới độc lập.

Ngoài trừ các châu đặc thù ra, đa số các châu khác đều không có quốc gia, đa phần đều lấy quận, thành, trấn chia để trị.

Ví dụ như Tây Nam Dương Châu ở gần sát Tây Nam, bên trong địa giới có hai ba trăm quận, mỗi quận nhân khẩu nhiều đến ngàn vạn người trở lên.

Thanh Dương Quận là một quận tầm thường nhất trong chín quận ở Tây Nam Dương Châu.

Đừng nói ở Tây Nam Dương Châu, cho dù là cả cái đại lục Tinh Vẫn, cũng thuộc hàng tồn tại thấp nhất.

Bởi vì nguyên nhân về mặt vị trí, thực lực so với cửu châu ở Tây Nam Dương Châu không tính là mạnh, trình độ ở hàng lạc hậu.

Tây Nam Dương Châu không có quốc gia, nhưng các quận tự lập chính quyền, cũng chính là từng cái chính quyền nhỏ.

Thật ra thực lực mạnh nhất chính là quận tam đẳng Thiên Dụ.

Thành chủ quận Thiên Dụ trở thành Thiên Dụ Thành Vương, được coi là thủ phủ Tây Nam Dương Châu, bởi vì bên trong châu này đạt tới cấp bậc Vương thành chỉ vỏn vẹn có một nhà này.

Không sai.

Quận có đủ các loại hình phân chia khác nhau.

Thành cũng có phân chia.

Để đạt được cấp bậc Vương thành, không chỉ tổng hợp thực lực mạnh, còn phải có số lượng Võ Vương tọa trấn nhất định.

Các quận thành trì khác của Tây Nam Dương Châu cũng có Võ Vương, nhưng số lượng không đạt đến yêu cầu, chỉ có thể dùng thành để gọi tên, không thể dùng Vương thành để xưng tên.

Cấp bậc cao hơn Vương thành còn có Hoàng thành, Thánh thành, Đế thành.

Hoàng thành và Thánh thành nghe tên là biết ý nghĩa, bắt buộc phải có đủ số lượng Võ Hoàng và Võ Thánh tọa trấn mới được.

Trong cửu châu của Tây Nam Dương Châu thì chủ yếu là Vương thành, không có một trăm thì cũng có chín mươi cái, nhưng Hoàng thành và Thánh thành thì tương đối ít thấy.

Còn về Đế thành, từ cổ chí kim cũng chỉ xuất hiện qua một lần, lại còn là chuyện của mấy vạn năm về trước.

Theo các quy tắc mà các tiền bối đời trước để lại, có ba tên Võ Đế tọa trấn mới được gọi là Đế thành.

Bây giờ cả đại lục Tinh Vẫn cũng chỉ có chín đại Võ Đế, một cái thành trì muốn tụ tập được cả ba Võ Đế, đúng là nói chuyện viễn vông.

Có chút kéo xa.

Chuyển tầm nhìn về hướng Thiên Dụ Vương thành, chuyển tới tổng bộ chứng nhận quán.

Lúc này, một lão giả tóc trắng, ngồi ở vị trí đầu não trên đại điện, các ngón tay gầy còm nhẹ gõ theo quy luật trên bàn trà.

Hắn tên Dịch Thiên Kiện.

Quán chủ tổng bộ chứng nhận quán ở Tây Nam Dương Châu.

Hai bên phía dưới, có bốn vị lão giả mặc trường bào viền vàng.

Bọn họ là trưởng lão của chứng nhận quán, ánh mắt mặc dù đục ngầu, nhưng khí thế rất mạnh, vừa nhìn đã biết là cao thủ.

“Chư vị.”

Sau một lúc, Dịch Thiên Kiện nói:

“Các vị cảm thấy thế nào về tin tức của Triệu chấp sự mang từ quận Thanh Dương?”

Một vị trưởng lão nói:

“Môn phái quận cửu đẳng, thế mà đánh giá nhị giáp, thật là không tưởng tượng được.”

Một người khác nói: “Lão phu từ khi đảm nhận chức trưởng lão tổng bộ Dương Châu đến nay, còn chưa có thấy qua một môn phái quận cửu đẳng sẽ có tiềm lực đạt đến nhị giáp.”

“Huống hồ.”

Hắn ngừng một chút rồi nói:

“Thiết Cốt Phái kia cũng chỉ mới từ bát lưu bước vào thất lưu.”

Một vị trưởng lão khác nói:

“Có thể hay không chứng nhận nhầm?”

“Triệu Hưng Minh được phân làm chấp sự ở quận Thanh Dương cũng đã được ba mươi ba năm rồi.”

Trưởng lão bên cạnh nói:

“Mặc dù không có công trạng gì xuất sắc, nhưng cũng đã tận hết chức vụ, chắc hẳn sẽ không chứng nhận nhầm.”

“Chu trưởng lão, nếu lão phu nhớ không nhầm thì Triệu Hưng Minh là người do ngươi đề cử.”

Một vị trưởng lão cười khà khà nói.

Chu trưởng lão nhíu mày, nói:

“Chân trưởng lão, lời này của ngươi là ý gì?”

Chân trưởng lão nói:

“Theo lão phu thấy, Triệu Hưng Minh ở quận Thanh Dương, tự tiện giao ước ngầm với liên minh Bách Tông, bắt buộc phải có cái gì đó liên minh chứng nhận thư, chuyện này đúng là trò cười cho thiên hạ.”

Thiên hạ này không có bức tường nào không lọt gió.

Việc làm của Triệu chấp sự ở quận Thanh Dương, rốt cuộc cũng truyền đến tai của vị trưởng lão này.

Sắc mặt của Chu trưởng lão vô cùng khó nhìn.

Triệu Hưng Minh là người do hắn đề cử, kết quả làm ra loại chuyện này, nếu như quán chủ muốn truy cứu, bản thân hắn nhất định cũng sẽ bị liên lụy.

Tên đần độn này.

Đầu ngươi bị lừa đá rồi hay gì, sao có thể não tàn mà giao ước ngầm riêng với liên minh Bách Tông!

Chân trưởng lão nói một phen, bầu không khí trong đại điện trầm trọng hẳn lên.

Hai vị trưởng lão còn lại không nói gì.

Từ trước nay Chu trưởng lão và Chân trưởng lão vốn không thuận mắt nhau, trong lúc nghị luận kẻ mắng người chửi cũng là chuyện thường tình.

Dịch Thiên Kiện nói:

“Chúng ta đang bàn chính sự, còn về việc của Triệu Hưng Minh, ngày khác hẵng nói đi.”

Chân trưởng lão chắp tay nói:

“Quán chủ, Triệu chấp sự có khả năng đã nhận hối lộ, lão phu cho rằng người này đánh giá nhị giáp cho Thiết Cốt Phái, chúng ta không thể công nhận.”

“Chân trưởng lão.”

Chu trưởng lão thản nhiên nói:

“Không có chứng cứ, xin đừng có tùy ý vu oan hãm hại một chấp sự hết mình tận tụy, điều này sẽ khiến trái tim của các chấp sự khác nguội lạnh đấy.”

“Hừ.”

Chân trưởng lão nói:

“Chỉ dựa vào việc Triệu Hưng Minh cấu kết với liên minh Bách Tông, lão phu rất khó tin tưởng hắn sẽ tận tâm với chức vụ, mà không phải biết luật vẫn phạm luật.”

Hỏa lực toàn bộ khai hỏa!

Chu trưởng lão chẳng lẽ lại sợ hắn, buông lời sát thương.

Nhưng mà hắn chưa kịp mở miệng, bỗng nghe tiếng của Dịch Thiên Kiện nói:

“Cho người đi quận Thanh Dương chứng nhận lại một lần, không phải xong việc rồi sao.”

“Không sai.”

Một vị trưởng lão ngồi xem náo nhiệt nói:

“Lão phu cũng cảm thấy, chỉ cần cho người của tổng bộ đi chứng nhận lại từ đầu, chính là công bằng nhất.”

Chân trưởng lão nói:

“Quán chủ, lão phu tình nguyện xung phong.”

“Ta cũng đi!”

Chu trưởng lão nói.

Hai vị trưởng lão còn lại lắc đầu thở dài.

Chỉ là một cái môn phái quận cửu đẳng, kết quả cần hai vị trưởng lão chứng nhận quán đi kiểm tra, đãi ngộ này cũng quá cao rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.