Vạn Giới Chí Tôn

Chương 66: Chương 66: Diệt Thương Thiên




(Chương này mình đang viết lại lần hai thì lại cúp điện phát nữa, duma mấy thằng điện lực, giờ mình viết lần thứ ba nên có chút bay ý, không được như hai lần đầu, phần nhiều là do hơi nản, ae chịu khó, hehe)

Trong căn phòng khá rộng rãi ở biệt viện, Trường Thiên đang say ngủ một cách ngon lành, tinh thần của hắn thực sự cực kỳ mỏi mệt, hai mươi năm liên tục điều động Linh hồn lực, liên tục tập trung cao độ khiến hắn chạm đến giới hạn của bản thân từ rất lâu rồi, có điều Trường Thiên vẫn dùng ý chí cùng quyết tâm để kiên trì cho tới bây giờ.

Một giấc ngủ này dài tận hai ngày.

Khi tia nắng đầu tiên của buổi sáng ngày thứ ba chiếu xuyên qua cửa sổ thì Trường Thiên mới mở mắt, trong đôi đồng tử màu tím xẹt qua những tia tinh quang rực rỡ đầy sức sống. Hắn vươn vai đứng dậy mở toang cánh cửa sổ đã đóng kín hay ngày nay ra, lỗ mũi phình to hết cỡ tham lam hít từng ngụm khí trong lành sáng sớm. Ở Song Giới hơn hai tháng nhưng Trường Thiên chưa bao giờ được hít thở không khí sảng khoái như bây giờ.

Hắn chống tay lên thành cửa quan sát cảnh vật bên ngoài, khóe miệng Trường Thiên cong lên mỉm cười dịu dàng, ở thế giới hỗn loạn chiến tranh xảy lại xuất hiện một nơi thanh bình, yên tĩnh như thế này thì thật là hiếm có.

Hai hàng trúc xa xa bên cạnh là một cây cầu nhỏ bắt ngang dòng nước trong vắt, hòn giả sơn to lớn nằm giữa cái ao và có lẽ nó được gắn thêm ma pháp trận nào đó nên nước liên tục chảy từ trên đỉnh xuống không dứt. Những tán lá trúc rậm rạp chìa ra bên ngoài tạo thành bóng râm mát mẻ khiến Trường Thiên nhớ đến vài chuyện hồi còn nhỏ.

Năm đó hắn khoảng bốn năm tuổi, vẫn còn rất bé, sở thích đặc biệt của Trường Thiên khi đó là cứ giữa trưa ra gốc cây me sau nhà, ngồi dưới bóng râm quan sát bầy kiến tha thức ăn về tổ, ngày nào cũng vậy, vài vạn, vài triệu con kiến thay phiên nhau mang những thứ kiếm được về tổ, nào là hạt cơm thừa, cọng cỏ hoặc xác côn trùng xấu số gặp phải chúng.

Khi đó Trường Thiên không hiểu vì sao đàn kiến lại phải làm như vậy, mỗi con chỉ cần một mảnh nhỏ thức ăn mà nó mang về là đủ để sống cả tuần rồi. Cho đến lúc trưởng thành rồi thì hắn mới biết, những con kiến siêng năng đó không chỉ kiếm thức ăn cho mình chúng mà còn cho cả những ấu trùng trong tổ.

Ngay từ khi trưởng thành thì những con kiến này đã phải thực hiện nhiệm vụ kiếm ăn đều đặn mỗi ngày, cho đến khi chúng chết đi và lứa kiến khác sẽ được tạo ra và tiếp tục công việc còn đang dang dở của đồng bọn đi trước.

Có thể nói điều này đã trở thành thói quen, công việc hằng ngày của đàn kiến, song song với đó chính là trách nhiệm bảo vệ cùng nuôi nấng ấu trùng trong tổ...trách nhiệm...

Như nhận ra điều gì, Trường Thiên đứng bật dậy, khuôn mặt hưng phấn mừng như điên không chút che giấu: “Chính là nó...trách nhiệm...đúng là nó rồi!!! Cũng giống như chế khí, vì yêu thích mới nên mới tạo ra vũ khí, vì đã tạo ra nên phải có trách nhiệm với nó. Nếu so sánh với cặp vợ chồng á ứ sinh ra thằng cu, theo pháp luật thì phải có trách nhiệm nuôi nấng, chăm sóc đứa bé đến khi trưởng thành, chả khác gì chế khí luôn. Ez đến thế mà mình không nghĩ ra!!!”

Càng nghĩ Trường Thiên càng ngộ ra được rõ ràng hơn về chân lý bên trong đó, đến khi đã thông suốt thì hắn kiềm lòng không được ngửa đầu cười lớn, sau mười năm cuối cùng Trường Thiên cũng gặt hái được thành công đầu tiên trong chế khí thuật.

Tiếng cười vang vọng khắp thủ phủ Warlock gia tộc đánh thức mọi người tỉnh dậy khỏi mộng đẹp, không lâu sau cửa phòng đột nhiên mở ra, một cái đầu nhỏ thò vào nhìn quanh: “Đại nhân, ngài có sao không ạ??”

Trường Thiên cố gắng đè nén tâm tình kích động lại sau đó bước về phía thân ảnh nhỏ nhắn đang đứng trước cửa, “Đến đúng lúc lắm, dẫn ta đi tới chỗ chế tạo vũ khí đi!”

“Vâng! Đại nhân theo thiếp nhé!” Không biết tại sao mỗi khi nhìn thấy Trường Thiên thì trong lòng lại bối rối không yên, Erina thầm mắng bản thân vô dụng. Khuôn mặt nàng đỏ lên vội vàng xoay người đi trước. Trường Thiên mỉm cười lắc đầu theo sau.

Đến khi rời khỏi biệt viện thì Thiết Nham không biết từ lúc nào đứng bên cạnh Trường Thiên, hắn nhìn bộ dạng thần thanh khí sảng của đại nhân liền biết chắc chắn đã gặp chuyện tốt gì rồi, hiếm lúc nào Trường Thiên mới vui vẻ ra mặt như bây giờ.

“Đại nhân, thuộc hạ vừa nghe được vài tin tức khá thú vị, hơn hai tháng sau Kim Phượng đại lục sẽ phát động tấn công Địa Quy đại lục, và quân tiên phong mà Đế quốc chọn chính là Hathem, Gondor cùng Hada, ba tiểu vương quốc liên tục xảy ra mâu thuẫn này phải liên hợp với nhau để làm con tốt thử đội hình của đối phương trước.”

“Vậy sao?” Trường Thiên nhìn sang Erina thì thấy nàng vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra, có lẽ việc này cũng không xa lạ đối với nàng, hoặc có thể nói là lần đại chiến nào Vương quốc của nàng cũng đều phải làm tốt thí cho Đế quốc dò xét trận hình địch nhân.

Năm xưa Gondor có Gandas thống soái chống đỡ nên rất có tiếng nói trong những tiểu Vương quốc thuộc Kim Phượng đại lục, đáng tiếc hắn tử trận cách hơn mười năm rồi, kể từ đó Gondor phải liên tục chịu cảnh như bây giờ.

“Nếu thật như lời ngươi nói thì chuyện lần này khá hay đấy, cần phải nhanh chóng gặp lão Quốc Vương thôi, tuy nhiên tạm thời cứ ở phủ Warlock một tháng đi đã rồi tính tiếp!”

Erina vui vẻ gật đầu như gà mổ thóc, Trường Thiên ở lại càng lâu càng tốt, nàng mơ còn không được nữa là. Đợi hưng phấn qua đi Erina mới tiếp tục đi trước dẫn đường, rất nhanh cả ba đã đến một quảng trường rộng lớn nằm sau lưng thủ phủ Warlock gia tộc.

Binh lính tốp đông tốp ít đang hăng say tập luyện, có khu vực còn chừa ra một chỗ rộng để duyệt binh, thử chiến thuật. Ngay trung tâm quảng trường là những lò rèn san sát nhau, vũ khí liên tục được binh lính ra ra vào vào vận chuyển.

Trường Thiên không đợi Erina hướng dẫn, hắn bước nhanh vào trong lò rèn gần nhất.

“Cho ta mượn dùng một chút được không?”

Trung niên nhân lực lưỡng nghi hoặc nhìn Trường Thiên nhưng khi nhìn thấy Erina sau lưng gật đầu thì mới đưa cây búa trên tay cho hắn. Trường Thiên đặt búa xuống bàn sau đó cởi hết áo ngoài ra, chỉ để lại nửa thân dưới là còn mặt quần, từ bụng trở lên lộ ra cơ bắp cuồn cuộn, rắn chắc khiến mấy chế khí sư xung quanh dừng tay lại kỳ quái nhìn hắn.

Hít sâu một hơi, Trường Thiên lấy từ trong giới chỉ ra vài miếng kim loại quý, chính là Hoàng Kim Tử Linh Thạch, Kim Nhai Thần Thiết và Bạch Hoàng Thiết mà Trường Thiên cướp được ở Diệp gia năm xưa. Lần này hắn đã có quyết định, chế tạo một thanh loan đao Lục cấp ngay tại đây luôn, Lục cấp thực chất không khó luyện chế hơn Tứ hay Ngũ cấp gì cả, vấn đề nằm ở chỗ Linh hồn lực và khắc pháp văn. Chỉ khi đạt đến Thất cấp chế khí sư mới tiếp tục cần cảm ngộ mới về Tông sư.

Linh hồn lực hắn ngại, còn khắc pháp văn thì hắn cho qua, nhờ một chế khí sư cao cấp ở Hải Hà chồng lên vài trận pháp đơn giản là được rồi, bởi vì căn bản hắn không thể mượn được chân khí ở vị diện này để thi triển uy lực ma pháp trận thì ham phức tạp làm gì, chỉ cần cố định lại hình dáng và tăng thêm chút sức công kích cho vũ khí, phần còn lại Trường Thiên gánh hết.

Chát!!!...Chát!!!...Chát!!!...

Rất nhanh từng tiếng gõ búa đều đặn vang lên, mặc dù không biết nam tử này là ai, tuy nhiên từ sự thuần thục của mỗi phát búa hắn gõ xuống đám người chế khí sư lâu năm có mặt ở đây đều không nhịn được gật đầu tán thưởng.

Hai canh giờ sau, hình thù vũ khí đã dần được hé lộ, một thanh loan đao cỡ lớn phù hợp với vóc dáng Trường Thiên, đảm bảo hắn cầm vừa tay chứ không nhỏ như lần đầu sử dụng thứ đồ chơi này. Mồ hôi đã bắt đầu chảy khắp người hắn, Thiết Nham bên cạnh cũng ngày càng ngưng trọng, thân là Cự Nhân tộc tất nhiên Thiết Nham biết chế khí, tuy không giỏi nhưng cũng đủ hiểu hiện d6EF2vcg tại là thời khắc quan trọng nhất của quá trình phí sức này.

“Ngay lúc này!!” Trường Thiên đột nhiên mở bừng mắt ra, trong não hải hắn hét lớn, từng phát đập búa trở nên dồn dập, mạnh mẽ và chứa đựng nhiều sinh lực hơn hẳn trước đó. Trong đầu hắn không ngừng lướt qua những câu nói thấm thía đầy suy ngẫm của lão đầu trong cửa hàng nhỏ, từng cảm ngộ mới, suy tưởng của hắn ngày hôm nay.

Và quan trọng nhất chính là “trách nhiệm”

“Ta tạo ra ngươi,

đặt tên cho ngươi là Diệt Thương Thiên,

kể từ hôm nay ngươi là bạn đồng hành của Trường Thiên ta,

hai ta sẽ cùng nhau đánh ra một phương trời,

ở nơi đó chúng ta là vô địch!!”

CHOANG!!!

Sau phát gõ búa cuối cùng thì thanh loan đao đột nhiên phát ra quang mang chói mắt, phải một lúc lâu sau mới chấm dứt. Trường Thiên cầm thanh đao lên quan sát, phần thân cong như vầng trăng khuyết, dài gần mét rưỡi, chui đao có cái lỗ hổng hình con mắt, Trường Thiên trong lòng máy động, trên tay xuất hiện thêm một viên ngọc màu đen đặc khá nhỏ, hắn dùng ngón tay mài dũa đi góc cạnh hai bên sau đó gắn nó vào lỗ hổng kia. Bây giờ thanh đao mới gọi là hoàn chỉnh.

Trường Thiên mỉm cười, mặc dù khuôn mặt cực kỳ nhợt nhạt do quá sức nhưng vẫn không giấu được sự hưng phấn, vui mừng của hắn. Vũ khí đầu tiên do chính tay mình làm ra không ngờ lại đạt Lục cấp trung giai, Trường Thiên không mừng đến phát điên mới là lạ, hắn cầm đao từ trên cao bổ xuống một nhát, không khí trên đường đi của nó bạo liệt nổ vang, cuồng phong từ bốn phương tám hướng thổi quét, mặt đất bên dưới ầm ầm tách ra làm đôi tạo thành một khe vực sâu hun hút. Trường Thiên hài lòng gật đầu đưa thanh đao cho Erina.

“Tìm người gia trì trận pháp lên đó cho ta, chỉ cần cố định để tăng thêm sức chịu đựng cùng với gia tăng thêm chút lực công kích là được rồi, không cần làm gì nhiều cả.”

“Đại nhân, thiếp có thể nhờ vài vị pháp sư gia trì thêm những trận pháp cực mạnh được mà, hay là...”

“Đừng nhiều chuyện như vậy, ta bảo sao thì nàng cứ làm như vậy, tốt nhất sau này đừng có chỉnh ý của ta!”

Trường Thiên nhíu mày phất tay, lúc này hắn đang rất mệt cứ lắm chuyện câu giờ thì hắn càng thêm khổ. Khuôn mặt Erina đang vui vẻ sau khi nghe hắn nói thì tái mét không chút máu, nàng sợ Trường Thiên sẽ giận nên vội vàng gật đầu rời đi, về sau có cho tiền nàng cũng không dám tự ý sửa lời của hắn nữa.

Diệt Thương Thiên sau này vẫn còn có thể tiến hóa thăng cấp lên nữa, nếu Đao pháp của Trường Thiên phát triển càng mạnh thì vũ khí được hắn sử dụng chỉ cần có đầy đủ nguyên liệu, kim loại quý cấp bậc cao, chắc chắn sẽ được tiến hóa. Đây chính là năng lực nghịch thiên thứ hai của Đao pháp Thập Tự này, và chắc chắn vẫn còn nhiều thứ hay ho hơn nữa tương tự như Yêu Quyết của hắn.

Vấn đề quan trọng cần chú ý là pháp văn không được quá cường đại, nếu không đến khi phá vỡ để lấy nguyên thai (cốt lõi á ae) của thanh đao chỉ sai sót một chút thôi thì có thể dẫn đến nguyên thai tan thành tro bụi.

Trường Thiên khoát áo vào sau đó xoay người rời đi để lại đám đông binh lính đang trợn mắt há mồm nhìn khe vực sâu không thấy đáy chắn ngang giữa quảng trường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.