Vẫn Là Tình Yêu

Chương 10: Chương 10




Phòng cơm Tây cao nhất trang trí thanh lịch, bị bao hết, dưới ánh nến, vẻ mặt Lưu Hiệp mông lung nhiễm một tầng ánh sáng ôn hoà, hoa đào trong mắt lưu chuyển lóng lánh.

Song Hỉ cái miệng nhỏ cái miệng nhỏ nhấp ngụm rượu đỏ, không dám ngẩng đầu nhìn hắn.

Đàn vi-ô-lông ưu nhã tiếng vang vọng ở trong đại sảnh, Song Hỉ lại nghe thấy trong âm nhạc triền miên nhu hoà này lại thành ý tứ hàm xúc hào hùng, vì thế càng ngày càng ngồi không yên, đặc biệt gọi cho cô bò bít tết chín bảy phần, khiến cho cô nàng càng cảm thấy dạ dày thói quen ăn cơm rau dưa của mình có chút tiêu hóa không tốt.

“Thích hoa tôi tặng cho cô không?” Lưu Hiệp săn sóc vì cô rót thêm rượu.

Song Hỉ trong lòng cả kinh, quả nhiên tới rồi.

“Nến, bữa tối thế nào?” Lưu Hiệp tiếp tục ôn nhu hỏi.

Song Hỉ nghẹn, cái mũi bắt đầu chua, nước mắt ở hốc mắt xoay chuyển a.

Lưu Hiệp nhìn thấy cô dáng vẻ cúi đầu vô hạn thẹn thùng, trong lòng ngứa, thật muốn ôm vào trong ngực a. . . . . .

Vì thế càng thêm nhẹ giọng lời nói nhỏ nhẹ hỏi: “Mấy ngày này công việc thoải mái chứ!”

Song Hỉ rốt cục ngẩng đầu, nước mắt lập tức đã rơi xuống.

Lưu Hiệp quá sợ hãi, có cảm động như vậy sao? nước mắt này chảy……. làm sao không giống hai dòng suối nhỏ vui vẻ?

“Tổng giám đốc. . . . . .” Song Hỉ khóc nấc, than thở khóc lóc nhận tội “Tôi biết sai rồi, tôi không nên có mắt như mù, ngày đó tôi thật không biết ngài chính là tổng giám đốc, bằng không cho dù ngài có tên giống Qua Tử tôi cũng không dám gọi . . . . . .” Song Hỉ khóc không thành tiếng.

Lưu Hiệp vẻ mặt kinh – ngạc đến cảm thấy lẫn – lộn rồi đến bừng – tỉnh - đại – ngộ, cuối cùng dừng lại ở hình ảnh dở – khóc- dở – cười.

“Được rồi, được rồi, đừng khóc . . . . . .” Lưu Hiệp khá ôn hoà đưa khăn ăn, nhẹ nhàng lau nước mắt cô nàng.

Song Hỉ hai mắt đẫm lệ mông lung, cảm thấy Lưu Hiệp lúc này rất không giống nhau, không phải chưa thấy qua dáng vẻ dịu dàng của hắn, nhưng bây giờ hắn dịu dàng hơn một ít giống như có thể gọi tên là. . . . . . sủng ái cưng chiều gì đó.

“Nếu tôi lại bị sa thải . . . . . . Tôi khẳng định sống không nổi nữa!” Song Hỉ bị hắn mê hoặc một chút, nghĩ đến chị gái mặt lạnh cường bạo, nước mắt lại đổ rào rào xuống.

Lưu Hiệp bất đắc dĩ thở dài, đứng lên ngồi vào cạnh cô, một tay nắm bả vai cô, một tay dịu dàng giúp cô lau nước mắt.

Không phải chưa thấy qua phụ nữ khóc, điềm đạm đáng yêu có, khóc như mưa rơi trên hoa lê có, so với cô xinh đẹp, so với cô nhu mì có khối người, nhưng cho tới bây giờ không có người nào khóc khiến trong lòng hắn không thoải mái như vậy, cảm giác này như trái tim bị bóp nghẹn vậy.. khiến cho hắn muốn đánh đổi tất cả, chỉ cần sẽ không nói tạm biệt, hắn đều vui vẻ đồng ý.

“Tôi cho tới bây giờ không nghĩ tới sa thải em . . . . . Cũng sẽ không vì vậy giận em!” Lưu Hiệp nhìn thấy Song Hỉ từ từ ngừng khóc, mới mở miệng giải thích, “Tôi chỉ muốn . . . . .”

Song Hỉ khóc đến độ nấc liên tục, khó hiểu nhìn hắn.

Lưu Hiệp rất buồn rầu, trước kia theo đuổi phụ nữ, tặng hoa, bữa tối dưới nến và vân vân, sẽ khiến cho các cô nàng mừng rỡ như điên, cho dù là phụ nữ thanh cao cũng không chịu nổi thế tấn công lãng mạn của mình, vì sao nha đầu ngốc này lại phản ứng như vậy? Khiến cho chính mình cũng chưa biện pháp giải thích.

Chẳng lẽ muốn hẳn thổ lộ vào lúc này?

Cô ta tin tưởng mới là lạ!

“Em vì sao nghĩ rằng tôi sa thải em? Nếu tôi muốn sa thải em còn tặng hoa cho em làm gì!?”

“Hoa cúc không phải chỉ tặng cho người chết sao… . .” Song Hỉ uất ức nói, “Em nghĩ ngài muốn tiễn em lên đường!”

Lưu Hiệp khóe miệng run rẩy, gương mặt anh tuấn đến yêu nghiệt tất cả đều là vệt đen.

“Tôi còn hao tổn tâm trí mời em ăn cơm phô trương như vậy.. .”

“Bữa tối cuối cùng [1] . . . . .” Song Hỉ nho nhỏ lên tiếng trả lời.

Lưu Hiệp im lặng, lặng lẽ hộc máu, vỗ về trái tim nội thương chậm rãi đứng lên, “Em suy nghĩ nhiều quá. . . . . . Thực ra, tôi chưa có ý nghĩ như vậy sao giờ.”

Bữa tối hao tổn tâm tư tất nhiên không thể tiếp tục nữa, Lưu Hiệp kéo Song Hỉ rời đi khỏi ánh mắt lo lắng hoảng sợ của ông chủ nhà hàng, có phải hay không nên tạm ngừng kinh doanh tu sửa, nếu không thì vì sao mặt Lưu công tử lại thối như vậy…

Dọc đường không nói chuyện, Song Hỉ mừng rỡ, biết tổng giám đốc không nghĩ trả thù cô, tất nhiên chẳng hề có ý kiến với người nào đó luôn luôn thân thiết nắm tay nhỏ bé của mình.

Song Hỉ cầm một bó hoa to không thể vứt ở đâu đem về ký túc xá.

“Má ơi! mới thấy mùa thu qua sau đó mùa đông, làm sao mùa xuân Song Hỉ đã tới rồi ta?” Xuân Hồng nhìn thấy mắt sưng, Song Hỉ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng, cười đến mức đầy ẩn ý.

“Cái gì mùa xuân a. . . . . .” Song Hỉ tức giận trở mặt xem thường, “Hoa Cúc đưa tiễn người chết cậu có biết không, thực sự chẳng có chút thưởng thức gì hết!” Giọng điệu vẻ mặt của cô tỏ rõ ý khinh thường, hiếm khi có được cơ hội cười nhạo người khác tất nhiên sẽ không bỏ qua.

Cố Mạch lạnh lùng cười: “Hà Song Hỉ ngươi đừng có ngốc nữa có được không!”

Phương Tình kinh ngạc: “Đây là hoa buổi chiều cậu nói?”

Song Hỉ gật gật đầu, không rõ nguyên do.

“Hoa Bất Tử trong ý nghĩa của loài hoa đó là tình yêu vĩnh viễn bất tử” Cố Mạch khinh bỉ nhìn cô bạn, “Người nào nói về ý hoa so với cậu còn ngố -ngốc hơn, lại còn nói hoa này là đưa tiễn người chết?”

Phương Tình khụ một chút, vội vàng chuyển đề tài: “Lưu Hiệp tặng cho cậu?”

Song Hỉ ngu ngơ gật gật đầu, ngay tức khắc cảm thấy hoa cúc này rõ ràng không có gai, nhưng cảm giác đâm vào người rất thật.

“Các cậu ý nói. . . . . Tớ được thổ lộ ?”

Phương Tình đã hiểu rõ nguyên nhân hậu quả, thoáng giải thích sơ qua với hai người kia, song lại từng người leo lên giường, không ai thèm nhìn Song Hỉ vẻ mặt đang rối rắm.

Buổi sáng thứ bảy chuyện đau khổ nhất chính là chuyện không thể ngủ thoải mái, càng khiến người ta sống không bằng chết đó chính là tỉnh dậy mới phát hiện là chỉ mới có sáu giờ rưỡi.

Phương Tình thức dậy rất là tức giận, trực tiếp ấn nút tắt máy điện thoại cứ reo ầm ĩ mãi.

Người gọi điện thoại rất có kiên nhẫn, bị cúp máy còn tiếp tục gọi.

Người nào đó đang ngủ ngon bị phiền đánh thức, tức giận quát: “Ngươi đầu óc là bị cửa đập trúng hay té giếng rồi hả! Mới sáng sớm quấy nhiễu giấc mộng người khác ngươi không có đạo đức hả!”

Ý lạnh lẽo của đối phương xuyên qua thiết bị truyền tin lại đây, lạnh đánh thức cô: “Mang theo bữa sáng lại đây, bảy giờ rưỡi tôi phải ăn sáng!”

Phương Tình lăng lốc ngã xuống giường, trừng mắt mơ hồ chống cơn buồn ngủ nửa ngày, rốt cục nhớ tới đến chuyện phỏng vấn!

Đáng chết, còn có thể đem cô thành sai vặt! Càng đáng chết hơn nữa là bản thân mình còn khom lưng uốn gối

Khi gõ cửa nhà Lục Hân, Phương Tình đầu đầy đổ mồ hôi, vừa lúc là bảy giờ hai mươi phút kém năm.

Lục Hân mặt nhăn mày nhíu, nói cũng không có để cho cô vào nhà, đón nhận gói to bữa sáng trong tay cô thản nhiên nói: “Tôi đi chuẩn bị, cô đi chỉnh đốn lại đi.”

Phương Tình vừa đi vào phòng vệ sinh vừa khinh thường, té ra còn ngại cô ảnh hưởng đến tinh thần ăn uống sao?

Lục Hân thích ý dùng xong bữa sáng tiếp tục xem báo, Phương Tình rất tự giác tiến lên thu dọn bát đũa.

Ánh nắng mùa thu ấm áp xuyên qua cửa sổ to sát đất mà vào phòng, sàn nhà soi bóng người, phòng khách có vẻ có chút trống trải, vật dụng trong nhà rất hiện đại rất mới, trước cửa sổ là sô pha màu trắng, mặt trên Lục Hân đang ngồi thanh thản, cầm một quyển sách thật dày, đang xem.

Phương Tình đánh giá một lượt, phòng ở này cũng thật giống bản phòng mẫu a, một chút hơi người cũng không có, trừ bỏ đen, trắng, bụi, hoàn toàn không có màu sắc khác.

Ánh mắt lại thay đổi lên người Lục Hân, có thể là vì ở nhà, hắn mặc thoải mái, áo thun T-shirt trắng, quần dài vàng nhạt rộng rãi, sách trên tay không biết là ngôn ngữ gì, dù sao chữ ngoài bìa mặt Phương Tình cũng chẳng biết một chữ.

Kỳ thật sáng sớm tinh mơ. . . . . . Đối với đàn ông mà nói đúng là lúc khí huyết cuồn cuộn, bị một người phụ nữ xinh đẹp nhìn chằm chằm như vậy, huống chi bản thân mình vốn có ý định bất chính . . . . Lục Hân nhất thời cảm thấy hạnh phúc này thật là gánh nặng.

“Khụ khụ, Lục tổng gọi tôi đến ngoài việc bữa sáng còn có gì không?” Phương Tình rốt cục buông tha, không hề trông cậy người đàn ông tự giác đang ngồi ở kia.

Lục Hân từ trong sách nâng mắt nhìn lên, không có vẻ mặt gì nói: “Chẳng lẽ cô không phải đang xem cuộc sống hằng ngày của tôi?”

Phương Tình không nói gì, chỉ phải ngồi xuống, tùy tiện lấy quyển tạp chí trên bàn trà, là tiếng Anh, hơn nữa về phương diện kinh tế, trong đầu cô vừa oán thầm vừa cố gắng nhẫn nại xem tạp chí.

Trong lúc này trong phòng chỉ có tiếng đồng hồ đi lại tí tách cùng thỉnh thoảng có tiếng giở trang giấy.

Lục Hân ngẩng đầu nhìn đồng hồ, mặc dù rất hưởng thụ sự tĩnh lặng này, nhưng vẫn bỏ sách xuống quay về phòng, thay quần áo đi ra nói : “Đi thôi!”

Phương Tình bật người buông tạp chí: “Chúng ta đi đâu?”

Lục Hân nhìn cô một cái, Phương Tình lập tức nói: “Anh đi đâu vậy, tôi phải đi chỗ nào!”

Cùng một người đàn ông tướng mạo anh tuấn giá trị con người không tầm thường cùng nhau đi siêu thị. . . . . . Đây là cảnh tượng đáng yêu cỡ nào a!

Phương Tình rất tiếc hận đi phía sau hắn giúp đẩy xe, nếu người đàn ông này mặt không có lạnh, vậy lúc này sẽ hạnh phúc bao nhiêu!

“Có thể ăn cay không?”

Phương Tình gật gật đầu, vốn bản thân không phải ăn cay được, sau đó quen biết ba cô bạn cùng phòng đều biết ăn cay, mỗi ngày cùng ăn cơm với các cô nàng, cho nên bây giờ cũng có thể ăn cay.

Lục Hân bỏ vào trong xe một túi ớt: “Tốt, tôi cũng có thể ăn chút.”

Phương Tình vui vẻ, vội đi theo bên cạnh lấy ra một khay cá ở hàng đông lạnh: “Tôi cũng thích ăn cá!”

Lục Hân cười cười hiếm thấy: “À, vậy sao? Nhưng tôi ghét nhất là xương cá!”

Phương Tình buồn bực nhìn thấy hắn ta bỏ lại cá chọn vỉ thịt bò.

Nhìn thấy Lục Hân tính tiền, cô mới nhớ ra, giật lấy ví tiền của hắn, căm hận nói: “Bữa sáng hơn nữa phí xe tổng cộng một trăm!”

Hừ, một trăm vẫn còn hời cho ngươi rồi!

Phương Tình xách một túi lớn nguyên liệu nấu ăn cùng dụng cụ phòng bếp bước vào phòng bếp, giành trước chổ ngồi trên sô pha tắm nắng dưới ánh mặt trời ngập tràn.

Lục Hân thay đổi quần áo đi ra, mặt nhăn nhíu mày: “Trước mười hai giờ tôi phải ăn cơm!”

Phương Tình nhìn hắn ánh mắt ra vẻ đương nhiên kia, nhún nhún vai, “Tôi khi nào thì nói tôi sẽ nấu cơm ?”

Lục Hân nghe vậy vẻ mặt không chút thay đổi nói: “Cô có thể sẽ không làm, nhưng buổi chiều tôi phải ra ngoài một chuyến..”

Phương Tình hung hăng trừng mắt nhìn hắn liếc xéo một cái, không tình nguyện đứng dậy: “Nấu thì nấu, chỉ cần ngài dám ăn!”

Nghe phòng bếp truyền đến tiếng binh binh lách cách, nhìn thấy bóng dáng bận rộn trước kệ bếp, mùi khói thức ăn này khiến có cảm giác ấm áp, khiến cho gương mặt Lục Hân luôn luôn lạnh tự chủ được trầm tĩnh lại, trong ánh mắt cũng kìm không được ý cười.

Phương Tình tất nhiên không phải lần đầu tiên nấu cơm, thực ra cô biết nấu rất nhiều món, còn có thể làm và tổ chức bữa tiệc mừng thọ tốt đẹp. Lúc trước vì thể nghiệm cuộc sống trong chuyên môn học tập đặt một số món ăn tên cũng rất văn nghệ, mà thực sự những món ăn này cũng không khó làm. Đối với cô mà nói, nấu ăn chẳng qua là hứng thú thỉnh thoảng, nhưng một khi hưng thú thì sẽ làm ra được nhiều món rất ngon.

“Được rồi” Phương Tình bưng lên tô canh lớn cuối cùng, bày trí xong bát đũa, liền gọi Lục Hân tới ăn.

Ba món ăn một món canh, mùi vị thức ăn không được coi là ngon lắm, nhưng dù nước nóng cũng thấy ngon.

Lục Hân rất tao nhã dùng cơm, ngón tay thon dài vững vàng cầm đũa, tuy rằng ăn thật sự chậm, lại ăn hết đồ ăn, còn uống thêm hai chén canh.

Phương Tình cảm thấy người này cũng không phải đáng ghét như vậy, cô biết rất rõ tay nghề của mình, có thể không xoi mói mà ăn hết thức ăn cô nấu, còn chút tức giận trong lòng cô cũng hư hoãn, cũng không thèm so đo nữa chủ động thu dọn bát đũa.

“Nước rửa chén ở đâu?” Phương Tình đối với phòng bếp không nhiễm hạt bụi của hắn không quen hết, tìm nửa ngày không có tìm thấy.

Lặng im một chút, Lục Hân nói: “Bỏ ở đó đi, khi về tôi sẽ dọn.”

Phương Tình kinh ngạc nhìn hắn, nghĩ nghĩ hỏi: “Ngài sẽ không không mua nước rửa chén sao?”

Lục Hân không nói.

Phương Tình thở dài, anh chàng này có phải từ nhỏ không được mẹ yêu thương? bằng không làm sao có cơ hội liền cố chấp bắt người ta nấu cơm cho hắn ăn! Phòng bếp vốn là cái gì cũng không có, hiếm khi mua nhiều nguyên liệu nấu ăn cùng dụng cụ nhà bếp, lúc này mới thấy phòng bếp thoạt nhìn không giống phòng trang trí..

Phương Tình đành phải dùng nước hầm hầm rửa, ngâm tay trong bồn rửa.

Lục Hân đã thay đổi quần áo đứng trong phòng khách chờ cô.

“Không phải chứ? Bây giờ muốn đi mua nước rửa chén?” vẻ mặt Phương Tình đau khổ.

“Tôi phải ra cửa hàng . . . .” Thấy cô trừng mắt nhìn, Lục Hân đành phải giải thích: “Cô đi cùng tôi đi!”

“Anh dẫn tôi tới cửa hàng trang phục nữ làm gì?”

Lục Hân nhìn nhìn của quần áo của cô: “Quần áo cô bị bẩn rồi”

Phương Tình cúi đầu nhìn, quả nhiên lúc nấu cơm bị dính dơ một mảng. Cô cùng mua nhiều thứ này nọ như vậy, lại nấu cơm, mua một bộ quần áo cũng không quá đáng.

Phương Tình cười tủm tỉm vừa đẩy cửa vừa quay đầu lại thuận miệng dặn dò hắn: “Lần sau nhớ kỹ mua một cái tạp dề!”

Lục Hân sửng sốt, rốt cuộc nhịn không được cười, đáng tiếc người nào đó đã bắt đầu chọn quần áo không nhìn thấy.

“Cái này thế nào?” Phương Tình cười vui vẻ so một chiếc áo khoác ngoài, có cơ hội tốt phải lợi dụng, mùa thu đã bắt đầu chuyển lạnh, đáng lẽ cũng đã có kế hoạch mua ít quần áo mùa thu rồi.

Lục Hân cũng không thèm cô, đi thẳng vào bảo nhân viên cửa hàng gọi ông chủ tới.

“Ôi, Lục thiếu gia tự mình tới làm khách sao!”

Phương Tình nghe vậy nhìn lại, xúc động cảm khái, mấy năm nay, các nam thiết kế đều có tỉ lệ cao hơn các cô gái ***

Ông chủ ăn vận rất có nghệ thuật bước chân nhẹ nhàng, thướt tha đi đến, một bàn tay khoát lên cánh tay Lục Hân: “Thế nào, vừa ý cái gì ở nơi này của tôi hả?”

Lục Hân chán ghét nhìn anh ta một cái, những cũng không đẩy tay anh ta ra, hất hất cằm về phía Phương Tình.

Ông chủ cười cười ám muội, đến trước mặt Phương Tình, quét mắt nhìn từ trên xuống dưới một phen, một tay chống cằm gãi gãi, cẩn thận suy tư trong chốc lát, búng ngón tay: “Có!”

Phương Tình đứng ở trước gương, lễ phục lệch vai màu lam ngọc, vật liệu may phi bóng rũ xuống nhìn đẹp lắm, làm bật dáng ngọc eo thon.

Cảm giác có ánh mắt như thiêu đốt người mình, cô không tự nhiên sờ sờ vai trái: “Tôi thường ngày không quen mặc quần áo như vậy.. nên mua quần áo bình thường chút đi”

“Buổi tối có một tiệc rượu.”

Phương Tình lại không thể từ chối, mặc cho ông chủ búi tóc cho cô, còn phối thêm trang sức đồng quần áo, thay giày cao gót.

“Thế nào? Tôi liếc mắt một cái liền cảm thấy bộ váy dài màu lam này rất hợp với cô ấy, không tệ chứ? Có phải rất nổi bật riêng biệt?”

Lục Hân không được tự nhiên quay mặt qua chỗ khác, giả ý khụ một cái: “Có thể đi rồi!”

Phương Tình bị lôi đi còn không quên phất tay tạm biệt ông chủ, lần sau nhất định phải đưa Song Hỉ hủ nữ tới đây xem anh ta.

Trước khi vào hội trường, Lục Hân hướng về phía cô vươn cánh tay: “Làm bạn gái tôi, phải biết chủ động.”

Phương Tình nghi hoặc ngẩng đầu, gương mặt Lục Hân dưới ánh hoàng hôn không xác định được biểu cảm “Vì sao muốn tôi làm bạn gái anh?”

“Không làm bạn gái tôi chẳng lẽ cho cô làm phóng viên đi theo phía sau tôi cùng bạn gái tôi?” Lục Hân trong đáy mắt khẽ loé sáng “Nơi này phóng viên bình thường vào không được.”

Phương Tình lẵng lẽ vươn tay khoác cánh tay hắn, thẳng lưng, điều chỉnh tươi cười tự nhiên khéo léo.

Cô đã từng tham gia không ít lần, có điều so sánh về mức độ chức vị cao cấp tụ hội, cho nên ứng phó cũng không khó, Lục Hân dẫn cô theo liên tục hỏi han chào hỏi, rất quan tâm để cho cô hiểu và quen biết thêm không ít người

“Anh nếu có việc phải đi, không cần bận tâm tôi!” Phương Tình biết tiệc rượu này đến đây không ít nhân vật thương nghiệp nổi tiếng. Lục Hân khẳng định sẽ có việc bận, bản thân vì một chuyện phỏng vấn cũng đủ phiền toái hắn, lúc này không thể làm chậm trễ việc của hắn được.

Lục Hân gật gật đầu: “Tôi rất nhanh quay lại!”

Phương Tình cảm thấy buồn chán đánh giá chung quanh, cứ một ngụm lại không uống lại một ngụm uống rượu trong tay.

“Em vì sao ở chỗ này?”

Phương Tình lập tức quay đầu lại, An Lập Nhiên vận tây trang khéo léo vừa khít, dưới ánh đèn gương mặt quen thuộc này lại có chút xa lạ, lại như cũ khiến cho lòng cô không dằn xuống được, nhịp tim đập nhanh hơn chút…

Chú thích:

[1] Bữa ăn tối cuối cùng (tiếng Ý: Il Cenacolo hay L’Ultima Cena) là bức bích họa nổi tiếng của danh họa Leonardo da Vinci. Tác phẩm được sáng tác vào khoảng năm 1495 đến 1498. Bức bích họa miêu tả trai phòng của Tu viện Santa Maria ở thành phố. Theo các sách phúc âm, bữa ăn tối cuối cùng là bữa ăn sau cùng Chúa Giê-xu chia sẻ với các môn đồ trước khi ngài chết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.