Một người nam tử mặc
cẩm y màu đen trên ngồi tuấn mã, ngũ quan tinh tế, đường cong trên khuôn mặt góc cạnh, lại thập phần hoàn mỹ, ngựa phi nước đại, khi ngựa nhảy
lên rồi lại hạ xuống bụi đất bay lên mù mịt…
Trong Hoàng cung
Thiên Trạch, khắp nơi tràn ngập tiếng chim hót và hương hoa, cảnh sắc
làm say lòng người, mà lúc này ở trong Bạch Sương cung, Hoàng đế Tiêu
Cẩn Du đang ôm một nam hài tầm ba, bốn tuổi, khóe miệng liên tục cong
lên, trông như đang rất vui vẻ.
Mà diện mạo của đứa trẻ kia trông vô cùng xuất chúng, làm da trắng mềm, giống như có thể véo ra nước, đôi mắt đen láy to tròn, như hai viên mã não màu đen, ánh sáng di chuyển
trong mắt, long mi thật dài chớp chớp, tạo một lớp bóng râm dưới mi mắt, ngay cả đôi môi hơi cong lên kia cũng hồng hồng mềm mại, quả thực là
một đứa bé phấn điêu ngọc trác, xinh đẹp vô cùng. Mà trên trán đứa nhỏ
có một đóa Bạch Liên, ngưng tụ linh khí, nở rộ hoàn mỹ, mỗi một cánh hao đều có thể nhìn thấy rõ ràng.
Sợi tóc mềm mại thỉnh thoảng bay qua trán, đóa Bạch Liên kia giống như càng thêm nở rộ, làm cho người ta kêu lên kinh ngạc.
Tiêu cẩn Du vườn tay xoa bóp hai má phúng phính của đứa nhỏ, thật mềm, sờ
thật sướng, sau đó hắn lại nhéo một chút, mặt đứa nhỏ bị hắn vuốt cho đỏ bừng.
Đưa nhỏ hơi hơi nhăn mày, vươn đôi tay nhỏ bé mập mạp
trắng nõn như trứng gà bóc, giữ chặt đôi tay của vị Hoàng đế nào đó đang ngược đãi khuôn mặt của mình.
“Hoàng bá bá, ngươi vuốt mặt của cục cưng rất đau.” Giọng nói non nớt nhưng đọc nhấn rõ ràng từng chữ vang lên.
“Hả, phải không? Đến đây để Hoàng bá bá nhìn xem.” Tiêu Cẩn Du cười khẽ,
nhìn khuôn mặt mềm mại trắng trẻo của đứa nhỏ, quả thật càng thêm đỏ,
như quả táo chin đỏ, khiến hắn hận không thể cắn một ngụm. Thật sự là
rất đáng yêu, càng lớn càng giống cửu đệ như đúc, không đúng, phải nói
đứa nhỏ này còn xinh đẹp hơn cả cửu đệ lúc nhỏ. Sau này khi đứa nhỏ lớn
lên, tuyệt đối sẽ là một nam tử tuyệt thế. Quả thực, Tiêu gia là nơi
chuyên sản xuất ra mỹ nam a, ví dụ như hắn, Tiêu Cẩn Du lại tự kỷ một
phen.
Lúc này, hắn chỉ lo tự kỷ mà không để ý đến trong mắt đứa
nhỏ lộ ra một chút hèn mọn. Đứa nhỏ quay mặt đi, hắn mới không muốn nhìn khuôn mặt ngây ngốc này của Hoàng bá bá, cái gì cơ, hắn mới là mỹ nam
tử cơ mà. Hơn nữa Hoàng bá bá lớn lên không xinh đẹp như hắn, nương đã
nói, hắn là cục cưng xinh đẹp nhất, đáng yêu nhất.
Tiêu cẩn Du
cúi đầu, nhăn mày lại, thái độ khinh thường trên khuôn mặt của đứa nhỏ,
một cái liền đả kích hắn. Hắn làm Hoàng đế thế nhưng lại bị ghét bỏ, còn bị ghét ngay trước mặt không giấu giếm, khiến hắn thật sự dở khóc dở
cười. Tiểu tử này, nhất định là vừa mới đọc suy nghĩ trong lòng hắn.
Cũng chỉ có cửu đệ nhà hắn mới có thể sinh ra một đứa nhỏ có thiên phú dị
bẩm như vậy, đứa nhỏ này di truyền thuật đọc tâm của mẹ nó, nhưng mà còn lợi hại hơn cả cửu đệ muội, nương của hắn phải chạm vào cơ thể người
mới đọc được, còn hắn chỉ cần muốn biết là có thể đọc được. Còn lợi hại
hơn nương của hắn nhiều.
Thật đúng là làm cho người ta vô cùng
yêu thích, những phi tử khác của hắn, cũng rất yêu thương cục cưng, có
cái gì ăn ngon, cái gì chơi vui, tất cả đều cho hắn. Ngay cả Hoàng đé
như hắn còn thấy ghen tỵ, nhưng mà tính ra đứa nhỏ này còn có lương tâm, được đến cái gì, đều đưa toàn bộ cho hắn. Những vàng bạc châu báu mà
hắn đưa, toàn bộ được sung vào quốc khố, mỗi lần hắn mang cục cưng tham
gia cung yến, đều được rất nhiều tài phú bên ngoài. Cho nên ba năm này,
quốc khố của Thiên Trạch bọn họ ngày càng giàu có.
“Hoàng bá bá, có người đến.” Đứa nhỏ bỗng nhiên nhìn ngoài cửa nói.
“Có người, là ai?” Tiêu cẩn Du cũng hơi bất ngờ, đoán rốt cuộc là ai. Người mà cục cưng không biết, sợ là tìm khắp hoàng cung cũng không thấy.
Lúc này, đứa nhỏ nhíu lông mày nho nhỏ lại, cũng có chút bất ngờ “Thúc thúc này chưa thấy bao giờ, đúng rồi, thúc thúc trông rất cao, hơn nữa mặc
quần áo màu đen nha, hắn sắp vào rồi.”
“Thúc thúc chưa thấy bao
giờ, chẳng lẽ là hắn?” Tiêu Cẩn Du quay đầu lại, cúi đầu, nhìn đứa cháu
không giống người thường này, theo cách nói của cục cưng, người tới nhất định là hắn. Thật ra đứa nhỏ này không chỉ di truyền thuật đọc tâm của
mẫu thân, hắn còn được di truyền năng lực biết trước của cha hắn. Cho
nên lời của hắn chắc chắn không sai. Nếu thật sự có hình dáng như vậy,
nhất định là hắn rồi, đã bốn năm trôi qua, rốt cuộc đã trở lại sao?
“Hoàng thượng” ngoài cửa thái giám tổng quản đi vào, cúi đầu thông báo, “Huyền Vũ đại tướng quân Lê Hân cầu kiến.”