Vân Điệp Xuyên Qua

Chương 22: Chương 22: Chương 20




Thủ Huyết ngồi trên lưng ngựa, ánh mắt sắc như mũi kiếm liếc nhìn nam tử đang đứng trên nóc nhà phía xa, thay vào sự tăng động lúc nãy khi gặp Sở Hiên thì hiện tại chỉ có hai từ để miêu tả hắn lúc này: “sát khí”

Tần Phương tiếp nhận ánh mắt của hắn, không nói một lời tung người lên không trung lao tới như ánh chớp một kiếm thẳng đến huyết quản của Sở Hiên đâm tới

Đám hắc y nhân nhận thấy động tĩnh của chủ nhân lập tức phát ra động tĩnh, âm thanh đao kiếm được rút ra đồng loạt vang dội cả một góc phố

Thủ Huyết lúc này tay động nhẹ chuôi kiếm chuẩn bị nghênh chiến thì thấy vương gia nhà hắn bóng dáng như một cơn gió mạnh mẽ lướt qua, thoắt cái đã đáp chân xuống miếng ngói trên tòa viện phía trên tựa như lông vũ không phát tiếng động

Tiểu yêu tinh được Sở Hiên ôm chặt trong lòng lúc này mới nhận ra tình hình trước mắt

Tên nam nhân vừa mới đánh lén kia hiện tại đã đứng trên nóc nhà đối diện môi mang theo nụ cười như có như không: “Càn vương, ngưỡng mộ đã lâu”

Sở Hiên nhếch môi, tâm bình khí thản ôm người trong ngực, ngón tay vuốt nhẹ gò má tiểu yêu tinh thì thầm: “đừng sợ...có ta ở đây”

Tiểu yêu tinh hiện tại rất căng thẳng sợ thì cũng có một chút, nhưng kích thích vẫn là chiếm đa phần, bên tai văng vẳng một giọng nói xa lạ.

Chậc... có lẽ là nàng cuồng hóa sinh hoang tưởng thôi, nhưng trong đầu lại nhớ đến “xương khô sư phụ”

“Là truyền nhân của Lưu Tinh ta, không bắt buộc làm rạng rỡ sư môn , lưu truyền hậu thế. Ta chỉ cần ngươi làm giang hồ dậy sống vang danh thiên hạ là đủ rồi”

Ôí mẹ ơi, thật ra bây giờ trước mặt nàng có lẻ cũng là một cao thủ đi. Như vậy có phải là bước vào giang hồ rồi không? Nên thu phục hắn thành một tiểu sư đệ thực hiện ước mơ giương oai diễu vỏ hay là....

Tiểu yêu tinh liếc nhìn nam nhân kia ánh mắt có chút ngập ngừng. Hay là... đồ sát hắn ta lấy một chút danh tiếng. Nhưng là nàng ngoại trừ giết zombie thì chưa bao giờ giết người nha, như vậy là người xấu rồi, không được...

Thế nhưng tiểu yêu tinh à, sao ngươi không suy nghĩ lại cái tiểu công phu của ngươi ở cái trình độ nào? Kỳ Lân Bảo Điển mang theo bên người, ngươi đã đọc được 1 trang chưa lại ngồi đó mà ảo tưởng sức mạnh

Thủ Huyết thấy vương gia nhà hắn không thèm trả lời liền rãnh rỗi đấu vỏ mồm: “Các hạ chẳng lẻ là Tần Phương?” dừng một chút lại đưa tay lên sờ cằm nhẵn nhụi: “Hóa ra thống lĩnh của kỵ binh Ô long cũng chỉ có bấy nhiêu, còn chưa chạm vào được tà áo của vương gia”

Nói xong lại cười haha ba tiếng: “Tần Phương, chi bằng ngươi nói hôm nay Diệp Tư Đằng phái ngươi đến đây để làm gì?... là đi tìm chết sao?”

Tần Phương nghe vậy không buồn không giận đáp lại: “Ta tới... để đặt một cái kết cho Càn Phong”

Sở Hiên nãy giờ vẫn im lặng, nghe câu nói này của hắn liền bật cười: “Khẩu khí cũng thật lớn”

Hiện tại đại ma đầu vẻ mặt rất bình thản, nhưng tiểu yêu tinh ở trong lòng hắn đã rét run. Khí thế cường đại toát ra lấn áp cả một đám người

Sở Hiên như nghĩ đến điều gì, âm thanh thờ ơ: “Nghe nói Tần Phương theo nghiệp binh gia, từ nhỏ đã sống ở Diệp gia, thái úy đại nhân có lẻ đã rèn luyện ngươi rất khắc nghiệt... Chiến công lừng lẫy thay đổi vận mệnh của Tề quốc, là cánh tay phải đắt lực của nhà họ Diệp khiến Tề Tuyên đế cũng phải kiêng nể ba phần”

Nói xong mắt phượng nheo lại, khóe môi nở một nụ cười tà ác: “Hôm nay gặp mặt, quả nhiên vô cùng khí thế...

Thủ Huyết đứng bên dưới nhìn vương gia nhà hắn cười đến phong hoa tuyết nguyệt liền nhẫm một bài kinh siêu độ cho tên Tần Phương kia

Qủa nhiên...

“Vậy thì hôm nay bổn vương sẽ tiêu diệt cái khí thế này”

Dứt lời liền đở lấy eo tiểu yêu tinh xoay một vòng trong không trung: “Thủ Huyết bảo vệ nàng, để nàng bị thương ta liền hỏi tội ngươi”

Tiểu yêu tinh bị đại ma đầu thả rơi tự do trong không trung, nếu giống như trong phim có dây treo bảo vệ cộng thêm y phục lộng lẫy váy áo xoay vòng xòe ra sặc sở thì có lẽ đã câu hồn đoạt phách một đám nam nhân ở đây

Thế như thế sự khó lường, tiểu yêu tinh một thân trang phục nam tối màu, tất chân tuột ra vung vãi bốn phía. Khi Thủ Huyết tung người lên ôm lấy nàng liền bị Sở Hiên trừng mắt đe dọa

Thủ Huyết bị trừng ủy khuất bĩu môi: “vương gia người thật hẹp hòi”

Đại ma đầu đang chuẩn bị pk dần cho tên kia một trận ra trò, thì thấy tất chân của tiểu yêu tinh tuột ra lộ cả một phần bắp chân trắng noãn khiến hắn tức nổ đom đóm mắt

--- -------

Không ai ở đây để ý từ lúc Tần Phương xuất hiện, một màn này đã lọt vào mắt của hai người ngồi trên tửu lâu kia

Tây Mộc Lí Tư nheo cặp mắt đào hoa nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu: “không ngờ tiểu huynh đệ của ta lại là người của Càn vương, lần này đến Yến quốc chuyện thú vị cũng không ít”

Nử tử ngồi đối diện hắn, ánh mắt xa xăm nhìn về phía bóng dáng thoắt ẩn thoắt hiện trên ngói đình kia: “người đó là Càn vương?”

Tây Mộc Lí Tư rút ra cây quạt dắt ở thắt lưng phất nhẹ: “sao? công chúa hứng thú với người này”

Nam Cung Bình Tây lắc đầu mĩm cười: “khí thế cường đại như vậy, là một người không dể thân cận, sao ta có thể tự chuốt lấy khổ”

Tây Mộc Lí Tư không cho ý kiến trong lòng thầm than: “Đứng trước nam tử như vậy, ngươi có thể giữ vững được lí trí hay sao. Tự chuốt lấy khổ? e là cũng sẽ cam lòng”

Thế nhưng sau này người chứng thực cho suy nghĩ của hắn thực không ngoài ai khác lại là Nam Cung Bình Tây

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.